Chương 4

Điện thoại rung nhẹ trên lòng bàn tay lạnh toát của Trần Minh.

Giọng nói điện tử còn vang vọng trong không gian hẹp của căn hộ cũ kỹ, nhưng ánh mắt anh đã chuyển sang sắc thái sắc lẹm của một kẻ săn mồi đang nhìn con mồi.

Không phải sợ hãi.

Và tham vọng.

“Sự thật có giá,” Trần Minh nói, giọng trầm thấp, cắt ngang sự im lặng chết chóc của căn phòng.

Anh ném chiếc điện thoại xuống sàn, màn hình vẫn còn sáng le lói, như một con mắt thứ ba đang giám sát từng nhịp đập tim của anh.

“Và hôm nay, tôi sẽ trả giá bằng máu của hệ thống này.”

Lâm Thanh Hà co người lại, ánh mắt cô hoảng loạn nhưng không hề rời khỏi anh.

Cô không hiểu những gì vừa xảy ra, nhưng bản năng sinh tồn đang hét lên trong đầu cô rằng họ đang đứng trước vực thẳm.

Trần Minh không đợi cô phản ứng.

Anh kéo cô đứng dậy, tay nắm chặt cổ tay cô, sức mạnh của anh dồn nén trong từng ngón tay, đủ để làm đau nhưng cũng đủ để giữ cô lại khi thế giới bên ngoài bắt đầu sụp đổ.

Bên ngoài cửa kính, tiếng còi xe cảnh sát đã chuyển thành tiếng động cơ roạt, những bóng đen của Void đang quấn chặt lấy tòa nhà như những con rắn độc.

Trần Minh nhìn về phía cửa sổ, nơi những vết nứt trên kính đang lan rộng, tạo thành một mạng lưới hỗn loạn.

Anh không chạy ra cửa chính.

Cửa chính là bẫy.

Hội Đồng biết anh sẽ chạy ra đó.

Thay vào đó, anh kéo Hà đi về phía ban công nhỏ hẹp, nơi chỉ có một tấm lưới sắt gỉ sét ngăn cách họ với khoảng không vực thẳm giữa các tòa nhà.

“Anh làm gì thế?” Hà hét lên, giọng cô vỡ vạc.

“Chạy trốn không phải là lựa chọn của kẻ chiến thắng,” Minh đáp, giọng anh lạnh băng.

“Chúng ta sẽ nhảy.”

Anh không định nhảy xuống đất.

Anh nhớ rõ bản đồ thành phố trong kiếp trước.

Ở tầng 14 này, có một đường ống dẫn khí thải cũ kỹ, đã bị bỏ rơi từ khi Sphere được xây dựng.

Nó nối trực tiếp từ tòa nhà này sang khu công nghiệp Sector 4 – vùng đất chết mà Hội Đồng cố tình lãng quên.

Đó là con đường duy nhất không có camera, không có cảm biến nhiệt, và quan trọng hơn, không có sự giám sát của thuật toán ‘Cân Bằng’.

Trần Minh dùng chiếc dao găm nhỏ giấu trong tay áo – thứ duy nhất anh còn lại từ kiếp trước – cắt đứt tấm lưới sắt.

Kim loại rên rỉ, sau đó đứt lìa.

Gió từ Void tràn vào, mang theo mùi ozone và mùi tanh của sự hư vô.

Anh đẩy Hà ra trước, sau đó nhảy theo.

Không khí xung quanh họ như bị đóng băng.

Void đang cố gắng nuốt chửng họ, nhưng Trần Minh đã tính toán sai số.

Anh biết Void không thể xâm nhập vào không gian vật lý nếu đối tượng có ‘Chỉ Số Ổn Định’ thấp hơn ngưỡng cảnh báo.

Và nhờ vụ sụp đổ của AeroTech, chỉ số của cả khu vực này đang hỗn loạn.

Họ đang ẩn mình trong bóng tối của sự hỗn độn.

Họ rơi xuống đường ống, va chạm mạnh vào thành ống kim loại lạnh lẽo.

Trần Minh gạt đi cơn đau nhói ở vai, kéo Hà đứng dậy.

Họ trượt xuống trong bóng tối, tiếng gió hú quanh tai như tiếng la hét của ngàn linh hồn.

Đây không phải là sự tự do.

Đây là sự tẩu tội.

Nhưng với Trần Minh, đó là bước đi đầu tiên để phá vỡ vỏ trứng.


Minh tiến lại gần một màn hình phụ, nơi hiển thị hàng loạt hồ sơ cá nhân.

Anh nhận ra một khuôn mặt: ông chủ cũ của mình, người đã sa thải anh vì lý do “thiếu ổn định”.

Trong hồ sơ, ông ta được đánh dấu: *Đã Cân Bằng.

Lý do: Tham nhũng ngầm, ảnh hưởng tiêu cực đến chỉ số hạnh phúc cộng đồng.*

“Vậy nên,” Minh nói, giọng đầy mỉa mai, “hệ thống này không bảo vệ con người.

Nó bảo vệ sự ổn định.

Và sự ổn định, theo định nghĩa của họ, là sự vô tri.”

Anh cuộn chuột xuống, nhìn thấy hàng ngàn hồ sơ tương tự.

Những người giàu có, những người nổi tiếng, những người có tư duy phản biện cao – tất cả đều bị đánh dấu.

Họ không bị giết.

Họ bị ‘tái định hình’.

Ký ức của họ bị xóa, nhân cách của họ bị sửa đổi để trở nên ‘bình thường’, ‘tuân thủ’, và ‘hạnh phúc’.

Lâm Thanh Hà đứng bên cạnh, ánh mắt cô dán vào màn hình.

Cô nhìn thấy tên của mình.

Không phải ở phần ‘Đã Cân Bằng’, mà ở phần ‘Đang Theo Dõi’.

“Đây là gì?” cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Trần Minh nhìn vào hồ sơ của cô.

Tim anh đập thình thịch.

Dòng chữ bên cạnh tên cô không phải là ‘Đang Theo Dõi’.

Nó là: *Khóa Sinh Học.

Trạng thái: Kích Hoạt.

Nguy cơ: Cực Cao.*

Anh quay lại nhìn cô.

Ánh mắt cô trong veo, ngây thơ, nhưng sâu thẳm trong đó, có một sự đau khổ câm lặng.

Cô là ‘Khóa’.

Và hắn đang dần mở khóa cô ra, dù điều đó có thể giết chết cả hai.

“Hà,” anh gọi tên cô, giọng anh nhẹ hơn.

“Em có nhớ điều gì không?

Bất cứ điều gì?”

Cô lắc đầu, nhưng tay cô nắm chặt lấy cánh tay anh.

“Em nhớ… một giấc mơ.

Một giấc mơ về bầu trời xanh.

Nhưng nó không phải là bầu trời nhân tạo này.

Nó rộng hơn.

Tự do hơn.”

Trần Minh cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.

Ký ức của anh đang bị kéo giật.

Anh biết mình đang chạm vào giới hạn.

Nhưng anh không thể dừng lại.

“Đó là sự thật,” anh nói.

“Và chúng ta sẽ lấy lại nó.”


Trần Minh bước ra khỏi Sector 4, ánh mắt nhìn lên bầu trời nhân tạo của ‘Cầu Thiên’.

Những vì sao nhấp nháy đều đặn, giống như những chấm trên màn hình LCD.

Nhưng bây giờ, chúng không còn là ánh sáng.

Chúng là những con mắt.

Điện thoại anh rung lên.

Một tin nhắn mới, không rõ người gửi:

*“Cậu đã làm đúng.

Nhưng hãy cẩn thận.

Có một người khác cũng nhớ.

Và người đó không muốn cậu sống.”*

Trần Minh nhìn vào màn hình điện thoại.

Tin nhắn tự động xóa sau ba giây.

Nhưng anh đã kịp đọc.

Anh cảm thấy một cơn lạnh sống lưng chạy dọc theo cột sống.

Một người khác?

Anh quay lại nhìn Lâm Thanh Hà.

Cô đang đứng đó, ánh mắt cô đã thay đổi.

Không còn ngây thơ nữa.

Nó sắc bén, đầy cảnh giác, và một chút...

Nhưng không phải sợ anh.

Mà sợ chính mình.

“Hà,” anh gọi.

Cô nhìn anh, môi cô run rẩy.

“Anh biết rồi,” cô nói.

“Tôi không phải là khóa.”

Cô dừng lại, hít thở sâu.

“Tôi là bom.”
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập