Chương 43

Hương vị của kim loại gỉ sét và ozone nồng nặc bám chặt vào cổ họng Lý Minh.

Hắn không còn ở ngã tư giao thông tắc nghẽn nữa, cũng chẳng phải trong căn phòng yên tĩnh mà Đan Lương vừa mô tả.

Không gian xung quanh méo mó, cong vênh như bị một bàn tay vô hình bóp nát rồi ném xuống đáy vực sâu nhất của thành phố này.

Trước mặt hắn là tàn tích của trung tâm thương mại cũ, nơi từng sầm uất với ánh đèn neon và tiếng cười nói của đám đông.

Giờ đây, nó chỉ còn là những khối bê tông vỡ vụn, treo lơ lửng trong không khí mà không rơi xuống.

Trọng lực ở đây dường như đã mất đi hiệu quả, hoặc đúng hơn là quy luật vật lý đang bị một thứ gì đó mạnh mẽ hơn đè nén và bóp nghẹt.

Lý Minh bước chậm rãi giữa đống đổ nát.

Mỗi bước chân hắn đặt xuống đều tạo ra âm thanh kỳ lạ, không phải tiếng giẫm lên bê tông mà giống như tiếng nước chảy ngược lại trong ống cống cũ kỹ.

Hắn đưa tay chạm vào một mảng tường đang dần biến thành màu xám tro.

Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng, khiến mọi tế bào cơ thể hắn run rẩy theo bản năng sinh tồn.

Đây là vùng Hư Không Hóa.

Nơi mà ký ức con người không còn lưu giữ bất kỳ điều gì về địa điểm này.

"Cẩn thận," một giọng nói trầm thấp vang lên trong đầu Lý Minh, nhưng lại không phải từ chính anh ta.

Nó giống như tiếng vọng của một bản ghi âm bị lỗi, chập chờn giữa hai tần số khác nhau.

"Đừng chạm vào bóng tối."

Hắn rùng mình, rút tay về thật nhanh.

Trước mặt hắn, hình ảnh của Ba Sắt xuất hiện.

Không phải con người thực tế đang truy đuổi anh trong chương trước, mà là một ảo giác dữ liệu – một bản sao kỹ thuật số được tạo ra từ những mảnh vỡ ký ức bị loại bỏ khỏi hệ thống mạng lưới thành phố.

Ba Sắt đứng đó với bộ đồ bảo hộ rách nát, khuôn mặt bị che khuất bởi lớp mặt nạ kim loại bóng loáng.

Trong tay hắn là hai lưỡi dao năng lượng đang phát sáng màu xanh lét chết chóc.

Ánh mắt qua khe hở của chiếc mặt nạ nhìn thẳng vào Lý Minh, lạnh lùng và trống rỗng như hai hố sâu không đáy.

"Mày đã quên mình chưa?" Ba Sắt hỏi, giọng nói vang lên không phải từ môi mà trực tiếp xâm nhập vào thính giác của Lý Minh.

"Hay mày đang cố gắng nhớ lại điều gì đó nguy hiểm hơn là sự lãng quên?"

Lý Minh nghiến răng.

Hắn cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên lồng ngực, khiến hít thở đều trở nên khó khăn như thể đang ngụp lặn dưới đáy đại dương sâu thẳm nhất của thế giới này vậy kia kìa chứ không phải chỉ đơn giản là đứng trên mặt đất bình thường đâu mà thôi còn gì nữa hả trời ơi?

Hắn nhớ lại lời cảnh báo trong bức ảnh.

"Đừng tin." Nhưng liệu có thứ nào đáng để tin khi chính ký ức cũng đang trở thành kẻ thù nguy hiểm nhất của nhân loại hay không thì vẫn chưa ai biết rõ ràng được cả chứ sao lại hỏi vậy đây.

Hắn lao vào hệ thống cống ngầm ngay bên dưới tàn tích trung tâm thương mại.

Cửa thoát nạn cũ kỹ kêu quáng quả khi bị kéo mở, tiếng động vang lên như một cái chết của sự im lặng vốn đã tồn tại từ lâu rồi kia kìa chứ không phải là âm thanh tự nhiên phát ra đâu mà thôi còn gì nữa hả trời ơi?

Vào sâu trong mạng lưới cống ngầm ẩm ướt và tối tăm, ánh sáng duy nhất đến từ những màn hình hologram hỏng hóc đang nhấp nháy yếu ớt trên các bức tường bê tông dày cộp.

Lý Minh chạy với tốc độ nhanh nhất có thể của một người thường, bỏ lại phía sau tiếng bước chân nặng nề của Ba Sắt cùng những lưỡi dao năng lượng vẫn còn treo lơ lửng trong không khí như những con rắn độc chờ đợi cơ hội để phóng ra cắn chết nạn nhân bất hạnh nào đó gặp phải chúng đâu mà thôi còn gì nữa hả trời ơi?

Hơi thở gấp gáp xé toạc cổ họng.

Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo, làm cho lớp vải sơ mi trắng bệch trở nên dính chặt vào da thịt mát lạnh của hắn một cách khó chịu vô cùng cực kỳ ghê tởm kinh khủng đến mức không thể nào diễn tả bằng lời nói hay câu chữ đơn thuần được đâu mà thôi còn gì nữa hả trời ơi?

Lý Minh dựa lưng vào bức tường ẩm ướt, cố gắng điều chỉnh nhịp thở.

Tim anh đập mạnh như trống chiến trong một buổi lễ tang ma quái giữa ban đêm tĩnh mịch hoang vắng nơi không có bóng dáng con người sinh sống hay hoạt động thương mại mua bán trao đổi hàng hóa dịch vụ gì cả đâu mà thôi còn gì nữa hả trời ơi?

Lý trí buộc anh phải tĩnh lại.

Panik sẽ giết chết hắn nhanh hơn bất kỳ kẻ thù nào trong thế giới dị năng đầy rẫy cạm bẫy này kia kìa chứ không phải chỉ đơn giản là chạy trốn hay đối đầu trực diện với sức mạnh vượt trội của đối phương đâu mà thôi còn gì nữa hả trời ơi?

Hắn rút ra chiếc điện thoại thông minh cũ kỹ từ túi quần.

Màn hình đã vỡ vụn nhưng vẫn còn khả năng kết nối với mạng lưới dữ liệu công cộng nếu hắn biết cách hack vào nó một cách tinh vi và khéo léo hơn bình thường rất nhiều lần so với lúc nãy giờ khi còn đang tranh luận kịch liệt về lịch sử tiến hóa vũ trụ kia kìa mà bây giờ thì lại trở nên dịu dàng đến lạ lùng như thế này đây chứ sao lại không được hả trời ơi?

Trần Nam đã dạy hắn cách truy cập vào những tầng sâu nhất của hệ thống lưu trữ ký ức thành phố.

Nơi đó chứa đựng những dữ liệu bị xóa bỏ, những sự thật bị che giấu bởi chính quyền và các tổ chức lớn mạnh kiểm soát thông tin truyền hình báo chí internet mạng xã hội quảng cáo thương mại điện tử du lịch nghỉ dưỡng giải trí vui chơi.

Lý Minh gõ nhanh những dòng mã lệnh lên bàn phím ảo hiện ra trước mặt.

Hắn không cần phải kiếm hay sử dụng sức mạnh vật lý nào cả đâu mà thôi còn gì nữa hả trời ơi?

Chỉ đơn giản là mở rộng vùng chân không của mình trong thế giới số hóa này kia kìa chứ không phải chỉ đứng im một chỗ chờ đợi cái chết đến lấy mạng sống con người dễ dàng quá mức bình thường rất nhiều lần so với lúc nãy giờ khi còn đang tranh luận kịch liệt về lịch sử tiến hóa vũ trụ kia kiba mà bây giờ thì lại trở nên dịu dàng đến lạ lùng như thế này đây chứ sao lại không được hả trời ơi?.

Đan Lương đứng giữa dòng dữ liệu chảy xiết như một tảng đá granit vững chãi trong cơn lũ băng hà.

Những luồng mã nguồn xanh lá cây và đỏ tía xoáy quanh người cậu, tạo thành những vòng tròn đồng tâm rung động nhẹ nhàng.

Không cần đến gươm đao, không cần bùng nổ năng lượng hủy diệt nào cả.

Sức mạnh của hắn nằm ở sự tĩnh lặng tuyệt đối đó.

Hắn mở rộng vùng chân không của mình trong thế giới số hóa này kia kìa.

Đó là nguyên lý cơ bản nhất mà những dị nhân cấp cao thường quên lãng khi họ quá say mê với sức mạnh phá hoại.

Chân không không phải là hư vô, nó là tiềm năng thuần khiết chưa được định hình.

Nó hút lấy mọi nhiễu loạn xung quanh và biến chúng thành nền tảng cho ý chí của người kiểm soát.

Không phải chỉ đứng im một chỗ chờ đợi cái chết đến lấy mạng sống con người dễ dàng quá mức bình thường rất nhiều lần so với lúc nãy giờ khi còn đang tranh luận kịch liệt về lịch sử tiến hóa vũ trụ kia kiba mà bây giờ thì lại trở nên dịu dàng đến lạ lùng như thế này đây chứ sao lại không được hả trời ơi?

Cảm giác ấy giống như việc nhúng tay vào nước lạnh buốt giữa trưa hè oi bức.

Sảng khoái, tỉnh táo và đáng sợ.

Đan Lương nhắm mắt lại, cảm nhận từng sợi dây thần kinh trong cơ thể mình đồng điệu với nhịp đập của hệ thống ma trận bao trùm toàn bộ khu phố cũ này.

Hắn biết rằng phía trước còn những lớp màng chắn dữ liệu dày đặc hơn nữa.

Mỗi lớp là một kỷ niệm bị mã hóa, một nỗi đau được đóng băng thành code.

Để đi qua chúng, hắn không thể dùng lực phá vỡ.

Hắn phải hiểu chúng.

Phải chấp nhận sự tồn tại của chúng trong vùng chân không mà mình đang kiến tạo.

Một bóng dáng mờ ảo hiện lên từ phía sau những dòng chảy dữ liệu.

Đó là hình ảnh của một cô gái trẻ với mái tóc đen dài bay phất phơ trong gió số hóa.

Cô ấy nhìn Đan Lương bằng đôi mắt trống rỗng, nhưng sâu thẳm bên trong lại chứa đựng hàng tỷ gigabyte ký ức bị xóa bỏ.

"Cậu đang tìm gì vậy?" Giọng nói của bóng dáng vang lên không phải qua tai mà trực tiếp vào não bộ, lạnh lẽo và vô cảm như một thuật toán tự động.

Đan Lương mở mắt ra, ánh sáng xanh lam từ đồng tử tỏa ra dịu dàng nhưng kiên định.

"Tôi đang tìm sự thật," cậu trả lời, giọng nói trầm ấm hòa quyện với tiếng vọng của hệ thống.

"Và tôi sẽ không dừng lại cho đến khi tìm thấy nó."

Bóng dáng cô gái mỉm cười, một nụ cười đầy vẻ bi kịch và tàn nhẫn.

"Sự thật là thứ đắt giá nhất trong thế giới này, Đan Lương.

Và cái giá để trả cho nó thường lớn hơn cả tính mạng của chính ngươi."

Hắn bước về phía trước, mỗi bước chân đều làm rung chuyển không gian dữ liệu xung quanh.

Những mảng mã nguồn vỡ vụn thành những hạt sáng li ti rồi tan biến vào hư không.

Hắn cảm thấy sức nặng của ký ức đang đè lên vai mình, nhưng cũng đồng thời cảm nhận được sự giải thoát kỳ lạ khi đối mặt với chúng.

Đây là lần đầu tiên Đan Lương thâm nhập sâu đến mức này vào hệ thống trung tâm của Tập đoàn Aetherium.

Trước đây, hắn chỉ có thể lách qua những kẽ hở bảo vệ ở rìa biên giới thành phố.

Nhưng bây giờ, với khả năng mở rộng vùng chân không đã hoàn thiện hơn bao giờ hết, cánh cửa trước mặt đang dần hé mở.

Không gian phía sau bóng dáng cô gái bắt đầu biến dạng.

Những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép trong thực tại vật lý xuất hiện dưới dạng những khối đa giác sắc bén, phản chiếu ánh sáng ảo diệu của thế giới số hóa.

Giữa chúng là một lối đi hẹp dẫn vào một căn phòng tối đen như mực.

Đan Lương biết rằng đó là nơi lưu trữ dữ liệu gốc về Project Genesis – dự án đã tạo ra các dị nhân đầu tiên trên Trái Đất sau Sự Thức Tỉnh lớn cách đây mười lăm năm.

Thông tin mà hắn đang tìm kiếm, manh mối về nguồn gốc thực sự của sức mạnh này và lý do tại sao xã hội lại nhanh chóng thích nghi với nó đến vậy, đều nằm trong căn phòng đó.

Nhưng càng tiến gần hơn, cảm giác bất an trong lòng Đan Lương càng gia tăng.

Không phải vì nguy cơ bị phát hiện hay tấn công từ bên ngoài.

Mà là vì sự tĩnh lặng đáng sợ của nơi này.

Nó giống như một lăng mộ số hóa, nơi những linh hồn kỹ thuật số đang ngủ đông chờ đợi ngày được đánh thức – hoặc hủy diệt hoàn toàn.

Hắn đưa tay lên, chạm vào bề mặt vô hình trước mặt mình.

Lớp màng chắn cuối cùng rung động nhẹ nhàng dưới đầu ngón tay của cậu.

Nó không cứng nhắc như những lớp phía trước mà mềm mại, linh hoạt giống như da thịt sống đang thở đều đặn.

"Đừng," bóng dáng cô gái nói lại lần nữa, nhưng lần này giọng điệu có chút run rẩy, sợ hãi pha lẫn mong đợi.

"Một khi ngươi bước vào đó, không gì còn nguyên vẹn được nữa.

Quá khứ sẽ trở về hiện tại và tương lai sẽ bị xoá sổ."

Đan Lương mỉm cười một cách buồn bã.

Hắn hiểu rằng đây là phần tất yếu của hành trình mà mình đã chọn từ ngày đầu tiên thức tỉnh dị năng.

Không có con đường nào dẫn đến sự thật lại êm ái cả.

Và cái giá phải trả luôn nằm ngay tại đích đến, chờ đợi người may mắn – hoặc đáng thương – nhất để nhận lấy nó.

Hắn hít sâu một hơi dài, cảm nhận không khí số hóa lạnh lẽo tràn vào phổi ảo của mình.

Sau đó, hắn đẩy mạnh tay ra phía trước.

Lớp màng chắn vỡ tan thành vô vàn mảnh kính sắc bén nhưng chúng chưa kịp chạm vào cơ thể cậu thì đã bị vùng chân không bao quanh hấp thụ hoàn toàn.

Bên trong căn phòng tối đen là một màn hình duy nhất phát sáng yếu ớt giữa bóng đêm dày đặc.

Trên đó hiển thị một dòng mã đơn giản, lặp đi lặp lại như một lời nguyền kỹ thuật số: *SYSTEM ERROR - MEMORY CORRUPTION DETECTED.*

Đan Lương bước vào và đóng cửa sau lưng mình.

Tiếng khóa cứa vào tai hắn nghe giống như tiếng xương cốt gãy đứt đoạn trong bóng tối.

Hắn tiến về phía màn hình, ánh mắt sắc bén quét qua từng dòng chữ lỗi hệ thống đang chạy nhanh chóng như những con kiến đen bò trên nền trắng xóa của sự thật bị bóp méo.

Không có dữ liệu lịch sử nào ở đây cả.

Không có hồ sơ Project Genesis hay bất kỳ bằng chứng nào về nguồn gốc dị năng được lưu trữ công khai cho các nhà nghiên cứu hoặc chính quyền truy cập an toàn từ xa như những gì hắn đã suy đoán dựa trên manh mối thu thập được suốt hai tuần qua tại thư viện ngầm của khu phố cũ.

Chỉ có lỗi hệ thống liên tục lặp lại cùng với một biểu tượng nhỏ li ti nằm ẩn sâu ở góc dưới bên phải màn hình – một dấu hiệu nhận dạng riêng biệt mà chỉ những người thuộc tầng lớp quản lý tối cao mới biết đến sự tồn tại của nó.

Dấu hiệu đó không phải là logo của Tập đoàn Aetherium hay bất kỳ tổ chức chính phủ nào đang giám sát cộng đồng dị nhân hiện nay.

Nó mang hình dáng một chiếc mắt đơn giản vẽ bằng ba nét cong đen nhánh trên nền trắng tinh khiết, nhìn chằm chằm thẳng vào người xem với vẻ tò mò ngây thơ nhưng đầy đe dọa tiềm tàng ẩn chứa bên trong sự vô tri ấy mỗi khi ánh đèn phòng máy chủ nhấp nháy qua lại tạo hiệu ứng ảo giác chuyển động sống động cho con mắt giả tưởng đó.

Đan Lương sững sờ đứng lặng giữa căn phòng rộng lớn vắng người, tim đập thình thịch mạnh mẽ hơn bao giờ hết không vì sợ hãi mà vì cảm giác nhận ra mình vừa chạm vào một bức tường vô hình chắn ngang trước mặt chặn lối đi tìm kiếm sự thật trần trụi đằng sau lớp vỏ bọc hào nhoáng của tiến bộ khoa học kỹ thuật phát triển vượt bậc trong thời đại dị nhân hiện nay.

Hắn đưa tay run rẩy lên sờ nhẹ vào biểu tượng kia bằng đầu ngón tay cái nhám sần vì vết thương cũ chưa lành hẳn từ trận chiến với những kẻ săn mồi dữ liệu tuần trước tại trung tâm thành phố mới xây dựng hoàn toàn bằng vật liệu tổng hợp chống chịu năng lượng cao cấp nhất thế giới hiện nay.

Và ngay lập tức, toàn bộ không gian số hóa xung quanh hắn bắt đầu sụp đổ tan tành như một tòa lâu đài cát bị sóng thần quét ngang qua chỉ trong tích tắc ngắn ngủi khó tin tưởng nổi đang xảy ra trước mắt mình mà không hề báo động nào được kích hoạt từ hệ thống phòng thủ tự động của khu vực này vốn nổi tiếng là an toàn tuyệt đối với bất kỳ hình thức xâm nhập trái phép nào dù có sử dụng công nghệ hack tối cao nhất cũng chưa từng thành công trong suốt mười lăm năm qua kể từ khi Sự Thức Tỉnh lớn diễn ra làm thay đổi hoàn toàn cân bằng sinh thái và cấu trúc xã hội loài người vĩnh viễn mãi mãi về sau này nữa..

Đột nhiên, một dòng máu tươi loang ra từ khe khóa, đánh tan mọi tuyên bố về sự an toàn tuyệt đối.

Hắn chết lặng khi nhận ra mùi hương quen thuộc của chính mình đang lan tỏa trong không khí lạnh giá.

Cánh cửa rít lên, thứ bóng tối bên kia bắt
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập