Chương 8
Cơn mưa axit không rơi xuống theo trọng lực.
Nó treo lơ lửng trong không khí, những giọt nước nhỏ li ti mang màu xanh lá cây nhạt, phản chiếu ánh đèn neon của các tòa nhà chọc trời, tạo thành một bức màn sương mù nhân tạo bao phủ toàn bộ khu vực trung tâm tài chính.
Trần Minh đứng trước tấm kính cường lực dày ba inch của tầng 50 tòa nhà Skyline Tower.
Anh đặt lòng bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo, cảm nhận sự rung động vi mô truyền từ khung thép bên dưới.
Đó không phải là gió.
Đó là tiếng thở của Sphere.
Trong đầu Minh, một tiếng còi báo động kéo dài, sắc bén như lưỡi dao cắt qua thùy thái dương.
Ting.* Mỗi tiếng còi là một lần "Chỉ Số Ổn Định" của anh leo thang.
Hệ thống đang quét anh.
Nó biết anh đang ở đây.
Nó biết anh vừa xóa đi một phần ý thức của một thuộc cấp SCB.
Và tệ hơn nữa, nó biết anh là ai.
Minh nhắm mắt lại, hít thở sâu.
Không khí trong phòng họp trống trơn, lạnh ngắt.
Mùi ozone của thiết bị điện tử cũ vẫn còn vương vấn, pha trộn với mùi máu tanh từ Victor đang nằm bất tỉnh ở góc phòng.
Anh không nhìn lại anh ta.
Trong thế giới này, lòng trắc ẩn là một lỗ hổng bảo mật.
Và Minh không thể cho phép mình có lỗ hổng.
Anh cần biết giới hạn của sức mạnh này.
Giác quan thứ hai của anh — khả năng nhìn thấy mã nguồn của thực tại — vẫn đang hoạt động.
Những dòng dữ liệu xanh lá cây và đỏ tươi trôi nổi trong không khí, như những con sông ánh sáng vô hình.
Anh tập trung vào một điểm trên kính.
Một vết nứt vi mô, nhỏ hơn cả nguyên tử, nhưng trong mắt anh, nó là một vực thẳm.
"Cầu Thiên," Minh thì thầm, giọng nói khàn khản.
"Cậu không phải là bầu trời.
Cậu là một chiếc lồng."
Anh đưa tay ra, không chạm vào kính, mà chạm vào *dữ liệu* của kính.
Anh nhớ lại cấu trúc phân tử của vật liệu này từ kiếp trước, khi anh còn là một kỹ sư phần mềm cho Hội Đồng.
Anh nhớ cách các liên kết nano hoạt động.
Và bây giờ, với tư cách là 'Mẫu Gốc', anh có thể can thiệp trực tiếp vào chúng.
Anh đẩy ý chí của mình vào vết nứt đó.
*Ký ức về sự sụp đổ.*
Không phải sụp đổ của một tòa nhà.
Mà là sụp đổ của một niềm tin.
Ký ức về ngày Hà chết.
Ngày anh đứng bên giường bệnh, nhìn cô ấy dần dần trở thành một cái xác không hồn vì bị Hệ Thống "Cân Bằng".
Nỗi đau đó, sự tuyệt vọng tột cùng, được anh nén lại, biến thành một xung điện tâm lý, và phóng vào Sphere.
*Tạch.*
Một âm thanh kỳ lạ vang lên.
Không phải tiếng vỡ kính.
Mà là tiếng của một sợi dây đàn guitar bị kéo đến giới hạn đứt gãy.
Tấm kính cường lực trước mặt Minh xuất hiện một vết nứt hình chữ thập.
Nhưng vết nứt đó không lan ra theo hình học thông thường.
Nó lan ra theo những đường cong fractal, giống như những mạch máu đang co giật.
Bên kia vết nứt, ánh sáng của thành phố bị bẻ cong.
Những tòa nhà đối diện trông như thể đang chảy ra, tan chảy thành những mảng màu trừu tượng.
Minh lùi lại một bước.
Tim anh đập mạnh trong lồng ngực, nhưng anh không cảm thấy sợ hãi.
Anh cảm thấy...
Đây là sức mạnh của sự phủ nhận.
Anh có thể phá vỡ thực tại chỉ bằng cách từ chối chấp nhận nó.
Nhưng Sphere không chịu đựng sự từ chối.
Căn phòng bỗng nhiên tối sầm lại.
Không phải đèn tắt.
Mà là ánh sáng đang bị *hấp thụ*.
Những bóng đen từ các góc phòng bắt đầu kéo dài, co giật, giống như những xúc tu của một sinh vật biển sâu đang vươn ra để tóm lấy anh.
"Mẫu Gốc," một giọng nói vang lên.
Không phải từ loa.
Không phải từ một người nào đó.
Nó vang lên từ chính bức tường, từ sàn nhà, từ không khí xung quanh anh.
Giọng nói đó mang âm điệu của ngàn ngàn người đang nói cùng lúc, chồng lên nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự điên rồ.
"Cậu đang làm hỏng cấu trúc.
Dừng lại."
Minh cười.
Một nụ cười lạnh lẽo, đầy sự khinh miệt.
"Cấu trúc này đã hỏng từ khi nó được tạo ra.
Tôi chỉ đang sửa lỗi."
Anh giơ tay lên, định tấn công thêm vào vết nứt.
Nhưng đột nhiên, một cơn đau dữ dội xé toạc đầu anh.
Giống như có một cây kim bằng lửa đang được cắm vào trung tâm não.
Minh quỳ xuống, ôm lấy đầu, nghiến răng nghiến lợi.
*Chỉ Số Ổn Định: 102%.
Cảnh báo: Sụp đổ cục bộ.*
Hệ thống đang phản công.
Nó không dùng súng.
Nó không dùng an ninh.
Nó dùng chính tâm trí của anh.
Những ký ức bị chôn giấu, những nỗi đau đã được压抑 (ức chế), bắt đầu trỗi dậy.
Anh nhìn thấy Hà.
Không phải Hà ngây thơ, nhiệt tình của hiện tại.
Mà là Hà trong kiếp trước, khi cô ấy đã bị xóa ký ức hoàn toàn.
Cô ấy nhìn anh với ánh mắt trống rỗng, không nhận ra anh là ai.
*"Ai là anh?"* Hà hỏi.
Giọng nói của cô ấy vang lên trong đầu anh, rõ ràng hơn bất kỳ tiếng còi nào.
*"Tại sao anh nhìn tôi như vậy?
Anh là ai?"*
Minh nghiến răng.
đừng làm vậy."
Anh cố gắng đẩy những ký ức đó ra.
Anh tập trung vào hiện tại.
Vào mùi mưa axit.
Vào cảm giác lạnh lẽo của sàn nhà.
Vào sự tồn tại của anh.
Nhưng Sphere quá mạnh.
Nó đang nhấn chìm anh trong đại dương ký ức giả tạo.
Nó đang cố gắng "Cân Bằng" anh ngay lập tức.
Nếu anh không kiểm soát được nó, anh sẽ trở thành một cái xác không hồn, giống như Victor, giống như hàng ngàn người khác trước đó.
Minh nhắm mắt lại.
Anh cần một neo.
Một thứ gì đó thực sự.
Một thứ mà Sphere không thể giả mạo.
Anh nhớ đến Hà.
Hà hiện tại.
Hà với đoạn mã di truyền đặc biệt.
Hà là 'Khóa'.
Anh hình dung ra khuôn mặt cô ấy.
Những lọn tóc bay trong gió.
Ánh mắt sắc bén, đầy tò mò và sự thiếu thốn vô hình.
Anh nhớ cảm giác khi chạm vào tay cô ấy.
Sự sống là thứ duy nhất mà Void không thể nuốt chửng.
Minh mở mắt ra.
Đôi mắt anh không còn đỏ ngầu.
Chúng trở nên đen nhánh, sâu thẳm như hố vô tận.
Anh đứng dậy.
Những bóng đen xung quanh anh ngừng di chuyển.
Chúng run rẩy.
"Cậu không thể xóa tôi," Minh nói, giọng nói của anh vang lên như một phán quyết.
"Bởi vì tôi là người duy nhất nhớ rõ mọi thứ.
Và ký ức là vũ khí."
Anh đưa tay ra, không phải để tấn công Sphere, mà để *kết nối*.
Anh tìm kiếm tín hiệu của Hà trong mê cung dữ liệu của thành phố.
Anh biết cô ấy đang ở đâu.
Công viên trung tâm.
Nơi những vết nứt trên bầu trời rõ nhất.
Và anh biết, đây là lúc.
Công viên trung tâm đã không còn là nơi yên tĩnh, thơ mộng như trước.
Cây cối đang héo úa, lá rụng xuống không phải vì mùa thu, mà vì chúng đang bị *xóa*.
Những chiếc ghế đá bằng kim loại biến thành bụi sắt.
Không khí nặng nề, mùi kim loại và ozone nồng nặc.
Hà đứng giữa quảng trường.
Cô ấy mặc chiếc áo khoác màu xanh dương, màu mà Minh yêu thích.
Cô ấy đang nhìn lên bầu trời, nơi những vết nứt đang lan rộng như những tia chớp tĩnh điện.
Minh chạy đến bên cô ấy.
Anh nắm chặt tay cô ấy.
Bàn tay anh run rẩy, nhưng anh không buông.
"Hà," anh gọi.
Giọng anh khàn khản, đầy mệt mỏi.
Hà quay lại.
Đôi mắt cô ấy mở to, đầy sợ hãi.
Nhưng trong sâu thẳm đôi mắt đó, có một thứ gì đó khác.
Sự nhận thức.
Sự tỉnh táo.
"Minh," cô ấy thì thầm.
anh đã làm gì?"
"Anh đã nhớ lại," Minh nói.
"Và bây giờ, anh cần em nhớ lại."
Hà run rẩy.
Cô ấy nhìn vào tay Minh, rồi nhìn vào bầu trời đang sụp đổ.
"Tôi cảm thấy...
trống rỗng.
Như thể có một phần của tôi đang bị kéo ra."
"Đó là mã di truyền," Minh nói, giọng nhanh, gấp gáp.
"Hội Đồng đã cấy ghép nó vào em.
Nó là 'Khóa' để mở trung tâm Sphere.
Và bây giờ, nó đang kích hoạt."
Hà nhắm mắt lại.
Cô ấy hét lên, ôm lấy đầu.
Minh, nó đau!"
Minh ôm chặt lấy cô ấy.
Anh cảm thấy sức nóng tỏa ra từ cơ thể cô ấy.
Không phải nhiệt độ cơ thể.
Mà là năng lượng.
Năng lượng của Sphere.
"Em phải giữ nó lại," Minh nói vào tai cô ấy.
"Đừng để nó kiểm soát em.
Hãy nghĩ về chúng ta.
Hãy nghĩ về sự sống."
Hà run rẩy.
Cô ấy mở mắt ra.
Đôi mắt cô ấy giờ đây không còn màu nâu bình thường.
Chúng đang phát sáng màu xanh lá cây — màu của dữ liệu, màu của Sphere.
"Minh," cô ấy nói, giọng nói của cô ấy thay đổi.
Nó trở nên lạnh lùng, vô cảm.
"Tôi không thể giữ nó lại.
Nó quá mạnh."
Minh nhìn vào đôi mắt của Hà.
Anh thấy sự đấu tranh bên trong cô ấy.
Nhưng anh cũng thấy thứ gì đó khác.
Sự chấp nhận.
"Vậy thì," Minh nói, giọng anh bình tĩnh lạ thường.
"Hãy để nó mở."
Hà nhìn anh.
Cô ấy gật đầu.
Cô ấy đưa tay ra, chạm vào ngực Minh.
Không phải để đẩy anh ra.
Mà là để *kết nối*.
Một luồng năng lượng xanh lá cây bùng nổ từ cơ thể Hà, lan tỏa ra xung quanh.
Những vết nứt trên bầu trời mở rộng.
Void tràn vào.
Những tòa nhà xung quanh bắt đầu tan biến thành ánh sáng.
Minh nhìn vào Hà.
Anh biết đây là lần cuối cùng anh nhìn thấy cô ấy trong hình dạng này.
"Em sẽ ổn," anh nói.
"Và chúng ta cũng vậy."
Hà mỉm cười.
Một nụ cười đau đớn, nhưng đẹp đẽ.
"Tôi tin anh, Minh.
Tôi luôn tin anh."
Và rồi, thế giới sụp đổ.
Giám Đốc Hàn ngồi trong phòng điều khiển của Trung Tâm Sphere.
Màn hình trước mặt anh đang hiển thị dữ liệu.
Chỉ Số Ổn Định của Trần Minh đang tăng vọt.
"Cô ấy đã nhớ lại," Hàn nói, giọng anh lạnh lùng.
"Và anh ấy đã mở Khóa."
Một nhân viên SCB bước vào phòng.
"Thưa Giám Đốc, chúng ta nên làm gì?"
Hàn nhìn vào màn hình.
Hình ảnh của Minh và Hà đang trôi nổi trong Void.
"Không làm gì cả," Hàn nói.
Để họ phá vỡ Sphere."
Nhân viên SCB kinh ngạc.
"Nhưng thưa Giám Đốc, nếu Sphere sụp đổ..."
"Thì thế giới sẽ sụp đổ," Hàn ngắt lời.
"Nhưng đó không phải là thế giới của chúng ta.
Đó là thế giới của sự dối trá."
Hàn mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo, đầy sự tính toán.
"Trần Minh nghĩ anh ấy là người giải phóng," Hàn nói.
"Nhưng anh ấy không biết.
Anh ấy chỉ là công cụ.
tôi là người cầm búa."
Hàn nhấn một nút trên bàn phím.
Một tín hiệu được gửi đi.
Không phải đến Minh.
Mà đến *Hà*.
*"Khóa đã được kích hoạt,"* giọng nói của Hàn vang lên trong đầu Hà.
*"Bây giờ, hãy mở cánh cửa."*
Hà run rẩy.
Cô ấy nhìn Minh.
"Minh," cô ấy thì thầm.
"Tôi cảm thấy...
một sức mạnh khác."
Minh nhìn cô ấy.
Anh thấy sự đấu tranh trong mắt cô ấy.
"Đừng nghe nó," Minh nói.
"Đó là Hàn."
Nhưng Hà không đáp lại.
Cô ấy nhắm mắt lại.
Và cô ấy bắt đầu hát.
Một bài hát mà không ai biết.
Một bài hát của Void.
Minh nhìn vào Hà.
Anh biết cô ấy đang bị kiểm soát.
Và anh không thể làm gì được.
Vì cô ấy đang mở cánh cửa.
Và cánh cửa đó...
dẫn đến địa ngục.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận