Chương 5
Chạy là hành động của kẻ hoảng loạn, và trong thế giới "Cầu Thiên", hoảng loạn làm giảm Chỉ Số Ổn Định, khiến bạn trở thành mục tiêu dễ dàng cho việc "Cân Bằng".
Anh hít một hơi sâu, mùi ozone của không khí nhân tạo len lỏi vào phổi, lạnh lẽo và vô cảm.
Lâm Thanh Hà đứng bên cạnh, hơi thở cô vẫn chưa đều.
Ánh mắt cô, trước đây chỉ là sự ngây thơ, giờ đây đang phản chiếu lại sự hỗn loạn mà anh vừa giải phóng.
Cô không còn là một cô gái vô hại.
Cô là một quả bom đã được kích hoạt, và Trần Minh vừa là người cầm kíp, vừa là mục tiêu nổ.
"Chúng ta cần biến mất," Minh nói, giọng anh bình tĩnh đến mức đáng sợ.
Anh không nhìn Hà, mà quét mắt qua bầu trời nhân tạo phía trên.
Những vì sao nhấp nháy vẫn đều đặn, nhưng nhịp điệu của chúng đã thay đổi.
Chúng chậm hơn.
Một sự trễ lag trong hệ thống.
Đó là dấu hiệu của sự sụp đổ sắp đến, hoặc sự can thiệp từ cấp độ cao hơn.
Hà gật đầu, nhưng tay cô vẫn nắm chặt lấy cổ tay anh.
Sự tiếp xúc da thịt khiến Minh cảm thấy một cơn đau nhói nhẹ ở thái dương – hiệu ứng phụ của việc anh là 'Mẫu Gốc'.
Bộ não của anh đang cố gắng đồng bộ hóa với những dữ liệu mâu thuẫn mà Hà mang trong người.
"Đừng nhìn lên," Minh ra lệnh, kéo cô đi vào bóng tối của con hẻm.
"Họ đang quan sát qua mắt cá nhân.
Nếu họ thấy em nhìn, họ sẽ biết em đã nhớ."
Hà rùng mình.
"Nhớ điều gì?"
"Điều khiến em trở thành mối nguy," Minh đáp, bước nhanh qua những đống rác thải nhựa được phân loại kỹ lưỡng.
"Và điều khiến tôi trở thành kẻ thù số một của họ."
Anh dẫn Hà đi sâu hơn vào Sector 4.
Đây không phải là nơi dành cho người sống, mà là nơi dành cho những thứ bị loại bỏ.
Những tòa nhà cũ kỹ, những con đường bị sụp lún, và những bóng người lang thang – những người đã bị 'Cân Bằng' nhưng không hoàn toàn mất trí, chỉ còn là những vỏ sỗng rỗng tuếch, đi lang thang trong mê cung ký ức của chính mình.
Minh dừng lại trước một bức tường bê tông.
Trên đó, một lớp sơn cũ đang bong tróc, lộ ra một ký hiệu bằng máu đã khô từ lâu: *Họ đang nằm mơ.
Chúng ta là cơn ác mộng.*
Anh mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, không có chút cảm xúc nào.
Ký hiệu này không tồn tại trong kiếp trước của anh.
Nó là thứ mới.
Thứ được tạo ra bởi sự hỗn loạn mà anh vừa gieo rắc.
"Chúng ta cần một nơi an toàn," Minh nói.
"Nơi mà camera không thể thấy, và sóng tín hiệu không thể chạm tới."
Hà nhìn anh, ánh mắt cô đầy nghi ngờ.
"Anh biết nơi như vậy?"
"Không," Minh đáp.
"Nhưng tôi biết nơi mà Hội Đồng quá tự tin để bảo vệ.
Và sự tự tin là lỗ hổng lớn nhất trong bất kỳ hệ thống nào."
Trần Minh rời quán cà phê, đầu óc quay cuồng.
Lời nói của gã đàn ông như những mảnh kính vỡ, sắc bén và nguy hiểm.
Anh cần tiền mặt để thực hiện giao dịch đầu tiên, nhưng tài khoản ngân hàng của anh vẫn còn số dư từ kiếp trước – một con số vừa đủ để sống, nhưng không đủ để gây chú ý.
Anh bước ra đường phố chính.
Bỗng nhiên, quảng trường LED khổng lồ phía trước khu thương mại bùng nổ ánh sáng.
Không phải là quảng cáo sản phẩm, mà là một thông báo khẩn cấp.
*"CẢNH BÁO: SỰ CỐ HỆ THỐNG.
MỌI CÔNG DÂN VUI LÒNG Ở LẠI TẠI VỊ TRÍ HIỆN TẠI.
ĐỢI LỰC LƯỢNG DUY TRÌ TRẬT TỰ ĐANG ĐẾN."*
Giọng nói điện tử vang lên, lạnh lùng và không cảm xúc.
Nhưng trong ánh mắt của những người dân xung quanh, Minh thấy sự sợ hãi.
Không phải sợ hãi thông thường, mà là sự sợ hãi bị xóa bỏ.
Họ biết điều gì sẽ xảy ra.
Họ biết rằng "duy trì trật tự" đồng nghĩa với việc mất đi chính mình.
Minh kéo Hà đi vào một cửa hàng tạp hóa gần đó.
Cửa kính đóng sập lại, cách ly họ khỏi ánh nhìn của đám đông.
Bên trong, ánh sáng mờ ảo.
Chủ cửa hàng, một ông lão gầy gò, đang ngồi đọc báo giấy – một thứ đồ cổ bị cấm.
"Giá của sự im lặng là bao nhiêu?" Minh hỏi, đặt một đồng xu vàng – thứ tiền tệ cũ, không có chip định vị – lên quầy.
Ông lão nhìn đồng xu, rồi nhìn Minh.
Ánh mắt ông không có sự ngạc nhiên.
Chỉ có sự mệt mỏi.
"Sự im lặng không có giá.
Nhưng sự quên lãng thì có."
Minh hiểu.
Ông lão này đã bị 'Cân Bằng' một phần.
Anh còn lại những ký ức về quá khứ, nhưng đã mất đi những ký ức về hiện tại.
Anh là một cuốn sách bị xé bỏ những trang cuối cùng.
"Chúng ta cần biết về 'Người Khác'," Minh nói, giọng anh thấp xuống.
"Người mà tin nhắn kia nhắc đến."
Ông lão mỉm cười, nụ cười đau khổ.
"Cậu không cần biết về hắn.
Cậu cần biết về chính mình.
là bóng của cậu."
Trước khi Minh kịp hỏi thêm, cửa cửa hàng bị đập vỡ.
Những viên đạn năng lượng xuyên qua kính, bắn vào sàn nhà, tạo ra những lỗ cháy đen.
Ba bóng người mặc áo khoác màu xám – màu của lực lượng Cân Bằng – bước vào.
Họ không mang vũ khí thông thường.
Họ mang theo những thiết bị phát sóng tần số thấp, thứ có thể làm tê liệt não bộ của những người nhạy cảm với ký ức.
"Trần Minh," giọng nói của người dẫn đầu vang lên, không cần micro.
Nó trực tiếp vang lên trong đầu Minh.
"Cậu đã vượt quá giới hạn ổn định.
Hãy hạ vũ khí.
Hãy để chúng ta giúp cậu trở về trạng thái bình thường."
Minh nhìn Hà.
Cô đang run rẩy, nhưng ánh mắt cô kiên định.
Cô không sợ hãi.
Và sự nhớ đó là vũ khí duy nhất họ còn lại.
"Không," Minh đáp.
Anh rút ra một chiếc dao nhỏ – không phải để chiến đấu, mà để tự vệ.
"Tôi không muốn bình thường.
Tôi muốn tự do."
Trần Minh chạy trốn vào một con hẻm nhỏ, tim đập như trống đồng.
Anh dựa lưng vào bức tường ẩm ướt, thở hổn hển.
Anh đã thoát chết lần đầu.
Nhưng anh biết đây chỉ là sự khởi đầu.
Điện thoại anh rung lên lần nữa.
Không phải tin nhắn.
Mà là một cuộc gọi.
Anh nhận cuộc gọi, nhưng không có ai nói chuyện.
Chỉ có tiếng ồn trắng.
Rồi, một giọng nói.
Giọng nói của chính anh.
Nhưng từ kiếp trước.
*"Cậu đã làm đúng,"* giọng nói ấy vang lên, *"nhưng cậu chưa hiểu.
Hà không phải là chìa.
Hà là mục tiêu.
cậu là kẻ canh giữ."*
Cuộc gọi kết thúc.
Minh nhìn vào màn hình điện thoại.
Một hình ảnh hiện ra.
Đó là khuôn mặt của Hà.
Nhưng trong hình ảnh đó, mắt Hà không phải là màu đen.
Mà là màu đỏ – màu của Sphere.
Và dòng chữ bên dưới: *"Hệ thống đã nhận diện Khóa Sinh Học.
Bắt đầu quy trình hấp thụ."*
Minh cảm thấy một cơn đau dữ dội xuyên thấu tâm trí.
Anh không chỉ là kẻ canh giữ.
Anh là kẻ bị giam cầm.
Hà là tù nhân duy nhất còn lại.
Anh nhìn lên bầu trời nhân tạo.
Những vì sao đang tắt dần.
Một vì sao.
Và trong bóng tối, một thứ gì đó đang thức tỉnh.
Không phải là Hội Đồng.
Không phải là Sphere.
Mà là chính anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận