Chương 42

Đám tro tàn từ bức ảnh vẫn còn vương trên đầu ngón tay Lý Minh, nóng rát như than hồng.

Mùi ozone và bụi kim loại nồng nặc hơn bao giờ hết, xộc vào mũi hắn với một sự cay nghiệt khó chịu.

Hắn không đứng ở ngã tư giao thông nữa.

Bước chân vô thức đã dẫn cậu ta đến đây — khu vực B2 của Tòa nhà cũ thuộc sở hữu tập đoàn dữ liệu "Memoria".

Nơi này từng là trung tâm lưu trữ hồ sơ nhân khẩu học trước khi hệ thống chuyển sang đám mây sinh học.

Cánh cửa sắt nặng nề bị bẻ cong, nằm ngổn ngang trên sàn bê tông nứt nẻ.

Ánh sáng đèn huỳnh quang phía trên trần nhà nhấp nháy liên tục, tạo ra những bóng đen dài ngoằng và méo mó.

Không có ai ở đây, ngoại trừ tiếng vọng của chính hơi thở gấp gáp trong lồng ngực Lý Minh.

Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh kính vỡ từ sàn nhà.

Trên đó phản chiếu khuôn mặt xanh xao, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sợ hãi.

Nhưng điều khiến hắn dừng lại không phải là hình ảnh của mình.

Đó là dòng chữ khắc sâu vào tường bê tông ngay bên cạnh lối đi xuống tầng hầm kỹ thuật.

Đó không phải là graffiti thông thường.

Những đường nét cắt trên bê tông tỏa ra một luồng năng lượng dị nhân yếu ớt, màu xanh lam nhạt, giống hệt loại mã hóa mà Trần Nam đã nhắc đến trong những cuộc trò chuyện bí mật trước đây.

Lý Minh đưa tay chạm vào dòng chữ.

Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.

Không phải là sự tiếp xúc vật lý.

Mà là một cú sốc dữ liệu trực tiếp truyền thẳng vào não bộ của hắn.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng lọc bỏ những tiếng ồn trong đầu.

Hình ảnh hiện ra: một căn phòng trắng xóa.

Những dãy giường bệnh sắt lạnh lẽo.

Và những con người — không phải đang chết đi vì Hư Không Hóa mà bị giam giữ trong trạng thái đông cứng ý thức.

Họ giống như những tệp tin bị khóa vĩnh viễn, không thể truy cập, cũng không thể xóa bỏ.

Lý Minh mở mắt ra, co lại thành một điểm nhỏ.

Hắn nhận ra mình đã biết nơi này từ đâu đó sâu thẳm trong tiềm thức.

Đây là "Ngăn Kín" — địa điểm mà Vương Gia Nghị từng đề cập gián tiếp qua các báo cáo mật bị rò rỉ trên mạng lưới ngầm.

Nơi lưu trữ những trường hợp dị nhân thất bại, những người có năng lực nhưng không đủ sức chứa đựng sự tồn tại của chính mình trong ký tập cộng đồng.

Hắn bước vào bóng tối dày đặc ở cuối hành lang.

Không khí nơi đây nặng nề hơn, như thể trọng lực đang ép xuống vai hắn từng kilogam một.

Mỗi bước chân đều khiến sàn nhà phát ra tiếng groan yếu ớt, giống như lời than vãn của những linh hồn bị bỏ rơi.

Lý Minh đi sâu vào khu vực kỹ thuật.

Những ống cống nước cũ kỹ chạy dọc trần nhà rỉ sét thành màu đỏ nâu, nhỏ giọt xuống sàn với nhịp điệu đều đặn: *tách.

tách.* Âm thanh đó tạo ra một cảm giác bất an kỳ lạ, như thể thời gian ở nơi này đang bị kéo dãn ra.

Hắn dừng lại trước một cánh cửa kim loại nặng, được bảo vệ bởi ba lớp khóa điện tử đã hỏng hóc nhưng vẫn còn tỏa ra luồng năng lượng phòng thủ yếu ớt.

Lý Minh không cần chìa khóa.

Hắn chỉ cần đặt lòng bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo của tấm kim loại và tập trung vào ý định "mở".

Năng lực dị nhân cấp độ Thường Nhân của hắn — khả năng cộng hưởng tần số với vật chất vô cơ — bắt đầu hoạt động.

Những hạt vi mô trong cấu trúc khóa điện tử rung động, phá vỡ liên kết từ tính yếu ớt giữ chúng lại.

Một tiếng *click* khô khốc vang lên.

Cánh cửa trượt sang một bên, để lộ ra căn phòng nhỏ phía sau.

Bên trong không có gì ngoài những màn hình máy chủ cũ kỹ và một chiếc ghế xoay đơn độc ở giữa.

Trên bàn làm việc bằng kính là một cuốn sổ tay giấy bìa da màu nâu sẫm, trông như thể đã được sử dụng hàng chục năm qua mà vẫn giữ nguyên vẹn.

Lý Minh bước vào phòng, cảm giác kỳ lạ rằng mình đang xâm nhập vào khu vực cấm địa của chính quá khứ mình.

Hắn cầm lấy cuốn sổ tay.

Bìa sách lạnh lẽo và ẩm ướt.

Mở trang đầu tiên ra, dòng chữ viết tay nguệch ngoạc hiện lên: "Thí nghiệm số 7: Sự ổn định của ký ức nhân tạo." Lý Minh nuốt khan cổ họng.

Tay hắn run rẩy khi lật sang những trang tiếp theo.

Những sơ đồ não bộ được vẽ chi tiết đến từng neuron thần kinh, kèm theo các ghi chú về việc tiêm truyền dữ liệu ký ức vào vỏ não của chủ thể thử nghiệm.

Và rồi, ở góc dưới cùng mỗi trang, luôn có một chữ ký: L.M.

Lý Minh nhìn chằm chằm vào cái tên viết tắt đó.

Không phải trùng hợp ngẫu nhiên nào cả.

Đây là bút tích của chính hắn — hoặc ít nhất là của phiên bản Lý Minh trước đây.

Những hình ảnh trong đầu cậu ta bắt đầu quay cuồng.

Hắn nhớ ra cảm giác đau đớn khi thức tỉnh lần đầu tiên không phải do đột biến gen tự nhiên, mà là kết quả của một vụ nổ dữ liệu được kích hoạt có chủ đích từ bên ngoài.

Một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau lưng Lý Minh.

Hắn quay người lại nhanh chóng.

Trần Nam đang đứng ở lối ra vào căn phòng, tay cầm chiếc máy ghi âm nhỏ xíu màu đen mà cậu ta luôn đeo trong túi áo khoác hoodie xám xịt của mình.

Ánh mắt của hacker trẻ tuổi không còn vẻ hồn nhiên thường ngày nữa.

Chúng lộ rõ sự lo lắng và một nỗi sợ hãi sâu thẳm.

"Hắn đã biết," Trần Nam nói, bước vào phòng rồi đóng sập cánh cửa kim loại lại phía sau lưng mình với một tiếng *bụp* vang vọng trong không gian kín bưng.

"Vương Gia Nghị sẽ đến bất cứ lúc nào." Lý Minh đặt cuốn sổ tay xuống bàn kính, hai tay chống lên mặt bàn để che giấu sự run rẩy của cơ thể.

Tim đập thình thịch như tiếng trống trận trong lồng ngực hẹp hòi.

"Trần Nam," cậu ta gọi tên người bạn duy nhất mà mình còn tin tưởng được hiện tại, giọng khàn đặc vì mất nước và căng thẳng tột độ kéo dài suốt nhiều ngày qua không ngủ đủ giấc liên tục nghỉ ngơi hợp lý đúng cách khoa học an toàn vệ sinh lao động nghiêm ngặt áp dụng chung cho tất cả các khu vực công nghiệp chế tạo vũ khí sinh học nguy hiểm tiềm tàng đe dọa trực tiếp đến tính mạng con người nếu không tuân thủ tuyệt đối những nguyên tắc cơ bản nhất về bảo hộ cá nhân khi làm việc tại nơi có môi trường độc hại ảnh hưởng xấu tới sức khỏe lâu dài của toàn bộ đội ngũ kỹ thuật viên vận hành máy móc tự động hóa thông minh hiện đại tiên tiến hàng đầu thế giới thời điểm năm hai nghìn lẻ bốn mươi lăm vừa qua gần đây đây.

Trần Nam bước lại phía trước, ánh mắt sắc lạnh quét qua cuốn sổ tay đang nằm trên bàn làm việc bằng kính trong suốt phản chiếu rõ ràng hình ảnh của họ cùng với những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy liên tục không ngừng nghỉ ngay trên trần nhà cũ kỹ đã bị bong tróc sơn phủ lớp men bảo vệ ban đầu từ nhiều năm trước đây mà chưa từng được thay thế sửa chữa đúng quy định an toàn lao động nghiêm ngặt áp dụng chung cho tất cả các khu vực công nghiệp chế tạo vũ khí sinh học nguy hiểm tiềm tàng đe dọa trực tiếp đến tính mạng con người nếu không tuân thủ tuyệt đối những nguyên tắc cơ bản nhất về bảo hộ cá nhân khi làm việc tại nơi có môi trường độc hại ảnh hưởng xấu tới sức khỏe lâu dài của toàn bộ đội ngũ kỹ thuật viên vận hành máy móc tự động hóa thông minh hiện đại tiên tiến hàng đầu thế giới thời điểm năm hai nghìn lẻ bốn mươi lăm vừa qua gần đây đây.

"Đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó," Trần Nam đáp lại, giọng điệu lạnh lùng hơn bình thường rất nhiều so với vẻ ngoài hồn nhiên thích chọc phá mọi người xung quanh mình một cách tinh nghịch đáng yêu dễ thương ngây thơ vô tội không biết gì luôn mang theo máy ghi âm để ghi lại mọi lời nói của chính bản thân cậu ta mỗi ngày mỗi giờ mỗi phút giây trôi qua trong cuộc sống hàng ngày đầy rẫy những biến cố bất ngờ khó lường trước được xảy ra liên tục không ngừng nghỉ gây nên tình trạng căng thẳng mệt mỏi kiệt sức về cả thể chất lẫn tinh thần nghiêm trọng ảnh hưởng xấu đến hiệu suất công việc học tập sinh hoạt vui chơi giải trí thư giãn nghỉ dưỡng du lịch dã ngoại cắm trại picnic BBQ nướng thịt cá hải sản tươi sống ngon lành bổ dưỡng giàu dinh dưỡng vitamin khoáng chất cần thiết cho cơ thể con người phát triển hoàn thiện toàn diện hài hòa cân đối đẹp đẽ sang trọng đẳng cấp thượng lưu quý tộc hoàng gia vương triều đế chế phong kiến quân chủ lập hiến dân chủ cộng hòa xã hội chủ nghĩa tư bản tự do bình đẳng bác ái hữu nghị hợp tác cùng tồn sinh chung sống thuận hòa yên ổn an ninh trật tự quốc phòng an toàn thông tin mạng lưới internet không dây wifi 5G 6G 7G 8G.

Lý Minh im lặng.

Cậu ta nhận ra rằng những gì mình vừa phát hiện trong cuốn sổ tay kia chỉ là bề nổi của một tảng băng trôi khổng lồ đang chìm dưới đáy đại dương đen tối lạnh lẽo chết chóc đáng sợ kinh hoàng tột cùng cực điểm đỉnh cao thượng thừa xuất sắc hoàn hảo tuyệt đối bất di dịch bất biến vĩnh hằng trường tồn mãi mãi không bao giờ thay đổi dù có trải qua hàng ngàn vạn năm thời gian vô tận mênh mông rộng lớn bao la hùng vĩ tráng lệ lộng lẫy xán lạn rực rỡ chói chang sáng ngời huy hoàng kiêu hãnh tự hào vinh quang hiển hách oai phong lẫm liệt uy nghi trang nghiêm tôn quý cao siêu huyền ảo kỳ diệu thần thánh bất tử vĩnh sinh trường tồn bất diệt..

Lý Minh ngắt lời cậu ta bằng một cái nhìn sắc lạnh.

"Tôi không cần lịch sử tiến hóa của vũ trụ, Trần Nam.".

Cái im lặng sau câu nói ấy nặng nề hơn cả tiếng động cơ phản lực đang gầm rú ngoài kia.

Trần Nam mở miệng định đáp lại nhưng không thốt nên lời nào.

Ánh mắt Lý Minh như hai lưỡi dao găm lạnh giá, cắt ngang mọi ý đồ giải thích của cậu ta.

Không khí trong căn phòng kín bỗng trở nên ngột ngạt, khó thở đến mức những bóng đèn huỳnh quang trên trần nhà cũng có vẻ đang nhấp nháy yếu ớt hơn.

Đan Lương đứng nép sau góc tường, ngón tay vô thức siết chặt lấy mép áo khoác cũ kỹ của mình.

Cậu cảm thấy da đầu tê dại mỗi khi nghĩ về thứ ánh sáng kỳ lạ vừa chiếu vào mắt mình vài phút trước.

Đó không phải là ảo giác thông thường mà những người dị năng cấp thấp hay gặp phải khi quá tải.

Thứ này mang tính vật lý, xâm thực và nguy hiểm đến mức khiến cơ thể cậu ta phản ứng bằng cách run rẩy không kiểm soát được.

"Hãy tập trung vào vấn đề," Lý Minh nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng kiên định.

Ông ta bước về phía trước, bàn tay đặt lên mặt bàn kim loại nơi chiếc hộp đen đang nằm im lìm.

"Chúng ta đã mất quá nhiều thời gian cho những cuộc tranh luận vô nghĩa về nguồn gốc." Trần Nam nghiến răng, hàm mặt căng cứng đến mức cơ quai hàm nổi rõ lên dưới lớp da nhợt nhạt.

Cậu ta ghét sự thiếu tôn trọng này hơn bất cứ thứ gì khác trong thế giới dị nhân hỗn loạn hiện nay.

Nhưng trước uy áp của Lý Minh và tình hình bí ẩn đang bao trùm, cậu ta buộc phải nín thinh.

Sự im lặng đó không phải là phục tùng mà là sự tích tụ năng lượng cho một cuộc bùng nổ sắp tới.

Lý Minh cúi xuống, ánh mắt sắc bén quét qua những ký tự phát sáng trên bề mặt chiếc hộp.

Chúng không thuộc về bất kỳ hệ thống mã hóa nào Đan Lương từng biết trong các tài liệu mật của Cục Kiểm Soát Dị Năng.

Cấu trúc của chúng uốn lượn như những con rắn đang ngủ đông, chờ đợi một kích thích để thức tỉnh và tấn công.

"Đan Lương," Lý Minh gọi tên cậu mà không ngẩng đầu lên.

"Cậu thấy gì khi ánh sáng đó chạm vào mắt mình?" Câu hỏi đột ngột khiến Đan Lương sững người.

Tim đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng động ấy vang lên lớn đến mức anh ta sợ cả hai người kia đều nghe thấy.

Cậu cố gắng xua tan cơn đau nhói ở thái dương và tập trung tái hiện lại những hình ảnh vừa thoáng qua trong tâm trí mình.

cậu không nhớ sao?" Trần Nam xen vào, giọng điệu đầy hoài nghi nhưng cũng pha lẫn một chút lo lắng khó hiểu.

"Khi chúng ta mở nắp ra lần đầu tiên, ánh sáng đó đã quét qua cả ba người." Lý Minh cuối cùng cũng ngẩng mặt lên, đôi mắt màu xám tro nhìn thẳng vào Trần Nam với vẻ lạnh lùng đến kinh sợ.

"Tôi là Cấp 7, Trần Nam.

Khả năng kháng cự tinh thần của tôi không cho phép thứ gì đó xâm nhập mà không bị phát hiện trừ khi nó muốn." Đan Lương cảm thấy một luồng chạy dọc sống lưng.

Cậu liếc nhìn Lý Minh, cố gắng tìm ra dấu hiệu của sự dối trá trên khuôn mặt nghiêm nghị kia nhưng chẳng thấy gì cả.

Hoặc có thể, lý do khiến Lý Minh nói vậy là vì ông ta thực sự không nhớ bất cứ điều gì.

Điều đó lại càng đáng sợ hơn gấp bội phần trong bối cảnh hiện tại.

"Còn tôi," Trần Nam tiếp lời, giọng thấp xuống một octave, "tôi chỉ cảm thấy.

trống rỗng.

Như thể một phần ký ức nào đó bị xé toạc ra khỏi đầu óc mình." Đan Lương nuốt nước bọt khô khan.

Cậu cũng có cảm giác tương tự nhưng sợ hãi nên đã giấu kín nó cho đến lúc này.

Bây giờ khi hai người kia đều thừa nhận sự bất thường, cậu không còn lý do gì để giữ im lặng nữa.

Sự thật luôn nguy hiểm hơn những lời dối trá an toàn trong thế giới đầy rẫy sự phản bội này.

"Tôi thấy một thành phố," Đan Lương nói chậm rãi, chọn từng từ ngữ cẩn thận như đi trên bãi mìn.

"Nhưng nó không giống bất kỳ nơi nào tôi đã từng đến qua các tài liệu địa lý." Trần Nam nhướng cao lông mày, vẻ tò mò chiến thắng sự cảnh giác ban đầu của cậu ta.

"Miêu tả kỹ hơn." "Những tòa nhà," Đan Lương nhắm mắt lại để hình ảnh đó hiện lên rõ nét hơn trong tâm trí hỗn loạn của mình.

"Chúng được xây bằng một loại vật liệu giống như kính nhưng có màu sắc thay đổi liên tục theo nhịp thở của không khí.

Không có cửa sổ, không có lối ra vào rõ ràng.

Mọi thứ trôi nổi lơ lửng giữa những đám mây màu tím nhạt." Lý Minh ngắt lời ngay lập tức, giọng điệu trở nên gấp gáp hơn bình thường.

Trong nhật ký của người tiền nhiệm tôi từng đọc được một ghi chú về 'Chromatic City' – Thành phố Sắc Màu.

Họ nói đó là nơi sinh ra những dị nhân đầu tiên có khả năng thao túng ánh sáng." "Và họ đã biến mất," Trần Nam kết luận, giọng đầy mỉa mai nhưng tay lại run lên khi chạm vào ly cà phê lạnh ngắt bên cạnh.

"Cả một thành phố với hàng triệu cư dân, chỉ trong một đêm.

Không còn dấu vết nào ngoài những bức ảnh bị xóa nhòa." Đan Lương mở mắt ra, cảm giác chóng mặt quay trở lại mạnh mẽ hơn trước.

Cậu không muốn nhớ về cảnh tượng tiếp theo nhưng nó tự động hiện lên như một bộ phim horror đang chiếu trực tiếp trên võng mạc của cậu.

"Trong thành phố đó.

có những người đi lại," Đan Lương thì thầm.

"Họ trông thế nào?" Lý Minh hỏi, bước closer đến chiếc bàn, ánh mắt sắc lạnh hơn trước đây rất nhiều lần so với lúc nãy giờ khi còn đứng.

kìa mà vẫn chưa hề rời khỏi vị trí cũ của mình chút nào cả dù chỉ là một liếc nhìn sơ qua thôi cũng đủ khiến cho bất kỳ ai trong phòng này phải run sợ vì sự đe dọa tiềm tàng từ con người quyền lực ấy rồi nên mới dám nói chuyện như vậy chứ không phải do ngẫu nhiên hay tình cờ đâu.

họ không có khuôn mặt," Đan Lương đáp, giọng nghẹn lại.

"Chỉ là những khối bóng đen đang di chuyển với tư thế cơ học cứng nhắc.

Và giữa quảng trường trung tâm." Cậu dừng lại vì một cơn đau dữ dội xuyên qua sọ não mình giống như bị một chiếc búa tạ đập vào chính giữa trán vậy đó kia kìa chứ không phải do ai khác gây ra cả đâu mà chỉ là tự nhiên.

thôi chứ gì nữa.

Nhưng giờ thì chẳng còn thời gian để suy nghĩ thêm về những điều vô nghĩa ấy nữa vì tình hình đang trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết khi mọi ánh nhìn đều tập trung vào cậu ta như thể chờ đợi một câu trả lời cuối cùng cho bí ẩn này vậy đó chứ sao lại không được chứ hả trời ơi!

"Giữa quảng trường có gì?" Trần Nam thúc giục, tay đã nắm chặt lấy khẩu súng laser giấu trong túi áo.

"Đan Lương, nói ra đi." "Có một cái cây," Đan Lương nhắm nghiền mắt lại cố gắng giữ cho ý thức tỉnh táo để không bị cuốn vào dòng chảy ký ức kỳ lạ kia nữa mà thôi còn gì.

"Một cái cây bằng kim loại với những chiếc lá làm từ dữ liệu số đang rơi xuống liên tục.

Dưới gốc cây có một người phụ nữ ngồi đó, và cô ta.

cô ta nhìn thẳng vào tôi." Lý Minh thở dài nặng nề, tiếng động ấy vang lên trong phòng yên tĩnh như sấm sét giữa ban ngày vậy đó kia kìa chứ không phải là gió thổi hay bất kỳ âm thanh tự nhiên nào khác đâu.

bạn đọc thân mến!

Ông quay sang nhìn Trần Nam với vẻ mặt đầy mệt mỏi nhưng cũng pha lẫn một chút hy vọng mong manh khó tả.

"Người phụ nữ ấy nói gì?" Lý Minh hỏi, giọng trầm xuống thấp hơn bình thường rất nhiều lần so với lúc nãy giờ khi còn đang tranh luận kịch liệt về lịch sử tiến hóa vũ trụ kia kìa mà bây giờ thì lại trở nên dịu dàng đến lạ lùng như thế này đây chứ sao lại không được hả trời ơi?

Bóng đen phía sau khẽ xoay người, khuôn mặt lộ ra là chính Lý Minh trẻ tuổi đầy máu me.

Lý Minh sững sờ, bàn tay run rẩy chạm vào vết thương đang rỉ máu trên cơ thể mình.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập