Chương 15
Lý Minh quỳ gối trên nền bê tông lạnh giá, ngực phập phồng từng hơi thở nặng nề.
Tay phải anh nắm chặt thanh kiếm năng lượng — Hư Không Kiếm — nhưng lưỡi kiếm giờ đây không còn sắc bén hay rực rỡ như trước.
Nó đang mờ dần, những tia sáng tím biếc chuyển thành màu xám tro, giống như tro tàn của một ngọn lửa vừa tắt.
Trước mặt anh, xác chết của "Giám đốc An Ninh" nằm co quắp.
Người đàn ông đó đã ra lệnh kích hoạt sóng quét xóa ký ức, hy vọng loại bỏ Lý Minh khỏi hệ thống bằng cách làm cho anh trở thành một kẻ vô danh, một bóng ma không ai nhớ tên.
Nhưng giờ đây, Giám đốc đã thực sự biến mất.
Không phải vì chết, mà vì bị chính những người dưới quyền của ông ta quên lãng trong khoảnh khắc hoảng loạn.
Cơ thể ông ấy đã bắt đầu trong suốt, tan rã thành những hạt ánh sáng nhỏ li ti trước khi hoàn toàn biến mất vào hư không.
Lý Minh nhìn vào ngón tay cái của mình.
Phần da thịt ở đầu ngón tay đã hoàn toàn biến mất, lộ ra khung xương trắng bệch, và ngay cả xương cũng đang mờ đi, hòa vào không khí.
Sự trong suốt ấy đang lan rộng, bò lên cổ tay anh như một vết thương không lành.
Cảm giác lạnh buốt xộc lên, không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong, từ chính cốt lõi của sự tồn tại.
Anh đang bị thế giới này từ chối.
"Lý Minh!"
Giọng gọi ấy xé toạc sự im lặng.
Trần Nam chạy tới, gương mặt cậu ta tái nhợt, mồ hôi nhễ nhại.
Trong tay cậu vẫn cầm chiếc máy ghi âm cũ kỹ, nút ghi vẫn sáng đỏ rực, như một ngọn hải đăng trong đêm đen của sự lãng quên.
"Đừng chạm vào anh," Trần Nam hét lên, giọng khàn khàn vì sợ hãi.
"Nếu anh chạm vào tôi, ký ức về anh sẽ bị nhiễm độc.
Tôi sẽ quên anh nhanh hơn."
Lý Minh không đáp lời.
Anh chỉ nhìn Trần Nam, đôi mắt màu tím sâu thẳm chứa đựng một nỗi buồn tĩnh lặng.
Anh biết Trần Nam nói đúng.
Trong thế giới này, tiếp xúc với một người đang trong quá trình Hư Không Hóa là một rủi ro lớn.
Nó có thể lây lan sự "mất kết nối", khiến người tiếp xúc cũng bị xóa dần khỏi nhận thức của những người khác.
"Anh đang biến mất, Lý Minh," Trần Nam thì thầm, bước tiến lại gần hơn, dù cơ thể cậu run rẩy.
"Anh cảm thấy thế nào?"
"Cold," Lý Minh đáp, tiếng nói của anh vang lên như từ một nơi rất xa.
nhẹ."
"Nhẹ?" Trần Nam nhếch môi, một nụ cười chua chát.
Khi không còn gánh nặng của ký ức, khi không còn ai nhớ đến bạn, bạn sẽ nhẹ như một hạt bụi.
Và rồi, bạn sẽ bay đi."
Lý Minh nâng bàn tay trong suốt của mình lên, ngắm nhìn nó dưới ánh đèn neon nhấp nháy.
"Tôi không muốn bay đi, Nam.
Tôi muốn ở lại.
Nhưng để ở lại, tôi phải làm một điều gì đó mà không ai khác dám làm."
"Như thế nào?" Trần Nam hỏi, ánh mắt cậu sắc sảo, cố gắng đọc lấy đọc đi những ý nghĩ của Lý Minh.
"Đập vỡ cái gương," Lý Minh nói.
"Đập vỡ hệ thống lưu trữ ký ức của Vương Gia Nghị."
Trần Nam sững sờ.
"Cậu nói gì?
Nếu cậu phá hủy hệ thống, tất cả dữ liệu sẽ bị mất.
Hàng triệu người sẽ bị xóa sổ.
Bao gồm cả em gái tôi, Lan.
Nếu không có dữ liệu đó, Lan sẽ thực sự chết.
Không chỉ là Hư Không Hóa, mà là sự xóa sổ vĩnh viễn."
"Đó là lựa chọn không có đúng," Lý Minh đáp, giọng nói trầm xuống.
"Giữ nguyên hệ thống, chúng ta sống trong sự kiểm soát, nơi chỉ những người 'có giá trị' mới được phép tồn tại.
Phá hủy nó, chúng ta rơi vào hỗn loạn, nhưng ít nhất, mọi người sẽ có cơ hội tự quyết định ký ức của mình.
Ngay cả khi đó là ký ức về sự đau khổ."
Trần Nam im lặng.
Cậu nhìn vào chiếc máy ghi âm, rồi nhìn vào bàn tay đang tan biến của Lý Minh.
"Vậy thì tôi sẽ ghi âm cuộc nói chuyện này.
Để sau này, khi thế giới quên anh, ít nhất còn có một bản ghi âm nhắc nhở rằng anh đã từng tồn tại.
Rằng anh đã chọn hy sinh."
Lý Minh mỉm cười, một nụ cười đau đớn nhưng thanh thản.
"Cảm ơn, Nam.
Nhưng đừng quên.
Hy sinh không phải là kết thúc.
Nó là sự bắt đầu của một ký ức mới."
Cánh cửa phòng máy chủ bỗng nhiên mở ra.
Không phải do phá vỡ, mà do mở khóa từ xa.
Ba nhân viên an ninh cấp cao, mặc bộ đồ bảo hộ màu đen, bước vào.
Họ không mang vũ khí, nhưng ánh mắt họ lạnh lẽo như băng giá.
Người đứng đầu, một người đàn ông cao lớn với khuôn mặt không biểu cảm, bước về phía Lý Minh.
"Lý Minh," giọng nói của người đàn ông vang lên, qua loa phóng thanh, tạo ra một âm thanh kim loại lạnh lẽo.
"Anh đã đi xa hơn những gì được phép.
Hãy dừng lại.
Hệ thống này không dành cho những người tầm thường như anh."
Lý Minh quay lại, nhìn họ.
Đôi mắt anh giờ đã hoàn toàn màu tím, phát ra một ánh sáng mờ ảo.
"Tôi không tầm thường.
Tôi là một phần của những người anh đang cố bảo vệ."
"Những người đó không đáng để bảo vệ," người đàn ông nói, giọng nói của anh ta dửng dưng.
"Họ là gánh nặng.
Họ là những biến số không thể kiểm soát.
Vương Gia Nghị đã tạo ra một thế giới hoàn hảo.
Một thế giới nơi chỉ những người có giá trị mới tồn tại.
Anh đang phá vỡ sự hoàn hảo đó."
"Giá trị không được đo bằng sức ảnh hưởng," Lý Minh đáp, giọng nói của anh vang lên rõ ràng, mạnh mẽ hơn.
"Giá trị được đo bằng khả năng yêu thương, bằng khả năng nhớ.
Và Vương Gia Nghị đang giết chết điều đó."
Người đàn ông冷笑 một tiếng.
"Anh nghĩ anh là anh hùng?
Anh chỉ là một bản sao.
Một sản phẩm thất bại của thí nghiệm.
Anh không có quyền phán xét."
Lời nói đó như một cú tát vào mặt Lý Minh.
Anh sững người.
Thí nghiệm?
Trần Nam bước lên, chắn trước mặt Lý Minh.
Anh không biết gì về anh ấy.
Anh ấy đã cứu chúng ta.
Anh ấy đang hy sinh bản thân để cứu tất cả chúng ta.
Anh chỉ là một cái bóng, một công cụ của Vương Gia Nghị."
Người đàn ông nhìn Trần Nam, ánh mắt sắc lạnh.
"Cậu là ai?
Một hacker?
Một kẻ phá hoại?
Cậu nghĩ cậu có thể thay đổi định mệnh bằng những lời nói sáo rỗng?"
"Không phải bằng lời nói," Trần Nam đáp, giơ chiếc máy ghi âm lên.
"Mà bằng bằng chứng.
Và tôi có tất cả chúng."
Lý Minh nhìn Trần Nam, rồi nhìn vào ba nhân viên an ninh.
Anh biết rằng anh không thể chiến đấu với họ bằng sức mạnh vật lý.
Thanh kiếm của anh đang cạn kiệt năng lượng.
Cơ thể anh đang tan biến.
Nhưng anh có một lựa chọn khác.
"Nam," Lý Minh gọi.
"Đừng lo lắng cho tôi.
Hãy tập trung vào việc ghi âm.
Đây là lúc quan trọng nhất."
"Lý Minh, không!" Trần Nam hét lên.
"Đừng lo," Lý Minh nói, giọng nói của anh bình tĩnh lạ thường.
"Tôi đã chọn con đường này từ lâu.
Và giờ, tôi sẽ đi đến cùng."
Lý Minh quay lại, hướng về phía cụm server chính.
Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí của mình vào thanh kiếm.
Anh không nghĩ về sự chết.
Anh nghĩ về sự sống.
Về những khuôn mặt, những nụ cười, những giọt nước mắt.
Về Trần Nam.
Về tất cả những người đã bị lãng quên.
Anh nhớ lại bí mật của mình.
Anh không phải là người đầu tiên thức tỉnh.
Anh là bản sao thứ 7.
Những bản sao trước đó đã chết vì Hư Không Hóa khi bị chính những người họ bảo vệ lãng quên.
Nhưng anh khác.
Anh không bị lãng quên.
Anh được nhớ bởi Trần Nam.
Và bây giờ, anh sẽ được nhớ bởi tất cả những người xem dữ liệu này.
"Vương Gia Nghị," Lý Minh thì thầm.
"Anh nghĩ anh là thần.
Nhưng anh chỉ là một kẻ ăn cắp ký ức."
Lý Minh thoát ra được khỏi tòa nhà, nằm ngửa trên mặt đất lạnh lẽo.
Bầu trời năm 2035 u ám, những ánh đèn neon phản chiếu trên vũng nước mưa.
Anh ngồi dậy, nhìn vào mặt mình.
Cơ thể anh đã ổn định.
Không còn trong suốt.
Bàn tay anh trở lại bình thường, da thịt ấm áp, xương cốt chắc chắn.
Nhưng có một thứ gì đó khác lạ.
Anh nhìn vào chiếc gương vỡ trên mặt đất.
Trong đó, phản chiếu khuôn mặt anh, nhưng đôi mắt anh...
chúng không còn màu nâu nữa.
Chúng là màu tím, màu của Hư Không Kiếm, màu của sự hy sinh.
Và sâu trong đáy mắt, anh thấy một thứ gì đó di chuyển.
Một bóng ma.
"Lý Minh," một giọng nói vang lên trong đầu anh.
Không phải giọng của Trần Nam.
Không phải giọng của Vương Gia Nghị.
Đó là giọng của chính anh, nhưng từ một nơi xa xôi, từ một ký ức xa xưa.
"Chúng ta chưa xong," giọng nói đó thì thầm.
"Vương Gia Nghị đã mất hệ thống.
Nhưng anh ấy đã có kế hoạch dự phòng.
Và giờ, anh đã trở thành một phần của mạng lưới.
Anh không thể bị quên.
Và vì vậy, anh không thể chết."
Lý Minh đứng dậy, cảm giác quyền lực mới mẻ chạy trong huyết quản.
Anh không còn là một thường nhân.
Anh không còn là một bản sao.
Anh là một ký ức sống.
Trần Nam chạy ra, nhìn thấy Lý Minh, cậu sững người.
cậu còn sống?"
Lý Minh nhìn Trần Nam, mỉm cười.
Nhưng nụ cười đó không còn ấm áp như trước.
Nó lạnh lẽo, xa lạ.
"Đúng vậy, Nam," Lý Minh nói, giọng nói của anh vang lên với một sự tự tin đáng sợ.
"Tôi còn sống.
Và giờ, tôi sẽ bắt đầu trò chơi của mình."
Trần Nam lùi lại, sợ hãi.
Cậu đang nói gì?"
Lý Minh quay đi, bước vào bóng tối.
"Cậu sẽ biết thôi, Nam.
Khi tôi tìm ra Vương Gia Nghị.
Và khi tôi tìm ra nguồn gốc thực sự của Hư Không Hóa."
Và trong bóng tối, Lý Minh biết rằng anh không đơn độc.
Có những người khác, những người giống như anh, những người đang thức tỉnh.
Và họ sẽ không tha thứ cho sự lãng quên.
Chương 15 kết thúc.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận