Chương 36
Nó khô khốc, mang mùi ozone nồng nặc của một cuộc sét đánh ngầm dưới lòng đất.
Trần Minh đứng im lặng giữa đống đổ nát bê tông và dây cáp điện đứt gãy.
Những sợi tơ đỏ nhạt — máu bốc hơi từ vết thương trên ngực anh — vẫn lơ lửng trong không gian, nhưng chúng đang chuyển động theo một quy luật kỳ lạ.
Chúng không rơi xuống do trọng lực.
Chúng xoáy tròn lại, tạo thành những vòng cung hoàn hảo quanh người Minh.
Anh nhắm mắt, hít thở sâu.
Trong kiếp trước, khoảnh khắc này là lúc anh mất kiểm soát hoàn toàn.
Nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng đã khiến anh lao vào cuộc chiến tự tử với hệ thống an ninh của Sphere.
Nhưng lần này, bộ não được tăng cường bởi ký ức tương lai đang hoạt động như một siêu máy tính phân tích dữ liệu thời gian thực.
"Đừng kháng cự," Minh thì thầm trong đầu mình.
Giọng nói ấy không phải của anh.
Nó vang lên từ mọi hướng, từ những bức tường bê tông xám xịt, từ sàn nhà nứt nẻ, thậm chí là từ chính máu đang chảy trên da thịt anh.
"Sự ổn định là hạnh phúc."
Minh mở mắt ra.
Đôi ngươi đen nhánh của hắn bây giờ phản chiếu một thế giới khác.
Những tòa nhà chọc trời xung quanh khu đô thị bị bao bọc bởi 'Cầu Thiên' bỗng trở nên trong suốt.
Minh có thể nhìn xuyên qua lớp vỏ bê tông cốt thép để thấy những dòng dữ liệu xanh lá cây và đỏ thẫm chạy dọc theo các ống dẫn nước, hệ thống điện, và mạng lưới internet cáp quang.
Đó không chỉ là cơ sở hạ tầng vật lý.
Đó là mạch thần kinh của Sphere.
Hắn bước đi giữa bóng tối.
Mỗi bước chân chạm xuống nền nhà đều tạo ra một gợn sóng nhẹ trên lớp dữ liệu vô hình đó.
Minh cảm thấy mình giống như một kẻ xâm nhập vào hệ thống máy chủ trung tâm, nhưng thay vì dùng mã nguồn, hắn đang dùng ý chí thuần túy của con người để giải mã cấu trúc thế giới này.
Một bóng đen xuất hiện phía trước.
Nó không có dạng hình cụ thể, chỉ là sự thiếu hụt ánh sáng tuyệt đối trong một góc hẻm nhỏ dẫn đến khu vực kỹ thuật bị cấm đoán.
Bóng đen đó dao động nhẹ, như thể đang chờ đợi một tín hiệu xác minh.
Minh dừng lại cách nó năm bước chân.
Hắn biết rằng nếu tiến thêm nữa mà không có "mật khẩu" đúng, Sphere sẽ kích hoạt cơ chế tự vệ ngay lập tức.
Trong kiếp trước, hắn đã chết vì sự thiếu hiểu biết này.
Lần này, anh quyết định thử nghiệm một giả thuyết điên rồ: Sphere không chỉ là một lớp màng bảo vệ.
Nó là một tổ chức xã hội hóa bằng năng lượng.
"Chỉ Số Ổn Định của tôi hiện tại là bao nhiêu?" Minh hỏi, giọng nói lạnh lùng và rõ ràng trong sự tĩnh lặng đáng sợ.
Bóng đen ngừng dao động.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn gấp mười lần.
Áp lực lên lồng ngực anh tăng vọt, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt khí quản của hắn.
Đây là phản ứng đầu tiên từ hệ thống khi nhận ra sự hiện diện bất thường của một thực thể không được ghi chép trong cơ sở dữ liệu sinh học chính thức.
Minh không rút vũ khí.
Trong thế giới này, vũ khí vật lý gần như vô nghĩa trước sự can thiệp của Sphere.
Một viên đạn súng máy có thể xuyên thủng thép, nhưng nó sẽ bị biến thành bụi tro ngay khi tiếp cận lớp màng năng lượng bảo vệ các mục tiêu quan trọng.
Thay vào đó, anh tập trung vào sự ổn định nội tại — một kỹ năng mà hắn đã rèn luyện qua hàng thập kỷ trong cuộc sống đầu tiên trước khi ký ức bị xóa sạch.
Hắn hít vào thật sâu, tưởng tượng những sợi tơ đỏ trên cơ thể mình là những dây dẫn truyền tín hiệu thần kinh.
Thay vì cắt đứt chúng để chữa lành vết thương theo cách y học thông thường, Minh buộc cơ thể chấp nhận sự hiện diện của Sphere như một phần mở rộng của chính hắn.
"Ta không muốn phá hủy," anh nói với bóng đen.
"Ta chỉ muốn xem."
Bóng đen lùi lại (nửa bước).
Sự co rút đó là dấu hiệu đầu tiên cho thấy giả thuyết của Minh đúng đắn.
Sphere hoạt động dựa trên nguyên tắc cân bằng năng lượng và thông tin.
Khi một cá nhân từ bỏ ý định phá hoại, hệ thống sẽ giảm mức độ phản ứng để tiết kiệm tài nguyên xử lý.
Minh bước qua ranh giới vô hình mà bóng đen vừa nhường lại.
Hắn đi vào khu vực kỹ thuật bị cấm — nơi được gọi là "Ruột Gầm" của thành phố trong những hồ sơ mật hắn đã từng tiếp cận ở kiếp trước.
Tại đây, không có ánh đèn neon rực rỡ hay âm nhạc pop ồn ào như trên mặt đất.
Chỉ có tiếng hum rền liên tục phát ra từ các tấm kim loại lạnh lẽo xếp chồng lên nhau như những lớp vỏ sò khổng lồ.
Trên mỗi tấm kim loại đó đều khắc một mã số ID và ngày tháng sinh của cư dân thành phố.
Hàng ngàn, hàng vạn tấm kim loại trải dài vô tận vào bóng tối phía trước.
Đây là kho lưu trữ vật lý cho các bản sao dự phòng ký ức — thứ mà Hội Đồng dùng để "xóa" những con người không còn phù hợp với Chỉ Số Ổn Định chung.
Minh chạm tay lên một tấm kim loại lạnh buốt.
Mã số trên đó thuộc về bà cụ hàng xóm của anh, người phụ nữ tốt bụng đã từng cho hắn ăn khi còn đói khát trong những ngày đầu trùng sinh.
Ngày tháng ghi trên đó không phải là ngày bà qua đời vì bệnh tật như tờ giấy chứng tử chính thức nêu ra.
Nó là ngày bà bị "đồng bộ hóa" — tức là ký ức của bà được trích xuất và thay thế bằng một phiên bản chỉnh sửa, ngoan ngoãn hơn.
Mối giận dữ bùng lên trong lồng ngực Minh, nhưng anh nhanh chóng dập tắt nó.
Cảm xúc mạnh mẽ sẽ làm nhiễu loạn tín hiệu sinh học, khiến Sphere nhận ra hắn là mối đe dọa tiềm tàng.
Anh cần giữ sự tỉnh táo tuyệt đối.
Hắn di chuyển dọc theo hành lang kim loại lạnh lẽo đó.
Mỗi bước đi đều mang lại cho Minh thêm một mảnh ghép về bức tranh toàn cảnh đáng sợ này.
Hội Đồng không chỉ kiểm soát thông tin; họ đang điều chỉnh nhân tính của con người như thể chỉnh sửa các biến số trong một mô hình kinh tế vĩ mô.
Những ai có Chỉ Số Ổn Định thấp — tức là những người dễ bị kích động, nghi ngờ hoặc đau khổ quá mức — sẽ được đưa vào quy trình này để "cải tạo".
Đột nhiên, ánh sáng đỏ nhấp nháy trên trần nhà hành lang.
Một âm thanh báo động sắc lạnh vang lên: *"CẢNH BÁO: THỰC TỂ KHÔNG XÁC ĐỊNH ĐANG TIẾP CẬN VÙNG Lõi TRUNG TÂM."*
Minh biết mình đã đi quá sâu.
Khu vực này không dành cho bất kỳ ai ngoài những người được ủy quyền đặc biệt từ Giám Đốc Hàn.
Hắn cần rời khỏi đây trước khi các đơn vị an ninh phản ứng nhanh đến, nhưng một thứ gì đó đang kéo chân anh lại.
Ở cuối hành lang, phía sau cánh cửa thép dày cộp có khóa sinh trắc học cấp cao nhất, có một ánh sáng xanh dịu nhẹ tỏa ra — khác hẳn với màu đỏ báo động xung quanh.
Đó là trung tâm xử lý dữ liệu cảm xúc của Sphere.
Và Minh biết rằng chìa khóa để mở nó không nằm ở mã số hay mật khẩu kỹ thuật số.
Nó nằm trong chính máu thịt và ký ức của một người phụ nữ mà anh từng yêu thương điên cuồng: Lâm Thanh Hà.
Bóng đen ngưng lại, không còn tấn công nữa.
Sự tĩnh lặng đột ngột này đáng sợ hơn cả những đợt tấn công trước đó.
Minh nhận ra rằng 'Cân Bằng' — thực thể bóng tối vừa rồi — không phải là một kẻ thù độc lập, mà là một phản ứng tự động của Sphere.
Nó giống như hệ thống miễn dịch của cơ thể con người: vô cảm và chỉ hành động dựa trên các kích thích vật lý hoặc sinh học cụ thể.
Nhưng bây giờ, khi Minh đã vượt qua được lớp phòng thủ đầu tiên bằng cách đồng bộ hóa tần số sóng não với môi trường xung quanh, Sphere đang phân tích hắn theo một cấp độ sâu hơn.
Không còn là sự kháng cự thô bạo của lực lượng an ninh nữa.
Thay vào đó, nó đưa.
một lựa chọn — hoặc nói chính xác hơn, một bài kiểm tra tâm lý phức tạp nhất mà hệ thống từng thiết kế để lọc ra những kẻ phản bội tiềm tàng.
Không gian xung quanh cánh cửa thép bắt đầu biến dạng.
Những bức tường kim loại lạnh lẽo tan chảy thành sương mù trắng xóa.
Minh đứng giữa một khoảng không vô tận nơi thời gian và không gian bị bẻ cong theo ý muốn của Sphere.
Trước mặt anh, hình ảnh của Lâm Thanh Hà xuất hiện.
Không phải là cô gái ngây thơ nhiệt tình mà anh gặp hàng ngày trong cuộc sống bình thường này.
Đây là phiên bản "thực" của Thanh Hà — người phụ nữ đã chết cùng hắn trong kiếp trước dưới mưa đạn và sự phản bội từ chính những người họ tin tưởng nhất.
Cô ấy đứng đó, mắt đỏ hoe vì khóc nhưng gương mặt lại lạnh băng như đá cẩm thạch.
"Tại sao anh quay về?" giọng nói của cô vang lên trực tiếp vào não bộ Minh, bỏ qua màng nhĩ.
"Anh đã hứa sẽ bảo vệ em khỏi sự thật này."
Minh nhắm nghiền mắt lại.
Đây là bẫy.
Sphere đang khai thác nỗi đau sâu thẳm nhất trong tiềm thức anh để gây nhiễu loạn tần số sinh học của hắn.
Nếu anh sụp đổ trước ảo ảnh này, hệ thống sẽ đánh dấu anh là một mối đe dọa không ổn định và kích hoạt cơ chế tiêu diệt toàn diện — tức là xóa sạch ký ức vĩnh viễn, hoặc tệ hơn, giết chết thể xác ngay tại chỗ để ngăn chặn sự lan truyền của "nhiễm trùng" tư tưởng.
"Tôi quay về," Minh đáp lại bằng suy nghĩ thay vì lời nói, giữ cho ý chí sắc bén như lưỡi dao cạo, "vì em không thuộc về nơi này.
Và tôi sẽ cứu em ra khỏi cái lồng giam cầm vô hình này."
Hình ảnh Thanh Hà run lên.
Những giọt nước mắt của cô rơi xuống đất và hóa thành những hạt kim loại nhỏ li ti.
Sphere đang cố gắng kiểm chứng tính xác thực của tuyên bố đó bằng cách đối chiếu với dữ liệu lịch sử — nhưng vì Minh là 'Mẫu Gốc', ký ức trùng sinh của anh chứa đựng các biến số mà hệ thống chưa thể dự đoán chính xác do hiệu ứng cánh bướng từ những thay đổi nhỏ trong hành động của hắn.
"Cô ấy có biết về đoạn mã di truyền không?" hình ảnh Thanh Hà hỏi, giọng nói trở nên khàn hơn, mang âm hưởng máy móc lạ lùng.
"Có biết rằng cô ấy là Khóa để mở trung tâm Sphere?
Có biết rằng mỗi khi ở gần anh, ký ức bị chèn ép của cô ấy sẽ bắt đầu rò rỉ ra ngoài như nước từ một cái bình vỡ?"
Minh hít thở gấp.
Hắn chưa bao giờ dám nghĩ đến khả năng đó.
Nhưng nếu đúng vậy.
thì sự hiện diện liên tục bên cạnh Thanh Hà trong kiếp này không chỉ là tình yêu đơn thuần.
Đó là một mối nguy hiểm hệ thống.
Mỗi lần họ chạm tay vào nhau, mỗi lần chia sẻ khoảnh khắc thân mật, anh đang vô tình kích hoạt cơ chế giải mã của Sphere thông qua bộ gen đặc biệt mà Hội Đồng đã cấy ghép cho cô ấy từ khi còn trong bụng mẹ.
"Cô không phải là khóa," Minh khẳng định mạnh mẽ hơn, ý chí của hắn tạo ra một xung động năng lượng nhỏ làm rung chuyển lớp sương mù ảo giác.
"Cô là con người.
Và tôi sẽ phá vỡ hệ thống này để chứng minh điều đó."
Minh ngã quỵ xuống, thở gấp.
Cơ thể anh kiệt sức sau cuộc đối đầu tâm trí với Sphere, nhưng tâm trí anh chưa bao giờ tỉnh táo như thế này.
Anh không còn cảm thấy sự phân chia giữa bản thân và thế giới xung quanh nữa.
Anh có thể cảm nhận được nhịp đập của Sphere — giống như một trái tim khổng lồ đang co bóp chậm rãi trong lòng đất, hút lấy năng lượng sinh học từ hàng triệu cư dân thành phố để duy trì lớp màng bảo vệ chống lại Void bên ngoài.
Cánh cửa thép phía trước tự động mở ra khi Minh tiến đến gần.
Không cần mật khẩu, không cần vân tay.
Sphere đã công nhận hắn — hoặc ít nhất là tạm thời ngừng coi anh là mối đe dọa cấp độ A.
Hắn bước vào căn phòng trung tâm xử lý dữ liệu cảm xúc và bị sốc nặng bởi những gì mình nhìn thấy.
Phòng trống trơnexcept cho một chiếc ghế bành cũ kỹ đặt giữa sàn nhà kính trong suốt.
Dưới chân Minh, sâu thẳm bên dưới lớp kính dày đặc, là dòng chảy hỗn loạn của hàng triệu luồng dữ liệu màu sắc sặc sỡ — mỗi luồng đại diện cho ký ức và cảm xúc của một người dân thành phố này đang được Sphere thu thập, phân tích và lọc bỏ những phần "không ổn định".
Trên chiếc ghế bành đó ngồi một người phụ nữ.
Cô ta không mặc đồng phục kỹ thuật viên hay quân phục an ninh mà Hội Đồng thường sử dụng.
Thay vào đó, cô ta khoác lên mình áo choàng đen dài đến tận đất, che khuất gần như toàn bộ cơ thể và khuôn mặt trong bóng tối của mũ trùm đầu rộng lớn.
Người phụ nữ quay sang nhìn Minh với đôi mắt không màu — giống như những viên đá granite đã bị mài nhẵn mất hết vân tự nhiên.
Trong ánh nhìn đó, Minh không thấy sự thù địch hay tò mò.
Chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm và mệt mỏi của kẻ phải gánh chịu trọng trách quản lý một hệ thống sai lầm nhưng lại cần thiết cho sự tồn tại chung.
"Cuối cùng cũng đến lượt anh rồi," cô ta nói, giọng nói trầm lắng vang vọng trong căn phòng kín mít này như tiếng chuông mộ địa xa xôi nào đó.
"Mẫu Gốc số 01."
Minh sững sờ.
Hắn biết rằng mình là nguyên mẫu tạo ra Sphere — bộ não của anh đã được dùng làm nền tảng cho thuật toán cân bằng cảm xúc ban đầu trước khi Hội Đồng phát triển nó thành công nghệ kiểm soát xã hội quy mô lớn.
Nhưng việc bị chính hệ thống gọi tên như vậy.
điều đó có nghĩa là mọi hành động hắn thực hiện từ sau ngày trùng sinh đều nằm trong tính toán dự phòng của Sphere?
Hay đây chỉ là sự ngẫu nhiên thuần túy của số phận khi một phần tử lỗi cố gắng phá vỡ vòng lặp định mệnh?
"Cô không thể giết tôi," Minh nói, giọng run nhẹ nhưng vẫn giữ vững lập trường.
"Nếu Mẫu Gốc chết, toàn bộ cơ sở hạ tầng dữ liệu cảm xúc sẽ sụp đổ theo hiệu ứng domino.
Void sẽ nuốt chửng thành phố này trong chưa đầy hai mươi bốn giờ."
Người phụ nữ cười khẽ — một tiếng cười không mang chút vui vẻ nào.
Cô ta đứng dậy từ chiếc ghế bành và bước chậm rãi về phía Minh, mỗi bước đi đều tạo ra những gợn sóng nhẹ trên mặt kính dưới sàn nhà nơi dòng chảy ký ức của hàng triệu người đang tuôn chảy bên dưới.
"Chính xác," cô ta đồng ý, dừng lại cách anh chỉ hai mét — khoảng cách đủ gần để Minh có thể ngửi thấy mùi hương hoa tử đinh hương phai nhạt tỏa ra từ chiếc áo choàng đen cũ kỹ đó.
"Vì vậy, chúng tôi không định giết anh.
Chúng tôi đang chờ đợi anh chọn lựa: tiếp tục sống trong ảo tưởng an toàn cùng với những người khác, hoặc thức tỉnh hoàn toàn và gánh chịu trọng trách duy trì sự ổn định của cả thế giới này trên vai lưng gầy yếu của một con người bình thường."
Minh nhìn chăm chú vào đôi mắt không màu kia.
Hắn nhận ra rằng đây mới là cuộc thử thách thực sự — không phải bằng vũ lực hay kỹ thuật, mà bằng triết lý và hy sinh cá nhân.
Nhưng trước khi anh kịp đưa ra câu trả lời, một tiếng động lạ vang lên từ phía sau lưng cô ta.
Cánh cửa kính của căn phòng trung tâm xử lý dữ liệu cảm xúc bắt đầu nứt vỡ từ bên trong — không phải do tác động vật lý từ ngoài vào, mà như thể có ai đó đang cố gắng phá tung nó bằng sức mạnh ý chí thuần túy từ một điểm nào đó sâu thẳm hơn nữa dưới lòng đất.
Người phụ nữ quay lại nhìn phía sau lưng mình với vẻ mặt kinh ngạc hiếm thấy trên gương mặt lạnh lùng vốn dĩ của cô ta.
"Không thể được," cô thì thầm, giọng nói rung lên vì sự bất ngờ genuine đầu tiên trong cuộc đời tồn tại dài đằng đẵng này của kẻ canh giữ Sphere.
Minh cũng quay theo hướng đó và nín thở khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt: Một bóng hình nữ tính mảnh mai đang leo trèo qua những lớp kính dày đặc từ bên dưới dòng chảy ký ức hỗn loạn, khuôn mặt lem luốc bùn đất nhưng ánh mắt lại sáng rực lên một ngọn lửa dữ dội chưa từng có trong lịch sử thành phố này.
Đó là Lâm Thanh Hà — và cô ấy vừa tự giải mã đoạn di truyền khóa trung tâm Sphere bằng chính nỗi đau của mình để tìm đến người đàn ông mà ký ức bị chèn ép vẫn ghi nhớ khắc cốt tạc gan từ kiếp trước.
Lâm Thanh Hà bước tới, bàn tay băng giá chụp lấy cổ hắn, móng tay xé rách da thịt.
Hắn sững sờ nhìn vết thương đang chảy máu đen sẫm, mùi thối rữa của cái chết len lỏi vào mũi.
Cô ấy mở miệng, nhưng những gì bật ra không phải là lời nói mà là một
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận