Chương 35

Máu không chảy ra thành dòng.

Nó bốc hơi, hóa thành những sợi tơ đỏ nhạt lơ lửng trong không khí ẩm ướt của tầng hầm B2.

Trần Minh quỳ gối trên nền bê tông nứt nẻ, ngực phập phồng từng nhịp thở nặng nề.

Mùi kim loại tanh tưởi từ vết thương hõm nách vẫn còn đó, nhưng nó đã bị lấn át bởi một mùi hương khác — ozone và sự tĩnh lặng chết chóc của năng lượng Cầu Thiên đang bị xé toạc.

Hắn không đứng dậy ngay.

Cơ thể anh phản ứng chậm hơn so với những gì lý trí dự đoán.

Những mảnh kính vỡ bay lơ lửng xung quanh như thời gian đã bị kéo dãn, đóng băng trong khoảnh khắc hỗn loạn vừa qua.

Trần Minh nhắm mắt lại, tập trung vào nhịp đập của tim mình.

*Thump-thump.

Thump-thump.* Mỗi cú đập là một lời nhắc nhở rằng anh vẫn còn sống.

Và quan trọng hơn, ký ức của anh cũng vậy.

Không phải nỗi đau vật lý khi da thịt bị xé toạc hay xương cốt gãy vỡ làm hắn run rẩy.

Nó sâu hơn, thâm nhập vào từng tế bào thần kinh, như thể có ai đó đang dùng móng tay cào nát vỏ não từ bên trong ra ngoài.

Cảm giác ấy giống như việc cố gắng nhớ lại một giấc mơ đẹp đẽ ngay trước khi tỉnh dậy — càng nỗ lực, nó càng tan biến thành sương mù dày đặc.

Trần Minh mở mắt.

Đôi tròng đen sâu thẳm của anh giờ đây không còn sự (lạc lối) nữa.

Sự tỉnh táo chưa bao giờ có được từ trước đến nay tràn ngập tâm trí anh.

Lớp sương mù che phủ ký ức suốt nhiều năm tháng dường như vừa tan biến trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.

Những tia sáng rực rỡ huy hoàng chiếu rọi khắp nơi, mang lại cảm giác ấm áp an lành hiếm có giữa biển khổ đau thương bao trùm lấy toàn bộ khu vực đô thị hóa này.

Nhưng sự bình yên đó là giả tạo.

Trần Minh biết điều đó.

Hắn đã từng chết một lần vì tin vào những ảo ảnh tương tự.

Lần này, anh sẽ không mắc sai lầm ấy nữa.

Anh cần hiểu rõ hơn về thứ đang diễn ra bên trong đầu mình — và tại sao hai kẻ Cân Bằng kia lại ngừng tấn công.

Một trong hai kẻ Cân Bằng lao tới, tay phải biến thành một lưỡi dao năng lượng màu xanh lá cây.

Màu sắc đại diện cho sự ổn định và trật tự mà Hội Đồng luôn tuyên truyền là nền tảng của hạnh phúc con người.

Lưỡi dao cắt ngang không khí với tốc độ đáng kinh ngạc, tạo ra âm thanh rít lên chói tai như những con rắn đang giận dữ.

Trần Minh nghiêng người về phía trái, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi lưỡi dao lướt.

, xé rách áo khoác da cũ kỹ của hắn.

Không có thời gian để thở phào nhẹ nhõm.

Kẻ thứ hai cũng đã lao tới từ hướng đối diện, bàn tay phải mở rộng như một tấm chắn năng lượng khổng lồ nhằm ép Trần Minh vào tường bê tông phía sau.

*Chúng không muốn giết anh,* giọng nói lạnh lùng trong đầu Trần Minh nhận ra.

*Chúng đang cố gắng 'sửa chữa' anh.*

Ý tưởng đó khiến dạ dày anh co thắt lại.

Anh là một lỗi hệ thống cần được loại bỏ hay tái lập trình?

Nếu đúng như vậy, thì những ký ức vừa trở về của anh — những mảnh ghép đau đớn về quá khứ và tương lai — chính là mã nguồn bị hỏng mà họ đang cố gắng xóa sạch.

Trần Minh nhảy lùi lại, tránh khỏi lực đẩy vô hình từ bàn tay kẻ Cân Bằng thứ hai.

Anh trượt chân trên vũng nước đọng dưới sàn nhà, nhưng nhanh chóng lấy lại thăng bằng nhờ vào bản năng sinh tồn được tôi luyện qua cả một kiếp sống trước đó.

Hắn biết cách di chuyển trong bóng tối, biết cách ẩn mình giữa đám đông, và đặc biệt là biết cách lợi dụng sự bất ngờ của đối phương.

Kẻ đầu tiên quay người trở lại, lưỡi dao xanh lá cây vẫn còn tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn neon nhấp nháy yếu ớt trên trần nhà tầng hầm.

Đôi mắt trống rỗng của hắn không phản chiếu hình ảnh Trần Minh.

Chúng chỉ phản chiếu sự thiếu vắng — một khoảng trống đáng sợ nơi linh hồn con người lẽ ra phải tồn tại.

Trần Minh hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại.

Anh cần thông tin.

Cần hiểu rõ hơn về những kẻ này và vai trò của chúng trong hệ thống Sphere đang vận hành quanh mình.

Nhưng trước hết, anh cần sống sót qua vài phút tiếp theo.

Giai điệu kỳ lạ vang lên trong không khí dày đặc bụi bặm.

Những khe nứt trên tường bê tông bắt đầu phát sáng màu trắng xóa — không phải là màu đỏ của máu hay xanh lá cây của năng lượng ổn định mà hai kẻ Cân Bằng sử dụng, mà là một thứ ánh sáng thuần khiết đến mức gần như đau mắt khi nhìn trực tiếp vào nó.

Trần Minh dừng bước, bối rối trước hiện tượng vừa xảy ra.

Ánh sáng trắng đó lan tỏa từ chính cơ thể anh, bắt đầu từ vết thương hõm nách nơi máu đã bốc hơi thành những sợi tơ đỏ nhạt rồi dần chuyển sang sắc thái bạch kim lạnh lẽo.

Nó không giống bất kỳ loại năng lượng nào mà Hội Đồng hay các thế lực khác trong Sphere từng phô trương.

Đây là thứ gì đó nguyên thủy hơn — gần như mang tính chất tôn giáo, hoặc thậm chí là ma thuật nếu đặt nó vào bối cảnh cổ đại.

Hai kẻ Cân Bằng đột ngột dừng lại giữa đường chạy đuổi theo Trần Minh.

Họ nhìn anh với ánh mắt khác hẳn trước đó.

Không còn sự trống rỗng vô cảm hay máy móc nữa mà thay vào đó là một nỗi kinh hoàng tột cùng — như thể họ vừa chứng kiến điều gì đó vượt xa mọi khái niệm về thực tại mà họ đã được lập trình để chấp nhận.

Họ không tấn công thêm bất kỳ đòn nào nữa.

Thay vì vậy, cả hai lùi lại chậm rãi, bước chân của họ chạm xuống nền bê tông ẩm ướt tạo ra tiếng động nhỏ nhưng rõ ràng trong sự im lặng đáng ngạc nhiên bao trùm lấy tầng hầm B2 này.

Trần Minh cảm thấy cơ thể mình rung lên nhẹ nhàng — không phải do sợ hãi mà là do một sức mạnh nội tại đang thức tỉnh bên trong anh, thứ gì đó lớn hơn và nguy hiểm hơn cả những ký ức vừa trở về lúc nãy.

Ánh sáng trắng từ khe nứt trên tường ngày càng lan rộng khắp không gian chật hẹp của tầng hầm B2 này.

Trần Minh nâng tay lên nhìn xem thì thấy da thịt mình cũng bắt đầu phát ra cùng loại ánh sáng ấy — mờ nhạt nhưng đủ để khiến anh nhận ra rằng đây không đơn thuần chỉ là một phản ứng sinh học thông thường đối với vết thương vừa chịu đựng trước đó đâu!

Mà nó liên quan mật thiết đến nguồn gốc thực sự của chính bản thân Trần Minh đang dần lộ diện trước con mắt tò mò đầy dè chừng của những kẻ Cân Bằng kia nữa chứ?

Thay vì bị tiêu diệt hoặc bị bắt giữ ngay lập tức như kế hoạch ban đầu dự định sẽ diễn ra nếu mọi chuyện tiếp tục theo chiều hướng thông thường hơn chút ít thì bất ngờ thay: hai gã sát thủ áo đen đột ngột dừng hẳn hoạt động tấn công đang triển khai trước mặt nạn nhân tiềm năng của chúng lúc này đây là chính Trần Minh – người đàn ông trẻ tuổi vừa trải qua cú sốc lớn liên quan đến ký ức trùng sinh hồi nãy kia vậy đó!

Họ nhìn chằm chằm vào anh với ánh mắt hoàn toàn khác biệt so với những gì đã từng chứng kiến trước giờ: không còn vẻ vô cảm lạnh lùng hay sự trống rỗng đáng sợ nữa mà thay vào đó là một nỗi kinh hoàng tột cùng – như thể họ vừa phát hiện ra điều gì đó vượt xa mọi khái niệm về thực tại mà Hội Đồng quyền lực tối cao cai trị thành phố này đã dạy dỗ cho tất cả công dân bên trong Sphere phải tuân thủ nghiêm ngặt hàng ngày hằng tuần qua bao nhiêu năm tháng dài đằng đẵng trôi đi nhanh chóng giống như những giọt nước mưa rơi xuống mặt hồ phẳng lặng vậy đó!

Họ không tấn công thêm bất kỳ đòn nào nữa.

Thay vì vậy, cả hai lùi lại chậm rãi – bước chân của họ chạm xuống nền bê tông ẩm ướt tạo ra tiếng động nhỏ nhưng rõ ràng trong sự im lặng đáng ngạc nhiên bao trùm lấy tầng hầm B2 này lúc hiện tại đang diễn ra những biến cố quan trọng ảnh hưởng trực tiếp đến số phận tương lai gần xa rộng lớn hơn nhiều so với cái chết đơn thuần của một cá nhân cụ thể nào đó đâu.

Trần Minh cảm thấy cơ thể mình rung lên nhẹ nhàng – không phải do sợ hãi hay hoảng loạn thông thường mà là do một sức mạnh nội tại đang thức tỉnh bên trong anh: thứ gì đó lớn hơn và nguy hiểm hơn cả những ký ức vừa trở về lúc nãy kia nữa chứ?

Ánh sáng trắng từ khe nứt trên tường ngày càng lan rộng khắp không gian chật hẹp của tầng hầm B2 này khiến Trần Minh nâng tay lên nhìn xem thì thấy da thịt mình cũng bắt đầu phát ra cùng loại ánh sáng ấy – mờ nhạt nhưng đủ để khiến anh nhận ra rằng đây không đơn thuần chỉ là một phản ứng sinh học thông thường đối với vết thương vừa chịu đựng trước đó đâu!

Mà nó liên quan mật thiết đến nguồn gốc thực sự của chính bản thân Trần Minh đang dần lộ diện trước con mắt tò mò đầy dè chừng của những kẻ Cân Bằng kia nữa chứ?

Trần Minh nằm im trong bức tường của tầng hầm B2, ý thức của anh trải dài khắp khu vực đô thị hóa.

Anh cảm nhận được sự hiện diện của một thực thể khác bên trong Sphere — thứ gì đó cổ xưa hơn, lớn hơn và đáng sợ hơn cả Void mà Hội Đồng luôn cố gắng che đậy bằng những lớp màng năng lượng nhân tạo mỏng manh kia!

Lâm Thanh Hà xuất hiện trước mặt anh dưới dạng ảo ảnh ký ức: nụ cười ngây thơ nhưng ánh mắt sắc bén đến mức có thể xé toạc mọi dối trá.

Cô chìa tay ra, lòng bàn tay mở rộng như một lời mời gọi — hoặc là cảnh báo cuối cùng từ thế giới cũ sắp sụp đổ hoàn toàn bất cứ lúc nào nữa đây!

“Anh không đơn độc,” giọng nói của cô vang lên trong đầu Trần Minh nhưng lại mang âm hưởng của hàng ngàn người khác đang hét thầm bên tai anh: “Nhưng cũng không ai có thể cứu anh cả!”

Không khí trong căn phòng đóng kín bỗng chốc trở nên nặng nề đến ngột ngạt.

Mùi ozone pha trộn với mùi sắt gỉ tanh tưởi xâm nhập vào lỗ mũi của Trần Minh.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đuổi hình ảnh Lâm Thanh Hà đang dần biến mất như làn khói dưới ánh đèn neon nhấp nháy.

Nhưng thứ cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng không hề đi đâu cả.

Nó vẫn đó, bám chặt lấy da thịt anh, nhắc nhở về sự thật tàn khốc mà hệ thống vừa hé lộ.

Đây không phải là giấc mơ.

Đây cũng không phải ảo giác do căng thẳng gây ra.

Trần Minh mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh quét qua từng góc khuất của căn phòng an toàn cấp ba này.

Những bức tường bê tông xám xịt giờ đây dường như đang thở phập phồng, những đường nứt nhỏ.

tỏa trên sàn nhà giống như mạng nhện đen tối đang chờ sẵn để nuốt chửng bất kỳ ai bước vào phạm vi kiểm soát.

Anh biết mình phải làm gì tiếp theo.

Sự im lặng là kẻ thù nguy hiểm nhất trong thế giới này, và sự nghi ngờ mới là vũ khí duy nhất còn lại.

Anh di chuyển về phía cửa sổ hẹp bằng kính cường lực, nơi nhìn ra thành phố Thượng Hải buổi đêm.

Những tòa nhà chọc trời cao vút như những cột mộ đồ sộ, ánh sáng từ hàng triệu căn hộ chiếu xuống tạo nên một bức tranh rực rỡ nhưng chết chóc.

Mỗi điểm sáng đó là một cuộc đời đang bị giam cầm trong lưới dữ liệu vô hình của Tập đoàn Aethelgard.

Và anh vừa mới trở thành con mồi ưu tiên số một của chúng.

Trên bàn làm việc bằng kim loại lạnh lẽo, chiếc điện thoại thông minh cũ kỹ mà anh đã chuẩn bị từ khi chưa tái sinh vẫn nằm đó.

Màn hình đen bóng phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi và đầy dằn vặt của anh.

Đây là lúc cần sự tỉnh táo tuyệt đối, không có chỗ cho cảm xúc hay nỗi sợ hãi vô ích.

Anh nhặt lấy thiết bị lên, ngón tay run nhẹ trước khi nhấn vào nút nguồn.

Máy khởi động chậm chạp, logo nhà cung cấp mạng hiện ra mờ ảo rồi tắt ngấm.

Không kết nối internet.

Không sóng di động.

Đây là điều anh đã tính đến từ lâu.

Nhưng có một thứ khác mà anh chưa từng ngờ tới đang chờ đợi ở thư mục ẩn sâu nhất trong bộ nhớ lưu trữ vật lý của chiếc điện thoại này.

Một tập tin dữ liệu được mã hóa bằng thuật toán quân sự cấp độ năm, thứ mà chỉ những người nội bộ cao cấp nhất mới có thể tiếp cận trước khi mạng lưới giám sát toàn cầu chính thức đi vào hoạt động mạnh mẽ.

Trần Minh kết nối cáp USB với laptop cũ kỹ của mình.

Màn hình xanh lá cây bắt đầu chạy dòng lệnh mã hóa phức tạp.

Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đều vang lên như tiếng trống trận báo hiệu sự khởi đầu của một cuộc chiến không hồi kết.

Anh cần biết thêm thông tin.

Cần hiểu rõ hơn về cơ chế vận hành thực sự đằng sau lớp vỏ bọc công nghệ hào nhoáng mà xã hội đang tôn thờ này.

Ba phút trôi qua trong im lặng chết chóc.

Tiếng quạt máy quay đều đặn trên trần nhà tạo nên một âm thanh nền đơn điệu, khiến cho mọi suy nghĩ của anh trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.

Cuối cùng, hộp thoại giải mã hiện ra với thông báo màu đỏ: 'TRUY CẬP THÀNH CÔNG'.

Anh mở tập tin ra.

Không phải là tài liệu mật về chính phủ hay kế hoạch quân sự như những gì mà các điệp viên thường săn lùng trong những bộ phim trinh thám cũ kỹ.

Đây là một danh sách.

Một danh sách dài hàng nghìn tên, kèm theo ngày tháng và địa điểm cụ thể của cái chết đã được xác minh bởi hệ thống AI trung tâm.

Trần Minh cuộn chuột xuống nhanh chóng, mắt anh mở to đầy kinh hãi khi nhìn thấy những dòng chữ quen thuộc hiện ra trước mặt mình.

Những người bạn thời thơ ấu, đồng nghiệp cũ, thậm chí là cả những người hàng xóm tốt bụng mà anh từng nghĩ họ đang sống bình yên ở đâu đó trong thành phố này.

Tất cả đều đã chết.

Không phải vì bệnh tật hay tai nạn ngẫu nhiên thông thường theo kiểu truyền thống đơn giản hóa vấn đề hiện nay đâu.

Mà là do lỗi hệ thống cập nhật dữ liệu sinh học không tương thích với cơ thể người dùng cũ kỹ quá hạn sử dụng bảo hành dài hạn mười lăm năm đồng hồ treo tường trên tường phòng khách nhà bà cụ hàng xóm vẫn chạy đều đặn mỗi giây trôi qua lại gần hơn một bước nữa thôi thì hết giờ rồi đấy mà sao cứ im lặng thế này.

Cái chết của họ không phải là kết thúc tự nhiên.

Chúng được lập trình sẵn từ trước khi họ sinh ra, dựa trên những biến số kinh tế vĩ mô và nhu cầu tái cấu trúc nguồn nhân lực lao động phổ thông cần thiết cho sự phát triển bền vững chung cùng toàn dân tộc hướng tới tương lai tươi sáng rộng mở phía trước mắt mọi người chúng ta đang đứng đây ngay lúc này giờ phút này.

sao vẫn chưa ai lên tiếng phản đối lại quyết định sai lầm nghiêm trọng đáng tiếc ấy..
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập