Chương 3
Trần Minh gồng người lên, cơ bắp co giật dữ dội dưới làn da.
Hắn không hét.
Tiếng hét là biểu hiện của sự yếu đuối, và trong thế giới này, sự yếu đuối là thứ duy nhất Void thèm khát.
Hắn nghiến răng, hai hàm răng cạch lại, cố gắng giữ ý thức trong trạng thái tỉnh táo lạnh lùng.
Hắn nhận ra ngay lập tức: "sự nghi ngờ" là chất độc.
Void không tấn công bằng bạo lực vật lý thuần túy; nó tấn công bằng việc xé toạc những khoảng trống trong nhận thức.
Các nhân viên an ninh của Hội Đồng, những kẻ đang bao vây hắn với những cây gậy điện và khẩu súng lục, không phải là mối đe dọa thực sự.
Họ chỉ là phương tiện, là những ống dẫn cho sự trống rỗng xâm nhập vào tâm trí.
Trần Minh mở mắt.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, nhưng ánh nhìn sắc bén hơn bao giờ hết.
Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt của trưởng phòng an ninh, người đang nắm chặt cây gậy điện, tay run rẩy vì sợ hãi lẫn kích thích.
Trưởng phòng đó có tên là Dương.
Trong kiếp trước, Dương là người đã ký lệnh xóa ký ức của Lâm Thanh Hà, biến cô thành một con búp bê vô hồn.
"Hãy để tôi đi," Trần Minh nói, giọng khàn đặc, vang lên như tiếng cát xát vào kính.
"Nếu anh giết tôi, Sphere sẽ sụp đổ.
Anh biết điều đó.
Giám Đốc Hàn biết điều đó.
anh cũng biết."
Dương ngập ngừng.
Sự do dự đó là khe hở.
Void đang cố lấp đầy khe hở đó bằng nỗi sợ hãi, khiến Dương muốn bắn để chấm dứt sự bất an.
Nhưng Trần Minh không cho hắn cơ hội.
Hắn không né tránh ánh nhìn của Dương, mà ngược lại, hắn chiếu thẳng vào tâm trí của đối thủ bằng sự bình tĩnh tuyệt đối.
Một sự bình tĩnh đến mức đáng sợ, như thể hắn đang nhìn một xác chết.
"Anh không muốn chết trong bóng tối, Dương," Trần Minh thì thầm.
"Anh muốn sống trong ánh sáng của Sphere.
Vậy thì, hãy nhắm mắt lại và bắn.
Hoặc là anh nhắm mắt lại và bước sang một bên."
Dương run rẩy.
Làn khói độc từ vụ nổ hóa chất trước đó vẫn còn lơ lửng, khiến không khí trở nên nặng nề và ngạt thở.
Những tên lính đặc nhiệm khác cũng bắt đầu cảm thấy áp lực.
Chúng không chỉ chiến đấu với một kẻ bỏ trốn; chúng đang chiến đấu với chính sự vô nghĩa của nhiệm vụ.
Trần Minh lợi dụng khoảnh khắc do dự đó.
Hắn không chạy.
Hắn lùi lại, chậm rãi, từng bước một, mắt không rời khỏi khẩu súng của Dương.
Bỗng nhiên, một tiếng nổ nhỏ vang lên từ phía sau nhóm lính.
K, kẻ đã phản bội nhưng cũng là kẻ duy nhất hiểu rõ hệ thống, đã kích hoạt một thiết bị gây nhiễu sóng radio.
Tiếng tĩnh điện rè rè vang lên trong tai nghe của các lính đặc nhiệm, phá vỡ sự đồng bộ hóa của chúng.
"Chạy!" K hét lên từ góc khuất.
Trần Minh không cần nhắc lại.
Hắn lao vào bóng tối của con hẻm, kéo Lâm Thanh Hà theo.
Cô gái ấy vẫn đang run rẩy, ánh mắt hoang mang, nhưng bàn tay cô nắm chặt tay hắn như một mỏ neo.
Hắn cảm thấy sự ấm áp từ bàn tay cô, một cảm giác thực tại hiếm hoi giữa cơn lốc ảo tưởng.
Cánh cửa căn hộ bỗng nhiên rung chuyển.
Không phải do ai đó đấm, mà do áp lực không khí bên ngoài tăng đột biến.
Trần Minh nhìn ra cửa kính, thấy những bóng đen vô hình đang quấn quanh tòa nhà.
Chúng không phải là bóng tối thông thường.
Chúng là Void, sự trống rỗng tuyệt đối, đang cố gắng xâm nhập vào không gian an toàn của Sphere.
Void đang phản ứng với việc hắn truy cập vào dữ liệu cấm.
Hắn đang kéo sợi dây, và đầu dây kia đang được giữ bởi chính hệ thống mà hắn muốn phá hủy.
Hắn biết mình không thể chiến đấu với Void bằng sức mạnh vật lý.
Void là khái niệm, là sự hư vô.
Nhưng hắn có một vũ khí khác: thông tin.
Trên màn hình, một danh sách các giao dịch chứng khoán hiện ra.
AeroTech, công ty công nghệ lớn nhất trong Sphere, đang có cổ phiếu tăng giá mạnh.
Trong timeline gốc, AeroTech sụp đổ chỉ sau ba ngày vì một lỗi bảo mật nhỏ trong hệ thống xác thực của Nexus.
Lỗi này cho phép một lượng lớn token rác được tạo ra, làm nhiễu loạn thuật toán định giá của Sphere, dẫn đến khủng hoảng tài chính và sự can thiệp của Hội Đồng để "cân bằng" lại thị trường.
Trần Minh nhớ rõ ngày đó.
Hắn nhớ rõ giờ phút đó.
Và hắn nhớ rõ con số: 14:32 chiều.
Hiện tại, đồng hồ trên tường chỉ còn 14:15.
Hắn không mua cổ phiếu AeroTech.
Hắn làm một điều điên rồ hơn.
Hắn sử dụng tài khoản ẩn danh của mình, tài khoản mà hắn đã thiết lập trong kiếp trước và chưa bao giờ bị phát hiện, để bán khống (short sell) toàn bộ tài sản còn lại của mình vào cổ phiếu AeroTech.
Hắn vay thêm tiền từ các quỹ đầu cơ, đẩy tỷ lệ đòn bẩy lên mức tối đa.
Nếu hắn đúng, AeroTech sẽ sụp đổ, và hắn sẽ giàu có đến mức không tưởng.
Nếu hắn sai, hắn sẽ phá sản, và Hội Đồng sẽ dễ dàng bắt giữ hắn vì nợ nần chồng chất.
Nhưng hắn không chỉ bán khống.
Hắn nhớ rằng, lỗi bảo mật đó không phải là ngẫu nhiên.
Nó được kích hoạt bởi một chuỗi mã lệnh cụ thể, một "chìa khóa" số.
Và chìa khóa đó, hắn đã lưu trữ trong một file ẩn trên máy tính này.
Hắn mở file đó.
Một chuỗi ký tự dài ngoằng hiện ra.
Hắn copy chuỗi đó và dán vào một cửa sổ lệnh, nhắm mục tiêu đến máy chủ chính của AeroTech.
Hắn không muốn AeroTech sụp đổ một cách tự nhiên.
Hắn muốn đẩy nhanh quá trình đó.
Hắn muốn tạo ra một cú sốc, một vết nứt trong vỏ trứng, đủ lớn để ánh sáng từ bên ngoài lọt vào.
"Em sợ không?" Trần Minh hỏi, không nhìn lại.
Lâm Thanh Hà lắc đầu.
"Em không biết mình sợ điều gì.
Nhưng khi ở bên anh, em cảm thấy...
như thể em đang tỉnh dậy từ một giấc mơ dài."
Trần Minh dừng tay.
Hắn quay lại, nhìn cô.
Ánh mắt cô trong veo, nhưng sâu thẳm trong đó, có một sự đau khổ câm lặng.
Cô là 'Khóa'.
Và hắn đang dần mở khóa cô ra, dù điều đó có thể giết chết cả hai.
"Đừng sợ," hắn nói, giọng nhẹ hơn.
"Giấc mơ sắp kết thúc.
Và sự thật, dù đau đớn, luôn tốt hơn ảo tưởng."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận