Chương 16

Chương 16 — Kiếm Hư Không: Hy Sinh Để Tồn Tại



Không khí trong hành lang ngầm lạnh cóng, mùi ozone và mùi máu tanh nồng nặc bám vào mũi.

Lý Minh không chờ đợi.

Cơ thể anh đang rung lên dữ dội, những mạch máu dưới da tay phải chuyển màu tím sẫm – dấu hiệu của việc "Nợ Tuổi Thọ" đang tích tụ nhanh chóng.

Anh cảm nhận được sự rút cạn năng lượng sinh học từ cơ thể, như thể mỗi nhịp đập của trái tim đều là một đồng xu bị ném vào máy xé lẻ của số phận.

Tiếng nói của Tiểu Phong còn vang vọng trong không gian ẩm ướt, nhưng Lý Minh không thể nghe rõ.

Sự tĩnh lặng của anh không phải là sự bình thản, mà là sự tập trung tuyệt đối để giữ cho ý thức không bị xé toạc bởi áp lực của thực tại đang suy sụp.

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Da thịt đang trở nên trong suốt, những ngón tay bắt đầu hòa tan vào bóng tối, giống như mực dropped vào nước.

"Nam," Lý Minh gọi, giọng nói của anh khàn đặc, như tiếng cạo của đá trên kính.

"Đừng nhìn vào mắt tôi."

Trần Nam đang quỳ bên cạnh, chiếc máy ghi âm cũ kỹ vẫn sáng đèn đỏ nhấp nháy, thu âm từng giây của sự tan biến.

Cậu ta run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự bất lực tột cùng.

"Lý Minh, anh đang mất đi hình hài.

Chúng ta phải rời đi ngay bây giờ.

Hệ thống đang quét khu vực này.

Nếu họ tìm thấy anh khi anh ở trạng thái này, họ sẽ xóa sạch anh khỏi lịch sử."

"Lịch sử?" Lý Minh cười nhạt, một nụ cười đầy đau khổ.

"Trần Nam, em hiểu chưa?

Lịch sử không phải là những gì đã xảy ra.

Nó là những gì còn lại trong ký ức của người sống.

Và nếu không ai nhớ, thì nó chưa bao giờ tồn tại."

Anh đứng dậy, bước chậm rãi về phía cánh cửa kim loại nặng ở cuối hành lang.

Mỗi bước chân anh đặt xuống, nền bê tông đều phát ra tiếng rít nhẹ, như thể thực tại đang kháng cự lại sự hiện diện của một người đang chết.

Lý Minh biết rằng anh không còn thời gian.

Năng lượng từ vụ nổ server trước đó đã không chỉ phá hủy hệ thống của Vương Gia Nghị, mà còn mở ra một cánh cửa – một cánh cửa dẫn đến nơi mà tất cả những ký ức bị lãng quên đều bị lưu trữ.

"Em có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?" Lý Minh hỏi, không quay lại.

Trần Nam ngước lên, mắt đỏ ngầu.

"Tất nhiên.

Trong lớp học.

Anh đã cứu tôi khỏi tên bully.

Lý Minh, chúng ta cần tập trung.

Cửa kia là phòng Cấp 5.

Chỉ có những người có mật mã đặc quyền mới được vào.

Chúng ta sẽ bị phát hiện."

"Không," Lý Minh lắc đầu.

"Tôi không cần mật mã.

Tôi là một phần của dữ liệu này.

Tôi là lỗi hệ thống mà họ không thể sửa.

Và giờ, tôi sẽ đi vào nơi sâu nhất."

Anh đưa tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo của cánh cửa.

Thay vì bị đẩy ra, cánh cửa bắt đầu rung động.

Những đường vân kim loại bắt đầu xoay tròn, tạo thành một lỗ hổng đen kịt.

Lý Minh không do dự.

Anh bước vào, để lại Trần Nam đứng đó với chiếc máy ghi âm,记录下 sự im lặng đáng sợ nhất mà cậu từng nghe thấy.

Bên trong không phải là một căn phòng.

Đó là một không gian vô tận, một thư viện của những linh hồn chưa được an nghỉ.

Lý Minh đứng sững sờ.

Trước mắt anh là hàng ngàn, hàng vạn ống nghiệm thủy tinh khổng lồ, treo lơ lửng trong không khí, được giữ bởi những dây cáp sáng màu xanh dương.

Bên trong mỗi ống nghiệm là một khối gel mờ đục, bên trong đó là những hình ảnh nhấp nháy – những đoạn ký ức sống động của những người đã chết vì Hư Không Hóa.

Đây là "Thư Viện Ký Ức Bị Lãng Quên".

Nơi mà Vương Gia Nghị lưu giữ những dữ liệu mà anh ta cho là "vô giá trị" nhưng vẫn cần thiết cho sự cân bằng của mạng lưới.

Lý Minh bước đi giữa những hàng ống nghiệm.

Anh có thể nghe thấy tiếng thì thầm.

Hàng ngàn giọng nói chồng chéo lên nhau, kể về những cuộc đời bình thường, những tình yêu đơn phương, những bữa ăn cuối cùng, những lời chào tạm biệt không được đáp lại.

"Cha ơi..."
"Mẹ, con yêu mẹ..."
"Tôi đã cố gắng..."

Mỗi giọng nói đều là một vết nứt trong tâm trí Lý Minh.

Anh nhận ra một điều kinh hoàng: Những bản sao trước đó của anh không chỉ chết.

Họ đã bị đưa vào đây.

Ký ức của họ bị tách rời, bị phân tích, và sau đó bị xóa bỏ vĩnh viễn.

"Lý Minh."

Giọng nói đó khiến anh dừng lại.

Không phải từ phía sau, mà từ chính một trong những ống nghiệm gần nhất.

Bên trong khối gel, một khuôn mặt mờ ảo hiện ra.

Đó là Lý Minh.

Nhưng đó là Lý Minh của quá khứ – bản sao thứ 6.

là ai?" Lý Minh hỏi, giọng run run.

"Em là anh," bản sao thứ 6 đáp, môi di chuyển nhưng không có âm thanh phát ra.

"Em là cái giá mà anh phải trả để tồn tại.

Chúng ta đều là những công cụ.

Vương Gia Nghị không tạo ra chúng ta để cứu thế giới.

Anh ấy tạo ra chúng ta để kiểm tra xem liệu con người có thể bị thay thế bằng những phiên bản hoàn hảo hơn hay không."

Lý Minh cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

Những ký ức không thuộc về anh bắt đầu tràn vào.

Anh nhớ mùi hương của một đứa trẻ mà anh chưa bao giờ gặp.

Anh nhớ cảm giác của một bàn tay nắm chặt mà anh chưa bao giờ cầm.

Anh nhớ sự tuyệt vọng của một người bị bỏ rơi giữa biển người.

"Không," Lý Minh nghiến răng.

"Tôi không phải là công cụ.

Tôi là Lý Minh."

"Tên đó không có nghĩa lý gì nếu không ai nhớ nó," giọng nói trong ống nghiệm cười nhạo.

"Anh đang tan biến, Lý Minh.

Anh cảm thấy nó chứ?

Sự trống rỗng đang ăn mòn linh hồn anh.

Chỉ có một cách để dừng nó."

Lý Minh nhìn vào ống nghiệm.

Bên trong, hình ảnh của bản sao thứ 6 bắt đầu vỡ vụn, tan thành những hạt bụi ánh sáng.

"Cách duy nhất để tồn tại là chiếm lấy danh tính của người khác," giọng nói thì thầm.

"Hoặc là trở thành kẻ săn mồi."

Lý Minh bước lùi lại, tim anh đập như trống trận.

Anh nhận ra rằng nơi này không chỉ là một kho lưu trữ.

Nó là một cái bẫy.

Và anh vừa bước vào cạm bẫy.

Cánh cửa chính đóng sập lại với một tiếng động nặng nề, cắt đứt mọi hy vọng về lối thoát.

Một giọng nói cơ giới vang lên từ khắp mọi hướng, lạnh lùng và vô cảm:

*"Hệ thống phong tỏa.

Đối tượng Lý Minh, mã số 001, đã bị xác định là mối đe dọa cho cân bằng ký ức.

Protocols loại bỏ đang được kích hoạt."*

Từ trong bóng tối, một nhân vật bước ra.

Đó không phải là một Dị Năng thông thường, mà là một "Kẻ Sưu Tập Danh Tính" – một người đàn ông mặc bộ vest đen bóng, khuôn mặt được che bởi một lớp mặt nạ kim loại phản chiếu.

Ánh mắt của anh ta, nếu có thể gọi là mắt, là hai điểm sáng màu đỏ máu.

"Chào mừng đến với địa ngục của sự vô danh," Kẻ Sưu Tập nói, giọng nói của anh ta vang lên như tiếng kim loại cọ xát.

"Tôi là người dọn dẹp.

Và anh, Lý Minh, là rác thải cần được xử lý."

Lý Minh siết chặt nắm đấm.

Thanh kiếm Hư Không trong tay anh mờ đi, năng lượng của nó đang bị hút dần bởi môi trường xung quanh.

"Tôi không sợ anh.

Anh chỉ là một nô lệ của Vương Gia Nghị."

"Nô lệ?" Kẻ Sưu Tập cười, một âm thanh đáng sợ.

"Anh hiểu sai bản chất của sự tồn tại.

Vương Gia Nghị không kiểm soát chúng tôi.

Chúng tôi phục vụ anh ấy vì anh ấy hiểu điều mà anh không bao giờ hiểu: Sự lãng quên là một quy luật tự nhiên.

Nó là cơ chế lọc của tiến hóa.

Những người yếu đuối, vô danh, không có giá trị, sẽ bị loại bỏ để nhường chỗ cho những người mạnh mẽ hơn."

Anh ta bước lại gần, ánh mắt đỏ rực quét qua cơ thể đang trong suốt của Lý Minh.

"Nhìn anh kìa.

Anh đang biến mất.

Anh không còn ai nhớ.

Cậu ta sẽ quên anh trong vài ngày nữa.

Cậu ta sẽ tìm một lý do khác, một anh hùng khác.

Và anh sẽ tan biến vào hư không, không để lại dấu vết nào."

Lý Minh cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ.

Không phải sợ chết.

Mà sợ sự vô nghĩa của cái chết.

Nếu anh chết và không ai nhớ, thì tất cả những hy sinh của anh, tất cả những người anh đã cố gắng cứu, sẽ trở thành vô nghĩa.

"Vậy thì sao?" Lý Minh hỏi, giọng nói của anh bất ngờ bình tĩnh.

"Nếu anh đúng, nếu sự lãng quên là quy luật, thì tại sao anh lại ở đây?

Tại sao anh lại lưu giữ những ký ức này?"

Kẻ Sưu Tập dừng lại.

Mặt nạ của anh ta nghiêng đi một chút.

"Vì chúng là nguồn năng lượng.

Ký ức của những người bị lãng quên là nhiên liệu cho hệ thống.

anh là một nguồn năng lượng đặc biệt.

Bản sao thứ 7.

Một kiệt tác."

Lý Minh mỉm cười.

Một nụ cười đầy mỉa mai.

"Anh nói đúng.

Tài năng không có ý nghĩa nếu không có người chứng kiến.

Nhưng anh sai ở một điểm."



Lý Minh quay sang nhìn Kẻ Sưu Tập.

"Anh dựa vào việc *ăn cắp* danh tính để tồn tại.

Còn tôi, tôi sẽ *tạo ra* danh tính của riêng mình.

Ngay cả khi thế giới này không còn ai nhớ tôi."

Anh giơ thanh kiếm Hư Không lên.

Lần này, anh không dùng nó để tấn công Kẻ Sưu Tập.

Anh dùng nó để cắt vào chính cơ thể mình.

Đừng làm điều đó!" Kẻ Sưu Tập hét lên, lần đầu tiên lộ ra sự hoảng sợ.

"Anh sẽ tự hủy hoại cấu trúc dữ liệu của chính mình!

Anh sẽ không còn là con người!"

"Đúng vậy," Lý Minh đáp.

"Tôi sẽ không còn là con người.

Tôi sẽ trở thành một virus.

Một ký ức sống mà không hệ thống nào có thể xóa bỏ."

Anh đâm thanh kiếm vào trái tim mình.

Một tiếng hét xé toạc không gian.

Không phải tiếng hét của nỗi đau, mà là tiếng hét của sự giải phóng.

Năng lượng từ thanh kiếm bùng nổ, không hướng ra ngoài, mà hướng vào trong.

Lý Minh đang viết lại mã nguồn của chính mình.

Anh đang liên kết ký ức của mình với mạng lưới toàn cầu, không phải thông qua sự đồng cảm, mà thông qua sự xâm nhập.

Anh nhớ lại mọi thứ.

Mỗi khuôn mặt anh đã gặp.

Mỗi lời nói anh đã nghe.

Mỗi giọt nước mắt anh đã rơi.

Anh không để chúng trôi đi.

Anh nén chúng lại, biến chúng thành một vũ khí.

"Trần Nam," Lý Minh thì thầm, tên của cậu bạn vang lên trong tâm trí anh.

Không phải vì tôi là anh hùng.

Mà vì tôi là con người.

Và con người thì không thể bị xóa bỏ."

Cơ thể Lý Minh bắt đầu phát sáng, không phải màu tím của Hư Không, mà là màu trắng xóa của sự thuần khiết.

Những mảnh vỡ của cơ thể anh không tan biến vào hư không, mà bay ra, hòa vào không khí, lan tỏa ra khắp thư viện.

Kẻ Sưu Tập lùi lại, mặt nạ của anh ta nứt vỡ.

anh không thể...

anh đang phá vỡ quy luật..."

"Quy luật do người tạo ra," Lý Minh nói, giọng nói của anh giờ đây vang lên từ khắp mọi nơi, từ mọi ống nghiệm, từ mọi góc tối.

"Và tôi, Lý Minh, tuyên bố rằng quy luật này đã chết."

Anh không còn một cơ thể vật lý.

Anh là một luồng dữ liệu.

Anh là một ký ức đang lan truyền.

Anh cảm thấy sự kết nối với hàng triệu người trên khắp thế giới.

Anh không cần họ nhớ tên anh.

Anh chỉ cần họ cảm thấy sự hiện diện của anh.

Sự ấm áp của một bàn tay vô hình.

Sự an ủi của một giọng nói trong giấc mơ.

Và trong khoảnh khắc đó, anh hiểu.

Anh không thể ngăn chặn Hư Không Hóa.

Nhưng anh có thể thay đổi định nghĩa của nó.

Không phải là sự chết.

Mà là sự chuyển hóa.

Tiểu Phong chạy đến đỡ lấy Lý Minh.

anh vẫn còn đó chứ?

Anh vẫn còn đó chứ?"

Lý Minh cố gắng nở một nụ cười, nhưng khuôn mặt anh giờ đã mờ nhạt như sương mai.

"Tôi còn đây.

Nhưng không lâu nữa."

Bất chợt, điện thoại của Tiểu Phong rung lên.

Một thông báo đẩy từ mạng xã hội toàn cầu xuất hiện, lan truyền với tốc độ chóng mặt.

*"CẢNH BÁO: LỖI HỆ THỐNG TOÀN CẦU.

KÝ ỨC ĐANG ĐƯỢC PHỤC HỒI."*

Trên khắp thế giới, những người đã bị lãng quên bắt đầu xuất hiện trở lại.

Những người mất tích, những người vô danh, những người bị xã hội bỏ rơi.

Họ không chết.

Họ đang trở về.

Và ở giữa trung tâm của cơn bão dữ liệu đó, Lý Minh nhìn thấy bóng dáng của Vương Gia Nghị.

Người đàn ông đó đang đứng trên đỉnh tòa nhà cao nhất, nhìn xuống thành phố với ánh mắt đầy kinh hoàng.

Lý Minh biết rằng trò chơi chưa kết thúc.

Nó mới chỉ bắt đầu.

Và sâu trong đáy mắt anh, bóng ma của bản sao thứ 7 mỉm cười.

"Chào mừng đến với thế giới mới, anh em."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập