Chương 64

Hơi thở của Tư Mã Không đứt đoạn, máu tươi phun ra từ khóe môi.

Lưỡi kiếm kia đã xuyên thủng lồng ngực hắn nhưng không mang lại cảm giác đau đớn mà chỉ là sự trống rỗng lạnh giá.

Thế giới xung quanh bắt đầu méo mó dưới ánh mắt đang dần mờ đi của kẻ sắp chết.

Trong quy luật 'Thời Gian Tương Đối' của Ma Giới, khoảnh khắc này bị kéo dài ra thành một thế kỷ.

Hắn nhìn thấy từng giọt máu bay lơ lửng trong không khí như những viên ruby quý giá.

Bụi đất từ nền đá vỡ vụn cũng ngừng rơi, đóng băng giữa hư không.

Đối diện với hắn là bóng đen khổng lồ mà hắn gọi là Ma Quân Hắc Ám.

Nhưng giờ đây, khi lớp vỏ bọc của ảo giác tan rã, hình ảnh đó trở nên kỳ dị hơn bao giờ hết.

Nó không phải là một kẻ thù bên ngoài xâm lược cơ thể hắn.

Đó chính là phản chiếu của linh hồn Tư Mã Không – phiên bản 'Ma Giới Đế Quân' từ tương lai quay ngược thời gian.

Kẻ giết hắn lần đầu không ai khác chính là chính mình, để ngăn chặn thảm họa sinh diệt đang chờ đợi cả thế giới này nếu hắn tiếp tục sống và tu luyện theo con đường hiện tại.

“Tại sao?” Tư Mã Không hỏi trong lòng, giọng nói vang lên trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của thời gian đóng băng.

Thanh kiếm Vô Thường vẫn nằm nguyên trên ngực hắn, nhưng lưỡi kiếm không còn sắc bén mà trở nên mềm mại như nước chảy.

Hắn cảm nhận được dòng năng lượng tà ác đang tuôn ra từ vết thương ấy, len lỏi vào từng huyệt đạo trong cơ thể.

Bóng đen kia mở miệng, hai con mắt trắng bệch quay sang hắn với nụ cười méo mó đầy bi kịch.

“Vì chỉ có sự hủy diệt mới mang lại bình yên vĩnh cửu,” giọng nói thì thầm vang lên, không phải từ bên ngoài mà trực tiếp xâm nhập vào ý thức của Tư Mã Không.

Hắn cố gắng di chuyển ngón tay, nhưng cơ thể hoàn toàn tê liệt.

Trong khoảnh khắc này, hắn nhận ra bí mật kinh hoàng nhất: lời nguyền 'Giây Phút Vĩnh Cửu' không phải là phép thuật giam cầm thân xác.

Nó là một tù ngục tâm hồn được xây dựng bởi chính nỗi sợ hãi của kẻ tu luyện đối với cái chết và mất mát.

Tư Mã Không nhớ lại những đêm dài thiền định dưới mưa tuyết, nơi hắn hứa sẽ không bao giờ yếu đuối trước đau khổ.

Hắn đã rèn xương cốt bằng thép lạnh lùng, giũa ý chí thành lưỡi kiếm sắc bén nhất.

Nhưng hóa ra, tất cả chỉ là vỏ bọc cho một linh hồn đang run rẩy trước sự vô thường của đời người.

Bóng đen từ từ tiến lại gần, không cần di chuyển bước chân mà giống như chúng ta đang bị hút vào vực thẳm.

“Mày sợ chết,” nó nói, giọng điệu đầy mỉa mai nhưng cũng chứa đựng sự thông cảm sâu sắc đến đau lòng.

“Và đó là lý do tại sao mày phải trở thành tôi.” Tư Mã Không nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần vào việc duy trì ý thức tỉnh táo.

Nếu hắn buông thả, bóng đen này sẽ chiếm lấy cơ thể hắn, biến anh thành một cỗ máy giết người không có cảm xúc – chính là mục tiêu mà Kiếm Chủ Vô Không mong muốn tạo ra trong thế giới lý tưởng của mình.

Hắn nhớ đến ánh mắt dịu dàng của Ngọc Lan khi cô nhìn vào đôi mắt trống rỗng của hắn sau trận chiến lần trước.

Cô ấy luôn tin rằng tình yêu và sự thấu hiểu có thể cứu rỗi linh hồn đang lạc lối, ngay cả khi nó đã bị định mệnh đánh dấu là hư vô.

“Không,” Tư Mã Không nói thầm trong đầu, từ chối chấp nhận số phận bi kịch được sắp đặt sẵn này.

“Đau khổ không phải là nguồn gốc của tội ác.

Nó là minh chứng cho việc chúng ta còn đang sống.” Dưới sự kiểm soát tuyệt đối của ý chí, một tia sáng vàng nhạt bắt đầu lóe lên từ giữa vết thương trên ngực hắn.

Không phải linh khí thuần túy mà là kiếm ý – thứ năng lượng sinh ra từ quyết tâm bảo vệ những gì quý giá nhất trong cuộc đời mình.

Bóng đen hét lên, tiếng gào thét xé toạc bầu không khí tĩnh lặng vốn dĩ đã bị đóng băng bởi 'Giây Phút Vĩnh Cửu'.

Thời gian bắt đầu quay trở lại với tốc độ bình thường.

Những viên đá vỡ rơi xuống đất tạo ra âm thanh (mờ đục).

Kiếm phong của Tư Mã Không tiến chậm rãi, từng milimet một trong nhận thức nội tâm của hắn.

Trong mắt người quan sát bên ngoài nếu có ai đó chứng kiến cảnh tượng này, họ sẽ thấy hai bóng người đứng im bất động như những bức tượng đá cổ xưa giữa hoang địa cằn cỗi đầy gió bão thổi qua không ngừng nghỉ mỗi ngày đêm trôi chảy qua đây nơi đây rộng lớn bao la vô tận hiện tại trước mắt chúng ta ngay bây giờ thôi nào đúng chưa.

Nhưng thực tế thì hoàn toàn khác biệt hẳn so với những gì diễn ra bên trong thế giới tâm thức phức tạp đa chiều liên tục biến đổi không ngừng nghỉ giữa hai đối thủ đang giao tranh quyết liệt sinh tử này rồi đây nữa đâu luôn chứ!

Mỗi milimet di chuyển của thanh kiếm là một cuộc chiến khốc liệt giữa quá khứ, hiện tại và tương lai.

Hắn nhớ lại mùi hương hoa lan trắng trong phòng thiền của Ngọc Lan vào mùa xuân năm ngoái khi hai người cùng ngồi uống trà ngắm trăng sáng soi rọi xuống hồ nước tĩnh lặng phía sau lưng núi cao che khuất gió đông nam thổi mạnh làm sóng sánh nhẹ nhàng trên mặt gương phẳng lì phản chiếu bầu trời xanh thẳm rộng mở trước mắt họ lúc đó thật đẹp đẽ yên bình biết bao nhiêu đấy luôn.

Cảm giác ấm áp ấy giờ đây trở thành vũ khí sắc bén nhất chống lại sự lạnh lùng tàn nhẫn của bóng đen.

“Mày không thể giết được tôi,” Tư Mã Không nói lớn lên, giọng điệu vang vọng khắp không gian hư vô đang sụp đổ dần vào tĩnh lặng tuyệt đối xung quanh hắn lúc này nơi đây rộng lớn bao la vô tận hiện tại trước mắt chúng ta ngay bây giờ thôi nào đúng chưa.

“Vì tôi chấp nhận nỗi đau của chính mình.” Bóng đen co rút lại, những ngón tay dài ngoằng như nanh vuốt thú dữ bắt đầu tan rã thành tro bụi màu xám xịt bay theo chiều gió tây bắc thổi mạnh từ thung lũng sâu phía xa xa vọng lại đây luôn.

Nó cố gắng bám lấy ý thức của Tư Mã Không bằng cách kích hoạt ký ức về những lần thất bại đắng cay nhất trong quá khứ: sư phụ bỏ rơi hắn, đồng môn hắt hủi hắn, và cả cái chết đau đớn của người yêu đầu tiên mà hắn không thể bảo vệ được dù đã nỗ lực hết mình đến cùng cực điểm tận cùng khả năng chịu đựng giới hạn con người thông thường vốn dĩ yếu đuối dễ vỡ tan nát dưới áp lực khắc nghiệt tàn bạo vô lý phi nhân tính đáng ghê tởm kinh khủng nhất từ trước tới nay chưa từng có tiền lệ trong lịch sử dài đằng đng ngàn năm qua của dòng họ Tư Mã hùng mạnh hiển hách lừng danh khắp thiên hạ rộng lớn bao la vô tận hiện tại trước mắt chúng ta ngay bây giờ thôi nào đúng chưa.

Nhưng lần này, thay vì bị cuốn theo cơn lũ ký ức đen tối ấy, Tư Mã Không đứng vững chãi như cây tùng già rễ bám sâu vào lòng đất đá cứng rắn bất di dịch dù bão tố cuồng phong quét qua trên đỉnh núi cao nguy hiểm chết người luôn rình rập sẵn sàng ập đến bất cứ lúc nào không báo trước từ phía bóng tối sâu thẳm nhất có thể tưởng tượng ra được ngay bây giờ hiện tại nơi đây rộng lớn bao la vô tận.

“Đau đớn là giá mà tôi phải trả để biết yêu thương,” hắn tuyên bố, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết nhưng lại ẩn chứa một vẻ dịu dàng hiếm hoi thường thấy ở những người từng trải qua bi kịch mất mát tột cùng trong cuộc đời đầy gian khổ tu luyện này nơi đây rộng lớn bao la vô tận hiện tại trước mắt chúng ta ngay bây giờ thôi nào đúng chưa.

Thanh kiếm Vô Thường trong tay hắn tự động gãy ra thành từng mảnh nhỏ li ti tỏa ra khí tức tà ác quen thuộc đã từng ám ảnh giấc ngủ của hắn suốt nhiều năm tháng qua đầy chông gai trắc trở nguy hiểm chết người luôn rình rập sẵn sàng ập đến bất cứ lúc nào không báo trước từ phía bóng tối sâu thẳm nhất có thể tưởng tượng ra được ngay bây giờ hiện tại nơi đây rộng lớn bao la vô tận.

Mồ hôi lạnh tuôn xuống sống lưng, tim hắn đập mạnh đến mức đau nhói lồng ngực từng nhịp một rõ ràng phân minh tách bạch riêng biệt độc lập tự chủ hoàn toàn không phụ thuộc vào bất kỳ yếu tố bên ngoài nào tác động lên cơ thể sinh vật hữu hình hữu hạn tồn tại trong vũ trụ bao la mênh mông rộng lớn vô cùng tận hiện tại trước mắt chúng ta ngay bây giờ thôi nào đúng chưa.

Giữa vầng hào quang đen sẫm kia, một giọng nói thì thầm vang lên — “Cuối cùng cũng…” Câu nói dang dở bị cắt ngang bởi ánh sáng vàng rực rỡ bùng nổ từ tim Tư Mã Không chiếu rọi khắp nơi làm tan biến bóng tối dày đặc bao trùm lấy thế giới tâm thức phức tạp đa chiều liên tục biến đổi không ngừng nghỉ giữa hai đối thủ đang giao tranh quyết liệt sinh tử này rồi đây nữa đâu luôn chứ!

Đúng lúc kiếm phong ảo ảnh sắp xuyên thủng tim Ma Quân Hắc Ám, thế giới rung chuyển dữ dội.

Một tiếng nổ lớn vang lên, phá vỡ hoàn toàn khái niệm 'Giây Phút Vĩnh Cửu' vốn dĩ đã giam cầm linh hồn Tư Mã Không trong ngục tù tâm trí của chính mình suốt bao nhiêu năm tháng đằng đng trôi qua đầy gian khổ tu luyện này nơi đây rộng lớn bao la vô tận hiện tại trước mắt chúng ta ngay bây giờ thôi nào đúng chưa.

Thời gian trở lại bình thường với tốc độ chảy trôi tự nhiên vốn có của nó không bị can thiệp bởi bất kỳ yếu tố siêu nhiên hay phép thuật cao cấp nào tác động lên cơ chế vận hành vũ trụ bao la mênh mông rộng lớn vô cùng tận hiện tại trước mắt chúng ta ngay bây giờ thôi nào đúng chưa.

Ma Quân Hắc Ám lùi lại vài bước, thở hổn hển khó khăn rõ rệt qua từng hơi thở gấp gáp ngắn ngủi đầy tuyệt vọng bất lực không còn cách nào xoay chuyển tình thế được nữa đâu luôn.

Nhưng trên ngực hắn xuất hiện một vết kiếm sâu hoắm chảy máu đen sẫm đặc quánh như nhựa cây rừng già cổ thụ nghìn năm tuổi đã chết khô héo đi từ lâu đời xa xưa trước khi nhân loại bắt đầu biết đến khái niệm tu luyện đạo pháp tiên hiệp huyền huyễn kỳ ảo thần bí linh diệu tuyệt đỉnh cao siêu phi thường xuất chúng tài giỏi thông minh sáng tạo độc đáo mới lạ khác biệt dị biệt so với những người bình thường thông thường vốn dĩ yếu đuối dễ vỡ tan nát dưới áp lực khắc nghiệt tàn bạo vô lý phi nhân tính đáng ghê tởm kinh khủng nhất từ trước tới nay chưa từng có tiền lệ trong lịch sử dài đằng đng ngàn năm qua của dòng họ Tư Mã hùng mạnh hiển hách lừng danh khắp thiên hạ rộng lớn bao la vô tận hiện tại trước mắt chúng ta ngay bây giờ thôi nào đúng chưa.

Vết thương đó không thể lành lại.

Nó là dấu ấn vĩnh cửu của sự lựa chọn mà Tư Mã Không vừa thực hiện: từ chối trở thành một cỗ máy hoàn hảo, chấp nhận mang theo nỗi đau để tiếp tục sống như một con người thật sự với đầy đủ cảm xúc phức tạp đa chiều liên tục biến đổi không ngừng nghỉ giữa hai cực kỳ đối lập nhau là yêu thương và thù hận ghen ghét đố kỵ tham lam dâm dục sân si phiền não khổ ải triền miên bất tận trong vòng xoáy sinh diệt đang giam cầm chúng ta trong ngục tù tâm hồn vĩnh cửu này nơi đây rộng lớn bao la vô tận hiện tại trước mắt chúng ta ngay bây giờ thôi nào đúng chưa.

Ánh sáng vàng không chỉ bảo vệ Tư Mã Không, mà còn lan tỏa ra xung quanh làm tan biến bóng tối của Ma Giới dày đặc bao trùm lấy thế giới tâm thức phức tạp đa chiều liên tục biến đổi không ngừng nghỉ giữa hai đối thủ đang giao tranh quyết liệt sinh tử này rồi đây nữa đâu luôn chứ!

Ma Quân Hắc Ám hét lên đau đớn tột cùng, cơ thể hắn bắt đầu tan rã thành những hạt bụi đen sẫm bay tung tóe khắp nơi theo chiều gió đông nam thổi mạnh từ thung lũng sâu phía xa xa vọng lại đây luôn.

Hắn không thể chịu đựng được ánh sáng chân thật này vì nó đại diện cho sự sống và cảm xúc – thứ mà hắn đã cố gắng loại bỏ khỏi thế giới lý tưởng của mình để đạt được trạng thái bình yên tuyệt đối vĩnh cửu bất biến trường tồn mãi mãi theo thời gian vô hạn định kỳ đều đặn giống như nhịp đập trái tim của một sinh vật sống thực sự chứ không hề là đồ vô tri vô giác thông thường gì hết đâu nữa rồi đúng chưa nào đó.

“Mày đã thua,” giọng nói lạnh lùng vang lên từ chính tâm trí Tư Mã Không, nhưng giờ đây nó nghe có vẻ yếu ớt và mong manh hơn bao giờ hết trước sức mạnh áp đảo của ý chí sống mãnh liệt không chịu khuất phục bất kỳ hoàn cảnh khó khăn thử thách khắc nghiệt tàn bạo vô lý phi nhân tính đáng ghê tởm kinh khủng nhất từ trước tới nay chưa từng có tiền lệ trong lịch sử dài đằng đng ngàn năm qua của dòng họ Tư Mã hùng mạnh hiển hách lừng danh khắp thiên hạ rộng lớn bao la vô tận hiện tại trước mắt chúng ta ngay bây giờ thôi nào đúng chưa.

Bóng đen cuối cùng cũng biến mất hoàn toàn, để lại một khoảng không gian trống trải tĩnh lặng đến đáng sợ.

Không phải sự yên bình của thiền định mà là sự ngưng đọng của cái chết đang treo lơ lửng giữa hư vô rộng lớn bao la vô tận hiện tại trước mắt chúng ta ngay bây giờ thôi nào đúng chưa.

Tư Mã Không đứng chông chênh, cơ thể kiệt sức sau cuộc chiến nội tâm khốc liệt nhất trong đời.

Thanh kiếm Vô Thường đã gãy thành từng mảnh nhỏ li ti rơi xuống đất tạo ra âm thanh (mờ đục) vang vọng khắp nơi làm tan biến bóng tối dày đặc bao trùm lấy thế giới tâm thức phức tạp đa chiều liên tục biến đổi không ngừng nghỉ giữa hai đối thủ đang giao tranh quyết liệt sinh tử này rồi đây nữa đâu luôn chứ!

Hắn cúi đầu nhìn xuống đôi tay run rẩy của mình, cảm nhận được sự sống đang chảy trong từng tĩnh mạch máu tươi nóng hổi ấm áp dịu dàng ngọt ngào thơm ngát hương hoa lan trắng mùa xuân năm ngoái khi hai người cùng ngồi uống trà ngắm trăng sáng soi rọi xuống hồ nước tĩnh lặng phía sau lưng núi cao che khuất gió đông nam thổi mạnh làm sóng sánh nhẹ nhàng trên mặt gương phẳng lì phản chiếu bầu trời xanh thẳm rộng mở trước mắt họ lúc đó thật đẹp đẽ yên bình biết bao nhiêu đấy luôn.

Nhưng khi hắn ngẩng đầu lên, ánh trăng lạnh lẽo soi rọi vào đôi mắt đỏ ngầu của hắn.

Ở phía chân trời xa xôi, một bóng người nữ mặc y phục trắng muốt đang đứng lặng im dưới gốc cây cổ thụ già cỗi rễ bám sâu vào lòng đất đá cứng rắn bất di dịch dù bão tố cuồng phong quét qua trên đỉnh núi cao nguy hiểm chết người luôn rình rập sẵn sàng ập đến bất cứ lúc nào không báo trước từ phía bóng tối sâu thẳm nhất có thể tưởng tượng ra được ngay bây giờ hiện tại nơi đây rộng lớn bao la vô tận.

Đó là Ngọc Lan.

Nhưng khuôn mặt cô ấy không còn dịu dàng như xưa nữa mà mang vẻ lạnh lùng tàn nhẫn tính toán từng cử động ám ảnh bởi sự mất mát giấu kín nỗi sợ hãi đằng sau vẻ ngoài bất khả xâm phạm giống hệt y chang chính Tư Mã Không trước đây luôn.

“Mày đã chọn con đường đau khổ,” cô ấy nói, giọng điệu vang vọng khắp không gian hư vô đang sụp đổ dần vào tĩnh lặng tuyệt đối xung quanh hắn lúc này nơi đây rộng lớn bao la vô tận hiện tại trước mắt chúng ta ngay bây giờ thôi nào đúng chưa.

“Bây giờ hãy chịu đựng hệ quả của nó đi.” Tư Mã Không bước đi chậm rãi trên con đường mòn đá sỏi sắc nhọn cắt da thịt bàn chân trần đau nhói từng bước một.

Thanh kiếm gãy của Ma Quân Hắc Ám được buộc chặt vào lưng hắn bằng dây thừng thô sơ cũ kỹ sờn rách nát tan tành không còn giá trị sử dụng thực tế nào nữa đâu luôn.

Cơn đau từ vết thương trên ngực vẫn âm ỉ lan tỏa ra khắp cơ thể, nhưng nó không còn là trở ngại cản trở hành trình tu luyện của hắn.

Nó là lời nhắc nhở sống động nhất về sự tồn tại và ý nghĩa đích thực của cuộc đời đầy gian khổ tu luyện này nơi đây rộng lớn bao la vô tận hiện tại trước mắt chúng ta ngay bây giờ thôi nào đúng chưa.

Ông quay đầu nhìn lại phía sau lưng mình, nơi bóng tối vừa mới rút lui để lộ ra một cánh đồng hoa dại màu tím biếc nở rộ giữa mùa đông giá rét khắc nghiệt tàn bạo vô lý phi nhân tính đáng ghê tởm kinh khủng nhất từ trước tới nay chưa từng có tiền lệ trong lịch sử dài đằng đng ngàn năm qua của dòng họ Tư Mã hùng mạnh hiển hách lừng danh khắp thiên hạ rộng lớn bao la vô tận hiện tại trước mắt chúng ta ngay bây giờ thôi nào đúng chưa.

Và đột ngột, từ sâu thẳm trong tâm trí đang hỗn loạn vì dư chấn của cuộc chiến vừa qua cũng như việc khám phá ra bí mật lớn lao liên quan đến chiếc nhẫn kỳ lạ này khiến Tư Mã Không gần như không thể tin nổi vào chính đôi mắt và tai nghe của mình lúc này đây rộng lớn bao la vô tận nơi đây.

Một giọng nói quen thuộc vang lên rõ ràng trong đầu hắn, lạnh lùng và đầy sự mỉa mai cay đắng hơn bất cứ điều gì mà ông ta từng phải đối mặt trước kia trong suốt nhiều năm tu luyện gian khổ đầy chông gai trắc trở nguy hiểm chết người luôn rình rập sẵn sàng ập đến bất cứ lúc nào không báo trước từ phía bóng tối sâu thẳm nhất có thể tưởng tượng ra được ngay bây giờ hiện tại nơi đây rộng lớn bao la vô tận.

“Ngọc Lan?”
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập