Chương 7

Không khí trong quảng trường Central Plaza vẫn còn nồng nặc mùi ozone từ vụ lỗi hệ thống "Cầu Thiên" vừa rồi.

Mùi chát chúa của điện tích dư thừa bám vào niêm mạc mũi, một mùi vị của sự hư hỏng kỹ thuật số mà Trần Minh đã quen thuộc trong kiếp trước.

Những ánh mắt của đám đông vẫn dán chặt lên bầu trời, nơi những vệt sáng xanh lam đang dần tan biến như khói thuốc dưới cơn mưa nhân tạo.

Họ đứng đờ đẫn, những bóng người xám xịt trong ánh đèn neon, chờ đợi một lời giải thích mà hệ thống sẽ không bao giờ cung cấp.

Trần Minh không nhìn lên.

Anh cúi xuống, tay run rẩy chạm vào gáy mình.

Ở đó, ngay bên dưới lớp da mỏng manh, một vết sưng nóng rực đang đập theo nhịp tim.

Không phải là vết thương vật lý.

Đó là dấu hiệu của sự xung đột giữa hai dòng dữ liệu trong não anh: ký ức trùng sinh và mã nguồn gốc của Sphere.

Anh cảm thấy da đầu mình căng tức, như thể có một con giun sắt đang bò bên trong sọ não, ăn mòn từng synapse thần kinh.

"Mày đang làm gì vậy?"

Giọng nói lạnh băng cắt ngang dòng suy nghĩ.

Minh quay đầu lại.

Victor, một gã đàn ông béo lùn với bộ vest may đo đắt tiền, đang đứng trước mặt anh.

Victor không phải là kẻ thù cũ, nhưng anh ta là một công cụ hữu ích.

Trong kiếp trước, Victor là người đã bán lại tài sản của gia đình Minh cho Hội Đồng với giá rẻ mạt để đổi lấy sự an toàn cho chính mình.

Bây giờ, anh ta đang nắm giữ quyền kiểm soát tòa nhà này, và Minh cần vào đó.

"Đến giờ rồi, Victor," Minh nói, giọng trầm và đều, che giấu sự đau đớn đang lan tỏa từ gáy xuống cổ.

"Chúng ta cần nói chuyện về cổ phiếu của Tập đoàn Năng lượng Cầu Thiên.

Chúng sẽ sụp đổ trong ba mươi phút nữa."

Victor nhếch môi, nụ cười khinh miệt lộ rõ sự thiếu tôn trọng.

"Cậu đang nói điên, Minh.

Cậu vừa bị Cảnh báo Ổn định.

Não bộ của cậu đang phát nóng.

Tốt nhất cậu nên đi tìm một bác sĩ tâm lý thay vì đến đây phá hoại danh tiếng của tôi."

Minh bước tới, xâm phạm vào không gian cá nhân của Victor.

Mùi nước hoa rẻ tiền của gã đàn ông này trộn lẫn với mùi ozone từ quảng trường tạo nên một mùi vị của sự thối rữa.

"Tôi không cần bác sĩ.

Tôi cần sự hợp tác.

Và nếu cậu không hợp tác, cậu sẽ là người đầu tiên bị 'Cân Bằng'."

Anh không đe dọa.

Anh đang thông báo một sự thật mà Victor chưa thể nhìn thấy.

Trong mắt Minh, thế giới không còn là những tòa nhà và con người.

Nó là một mạng lưới các dòng chảy dữ liệu, và anh đang nhìn thấy những điểm yếu nơi hệ thống đang bắt đầu sụp đổ.


Cánh cửa phòng họp mở ra.

Ba nhân viên an ninh mặc đồng phục đen, mặt nạ trơn, bước vào.

Họ không phải của công ty Victor.

Họ thuộc về "Cơ Quan Điều Khiển Ổn Định" (Stability Control Bureau - SCB).

Victor hoảng hốt, lùi lại.

tôi chỉ thực hiện mệnh lệnh!

Anh ấy là kẻ kích động bất ổn!"

Minh khô miệng.

Đây không phải là kế hoạch của anh.

SCB không bao giờ xuất hiện trừ khi có sự cố nghiêm trọng.

Và họ không đến để bắt một kẻ phạm tội thông thường.

Họ đến để loại bỏ một mối đe dọa tồn tại.

Người đội trưởng của SCB bước tới, ánh mắt lạnh lùng quét qua căn phòng.

Anh ta không nhìn Victor.

Anh ta nhìn thẳng vào Minh.

"Trần Minh," giọng nói của anh ta vang lên, không phải từ cổ họng, mà từ loa ẩn trong mặt nạ.

"Cậu đã vượt quá giới hạn Ổn định.

Ký ức của cậu đang gây nhiễu hệ thống."

Minh đứng dậy.

Anh cảm thấy sức nặng của không gian xung quanh.

Sphere đang phản ứng với sự hiện diện của anh.

Những bức tường dường như co lại, ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy.

"Tôi không gây nhiễu," Minh nói.

"Tôi đang sửa chữa nó."

"Sửa chữa?" Người đội trưởng cười, một âm thanh kim loại, khó chịu.

"Cậu không thể sửa chữa một thứ đã được thiết kế để hoàn hảo.

Cậu là lỗi.

Và lỗi thì phải bị xóa."

Hai nhân viên an ninh rút súng laser.

Ánh sáng đỏ chiếu thẳng vào ngực Minh.

Victor nấp sau bàn, run rẩy.

Minh không cử động.

Anh biết anh không thể chiến đấu bằng sức mạnh vật lý.

Nhưng anh có thứ mà họ không có: sự hiểu biết về cấu trúc của Sphere.

Anh nhớ vị trí của các cảm biến.

Anh nhớ tần số của sóng điện từ.

Và anh nhớ cách để làm tê liệt chúng.

Anh nhắm mắt lại.

Và anh bắt đầu *nhớ*.

Không phải ký ức về Hà.

Không phải ký ức về nỗi đau.

Mà là ký ức về sự tĩnh lặng.

Sự tĩnh lặng của Void.

Sự trống rỗng tuyệt đối nơi không có thời gian, không không gian, không có ý thức.

Anh đưa cảm giác đó vào tâm trí mình, và sau đó, anh đẩy nó ra ngoài, qua da thịt, vào không khí.

Một sóng xung kích vô hình lan tỏa từ cơ thể Minh.

Những nhân viên an ninh ngã xuống, ôm lấy đầu, hét lên vì đau đớn.

Thiết bị của họ phát ra tiếng ồn chói tai.

Victor ngã vật xuống sàn, bất tỉnh.

Minh bước qua họ.

Anh không nhìn lại.

Anh biết anh vừa đánh thức sự chú ý của toàn bộ Hệ Thống.

Và bây giờ, không có đường lui.


Minh bước ra khỏi tòa nhà.

Bầu trời đã quang đãng.

Nhưng khi anh nhìn lên, anh thấy điều mà không ai khác thấy.

Những vệt sáng xanh kia không phải là lỗi.

Chúng là những vết nứt thực sự.

Và từ phía bên kia của vết nứt, một giọng nói thấp thoáng, không phải bằng âm thanh, mà trực tiếp vào ý thức anh:

*"Chào mừng trở lại, Người Mở Khóa."*

Minh dừng lại.

Tim anh đập thình thịch.

Giọng nói đó không thuộc về bất kỳ ai trong Sphere.

Nó đến từ Void.

Từ bên kia lớp màng năng lượng.

*"Hà đang chờ,"* giọng nói tiếp tục, ngọt ngào và đáng sợ.

*"Cô ấy đã nhớ lại.

Và cô ấy đang đau.

Cậu có muốn cứu cô ấy không?"*

Minh nắm chặt tay.

Anh nhìn về phía công viên trung tâm, nơi Hà đang đứng.

Anh biết anh không thể chạy trốn.

Anh không thể ẩn náu.

Anh phải đối mặt với sự thật.

Và sự thật là, anh không chỉ là người trùng sinh.

Anh là nguyên nhân của mọi thứ.

Anh bắt đầu chạy.

Không phải để trốn.

Mà để đối đầu.

Và khi anh chạy, anh cảm thấy Sphere đang rung chuyển.

Những tòa nhà xung quanh bắt đầu sụp đổ, không phải vì động đất, mà vì chúng đang bị xóa khỏi thực tại.

Void đang tràn vào.

Và Minh biết, đây chỉ là khởi đầu.

*"Đừng sợ,"* giọng nói thì thầm.

*"Sự quên lãng là ân huệ.

Nhưng sự nhớ lại...

là sự giải phóng."*

Minh mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo.

Anh sẽ giải phóng họ.

Dù phải phá vỡ cả thế giới.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập