Chương 12

Đồng hồ sinh học trên cổ tay Lý Minh nhấp nháy đỏ, một nhịp, hai nhịp, như tiếng gõ búa lên棺 quan của một người chưa chết.

*Tuổi thọ còn lại: 3 ngày 12 giờ.*

Con số đó không chỉ là thời gian.

Nó là bản án.

Lý Minh ngồi co ro trong căn hộ số 404, nơi ánh sáng đèn neon từ biển quảng cáo bên ngoài hắt vào qua khe cửa sổ, tạo nên những vệt màu tím bệnh hoạn trên sàn nhà bê tông lạnh lẽo.

Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, không phải vì nóng, mà vì sự sợ hãi tột độ – nỗi sợ của kẻ biết mình đang dần biến thành hư không.

Anh vừa dùng "Hư Không Kiếm" để cắt đứt kết nối với hệ thống giám sát của Hội Đồng Dị Năng, nhưng cái giá phải trả là sự ổn định của chính cơ thể anh.

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Ngón cái đã hoàn toàn trong suốt.

Anh có thể nhìn thấy vân tay của chính mình qua da thịt, nhưng không thể chạm vào nó.

Cảm giác tê dại lan từ đầu ngón tay lên đến cẳng tay, như thể phần cơ thể đó không còn thuộc về anh nữa.

"Ba ngày," Lý Minh thì thầm, giọng khàn đặc, thô ráp như giấy nhám.

"Chỉ còn ba ngày để tìm ra cách giữ chân tôi."

Anh không sợ chết.

Chết là điều tự nhiên.

Anh sợ bị quên.

Sợ khi anh tan biến, không ai sẽ nhớ đến Lý Minh.

Không ai sẽ nhớ đến những người anh đã cố gắng cứu.

Sự im lặng trong phòng nặng trĩu, đè lên lồng ngực anh.

Trên bàn, chiếc máy ghi âm cũ kỹ của Trần Nam nằm đó, im lìm.

Nó từng là hy vọng, giờ đây lại là lời nhắc nhở về sự vô nghĩa của nỗ lực nếu không có một kế hoạch B.

Lý Minh đứng dậy, chân bước nặng nề.

Anh cần di chuyển.

Im lặng là kẻ thù.

Và ký ức là vũ khí duy nhất còn lại.


Trên màn hình, hình ảnh nhiễu loạn xuất hiện, rồi dần ổn định.

Một phòng thí nghiệm trắng tinh.

Và ở giữa, một phụ nữ ngồi trên ghế, mắt nhắm lại.

Lý Minh nín thở.

Đó là mẹ anh.

Nhưng không phải mẹ anh mà anh nhớ – người phụ nữ ấm áp, nấu ăn ngon, và luôn mỉm cười.

Đây là một người phụ nữ mệt mỏi, mắt trũng sâu, và trên cánh tay cô là những vết chích kim đầy máu.

Tiếng nói của một người đàn ông vang lên từ loa, giọng lạnh lùng, phân tích: *"Mẫu thử nghiệm số 7.

Phản ứng với thuốc ức chế ký ức.

Chủ thể bắt đầu mất nhận diện bản thân sau 45 giây.

Hiệu quả Hư Không Hóa đạt 12%.

Không ổn định.

Cần tăng liều lượng."*

Lý Minh cảm thấy máu mình đóng băng.

Anh nhìn vào khuôn mặt của người phụ nữ trong video.

Cô ấy mở mắt, nhìn thẳng vào camera, và nói: *"Con trai tôi...

anh ấy gọi là Minh.

Đừng để họ quên anh ấy.

Đừng để họ quên bất kỳ ai."*

Và rồi, cô ấy bắt đầu mờ đi.

Không phải là biến mất ngay lập tức, mà là tan rã thành những hạt ánh sáng nhỏ li ti, bay vào hư không.

Lý Minh bước lùi lại, va vào một rack server.

Tiếng kim loại va chạm vang lên刺耳.

Anh không khóc.

Nước mắt là một phản ứng sinh học, và cơ thể anh đang từ chối phản ứng với nỗi đau.

Thay vào đó, anh cảm thấy một sự trống rỗng khủng khiếp trong lồng ngực.

Mẹ anh không chết vì bệnh tật.

Mẹ anh là đối tượng thí nghiệm đầu tiên.

Và anh, Lý Minh, là kết quả của việc họ cố gắng tái tạo "sự ổn định" từ những gì còn lại của mẹ anh.

Nhưng dữ liệu không dừng lại ở đó.

Một cửa sổ khác bật lên, che phủ hình ảnh mẹ anh.

Tiêu đề: *Dự án Mnemosyne: Giai đoạn 2 - Nhân bản Ký ức.*

Lý Minh lướt qua các dòng văn bản.

Mắt anh mở to.

Hội Đồng Dị Năng không phải là kẻ thù duy nhất.

Có một tổ chức ngầm tên là "Ký Ức" (The Memory).

Họ không muốn ngăn chặn Hư Không Hóa.

Họ muốn *kiểm soát* nó.

Họ đang thực hiện các thí nghiệm để "nhân bản" khả năng Hư Không Hóa, biến nó thành một vũ khí sinh học.

Và Lý Minh, cùng với sáu bản sao trước đó, không phải là những người được cứu.

Họ là những *phòng thí nghiệm sống*.

"Không," Lý Minh thì thầm.

"Không thể nào."

Dữ liệu tiết lộ rằng, mỗi khi một bản sao chết, ký ức của họ không biến mất.

Chúng được thu thập, lưu trữ, và chuyển vào cơ thể của bản sao tiếp theo.

Lý Minh không chỉ là một bản sao.

Anh là một *kho lưu trữ*.

Anh mang trong mình ký ức của bảy người phụ nữ – mẹ anh, và sáu người phụ nữ khác – những người đã bị thí nghiệm cho đến khi họ tan biến.

Anh sững sờ.

Nỗi buồn thầm kín mà anh luôn mang theo, cảm giác xa lạ với chính mình, những giấc mơ về những nơi anh chưa từng đến – đó không phải là bệnh lý.

Đó là ký ức của những người khác.

Lý Minh ôm đầu, quỳ xuống sàn.

Tiếng gầm thét trong đầu anh không phải của anh.

Nó là tiếng hét của mẹ anh, của sáu người phụ nữ khác, của tất cả những người đã bị xóa bỏ.

"Ta là ai?" anh hỏi không khí.

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng hum của các server, và sự im lặng chết chóc của quá khứ.


Lý Minh nằm vật vã trên đường phố vắng vẻ, bên ngoài trung tâm dữ liệu.

Anh đã bò ra được, trước khi ý thức tắt đi.

Cơ thể anh gần như hoàn toàn trong suốt, chỉ còn lại đôi mắt và khuôn mặt mờ nhạt, như một bức ảnh曝光 quá mức.

Đồng hồ sinh học trên cổ tay ngừng đếm.

*Tuổi thọ: 00:00:00.*

Anh nghĩ mình sẽ chết.

Anh nghĩ mình sẽ tan biến.

Nhưng rồi, một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy cổ tay anh.

Lý Minh mở mắt.

Đứng trước anh không phải là một người lạ.

Đó là Vương Gia Nghị.

Nhưng không phải Vương Gia Nghị mà anh biết.

Người đàn ông này mặc bộ vest đen, tóc bạc, và đôi mắt của anh ta không phải là màu đen, mà là màu trắng đục – màu của những người đã bị Hư Không Hóa nhưng vẫn còn tồn tại.

"Anh đã làm tốt," Vương Gia Nghị nói, giọng nói không có cảm xúc.

"Anh đã phá vỡ hệ thống.

Và bây giờ, anh thuộc về chúng ta."

Lý Minh cố gắng nói, nhưng giọng nói của anh không phát ra.

Anh chỉ có thể nhìn.

Vương Gia Nghị mỉm cười, một nụ cười đầy sự thương hại.

"Chào mừng đến với mặt tối, Lý Minh.

Số dư tuổi thọ của anh hiện tại: 34 năm, 1 tháng, 8 ngày.

Chúng tôi đang theo dõi."

Và rồi, anh ta rút ra một con dao nhỏ.

Không phải để giết Lý Minh.

Mà để cắt lấy ngón tay cái trong suốt của anh.

"Chúng ta cần dữ liệu của anh," Vương Gia Nghị nói.

"Và anh, sẽ là kho lưu trữ mới."

Lý Minh nhìn vào bầu trời đêm.

Những màn hình quảng cáo xung quanh bắt đầu hiển thị hình ảnh của mẹ anh.

Và tất cả mọi người, mọi người trong thành phố, đều đang nhìn lên.

Họ đang nhớ.

Và trong khoảnh khắc đó, Lý Minh biết rằng, sự tan biến chỉ mới bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập