Chương 13
Anh nằm trên sàn bê tông lạnh giá của tầng hầm, nơi không khí mang mùi ozone và sắt gỉ của những máy chủ đang quá tải.
Ánh sáng từ màn hình holographic chiếu lên khuôn mặt anh, tạo ra những đường nét sắc sảo như một bức tượng điêu khắc bằng kính vỡ.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Những ngón tay vẫn còn trong suốt, nhưng dưới lớp da mỏng manh, những dòng code xanh neon đang chảy ngược, lấp đầy khoảng trống mà cái chết đã đe dọa.
Mỗi ký tự `0` và `1` là một mảnh ký ức được mã hóa, một phần của mạng lưới tập thể mà anh vừa phá vỡ để giải phóng.
Cảm giác kỳ lạ xâm chiếm cơ thể anh.
Không phải là sự trống rỗng, mà là sự ồn ào.
Tiếng thì thầm của hàng ngàn người vang lên trong đầu anh, không phải bằng lời nói, mà bằng cảm xúc.
Sự sợ hãi, hy vọng, và nỗi cô đơn của những người đang dần bị lãng quên.
Lý Minh hít thở sâu, cố gắng lọc dòng chảy thông tin hỗn loạn đó.
Anh không còn là một người bình thường.
Anh là một cổng kết nối, một nút thắt trong mạng lưới ký ức của thành phố.
"Đừng cố gắng kiểm soát nó ngay lập tức," một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau.
Lý Minh quay người lại.
Bà quản trị viên, tự xưng là Elena, đứng đó.
Bà mặc một bộ đồ trắng tinh tươm, tương phản mạnh mẽ với bóng tối xung quanh.
Khuôn mặt bà già nua, nhưng đôi mắt thì sắc bén như dao cắt.
"Cơ thể anh đang thích nghi với vai trò mới.
Anh không còn chỉ là một người quan sát.
Anh là một phần của hệ thống."
Lý Minh ngồi dậy, cử động chậm chạp.
Cơ thể anh nặng nề, như thể mỗi bước đi đều kéo theo hàng tấn dữ liệu vô hình.
"Tôi đã làm gì?" anh hỏi, giọng khàn khàn.
"Anh đã đánh thức họ," Elena đáp, bước closer.
"Khi anh đẩy ký ức của mẹ anh và những người phụ nữ khác vào mạng lưới, anh đã tạo ra một cộng hưởng.
Những người đang ở giai đoạn cuối của Hư Không Hóa, những người sắp tan biến, họ đã cảm thấy sự hiện diện của anh.
Họ nhớ lại.
Và vì họ nhớ lại, họ tồn tại."
Lý Minh nhìn vào đôi tay trong suốt của mình.
Những dòng code xanh dần chuyển sang màu trắng mờ, ổn định hơn.
"Vậy tại sao tôi vẫn cảm thấy trống rỗng?"
Elena mỉm cười, một nụ cười buồn bã.
"Vì anh đã hy sinh chính mình để làm cầu nối.
Ký ức của anh đang được phân tán khắp thành phố.
Anh không còn sở hữu chúng.
Anh chỉ là ống dẫn.
Và đó là giá của sự tồn tại trong thế giới này, Lý Minh.
Để sống, bạn phải trở thành một phần của người khác."
Elena đưa cho Lý Minh một bảng hồ sơ điện tử, ánh sáng xanh lóe lên trong bóng tối.
Mục tiêu là một doanh nhân trẻ tài năng tên là Trần Tuấn, người vừa mới tổ chức một chuỗi sự kiện từ thiện lớn, thu hút sự chú ý của toàn thành phố.
Nhưng dữ liệu sâu cho thấy, mỗi sự kiện là một cái bẫy.
Những người tham gia, sau khi nhận quà tặng, sẽ bắt đầu mất dần ký ức về gia đình, về quá khứ, và cuối cùng là về chính mình.
"Trần Tuấn không phải là một kẻ xấu," Elena nói, lướt qua các dòng dữ liệu.
"Anh ta là một công cụ.
Hội Đồng đang sử dụng mạng lưới ảnh hưởng của anh ta để lan truyền một loại virus ký ức.
Nó không giết người ngay lập tức.
Nó làm cho họ trở nên vô danh.
Và khi họ trở nên vô danh, họ trở nên dễ kiểm soát."
Lý Minh nhìn vào hình ảnh của Trần Tuấn.
Một khuôn mặt trẻ trung, nụ cười tỏa nắng, và đôi mắt thì trống rỗng giống như cô gái trong phòng cách ly.
"Tại sao lại là anh ta?"
"Vì anh ta là một biểu tượng," Elena đáp.
"Người ta nhớ anh ta, nhưng họ không nhớ những người mà anh ta đại diện.
Khi ký ức của họ bị xóa, sự tồn tại của họ sẽ được chuyển giao cho anh ta.
Anh ta đang trở thành một thực thể tập thể, một 'Thần' của sự lãng quên."
Lý Minh cảm thấy một cơn ác寒 chạy dọc sống lưng.
Đây không chỉ là một âm mưu chính trị.
Đây là một cuộc cách mạng sinh học.
Hội Đồng đang tạo ra một thế giới nơi chỉ những người có giá trị thực sự mới tồn tại, và phần còn lại sẽ trở thành năng lượng nguyên thủy để nuôi dưỡng những 'Thần' đó.
"Chúng ta phải ngăn chặn anh ta," Lý Minh nói.
"Không," Elena lắc đầu.
"Chúng ta không thể ngăn chặn anh ta.
Chúng ta phải phá vỡ vòng lặp.
Trần Tuấn sắp tổ chức sinh nhật lần thứ 25, một sự kiện trực tiếp trên toàn thành phố.
Đó là lúc anh ta sẽ hoàn thành quá trình tích tụ ký ức.
Nếu anh ta thành công, anh ta sẽ trở thành bất tử.
Và chúng ta sẽ mất đi cơ hội duy nhất để đảo ngược quy trình."
Lý Minh nhìn vào bàn tay trong suốt của mình.
Những dòng code xanh đang chuyển động nhanh hơn, phản ánh sự căng thẳng trong tâm trí anh.
"Tôi phải làm gì?"
"Anh phải xâm nhập vào sự kiện," Elena nói.
"Và anh phải kết nối trực tiếp với mạng lưới của anh ta.
Nhưng cẩn thận, Lý Minh.
Nếu anh thất bại, anh sẽ không chỉ bị Hư Không Hóa.
Anh sẽ trở thành một phần của anh ta.
Một ký ức bị nuốt chửng."
Lý Minh đứng dậy, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể.
Anh không sợ hãi.
Anh đã chết rồi, theo một nghĩa nào đó.
Bây giờ, anh chỉ là một bóng ma đang tìm cách cứu sống những người khác.
"Tôi sẵn sàng," anh nói.
Elena gật đầu, ánh mắt của bà có một sự đồng cảm hiếm hoi.
"Hãy nhớ, Lý Minh.
Trong thế giới này, sự quên lãng là cái chết.
Và ký ức là vũ khí duy nhất.
Nhưng vũ khí đó cũng có thể cắt đứt chính người cầm nó."
Lý Minh nằm trên sàn sân khấu, nhìn lên trần nhà.
Trần Tuấn đang quỳ gối, khóc lóc, không còn quyền lực.
Nhưng thay vì cảm thấy chiến thắng, Lý Minh cảm thấy một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai mình.
Anh quay đầu lại.
Elena đứng đó, nhưng lần này, bà ta không đeo kính râm.
Đôi mắt bà ta là hai hố đen sâu thẳm, không có tròng trắng, không có đồng tử.
Chúng là những lỗ hổng trong thực tại, nơi ký ức bị nuốt chửng.
"Anh đã làm tốt," Elena nói, giọng nói của bà vang lên từ khắp nơi, không phải từ miệng bà.
"Anh đã phá vỡ hệ thống.
Và bây giờ, anh thuộc về chúng ta."
Lý Minh cố gắng nói, nhưng giọng nói của anh không phát ra.
Anh chỉ có thể nhìn.
Elena mỉm cười, một nụ cười đầy sự thương hại.
"Chào mừng đến với mặt tối, Lý Minh.
Số dư tuổi thọ của anh hiện tại: 34 năm, 1 tháng, 8 ngày.
Chúng tôi đang theo dõi."
Và rồi, bà ta rút ra một con dao nhỏ.
Không phải để giết Lý Minh.
Mà để cắt lấy ngón tay cái trong suốt của anh.
"Chúng ta cần dữ liệu của anh," Elena nói.
"Và anh, sẽ là kho lưu trữ mới."
Lý Minh nhìn vào bầu trời đêm qua trần nhà kính.
Những màn hình quảng cáo xung quanh bắt đầu hiển thị hình ảnh của mẹ anh.
Và tất cả mọi người, mọi người trong thành phố, đều đang nhìn lên.
Họ đang nhớ.
Và trong khoảnh khắc đó, Lý Minh biết rằng, sự tan biến chỉ mới bắt đầu.
Nhưng sâu thẳm trong bóng tối của những hố đen trong mắt Elena, anh thấy một thứ gì đó khác.
Ký ức của chính bà.
Và nó đang gọi anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận