Chương 11

Không gian xung quanh con hẻm vẫn còn rung lên những dư chấn dữ dội của sóng xung kích dữ liệu.

Lý Minh nằm trên nền đất lạnh lẽo, phổi anh đau nhói như bị ai đó bóp chặt.

Tiếng bước chân của đám đông đang dồn dập tiến lại gần, nhưng anh không thể đứng dậy.

Cơ thể anh cảm giác nhẹ bẫng, như thể trọng lực đang dần buông bỏ quyền kiểm soát đối với anh.

Anh không đuổi theo gã đàn ông.

Sự kiệt sức và nỗi shock từ sự thật vừa phơi bày khiến anh tê liệt.

Thay vào đó, ánh mắt anh quét ngang qua vũng nước đọng dưới chân nơi gã đàn ông vừa đứng.

Một mảnh kính vỡ nhỏ xíu, lấp lánh dưới ánh đèn neon mờ ảo, nằm đó.

Nó không giống như kính cửa sổ thông thường.

Khi Lý Minh với tay ra, ngón tay anh run rẩy, chạm vào mảnh kính ấy.

Cảm giác lạnh cóng chạy dọc sống lưng.

Mảnh kính không phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi, nhợt nhạt của anh.

Nó phản chiếu một khoảng trống.

Một khoảng trống đen kịt, sâu thẳm, nơi mà ngay cả ánh sáng cũng không thể xuyên thấu.

Trong khoảnh khắc đó, Lý Minh nghe thấy một tiếng thì thầm, không phải từ tai, mà trực tiếp vang lên trong tủy sống.

*"Cậu đã mở cánh cửa.

Bây giờ, cậu không thể đóng nó lại."*

Lý Minh rùng mình, thu tay lại.

Mảnh kính vỡ tan thành bụi tro ngay lập tức, để lại trên lòng bàn tay anh một vết bỏng hình tròn, màu xám xịt.

Đó không phải là vết thương vật lý.

Đó là dấu hiệu của sự ăn mòn.

Anh nhìn quanh, tìm kiếm bóng dáng của gã đàn ông, nhưng chỉ có bóng tối dày đặc.

Anh cố gắng đứng dậy, dựa vào bức tường gạch ẩm ướt.

Chân anh yếu mềm, nhưng ý chí vẫn còn nguyên.

Anh không thể chết ở đây.

Không phải bây giờ.

Trần Nam đang chờ đợi.

Và nếu Lý Minh chết, tất cả những hy sinh của sáu bản sao trước đó sẽ trở nên vô nghĩa.

Anh hít một hơi sâu, mùi ozone và mùi máu tanh tràn vào mũi.

Anh bắt đầu lê bước, không phải chạy trốn, mà là tìm kiếm nguồn gốc của sự thật vừa được tiết lộ.


Cánh cửa phòng thượng tầng bất ngờ mở ra một cách ồn ào.

Lý Minh giật mình, quay lại, tay vô thức đưa về phía thắt lưng, nơi con dao nhỏ của anh đang nằm.

Không phải là cảnh sát.

Không phải là đặc nhiệm.

Đứng trước cửa là một cô gái trẻ, mặc áo khoác hoodie màu xám, tóc cắt ngắn, đôi mắt sắc lẹm như dao cạo.

Tay cô cầm một cây gậy kim loại, đầu gậy phát ra tia điện xanh lét.

Cô ấy nhìn Lý Minh với ánh mắt lạnh lùng, nhưng sâu thẳm trong đó là sự lo lắng.

"Anh không nên ở đây, Lý Minh," cô gái nói, giọng lạnh lùng, vang vọng trong căn phòng nhỏ.

"Thái Sơn đã để lại cái bẫy này cho anh."

Lý Minh nhận ra cô gái.

Cô ấy là Lâm Thanh, một hacker trẻ tuổi mà anh từng gặp thoáng qua trong mạng lưới ngầm của Trần Nam.

Cô ấy nổi tiếng với khả năng xâm nhập vào hệ thống an ninh của chính phủ, nhưng ít ai biết rằng cô ấy cũng là nạn nhân của Hư Không Hóa.

Người yêu của cô ấy đã biến mất chỉ vì không ai còn nhớ đến anh ta.

"Thái Sơn?" Lý Minh hỏi, giọng khàn khàn.

"Anh ta là ai?"

Lâm Thanh bước vào phòng, đóng cửa lại sau lưng.

Tiếng khóa cửa vang lên như một tiếng sét.

"Anh ta là người duy nhất biết toàn bộ sự thật về Dự án Mnemosyne.

Và anh ta đã chết.

Nhưng anh ta để lại những manh mối.

Anh vừa chạm vào chúng."

Cô ấy chỉ vào chiếc máy ghi âm đang quay.

"Đừng nghe nó.

Nếu anh nghe, anh sẽ hiểu tại sao sáu người trước anh chết.

Và anh sẽ chết nhanh hơn họ."

Lý Minh nhìn vào cuốn nhật ký, rồi nhìn vào Lâm Thanh.

"Tôi đã biết tôi là bản sao.

Tôi đã biết cha tôi là kẻ đứng sau tất cả.

Nhưng tôi chưa biết *tại sao*."

"Vì cha anh không muốn cứu nhân loại," Lâm Thanh nói, giọng run rẩy.

"Anh ta muốn kiểm soát nó.

Hư Không Hóa không phải là một hiện tượng tự nhiên.

Nó là một công cụ.

Một công cụ để loại bỏ những tiếng nói bất đồng, những kẻ phản kháng, những người không có 'giá trị' theo định nghĩa của giới tinh hoa.

Và anh, Lý Minh, là vũ khí để thực hiện việc loại bỏ đó."

Lý Minh cảm thấy máu mình đóng băng.

Anh nhìn vào đôi tay của mình.

Những ngón tay của anh bắt đầu hơi trong suốt ở đầu ngón cái.

Không phải do bom khói.

Đó là hiệu ứng phụ của việc chạm vào "Dữ Liệu Cấm Kỵ".

Anh vừa mua sự thật bằng cách đánh cược sự tồn tại của chính mình.

"Vậy thì tôi sẽ phá hủy nó," Lý Minh nói, giọng nói kiên định.

"Tôi sẽ phá hủy cả hệ thống, cả Dự án Mnemosyne, và cả chính mình."

Lâm Thanh lắc đầu, nước mắt chảy dài trên má.

"Anh không thể.

Vì nếu anh chết, không ai còn nhớ đến anh.

Và khi không ai nhớ đến anh, anh sẽ tan biến.

Và tất cả những bằng chứng, những bí mật, sẽ biến mất cùng anh.

Đó là cái bẫy cuối cùng của Thái Sơn.

Anh phải sống.

Anh phải được nhớ đến.

Nhưng để được nhớ đến, anh phải làm điều mà anh ghét nhất."

"Điều gì?" Lý Minh hỏi.

"Anh phải trở thành một biểu tượng," Lâm Thanh nói.

"Anh phải trở thành một anh hùng.

Hoặc một kẻ thù chung.

Bất cứ điều gì, miễn là tên của anh được khắc vào trí nhớ của hàng triệu người.

Chỉ có cách đó, anh mới có thể tồn tại đủ lâu để phá hủy hệ thống từ bên trong."


Lý Minh nằm trên nền đất lạnh, cơ thể anh mỏng manh như tờ giấy.

Anh không còn đủ sức để cử động ngón tay.

Trước mắt anh tối dần.

Sóng xung kích dữ liệu đã tiêu tốn toàn bộ năng lượng còn lại trong anh.

Anh cảm thấy cơ thể mình đang trở nên trong suốt, nhưng không phải vì bị lãng quên.

Mà vì anh đang hòa nhập vào mạng lưới ký ức tập thể.

Anh nghe thấy tiếng bước chân chạy tới từ nhiều hướng.

Không phải của quân đội, mà là của những người thường, những ký tập, và cả những dị nhân khác đang tò mò.

Họ đang đến để xem điều gì đã xảy ra.

Họ đang đến để *nhớ*.

Gã đàn ông quay lưng lại, biến mất vào bóng tối, nhưng giọng nói của anh ta vang lên lần cuối, đầy sự đe dọa.

"Đây mới chỉ là khởi đầu, Lý Minh.

Khi tất cả mọi người đều nhớ, hệ thống sẽ sụp đổ.

Và khi hệ thống sụp đổ, không có ai là an toàn."

Lý Minh mỉm cười.

Anh nhắm mắt lại.

Anh không sợ hãi nữa.

Anh cảm thấy sự hiện diện của sáu bản sao trước đó, của Trần Nam, và của tất cả những người anh đã bảo vệ.

Họ không còn là những ký ức rời rạc.

Họ là một phần của anh.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức tắt đi, Lý Minh nghe thấy một giọng nói khác.

Không phải của gã đàn ông, không phải của Vương Gia Nghị.

Mà là giọng nói của chính anh, từ một tương lai xa xôi, vang vọng qua thời gian.

*"Chào mừng đến với mặt tối, Lý Minh.

Số dư tuổi thọ của anh hiện tại: 34 năm, 1 tháng, 8 ngày.

Chúng tôi đang theo dõi."*

Anh nhìn xuống tay mình.

Những ngón tay của anh bắt đầu hơi trong suốt ở đầu ngón cái.

Không phải do bom khói.

Đó là hiệu ứng phụ của việc chạm vào "Dữ Liệu Cấm Kỵ".

Anh vừa mua sự thật bằng cách đánh cược sự tồn tại của chính mình.

Và rồi, anh nghe thấy tiếng cười.

Tiếng cười của chính anh, từ tương lai.

Một tiếng cười đầy sự mỉa mai, đầy sự bi kịch.

*"Bây giờ, hãy kể cho họ nghe câu chuyện về cách thế giới kết thúc."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập