Chương 14

Chương 14: Kiếm Hư Không: Hy Sinh Để Tồn Tại

Không khí trong phòng thí nghiệm ngầm của Tổ chức "Ký Tập" không còn mùi ozone và máu tanh nữa.

Nó mang mùi của sự vô tri, một mùi hương vô hình nhưng nặng nề, như thể chính không gian đang hít thở lấy linh hồn của những thứ đã bị lãng quên.

Lý Minh đứng giữa những đống đổ nát của máy chủ, những màn hình hologram vỡ vụn phát ra ánh sáng xanh nhợt nhạt, chiếu lên khuôn mặt anh — một khuôn mặt đang dần mất đi sắc thái sống.

Ngón tay cái của anh, nơi Elena vừa cắt lấy một lát da thịt trong suốt, không còn chảy máu.

Thay vào đó, nó đang trở nên trong suốt như thủy tinh, lộ ra những mạch năng lượng tím nhạt bên trong.

Đó là dấu hiệu của "Hư Không Hóa".

Cơ thể anh đang phản ứng lại với việc vừa sử dụng sức mạnh vượt quá giới hạn của một thường nhân.

Ba ngày tuổi thọ.

Đó là cái giá anh phải trả để chém đứt kết nối thần kinh của avatar Trần Tuấn.

Ba ngày sống thêm, hoặc ba ngày gần hơn với cái chết vĩnh viễn.

Lý Minh nhìn xuống bàn tay mình.

Sự trong suốt lan chậm chạp, như một vết mực rơi vào nước, từ đầu ngón tay cái leo lên khớp ngón tay.

Anh cảm thấy lạnh.

Không phải lạnh của nhiệt độ, mà là lạnh của sự tách biệt.

Mỗi khi một phần cơ thể trở nên trong suốt, anh cảm thấy như một phần ký ức của chính mình cũng đang bị xé ra.

Anh nhớ mẹ mình, nhưng khuôn mặt bà trong trí nhớ anh giờ đã mờ đi, chỉ còn là một bóng mờ trắng xóa.

"Anh đã vượt qua giới hạn an toàn," Elena bước ra từ bóng tối, giọng nói của bà không còn vang vọng từ khắp nơi, mà phát ra từ chính môi bà.

Bà đứng đó, đôi mắt đen như hố sâu vẫn không thay đổi, nhưng lần này, vẻ mặt bà có chút gì đó giống con người hơn.

Một sự mệt mỏi sâu thẳm.

Lý Minh không đáp lại.

Anh chỉ tập trung vào nhịp đập của trái tim mình.

Bom.* Mỗi nhịp đập đều là một lời nhắc nhở rằng anh vẫn còn tồn tại.

Nhưng tồn tại là gì, nếu không ai còn nhớ?

"Anh nghĩ mình đã cứu họ?" Elena hỏi, bước chậm rãi tiến lại gần.

Giọng nói của bà không mang sự khiêu khích, mà là một sự tò mò lạnh lùng.

"Trần Tuấn chỉ là một avatar, một lớp vỏ bọc dữ liệu để hấp thụ sự chú ý của đám đông.

Người thật đang ở đâu đó trong mạng lưới, an toàn và vô hình.

Và bây giờ, khi anh phá vỡ lớp vỏ đó, anh đã giải phóng một lượng dữ liệu ký ức khổng lồ vào không gian công cộng.

Họ sẽ nhớ lại, đúng.

Nhưng họ cũng sẽ sợ hãi.

Và khi họ sợ hãi, họ sẽ quên đi những người khiến họ sợ hãi.

Anh vừa tạo ra một vòng xoáy của sự lãng quên, Lý Minh."

Lý Minh nhếch mép, một nụ cười chua chát.

"Ít nhất họ có cơ hội chọn.

Chọn nhớ hay chọn quên.

Đó là quyền của họ."

"Quyền?" Elena嗤笑 (chỉ cười khẩy).

"Trong một thế giới nơi tồn tại gắn liền với ký ức, quyền lựa chọn là một đặc quyền xa xỉ.

Và anh, Lý Minh, anh không có đặc quyền đó.

Anh là một bản sao.

Bản sao thứ bảy.

Và các bản sao trước đó..."

Giọng nói của Elena chùng xuống.

Lý Minh cảm thấy một cơn đau nhói ở lồng ngực.

Không phải đau thể xác, mà là đau của sự nhận thức.

Anh đã biết điều đó từ sâu thẳm trong tiềm thức, nhưng giờ đây, nó được nói ra thành lời, nó trở thành một sự thật tàn khốc.

"Những bản sao trước đó đã chết," Elena tiếp tục, giọng nói của bà trở nên trầm lắng, như thể đang kể một câu chuyện cổ tích đáng sợ.

"Họ chết không phải vì bị kẻ thù giết, mà vì bị những người họ bảo vệ lãng quên.

Họ hy sinh ký ức của mình để cứu người khác, và khi họ làm vậy, họ trở nên vô danh.

Và khi họ vô danh, họ tan biến.

Anh là người cuối cùng, Lý Minh.

Và anh cũng sẽ kết thúc như vậy."

Lý Minh nhắm mắt lại.

Hình ảnh của sáu người phụ nữ khác, những cô gái trong phòng cách ly, những người vô danh...

họ không chỉ là nạn nhân.

Họ là những người tiền nhiệm của anh.

Những người đã cố gắng thay đổi thế giới và thất bại.

Và giờ, anh đứng trên đống tro tàn của họ.

"Vậy thì tôi sẽ không để họ thất bại," Lý Minh nói, giọng nói của anh run rẩy nhưng kiên định.

"Tôi sẽ tìm ra cách ngăn chặn Hư Không Hóa vĩnh viễn.

Không phải để tôi sống, mà để thế giới không còn ai phải chết vì bị quên."

Elena nhìn anh, ánh mắt trong những hố đen đó có chút gì đó dao động.

"Đó là một giấc mơ đẹp.

Nhưng giấc mơ không thể chống lại quy luật vật lý.

Và quy luật này, Lý Minh, là quy luật của sự tinh lọc.

Vương Gia Nghị đã đúng một phần.

Xã hội này đang quá tải.

Chúng ta cần sự loại bỏ.

Nếu không, toàn bộ hệ thống ký ức sẽ sụp đổ, và tất cả chúng ta sẽ biến mất cùng một lúc."

"Thế giới không cần sự tinh lọc," Lý Minh mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh.

"Nó cần sự kết nối.

Và tôi sẽ kết nối mọi người lại, dù phải dùng chính linh hồn mình làm dây dẫn."

Elena không đáp lại.

Bà chỉ quay lưng, bước vào bóng tối.

"Cẩn thận, Lý Minh.

Thời gian của anh đang trôi đi nhanh hơn anh nghĩ.

Và những người theo dõi anh...

họ không chỉ là Hội Đồng."

Khi Elena biến mất, sự im lặng trở lại.

Nhưng lần này, sự im lặng đó không trống rỗng.

Nó đầy ắp những lời thì thầm.

Những lời thì thầm từ sâu thẳm trong mạng lưới dữ liệu, nơi các bản sao trước đó của Lý Minh vẫn còn tồn tại dưới dạng mã hóa.

Lý Minh cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ của màn hình hologram.

Trong đó, anh thấy phản chiếu khuôn mặt của mình.

Và sau lưng anh, trong bóng tối, anh thấy một hình ảnh khác.

Một hình ảnh của một cậu bé đang cười, cầm trên tay một chiếc máy ghi âm cũ kỹ.


Trong khi đó, ở một nơi khác trong thành phố, Vương Gia Nghị ngồi trong căn phòng làm việc của mình.

Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng từ một màn hình duy nhất chiếu rọi lên khuôn mặt lạnh lùng của ông.

Trên màn hình là những dòng dữ liệu đang chạy liên tục, những con số và biểu đồ thể hiện sự suy giảm của "chỉ số tồn tại" của Lý Minh.

Vương Gia Nghị không nhìn vào màn hình.

Ông nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời đêm đang dần chuyển sang màu xám của bình minh.

"Elena đã làm tốt," ông nói với không khí.

Giọng nói của ông trầm ấm, nhưng mang một sự dứt khoát đáng sợ.

"Cô ấy đã khiến Lý Minh nhận ra sự thật.

Và bây giờ, anh ta sẽ tự hủy diệt mình.

Đó là điều tốt nhất có thể xảy ra."

Một bóng người bước ra từ góc phòng.

Đó là một người phụ nữ mặc bộ đồ đen, mặt đeo khẩu trang.

"Thưa ngài, chúng ta có nên can thiệp không?" người phụ nữ hỏi, giọng nói của bà nhỏ và run rẩy.

"Nếu Lý Minh thực sự tìm ra cách ngăn chặn Hư Không Hóa, anh ta có thể phá vỡ hệ thống của chúng ta.

Và nếu hệ thống sụp đổ..."

"Không," Vương Gia Nghị ngắt lời.

"Chúng ta không can thiệp.

Chúng ta để anh ta đi.

Vì nếu anh ta thành công, đó là sự tự hủy hoại của chính anh ta.

Và nếu anh ta thất bại, đó là bằng chứng cho thấy lý thuyết của chúng ta là đúng.

Sự tinh lọc là cần thiết.

Và sự tinh lọc này, bắt đầu từ những người như Lý Minh."

Người phụ nữ gật đầu, lùi lại vào bóng tối.

Vương Gia Nghị quay lại nhìn màn hình.

Hình ảnh của Lý Minh đang mờ dần, như thể anh đang tan biến vào hư không.

Nhưng trong đôi mắt của Lý Minh, Vương Gia Nghị thấy một thứ gì đó khác.

Một sự hy vọng.

Một sự hy vọng điên rồ, bất chấp tất cả.

"Hy vọng," Vương Gia Nghị thì thầm, một nụ cười lạnh xuất hiện trên môi ông.

"Đó là thứ nguy hiểm nhất trong thế giới này.

Vì nó khiến người ta tin rằng họ có thể thay đổi định mệnh.

Và khi họ nhận ra rằng họ không thể, họ sẽ chết trong tuyệt vọng."

Ông tắt màn hình.

Căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn.

Nhưng trong bóng tối đó, Vương Gia Nghị biết rằng anh ta không đơn độc.

Có những người khác, những người giống như anh, những người đang theo dõi, đang chờ đợi.

Và khi Lý Minh ngã xuống, họ sẽ đứng lên.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập