Chương 9

Chương 9 — "Kẻ Duy Nhất Trong Vỏ Trứng"



Trần Minh tỉnh dậy giữa đêm, mồ hôi lạnh đầm đìa bám đầy lưng áo.

Không phải vì ác mộng, mà vì một cảm giác vật lý đáng sợ — thời gian đang bị kéo giãn.

Không khí trong căn hộ nhỏ hẹp của anh nặng nề, mùi ozone nồng nặc như sau một trận sét đánh.

Anh ngồi bật dậy, ngực đập thình thịch, đôi mắt quét nhanh quanh phòng tối om.

Cái chết của Hà còn đó, nhưng thực tại đã thay đổi.

Anh không còn ở trong Void.

Anh đang nằm trên giường.

Điện thoại trên bàn đêm rung lên, ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu vào khuôn mặt nhợt nhạt của anh.

Màn hình hiển thị một thông báo từ ứng dụng chứng khoán: *TechGlobal: -15%.

Cảnh báo: Lỗ hổng bảo mật nghiêm trọng bị phát hiện.*

Minh nắm chặt điện thoại.

Ngón tay anh run rẩy.

Đây là ký ức.

Đây là vũ khí.

Trong kiếp trước, anh đã bỏ lỡ cơ hội này vì sự ngây thơ.

Lần này, anh đã chuẩn bị.

Nhưng khi nhìn vào con số giảm giá, anh không cảm thấy chiến thắng.

Anh cảm thấy trống rỗng.

Một lỗ hổng sâu thẳm nơi trái tim anh từng đập cùng nhịp với Hà.

Anh bước ra ban công.

Thành phố bên dưới vẫn rực rỡ ánh đèn neon, nhưng qua lăng kính của người trùng sinh, nó trông như một bộ xương phát sáng.

Những tòa nhà chọc trời không còn là biểu tượng của sự thịnh vượng, mà là những thanh kim loại cắm vào cơ thể con người, hút máu và ký ức.

Bầu trời trên cao — lớp màng Sphere — vẫn nguyên vẹn, nhưng Minh biết nó đang nứt vỡ từ bên trong.

Anh nhìn vào phản chiếu của mình trong kính cửa sổ.

Đôi mắt anh tối sầm, thiếu ngủ và đầy dằn vặt.

"Cậu đã làm gì?" anh tự hỏi.

Giọng nói của Hà vang lên trong đầu, nhưng这次 không phải là sự dịu dàng, mà là một sự im lặng đáng sợ.

Minh quay lại phòng.

Anh cần hành động.

Cảm xúc là kẻ thù.

Ký ức là công cụ.

Anh phải tìm ra cách kiểm soát hệ thống trước khi hệ thống kiểm soát anh.

Sáng hôm sau, thành phố tỉnh dậy trong sự hỗn loạn giả tạo.

Tin tức về lỗ hổng bảo mật của TechGlobal lan truyền như lửa rừng, nhưng những gương mặt trên đường phố vẫn tươi cười, vẫn đi làm, vẫn cười nói.

Sự vô cảm là lớp vỏ bọc hoàn hảo nhất.

Minh không đi làm.

Anh ngồi trước màn hình máy tính, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím.

Anh không còn là nhân viên phân tích bình thường.

Anh là một kẻ xâm nhập vào chính cuộc đời mình.

Mục tiêu: Cơ sở dữ liệu nội bộ của *Golden Horizon*, công ty bất động sản lớn nhất thành phố.

Nơi anh từng làm việc trong kiếp trước.

Nơi những giao dịch "Cân Bằng" được che giấu dưới lớp vỏ hợp pháp.

Anh gõ lệnh.

Mã nguồn chạy.

Những dòng chữ xanh lá cây cuộn xuống màn hình như máu chảy ngược.

Anh đang tìm kiếm quy luật biến động của "Chỉ Số Ổn Định".

Hệ thống không ngẫu nhiên.

Nó có thuật toán.

Và thuật toán thì có thể bị hack.

Mồ hôi rơi xuống trán Minh.

Tim anh đập nhanh hơn.

Mỗi giây trôi qua là một lần hệ thống phát hiện ra anh.

Nhưng anh không dừng lại.

Anh nhớ đến cảm giác khi Hà bị xóa ký ức.

Sự trống rỗng ấy.

Anh sẽ không để nó xảy ra lần nữa.

Đột nhiên, màn hình nhấp nháy đỏ.

Một cửa sổ cảnh báo hiện ra: *CẢNH BÁO: XÂM NHẬP BẤT PHÁP.

AGENT CÂN BẰNG ĐANG TIẾP CẬN.*

Minh tắt máy ngay lập tức.

Anh không chạy.

Anh ngồi đó, thở đều.

Anh biết họ sẽ đến.

Và anh đã chuẩn bị cho họ.

Cánh cửa căn hộ mở ra.

Không có tiếng gõ cửa.

Không có cảnh báo.

Hai người đàn ông bước vào.

Họ mặc vest đen, mặt không biểu cảm.

Đó là "Agent Cân Bằng".

Họ không mang vũ khí.

Họ mang sự bình tĩnh đáng sợ.

"Trần Minh," người đàn ông bên trái nói.

Giọng anh đều đều, không có cảm xúc.

"Anh đang gây ra nhiễu loạn trong hệ thống."

Minh nhìn họ.

Anh không sợ.

Anh cảm thấy một sự giận dữ lạnh lẽo dâng lên.

"Tôi chỉ đang tìm hiểu sự thật."

"Đúng," người đàn ông bên phải đáp.

"Và sự thật là nguy hiểm.

Chúng tôi đang ở đây để giúp anh ổn định."

Họ bước lại gần.

Không phải để tấn công, mà để áp đặt.

Một áp lực tâm lý vô hình đè nặng lên vai Minh.

Minh cảm thấy đầu anh đau nhói.

Những ký ức không liên quan bắt đầu tràn vào: mùi hương của Hà, tiếng cười của mẹ, cảm giác lạnh buốt của Void.

Anh nhắm mắt lại.

Anh tập trung.

Anh không chiến đấu bằng sức mạnh.

Anh chiến đấu bằng ý chí.

"Các anh nghĩ mình là kẻ bảo vệ," Minh nói, giọng khàn khản.

"Nhưng các anh chỉ là những kẻ canh giữ nhà tù."

Hai Agent dừng lại.

Họ nhìn nhau.

Lần đầu tiên, một chút bối rối hiện lên trên khuôn mặt họ.

Hệ thống không dự đoán được phản ứng này.

Minh đứng dậy.

Anh bước ra khỏi căn hộ, bỏ lại hai Agent đứng sững sờ.

Anh biết anh vừa đánh thức sự chú ý của toàn bộ Hệ Thống.

Và bây giờ, không có đường lui.

Minh không về nhà.

Anh đi đến trung tâm tài chính.

Anh cần một nước đi mạo hiểm.

Anh không thể chỉ phòng thủ.

Anh phải tấn công.

Anh nhớ đến *Void Energy*, công ty đang lên nhanh chóng nhờ vào công nghệ khai thác năng lượng từ các vết nứt trên Sphere.

Trong kiếp trước, công ty này đã sụp đổ vì scandal, nhưng lần này, anh có thể kiểm soát nó.

Anh vào một quán cà phê gần đó, mở laptop.

Anh không mua cổ phiếu.

Anh tung ra tin tức giả.

*Dữ liệu rò rỉ: Void Energy vi phạm quy định an toàn Sphere.

Hội Đồng đang điều tra.*

Tin tức lan truyền nhanh chóng.

Cổ phiếu *Void Energy* giảm giá đột ngột.

Anh không muốn làm hại ai.

Anh muốn tạo ra một sự hỗn loạn nhỏ, đủ để khiến Hệ Thống phải chú ý đến anh thay vì những người vô tội khác.

Nhưng kết quả không như anh mong đợi.

Một tin nhắn hiện lên trên điện thoại anh.

Không có số gọi đến.

Chỉ có một dòng chữ: *Cảm ơn anh đã giúp tôi.*

Minh nhìn vào tin nhắn.

Tim anh thắt lại.

Người gửi là *Lục*.

Người bạn cũ của anh.

Người đã chết trong tai nạn xe hơi trong kiếp trước.

Lục còn sống.

Nhưng tại sao?

Và tại sao anh lại biết?

Minh nhìn ra đường.

Những chiếc xe hơi đang ùn ùn chạy.

Anh cảm thấy một sự lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Anh đã cứu Lục?

Hay anh đã đẩy Lục vào một bẫy khác?

Minh về nhà trong sự im lặng chết chóc.

Căn hộ trống rỗng.

Không có Hà.

Không có sự bình yên.

Điện thoại reo lên.

Mẹ anh gọi.

"Con à," giọng mẹ nghe bình thường, nhưng có một sự run rẩy nhỏ.

"Mẹ gọi để hỏi con có ăn cơm chưa?"

Minh nghẹn ngào.

Anh biết tai nạn sắp xảy ra.

Trong kiếp trước, mẹ anh đã chết trong một vụ tai nạn giao thông.

Nhưng lần này, mẹ anh vẫn đang sống.

Và anh không thể nói ra.

"Mẹ," Minh nói, giọng khàn khản.

Mẹ cũng vậy."

"Đúng," mẹ nói.

Nhưng con à, mẹ cảm thấy...

Như thể có điều gì đó đang thay đổi."

Minh nhắm mắt lại.

Anh không thể cứu mẹ bằng cách nói ra sự thật.

Anh chỉ có thể sống.

Anh cúp máy.

Anh mở tin tức.

Không phải tin tức về tai nạn của mẹ.

Mà là tin tức về *Lục*.

*Lục bị bắt.

Lý do: Mối liên hệ với tổ chức khủng bố Void.*

Minh nhìn vào màn hình.

Hình ảnh của Lục bị kéo lê bởi những nhân viên SCB.

Đôi mắt Lục nhìn thẳng vào camera.

Và trong ánh mắt đó, Minh thấy sự nhận thức.

Sự tỉnh táo.

Lục không bị bắt vì vụ án.

Lục bị bắt vì anh đã nhớ lại.

Và giờ, Hệ Thống đã biết ai là người đứng sau.

Minh nắm chặt tay.

Anh không còn là một người bình thường.

Anh là mục tiêu.

Và anh không thể chạy trốn.

Anh nhìn lên bầu trời.

Những vết nứt trên Sphere đang lan rộng.

Và từ phía bên kia, một giọng nói thấp thoáng.

*"Chào mừng trở lại, Người Mở Khóa."*

Cơn gió lạnh lùa qua khe hở của Sphere không mang theo mùi ẩm mốc của đất ẩm hay hương vị của biển cả như Minh từng biết trong ký ức cũ.

Nó mang mùi ozone, mùi kim loại đốt nóng và mùi của sự thối rữa từ sâu thẳm Void bên ngoài.

Tiếng bước chân của những nhân viên SCB — những kẻ mặc bộ đồ bảo hộ màu xám xịt, mặt nạ không biểu cảm — vang lên đều đều, như nhịp đập của một cỗ máy không biết mệt mỏi.

Họ không cần hét lên, không cần quát tháo.

Sự hiện diện của họ đã là một lời tuyên án.

Minh đứng bất động giữa dòng người lao động đang chen chúc nhau đi làm ca sáng.

Những ánh mắt xung quanh anh trở nên mờ nhạt, biến thành những bóng ma trôi nổi.

Không ai nhìn anh.

Không ai nhận ra rằng người đàn ông đang đứng ở đây, với trái tim đập như tiếng trống chiến tranh, là kẻ đã vừa xé toạc lớp vỏ bọc của thực tại.

"Chào mừng trở lại, Người Mở Khóa."

Giọng nói ấy không đến từ tai.

Nó vang lên trực tiếp trong tủy sống, lạnh lẽo và sắc bén như một lưỡi dao mổ.

Minh run lên.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự công nhận.

Hệ Thống không chỉ biết anh là ai.

Nó đang chờ đợi.

Anh quay đầu, nhìn về phía Sphere.

Lớp màng trong suốt bao phủ bầu trời thành phố đang rung động.

Những vết nứt trước đây chỉ là những đường kẻ nhỏ li ti, giờ đây đã trở thành những con sông đen kịt, chảy tràn xuống bầu trời xám xịt.

Ánh sáng từ Void bên kia len lỏi qua, không phải là ánh sáng mặt trời, mà là một thứ ánh sáng tím tái, bệnh hoạn, chiếu rọi lên những tòa nhà chọc trời như những bộ xương đang phơi mình.

Minh biết anh không thể ở lại đây.

SCB sẽ quét khu vực này trong vòng năm phút nữa.

Họ không cần bằng chứng.

Họ chỉ cần loại bỏ biến số.

Và Lục, với trí nhớ đã trở lại, là biến số lớn nhất.

Anh bước nhanh vào con hẻm nhỏ nằm sau lưng tòa nhà văn phòng cũ kỹ nơi anh từng sống.

Mùi rác thải và nước thải từ cống rãnh bốc lên nồng nặc, nhưng Minh không buồn nhắm mũi.

Anh cần sự hỗn loạn.

Anh cần nơi mà camera không thể với tới.

Trong túi áo khoác, chiếc điện thoại cũ kỹ của anh rung lên.

Không phải cuộc gọi.

Là một thông báo hệ thống.

Một chuỗi mã nhị phân dài ngoằng, tự động được tải xuống từ một server ma.

Minh mở khóa màn hình, tay anh run run.

*Dữ liệu: Lục.

Vị trí: Nhà giam SCB Khu 4.

Trạng thái: Đang bị tẩy não.

Thời gian còn lại cho ý thức: 45 phút.*

Con mắt đỏ ngầu của Minh mở to.

Nếu họ hoàn thành quy trình tẩy não, Lục sẽ trở thành một con rối hoàn hảo, một công cụ của SCB, và mọi ký ức về cuộc gặp gỡ của họ, về những đêm thức trắng dưới ánh đèn neon, về những lời hứa chết chóc, sẽ biến thành tro bụi.

Minh không chạy.

Anh bắt đầu đi bộ nhanh, đôi giày cũ của anh đập vào nền bê tông ẩm ướt.

Anh không thể dùng sức mạnh vật lý để đánh bại SCB.

Anh đã học được điều đó từ lần đời trước.

Sức mạnh của anh nằm ở sự bất ngờ, ở những lỗ hổng trong hệ thống, và ở những con người mà anh đã từng cứu, hay từng làm hại.

Anh cần một người.

Một người có thể xâm nhập vào cơ sở dữ liệu của SCB từ bên trong.

Một người mà anh từng coi là kẻ thù, nhưng giờ đây lại là đồng minh duy nhất.

Kẻ đó là Triệu.

Minh rẽ vào một con phố thương mại sầm uất.

Những tấm biển quảng cáo hologram khổng lồ chiếu hình ảnh của những người mẫu hoàn hảo, những nụ cười không thực, những lời hứa về hạnh phúc vĩnh cửu dưới sự bảo vệ của Sphere.

"Bình yên là nghĩa vụ của bạn," dòng chữ chạy trên màn hình.

"Hãy tuân thủ.

Hãy hạnh phúc."

Minh cười nhạo.

Dưới cái bóng của Sphere, hạnh phúc chỉ là sự tê liệt.

Anh dừng lại trước một quán cà phê nhỏ, nơi mà Triệu thường lui tới vào giờ nghỉ trưa.

Quán cà phê này nằm trong vùng đệm, nơi tín hiệu của SCB yếu đi do nhiễu sóng từ các thiết bị điện tử cũ.

Minh bước vào, mùi cà phê cháy và mùi thuốc lá cũ扑面而来.

Triệu đang ngồi ở góc khuất, trước một chiếc laptop cũ kỹ, màn hình hiển thị những dòng mã xanh lá cây đang cuộn xuống nhanh chóng.

Anh ta mặc áo khoác da đen, mái tóc rối bời, và đôi mắt thì đỏ hoe vì thiếu ngủ.

Khi Minh ngồi xuống đối diện, Triệu không ngạc nhiên.

Anh ta chỉ nhướng một bên mày.

"Em đến sớm hơn dự kiến," Triệu nói, giọng khàn khàn.

"Tôi tưởng em sẽ cần thêm ít nhất hai ngày để nhận ra mình đang bị theo dõi."

"Anh đã nói với tôi là không có đường lui," Minh đáp, giọng anh lạnh lẽo hơn anh dự định.

"Và tôi đã nhận ra.

Lục đang bị bắt."

Triệu dừng tay.

Những ngón tay của anh ta ngừng gõ bàn phím.

Ánh mắt anh ta sắc lạnh, nhìn xuyên thấu Minh.

Tên đó không còn tồn tại trong hệ thống.

Anh ấy đã bị xóa sổ."

"Anh ấy chưa bị xóa," Minh nói, nghiêng người về phía trước.

"Họ đang cố gắng xóa.

Nhưng anh ấy đã nhớ lại.

Và nếu họ hoàn thành quy trình, anh ấy sẽ mất tất cả.

Bao gồm cả tôi."

Triệu cười, một nụ cười mỉa mai.

"Em nghĩ em có thể cứu anh ta?

Em nghĩ em có thể đánh bại SCB bằng tình cảm lãng mạn của em?

Hệ Thống không quan tâm đến tình cảm.

Nó chỉ quan tâm đến sự ổn định.

Và Lục là một mối đe dọa cho sự ổn định."

"Đừng nói với tôi về sự ổn định," Minh gầm lên, giọng anh vang lên trong quán cà phê tĩnh lặng.

Những khách hàng khác quay sang nhìn, nhưng không ai can thiệp.

Trong thế giới này, sự im lặng là luật lệ.

"Tôi biết cách hoạt động của hệ thống.

Tôi biết những lỗ hổng.

Và tôi biết anh, Triệu, có thể giúp tôi khai thác chúng."

Triệu im lặng.

Anh ta nhìn Minh trong một lúc lâu.

Sự thù địch trong ánh mắt anh ta dần tan biến, thay vào đó là một sự mệt mỏi sâu thẳm.

"Em không hiểu em đang đề cập đến điều gì," Triệu nói, nhưng giọng anh ta đã yếu đi.

"Nếu em làm điều này, em sẽ trở thành mục tiêu số một.

Không chỉ của SCB, mà còn của những kẻ nằm trong bóng tối.

Những kẻ đã từng giết chết em trong kiếp trước."

Minh nắm chặt tay dưới bàn.

"Tôi không sợ chết.

Tôi sợ sống mà không có anh ấy."

Triệu thở dài.

Anh ta quay lại màn hình laptop.

"Tôi có thể tạo ra một lỗ hổng trong tường lửa của Khu 4.

Nhưng nó chỉ mở trong 30 giây.

Và em phải tự mình vào đó.

Tôi không thể hỗ trợ trực tiếp.

Nếu họ phát hiện ra tôi, tôi cũng sẽ bị xóa sổ."

"Đủ rồi," Minh nói.

"Khi nào?"

"Trong một giờ.

Khi hệ thống chuyển đổi ca kíp.

Lúc đó, sự giám sát sẽ giảm đi 15%." Triệu nhìn vào mắt Minh.

"Em chắc chắn muốn làm điều này?

Một khi em bước vào, không có đường quay lại.

Em sẽ trở thành kẻ phản bội chính thức.

Không ai sẽ giúp em.

Không ai sẽ nhớ em."

Minh đứng dậy.

Anh cảm thấy nhẹ bẫng, như thể trọng lượng của thế giới đang rời khỏi vai anh.

"Tôi không cần ai nhớ tôi.

Tôi chỉ cần anh ấy sống."

Anh bước ra khỏi quán cà phê.

Bầu trời đã tối hơn.

Những vết nứt trên Sphere giờ đây phát ra một ánh sáng đỏ rực, như máu đang chảy từ một vết thương hở.

Minh nhìn lên, và lần này, anh không thấy sự tuyệt vọng.

Anh thấy sự thách thức.

Anh bắt đầu chạy.

Con đường đến Khu 4 dài và nguy hiểm.

Khu vực này là nơi giam giữ những "lỗi hệ thống" — những người đã nhớ quá nhiều, hoặc đã dám nghĩ khác.

Những tòa nhà ở đây cao chót vót, tối tăm, và được bảo vệ bởi những robot tuần tra không có khuôn mặt.

Minh di chuyển trong bóng tối, sử dụng những lối đi tắt mà anh đã học được từ những năm tháng sống trong bóng tối của kiếp trước.

Anh biết nơi nào camera bị hỏng.

Anh biết thời điểm nào robot tuần tra thay phiên.

Anh biết mùi của sự nguy hiểm.

Khi anh đến được bức tường rào điện tử của Khu 4, anh dừng lại.

Trước mặt anh là một cánh cổng kim loại khổng lồ, tỏa ra một trường năng lượng đỏ.

Triệu đã đúng.

Đây là nơi mà không ai có thể vượt qua.

Nhưng Minh không cần vượt qua nó bằng sức mạnh.

Anh lấy ra chiếc điện thoại, và kết nối nó với một thiết bị nhỏ mà Triệu đã đưa cho anh trước khi anh rời quán cà phê.

Thiết bị này sẽ tạo ra một xung điện từ, làm tê liệt hệ thống an ninh trong 30 giây.

Anh đếm ngược trong đầu.

Tim anh đập mạnh.

Anh nhớ khuôn mặt của Lục.

Những nụ cười yếu ớt, những giọt nước mắt, và ánh mắt đầy đau khổ khi anh ấy nhớ ra sự thật.

Minh hít thở sâu.

Anh không sợ hãi.

Anh đã chết một lần.

Lần này, anh sẽ sống cho cả hai.

Minh nhấn nút.

Một tia sáng xanh lam bắn ra từ thiết bị.

Cánh cổng rung động.

Trường năng lượng đỏ nhấp nháy và tắt ngấm.

Minh lao vào.

Bên trong, không khí lạnh buốt.

Những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy, chiếu sáng những hành lang dài vô tận.

Tiếng bước chân của anh vang lên như tiếng sấm trong sự im lặng chết chóc.

Anh biết Lục đang ở đâu.

Và anh sẽ đến với anh ấy, bất chấp cái giá phải trả.

Nhưng khi anh quay lại, anh thấy một bóng đen đứng ở đầu hành lang.

Không phải robot.

Không phải nhân viên SCB.

Mà là một người đàn ông mặc vest đen, cầm một khẩu súng laser, và đang mỉm cười.

"Chào em, Minh," người đàn ông nói.

Giọng nói ấy khiến Minh đóng băng.

"Em đã quên tôi sao?"
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập