Chương 10

Lý Minh quỳ gối giữa đống đổ nát của con hẻm, ngực anh phập phồng dữ dội như một con thú bị thương cố gắng giữ hơi thở cuối cùng.

Máu không chảy ra từ những vết thương trên da thịt, mà từ chính bản chất tồn tại của anh.

Mỗi lần tim đập, anh cảm thấy một mảng ký ức nào đó bị xé toạc, bay vào hư không.

Mùi hương của bữa tối mẹ nấu ngày sinh nhật thứ mười hai?

Cảm giác mát lạnh của dòng suối khi anh còn bé?

Anh nhớ lời cảnh báo trong giấc mơ trước khi thức tỉnh dị năng: *"Mỗi lần ngươi vung kiếm, ngươi phải trả giá bằng thời gian."* Nhưng anh không ngờ cái giá đó lại đắt đỏ đến mức tàn khốc.

Không chỉ là tuổi thọ rút ngắn, mà là sự xóa sổ hiện diện.

Anh đang tự hủy hoại chính mình để tồn tại trong khoảnh khắc này.

Bóng tối phía cuối con hẻm bắt đầu loãng ra.

Một bóng người bước ra, chậm rãi, không hề có dấu hiệu của sự khẩn trương hay đe dọa.

Đó là một người đàn ông mặc bộ vest xám tro cắt may hoàn hảo, dù trời đã tối mịt và không khí xung quanh nồng nặc mùi ozone và chết chóc.

Anh ta đeo kính râm, che khuất đôi mắt, khiến Lý Minh không thể đọc được bất kỳ cảm xúc nào.

Người đàn ông dừng lại cách Lý Minh năm bước chân.

Anh ta không nhìn vào những xác áo giáp của đội đặc nhiệm đang tan rã thành bụi ánh sáng, mà chỉ nhìn chằm chằm vào Lý Minh.

"Bug-09," người đàn ông nói, giọng nói trầm ấm, vang vọng như thể được phát qua hệ thống âm thanh cao cấp.

"Hoặc nên gọi là Lý Minh?

Tên gọi này có vẻ phù hợp hơn với con người bạn đang cố gắng trở thành."

Lý Minh nghiến răng, cố gắng đứng dậy nhưng đầu gối run rẩy.

Cánh tay đen sì của anh giờ đây lan tỏa lên đến vai, những mạch máu tím thẫm như những con rắn độc đang bò dưới da.

Anh nhận ra gã đàn ông này không phải là lính.

Anh ta là một phần của "hệ thống".

"Vương Gia Nghị," Lý Minh khàn giọng nói, tên gọi như một viên sỏi ném vào hồ nước tĩnh lặng.

"Anh đến để thu dọn rác?"

Gã đàn ông mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, thiếu sự đồng cảm.

"Tôi đến để giải thích tại sao anh không nên tiếp tục.

Anh vừa giết mười người.

Không, chính xác hơn là anh đã xóa bỏ họ.

Và để làm điều đó, anh đã đánh đổi đi mười năm ký ức của chính mình.

Hãy xem đồng hồ của anh, Lý Minh.

Số ngày còn lại đã giảm bao nhiêu?"

Lý Minh liếc nhìn chiếc đồng hồ thông minh trên cổ tay.

Con số đỏ chót nhảy múa: *65 năm*.

Nhưng anh cảm thấy sự trống rỗng trong đầu.

Anh không còn nhớ rõ khuôn mặt của người bạn thời thơ ấu.

Anh chỉ nhớ tên cậu ta là...

Một khoảng trống trắng xóa hiện ra trong tâm trí, đau đớn như một vết thương hở.

"Đó là chi phí của sự tự do," Lý Minh nói, dù giọng anh run rẩy.

"Tôi thà mất ký ức còn hơn sống trong một thế giới nơi con người bị loại bỏ vì vô dụng."

"Vô dụng?" Gã đàn ông bước gần hơn, ánh mắt sau kính râm dường như xuyên thấu vào linh hồn Lý Minh.

"Anh nghĩ Vương Gia Nghị là kẻ xấu?

Anh nghĩ tôi là kẻ thù?

Hãy nhìn quanh đi, Lý Minh.

Thế giới này đang quá tải.

Thông tin, cảm xúc, ký ức...

tất cả đang bóp nghẹt nhân loại.

Hư Không Hóa không phải là lời nguyền.

Đó là cơ chế tự vệ của vũ trụ.

Nó loại bỏ những dữ liệu thừa thãi để hệ thống tiếp tục vận hành."

Lý Minh cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.

Những lời nói của gã đàn ông nghe có vẻ hợp lý, đáng sợ đến mức chúng chạm vào nỗi sợ sâu thẳm nhất của anh: sợ rằng sự tồn tại của anh, và của tất cả những người anh bảo vệ, chỉ là gánh nặng cho thế giới.


Lý Minh bò ra khỏi thùng rác.

Khói bụi bao quanh anh, che khuất tầm nhìn.

Gã đàn ông vẫn đứng đó, tay vẫn đặt trên chiếc đồng hồ bấm giờ, bất động như một bức tượng.

"Ngươi đã đọc xong rồi phải không?" Gã đàn ông hỏi, giọng điệu bình thản như đang hỏi thời tiết.

"Bây giờ, ngươi có hai lựa chọn.

Lựa chọn A: Tôi sẽ xóa ký ức của ngươi, đưa ngươi về cuộc sống bình thường.

Ngươi sẽ trở thành một công dân vô danh, sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng hạnh phúc, không biết gì về Hư Không Hóa, không biết gì về bản thân mình.

Ngươi sẽ chết như một con người bình thường, được ai đó nhớ đến trong vài năm."

Lý Minh đứng dậy, cơ thể run rẩy.

Anh cảm thấy sự trống rỗng trong đầu mình mở rộng.

Anh không còn nhớ tên của con mèo mình từng nuôi.

Anh không còn nhớ mùi hương của mẹ.

Anh chỉ còn lại nỗi đau.

"Lựa chọn B?" Lý Minh hỏi, giọng khàn khàn.

"Lựa chọn B," gã đàn ông mỉm cười, nụ cười đầy sự mỉa mai.

"Ngươi sẽ tiếp tục chiến đấu.

Ngươi sẽ dùng Hư Không Kiếm để giết càng nhiều kẻ thù càng tốt.

Mỗi lần giết, ngươi sẽ mất đi một phần ký ức.

Cuối cùng, khi ngươi không còn gì để mất, khi ngươi không còn nhớ mình là ai, ngươi sẽ trở thành một vũ khí hoàn hảo.

Một cỗ máy giết người không có ký ức, không có cảm xúc, và do đó, không bao giờ bị lãng quên.

Vì không có ai để nhớ một cỗ máy."

Lý Minh nhìn vào đôi tay đen sì của mình.

Anh nhớ lại cảnh mười tên đặc nhiệm tan biến.

Anh nhớ lại cảm giác tội lỗi, nhưng cũng là cảm giác giải thoát.

Anh nhớ lại Trần Nam, cậu ta đang chạy trốn, mang theo hy vọng.

Nếu anh chọn Lựa chọn A, Trần Nam sẽ chết.

Những người khác sẽ chết.

Thế giới của Vương Gia Nghị sẽ thắng.

Nhưng nếu anh chọn Lựa chọn B, anh sẽ mất đi chính mình.

Anh sẽ trở thành một quái vật, một bản sao thứ bảy của một thí nghiệm tàn bạo.

"Đây không phải là lựa chọn," Lý Minh nói, giọng nói lạnh băng.

"Đây là bẫy."

"Tất cả mọi thứ đều là bẫy," gã đàn ông đáp.

"Cuộc sống là một chuỗi những lựa chọn sai lầm.

Tôi chỉ đang giúp anh chọn sai lầm ít đau đớn hơn."

Lý Minh nhìn vào chiếc USB.

Anh nhớ lại lời của Trần Nam: *"Họ biết về Dự án Mnemosyne."* Anh nhớ lại sự thật mà anh vừa khám phá: anh là một bản sao.

Anh là một sản phẩm.

Nhưng anh cũng là Lý Minh.

Anh có nỗi buồn, anh có hy vọng, anh có tình yêu dành cho những người vô danh.

"Anh nói sai một điều," Lý Minh nói, giọng khàn khàn nhưng kiên định.

"Anh nói tôi sẽ bị lãng quên nếu tôi chết.

Nhưng anh quên mất, tôi đang nắm giữ bằng chứng.

Và tôi không định giữ nó cho riêng mình."


Lý Minh nằm trên nền đất lạnh, cơ thể anh mỏng manh như tờ giấy.

Anh không còn đủ sức để cử động ngón tay.

Trước mắt anh tối dần.

Sóng xung kích dữ liệu đã tiêu tốn toàn bộ năng lượng còn lại trong anh.

Anh cảm thấy cơ thể mình đang trở nên trong suốt, nhưng không phải vì bị lãng quên.

Mà vì anh đang hòa nhập vào mạng lưới ký ức tập thể.

Anh nghe thấy tiếng bước chân chạy tới từ nhiều hướng.

Không phải của quân đội, mà là của những người thường, những ký tập, và cả những dị nhân khác đang tò mò.

Họ đang đến để xem điều gì đã xảy ra.

Họ đang đến để *nhớ*.

Gã đàn ông quay lưng lại, biến mất vào bóng tối, nhưng giọng nói của anh ta vang lên lần cuối, đầy sự đe dọa.

"Đây mới chỉ là khởi đầu, Lý Minh.

Khi tất cả mọi người đều nhớ, hệ thống sẽ sụp đổ.

Và khi hệ thống sụp đổ, không có ai là an toàn."

Lý Minh mỉm cười.

Anh nhắm mắt lại.

Anh không sợ hãi nữa.

Anh cảm thấy sự hiện diện của sáu bản sao trước đó, của Trần Nam, và của tất cả những người anh đã bảo vệ.

Họ không còn là những ký ức rời rạc.

Họ là một phần của anh.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức tắt đi, Lý Minh nghe thấy một giọng nói khác.

Không phải của gã đàn ông, không phải của Vương Gia Nghị.

Mà là giọng nói của chính anh, từ một tương lai xa xôi, vang vọng qua thời gian.

*"Chào mừng trở lại, Người Kể Chuyện."*

Lý Minh mở mắt.

Nhưng anh không còn ở con hẻm nữa.

Anh đang đứng trước một tấm gương lớn, phản chiếu vô số khuôn mặt giống hệt anh.

Và trong gương, một người đàn ông trung niên, mái tóc trắng xóa, đang mỉm cười với anh.

Người đàn ông đó không phải là Vương Gia Nghị.

Mà là chính Lý Minh, từ một thập kỷ sau.

Và anh ta đang nói: *"Bây giờ, hãy kể cho họ nghe câu chuyện về cách thế giới kết thúc."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập