Chương 41

Cơn gió mùa hạ năm 2035 mang theo mùi ozone và bụi kim loại, quất mạnh vào mặt Lý Minh.

Hắn đứng giữa ngã tư giao thông tắc nghẽn tại khu trung tâm Thành phố Neon, nơi những tòa nhà chọc trời được phủ kín bởi màn hình hologram quảng cáo cho các công ty quản lý Danh tiếng.

Bầu trời không có mây, chỉ có những dòng dữ liệu ảo chảy trôi như máu trong tĩnh mạch của thành phố này.

Ánh sáng xanh lam từ biển hiệu "Ký Tập Bảo Hộ - Hợp Đồng Vàng" chiếu rọi lên khuôn mặt nhợt nhạt của hắn, làm nổi bật đôi mắt đen thẳm sâu thăm thẳm.

Lý Minh cảm thấy trọng lượng cơ thể mình đang giảm dần.

Không phải vì đói hay mệt mỏi.

Mà vì sự hiện diện vật lý của hắn đang bị thế giới này từ chối.

Hắn nhìn xuống bàn tay trái.

Da thịt ở ngón út đã trở nên trong suốt, giống như một lớp kính vỡ vụn nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng.

Hư Không Hóa không tấn công theo cách bạo lực mà các phương tiện truyền thông mô tả.

Nó len lỏi vào từng tế bào ký ức, ăn mòn sự tồn tại từ bên trong khi còn nhớ đến ngươi.

Hắn hít thở sâu, cố gắng tập trung vào mùi vị của sắt gỉ và cà phê cháy trên vỉa hè.

Những giác quan thô sơ này là neo giữ chân hắn với thực tại.

Nếu không có chúng, Lý Minh sợ rằng mình sẽ tan biến giữa dòng người tấp nập kia mà không ai hay biết.

Một chiếc xe điện bay lướt qua phía trên đầu, tạo ra một luồng gió xoáy làm xáo trộn những hologram quảng cáo.

Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh của Lý Minh bị méo mó trong ánh mắt của những người đi đường.

Họ nhìn xuyên qua hắn như thể hắn là một bóng ma chưa hoàn thành xong chu kỳ tồn tại.

Hắn cần sự chú ý.

Bất kể bằng cách nào.

Sự im lặng đang giết chết anh ấy từng chút một, và thời gian thì không đứng yên chờ đợi ai cả.

Lý Minh bước nhanh vào dòng người, vai va chạm với những khách bộ hành vội vã nhưng chẳng ai dừng lại để xin lỗi hay nhìn hắn một cái.

Hắn là một lỗ hổng trong bức tranh xã hội hoàn hảo này.

Một lỗi hệ thống cần được xóa bỏ để duy trì sự ổn định của mạng lưới dữ liệu toàn cầu.

Lý Minh di chuyển nhanh về phía một công trình xây dựng đang diễn ra bên cạnh, nơi tiếng cưa kim loại và tiếng hô hào của những kỹ sư âm thanh tạo nên một bức tường ồn ào bao quanh hắn.

Nơi đây tập trung nhiều công nhân và giám sát, những người có khả năng phản ứng mạnh mẽ trước các mối đe dọa trực tiếp hoặc sự bất thường trong môi trường làm việc.

Họ là những con người gắn liền với vật chất thô ráp, nơi ký ức được khắc sâu vào xương cốt thông qua nỗi đau và mồ hôi.

Hắn cần một va chạm thực tế.

Một vết thương, một tiếng hét, hay đơn giản chỉ là ánh mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm vào sự bất thường của hắn.

Lý Minh lao vào giữa khu vực cảnh báo nguy hiểm, nơi những tấm biển hiệu màu vàng đen đang nhấp nháy báo động về việc sụp đổ kết cấu tạm thời.

Tiếng hô lớn từ phía sau lưng vang lên, cắt ngang không khí ồn ào: "Cảnh giác!

Có người xâm nhập vùng cấm!"

Hắn dừng lại giữa hai cột bê tông chưa hoàn thiện, quay người lại đối diện với nhóm công nhân đang chạy đến.

Những chiếc mũ bảo hộ màu cam lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời xuyên qua lớp sương mù ô nhiễm phía trên tầng cao của thành phố.

Lý Minh giơ tay lên, không phải để tấn công, mà để hiển thị sự yếu đuối dễ vỡ của mình.

Ngón tay hắn trong suốt hơn nữa, ánh sáng từ những tấm pin năng lượng mặt trời chiếu xuyên qua bàn tay đó như thể nó không hề tồn tại.

"Đừng bỏ mặc tôi," Lý Minh nói, giọng khàn đặc vì thiếu nước và căng thẳng tột độ.

Hắn biết rằng sự xuất hiện của mình ở đây là một sai lầm lớn về chiến thuật an ninh, nhưng hắn cần họ nhìn thấy.

Cần họ ghi nhớ khuôn mặt này trước khi nó biến mất vĩnh viễn khỏi bộ sưu tập dữ liệu não bộ của nhân loại.

Sự hy sinh để tồn tại không phải là lựa chọn hào hùng trong những câu chuyện cổ tích.

Nó là một bản án tử hình chậm chạp mà mỗi người bị Hư Không Hóa đều phải chịu đựng hàng ngày, giờ đây hắn đang cố gắng phá vỡ quy luật đó bằng cách trở thành nỗi ám ảnh cho những kẻ còn sống.

Một bóng đen lao ra từ phía sau nhóm công nhân với tốc độ đáng kinh ngạc, vượt xa khả năng của một con người bình thường đã được đăng ký hợp pháp trong hệ thống giám sát Dị Năng.

Đó là tên Săn Ký Tập – một loại dị nhân đặc biệt được huấn luyện để truy tìm và xóa bỏ những trường hợp Hư Không Hóa trước khi chúng gây ra hiệu ứng domino lên cộng đồng xung quanh.

Lưỡi dao năng lượng màu tím nhạt nhắm thẳng vào ngực Lý Minh, phát ra tiếng hú rít sắc bén của plasma nóng chảy.

Lý Minh né tránh bằng cách cúi người thấp xuống, lợi dụng sự linh hoạt cuối cùng còn lại trong cơ thể đang dần phân rã của mình.

Cánh tay phải vẫn còn nguyên vẹn va chạm mạnh vào không khí lạnh giá, tạo ra một cơn gió xoáy nhỏ làm lệch hướng cú tấn công thứ hai.

Tên Săn Ký Tập hạ cánh nhẹ nhàng trên nền bê tông bụi bặm, đôi mắt máy móc gắn liền với võng mạc quét qua Lý Minh như thể đang phân tích mã nguồn lỗi cần được sửa chữa khẩn cấp.

"Không ai có quyền lãng quên bạn," tên Săn nói, giọng điệu lạnh lùng không chút cảm xúc con người.

"Nhưng quy luật tự nhiên thì luôn đúng đắn hơn cả đạo đức giả trá của những kẻ muốn can thiệp vào dòng chảy số phận." Hắn rút thêm một chiếc dao thứ hai từ thắt lưng ra, chuẩn bị cho chuỗi đòn tấn công liên hoàn nhằm mục đích phong tỏa mọi đường thoát của Lý Minh.

Những tia sáng laser từ thiết bị định vị trên trán tên Săn chiếu thẳng vào tâm trí của Lý Minh, cố gắng khóa chặt ý thức hắn tại chỗ để thực hiện thủ tục xóa sổ ký ức một cách triệt để nhất có thể trong vòng ba giây đồng hồ tiếp theo..

Hắn không né tránh lần này.

Anh đứng yên, chờ đợi.

Khi tên Săn gần đến, Lý Minh dùng toàn bộ năng lượng còn lại của mình, không phải để tấn công, mà để tạo ra một "Cầu Nối Ký Tập" tạm thời.

Anh kết nối ý thức của mình với ý thức của tất cả những người đang chứng kiến cảnh tượng này trong bán kính năm mươi mét.

Một cơn sóng xung kích vô hình lan tỏa từ cơ thể hắn, làm cho toàn bộ đám đông tại công trường xây dựng đột ngột im lặng hoàn toàn.

Những khuôn mặt bình thường bỗng chốc lộ rõ vẻ kinh hãi khi họ cùng lúc nhìn thấy một sự thật mà hệ thống bảo vệ tâm trí của xã hội đã cố tình che giấu: Lý Minh không chỉ là một nạn nhân bị lãng quên, anh chính là minh chứng sống cho việc ký ức con người có thể được cấy ghép và thao túng bởi những thế lực vô hình đang âm mưu kiểm soát lịch sử.

Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.

Không phải là sự im lìm của một thư viện vắng người hay một phòng chờ bệnh viện vào buổi trưa hè oi bức.

Đây là sự câm nín mang tính vật lý, như thể không khí xung quanh đã bị hút hết oxy, trở thành một khối gelatin đặc quánh ngăn cản mọi rung động âm thanh lan truyền.

Lý Minh đứng giữa đống đổ nát của công trường xây dựng, chân hắn vẫn còn hơi run rẩy sau cú phóng năng lượng vừa rồi.

Nhưng tâm trí hắn thì sắc bén hơn bao giờ hết.

Hắn nhìn quanh.

Những người công nhân đang cầm cần cẩu từ độ cao hai mươi mét dừng tay.

Họ treo lơ lửng trên dây an toàn, mặt mày tái nhợt như những tờ giấy cũ kỹ bị phơi nắng quá lâu.

Không ai hét lên.

Không ai gọi cứu hỏa hay cảnh sát.

Hệ thống bảo vệ tâm trí mà hắn vừa phá vỡ một phần rõ ràng đang gây ra hiệu ứng ngược: sự shock thuần túy khiến não bộ họ tạm thời tê liệt chức năng ngôn ngữ và vận động cơ bản.

Lý Minh hít sâu một hơi.

Mùi bụi bê tông trộn lẫn với mùi ozone chát chúa của dị năng dư thừa len lỏi vào mũi hắn.

Hắn nhận ra rằng đây không phải là lần đầu tiên hắn đối mặt với sự im lặng này.

Ký ức mới được giải phóng trong não bộ đang reo lên những mảnh ghép rời rạc: một căn phòng trắng xóa, tiếng máy móc chạy đều đặn, và mùi (dịch khử trùng) đậm đặc hơn cả máu tươi.

"Cậu ổn không?" Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau đống gạch vỡ bên trái.

Lý Minh quay đầu lại thật chậm.

Cơ bắp cổ hắn kêu lên những tiếng rít nhỏ bé trong sự tĩnh lặng chết chóc kia.

Người đàn ông đứng đó mặc bộ đồ bảo hộ màu cam đã bạc phếch, đội mũ cứng có dán hình công ty xây dựng "Tân Thiên Hà".

Hắn cầm một chiếc điện thoại thông minh cũ kỹ, màn hình vỡ vụn nhưng vẫn đang phát ra ánh sáng xanh mờ ảo.

"Đừng di chuyển," Lý Minh nói, giọng hắn khàn đặc như cát ma sát vào nhau.

"Ký ức của họ chưa ổn định lại.

Nếu cậu kích thích họ bây giờ, sóng xung kích thứ hai sẽ làm nổ tung não bộ cả đám."

Người công nhân gật đầu run rẩy.

Hắn đặt điện thoại xuống nền đất bê tông, hành động cẩn thận như thể đang chạm vào một quả bom hạt nhân nhỏ gọn.

tôi nhớ ra rồi," gã nói, mắt trợn to đầy kinh hoàng nhưng lại không nhìn về phía Lý Minh mà hướng lên bầu trời xám xịt.

"Tôi nhớ hôm đó.

Tôi đứng ở đây này.

Nhưng nó khác."

"Khác thế nào?" Lý Minh tiến gần hơn một bước.

Đôi chân hắn dính bùn đất và mảnh vỡ thủy tinh, mỗi bước đi đều là một sự đánh đổi với nỗi đau tiềm ẩn từ những vết thương cũ trong ký ức giả tạo mà cơ thể hắn đang cố gắng loại bỏ.

"Có người khác," gã công nhân thì thào.

"Không phải chúng ta.

Những người mặc áo choàng trắng.

Họ không xây dựng gì cả.

họ khai quật."

Lý Minh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, mạnh hơn bất kỳ luồng năng lượng dị thường nào hắn từng đối mặt trước đây.

Công trường này mới được khởi công hai tháng trước theo hồ sơ công khai trên mạng xã hội thành phố.

Nó là dự án trung tâm thương mại lớn nhất khu vực phía Bắc, quảng cáo rầm rà về việc "khai phá tương lai" và "xây dựng niềm hy vọng".

Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh kính vỡ từ dưới đất.

Bề mặt phản chiếu cho thấy khuôn mặt hắn: nhọh, mệt mỏi, với những vết bầm tím quanh mắt mà trước đây hắn nghĩ là do va chạm trong phòng tập gym.

Nhưng giờ đây, qua lăng kính của ký ức thật sự, những vết thương ấy mang hình dạng khác.

Chúng không phải là sẹo từ cú đấm.

Chúng là dấu hiệu của một cuộc giải phẫu não bộ chưa hoàn tất.

"Mang điện thoại cho tôi," Lý Minh ra lệnh.

Không phải vì hắn cần công nghệ, mà vì hắn cần dữ liệu thô trước khi hệ thống bảo vệ tâm trí kịp xóa sạch chúng khỏi thiết bị này.

Gã công nhân đưa chiếc điện thoại sang với.

Màn hình hiển thị một ứng dụng camera đang quay video từ vài giây trước đó.

Lý Minh nhấn vào nút phát lại.

Hình ảnh rung lắc, mờ ảo do ánh sáng yếu và bụi bặm bao phủ.

Nhưng khi hắn zoom into (phóng to) khu vực trung tâm của công trường nơi gã công nhân đứng cách đây mười phút, một bóng đen xuất hiện.

Nó không phải là con người.

Nó cao khoảng ba mét, dáng vẻ mảnh khảnh đến kỳ lạ, với những chi tiết giống như kim loại sinh học đang chuyển động dưới lớp vải áo choàng trắng lủng lẳng.

Vật thể đó cầm một chiếc đục đá phát sáng màu tím nhạt — màu của năng lực "Xâm Thực Ký Ức" mà Lý Minh vừa đọc trong báo cáo mật lúc trước.

Video kết thúc bằng màn hình đen khi gã công nhân bị shock và làm rơi điện thoại.

Nhưng đủ rồi.

Dữ liệu này là bằng chứng sống còn rằng những gì đang diễn ra không phải là một vụ tai nạn xây dựng đơn thuần, hay thậm chí là sự cố dị năng ngẫu nhiên.

Đây là một hoạt động có tổ chức.

Một cuộc săn lùng ngầm dưới lớp vỏ bọc của đô thị hóa hiện đại.

Lý Minh nhìn lên bầu trời xám xịt kia lần nữa.

Những đám mây không di chuyển theo hướng gió thông thường mà xoáy tròn lại, tạo thành những hình học kỳ lạ khiến mắt hắn đau nhói khi cố gắng tập trung vào chúng.

Hệ thống bảo vệ tâm trí của xã hội đang phản ứng với sự hiện diện của "thông tin cấm".

Bầu trời là một phần của nó — hoặc ít nhất là cách não bộ con người xử lý thực tại bị thao túng bởi các tín hiệu tần số cao phát ra từ những đài truyền dẫn ẩn nấp trên các tòa nhà chọc trời.

"Cần phải đi," Lý Minh nói, quay lại nhìn gã công nhân.

"Cậu không thể ở đây nữa.

Ký ức thật sự sẽ ăn mòn bản sắc của cậu nếu hệ thống cố gắng ghi đè nó trở lại."

"Vậy tôi làm gì?" Gã công nhân hỏi, mắt đờ đẫn.

Hắn đã mất đi vẻ sợ hãi ban đầu, thay vào đó là một nỗi trống rỗng đáng báo động — dấu hiệu của tổn thương thần kinh cấp độ 2 do tiếp xúc trực tiếp với sóng xung kích dị năng loại A.

"Quay về nhà.

Đóng cửa lại.

Không nhìn ra ngoài trong hai mươi bốn giờ," Lý Minh trả lời nhanh gọn, tay hắn đã đưa vào túi áo khoác lấy ra một thiết bị nhỏ bằng kim loại đen — bộ tạo nhiễu tần số cá nhân mà hắn tự chế từ những linh kiện thu thập được ở chợ đen phía Đông Thành Phố.

"Và nếu thấy bất kỳ ai mặc áo trắng.

đừng nhìn họ."

Lý Minh bước đi, hướng về phía lối thoát hiểm chính của công trường nơi ánh sáng đèn đường hắt vào tạo thành một vệt vàng cam dài trên mặt đất bê tông lạnh lẽo.

Hắn biết mình không thể ở lại đây lâu hơn nữa.

Những kẻ săn ký ức — dù gọi chúng là gì đi nữa — chắc chắn sẽ gửi thêm người đến dọn dẹp hiện trường, bao gồm cả những "chứng nhân" như gã công nhân này và chính hắn.

Khi bước qua cánh cửa sắt gỉ sét, Lý Minh cảm thấy một sự va chạm nhẹ vào lưng.

Hắn quay lại nhanh chóng, tay đã sẵn sàng kích hoạt năng lực phòng vệ của mình — khả năng làm cứng da thịt thành hợp kim titan trong tích tắc.

Nhưng không có ai ở đó.

Chỉ có một chiếc phong bì giấy dày đặt trên bậc thang cuối cùng, nơi ánh sáng đèn đường chiếu rọi trực tiếp vào nó.

Không có dấu hiệu cho thấy bất kỳ người nào vừa rời đi.

Không tiếng bước chân, không khí lưu thông bình thường trở lại sau cơn sốc của đám đông bên trong công trường.

Chiếc phong bì ấy trông như thể được đặt ở đó từ hàng giờ trước, chờ đợi hắn đến đúng khoảnh khắc này.

Lý Minh nhặt nó lên.

Trọng lượng nhẹ bẫng nhưng lại mang một cảm giác kỳ lạ — giống như đang cầm một cục băng lạnh giá giữa lòng mùa hè oi bức.

Trên mặt phong bì không có tên người gửi hay dán tem bưu điện.

Chỉ có ba chữ được viết bằng mực đen đậm, nét chữ dao khắc sâu vào giấy: "Đừng tin."

Hắn mở nó ra với hai ngón tay run rẩy.

Bên trong chỉ có một tấm ảnh Polaroid cũ kỹ, màu sắc đã phai nhạt theo thời gian.

Hình chụp là chính Lý Minh, nhưng không phải phiên bản hiện tại của hắn.

Trong bức ảnh, hắn mặc bộ đồ bệnh viện trắng toát, nằm trên giường bệnh sắt lạnh lẽo.

Và đứng bên cạnh giường, đặt tay lên vai hắn với một nụ cười kinh khủng đầy thân thiện, là người phụ nữ mà ký ức thật sự vừa gợi nhớ cho hắn: mẹ anh ấy — hoặc ít nhất là người mà xã hội đã dạy dỗ cho anh biết đó là mẹ mình trong suốt mười tám năm qua.

Nhưng khuôn mặt của người phụ nữ trong bức ảnh lại bị khoanh tròn bằng bút đỏ, với dòng chữ viết tay phía dưới góc cạnh mép giấy: "Cô ta không phải là Mẹ."

Khuôn mặt kia đột ngột nhếch môi cười, ánh mắt lạnh lẽo như dao găm cứa vào linh hồn hắn.

Hắn thốt lên một tiếng hãi hùng, bàn tay run rẩy chạm vào bức ảnh đang bốc cháy dưới ngón tay.

Giữa đám tro tàn, một bàn tay máu tươi từ từ thốt lên: "Ta mới là."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập