Chương 37

Không khí lạnh buốt không đến từ nhiệt độ thấp của đêm thành phố.

Nó bắt nguồn từ sâu thẳm trong xương sống, nơi mà nỗi sợ hãi nguyên thủy đang cựa quậy.

Trần Minh đứng giữa ngã tư trống rỗng, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay cũ kỹ trên cổ tay trái.

Kim giây không di chuyển.

Chúng bị đóng băng tại vị trí mười hai giờ.

Nhưng tiếng tích tắc vẫn vang lên trong đầu anh, đều đặn và tàn nhẫn như một bản án tử hình đang đếm ngược.

Chỉ Số Ổn Định của hắn đã chạm ngưỡng đỏ.

Hệ thống cảnh báo nhấp nháy yếu ớt phía sau nhãn mắt phải, một dòng chữ màu máu: *CẢNH BÁO: SỰ KẾT NỐI BẤT ỔN ĐỊNH.

ĐANG TÌM KIẾM MÔ HÌNH CÂN BẰNG.*

Trần Minh hít vào sâu.

Mùi ozone và mùi thối rữa của ký ức bị xé nát vẫn còn đọng lại trong mũi, di chứng từ cuộc chạm trán với Lâm Thanh Hà ở tầng hầm B2.

Nhưng giờ đây, không gian xung quanh đã thay đổi hoàn toàn.

Những tòa nhà chọc trời cao ngất vốn dĩ bao trùm bầu trời đêm nay trông giống như những bộ xương khổng lồ bị tẩy trắng, phơi bày dưới ánh sáng mặt trăng màu tím nhợt nhạt của Sphere.

Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh kính vỡ từ nền đường.

Trên bề mặt phản chiếu ấy, hình ảnh của hắn không rõ ràng.

Nó méo mó, biến dạng, như thể thực tại đang cố gắng xóa bỏ sự hiện diện của anh khỏi thế giới này.

Trần Minh biết cảm giác này.

Trong kiếp trước, khi Hội Đồng bắt đầu nghi ngờ những "lỗi hệ thống" — tức là những người trùng sinh hoặc có ký ức bất thường — họ sẽ gửi đến một đại sứ hòa bình.

Không phải cảnh sát.

Không phải quân đội.

Mà là Thanh Trừ.

Ba bóng đen xuất hiện từ phía cuối con đường, nơi ánh đèn neon của biển quảng cáo đã tắt hẳn.

Chúng không đi bộ theo nghĩa đen.

Chúng trượt trên mặt đất, di chuyển với sự mượt mà đáng sợ của chất lỏng rắn hóa.

Mỗi bước chân chúng đặt xuống khiến nền bê tông nứt vỡ thành những mảnh vụn nhỏ li ti.

Nhưng kỳ lạ thay, những mảnh đá đó không rơi xuống lòng chảo hay trôi vào cống rãnh.

Chúng lơ lửng trong không khí, bị giữ bởi trường năng lượng vô hình phát ra từ cơ thể ba kẻ này.

Thanh Trừ thứ nhất mang dáng vẻ của một người phụ nữ trẻ, tóc dài đen nhánh phủ kín nửa khuôn mặt.

Nó cười, nụ cười tỏa sáng nhưng lạnh như băng giá mùa đông.

Thanh Trừ thứ hai là một khối bắp thịt khổng lồ, không có da thịt, chỉ còn lại những sợi dây thần kinh phát ra ánh sáng xanh dương nhấp nháy.

Và con thứ ba.

Trần Minh nheo mắt nhìn kỹ hơn.

Con thứ ba mặc vest xám xịt, chỉnh tề đến mức đáng ghét.

Trên tay nó cầm một chiếc hồ sơ bằng giấy trắng tinh, trống rỗng không một chữ cái nào.

Nó đại diện cho sự nghiệp, cho những kỳ vọng xã hội, cho gánh nặng của một cuộc đời bình thường mà Hội Đồng muốn áp đặt lên mỗi cá nhân trong Sphere.

"Anh đã gây ra nhiều rối loạn dữ liệu hơn mức được phép," giọng nói của Thanh Trừ thứ nhất vang lên, không phải từ miệng nó, mà trực tiếp cộng hưởng trong sọ não Trần Minh.

Âm thanh đó khiến anh cảm thấy như có kim loại lạnh đang cạo qua vỏ não.

"Hệ thống cần sự cân bằng.

Sự tồn tại của anh là một lỗi logic."

Trần Minh không đáp lời.

Hắn rút ra từ túi áo khoác bên ngoài chiếc la bàn cũ mà mình đã mua ở chợ đêm trong kiếp trước — nơi mà giờ đây chỉ còn lại những đống đổ nát tro tàn.

Kim nam châm của nó đang quay cuồng, không hề chỉ về hướng Bắc địa lý thông thường.

Nó xoay tròn điên cuồng, rồi đột ngột dừng lại, mũi kim sắc nhọn thẳng vào ngực Trần Minh.

Hắn hiểu ngay lập tức.

La bàn này không đo từ trường Trái Đất.

Nó đo mật độ ký ức.

Và nó đang báo hiệu rằng trung tâm của sự hỗn loạn chính là anh ta.

Hoặc nói cách khác, anh là điểm neo duy nhất giữ cho thực tại này chưa sụp đổ hoàn toàn vào Void.

"Anh nghĩ mình là đặc biệt?" Thanh Trừ thứ ba — kẻ mặc vest — bước tới gần hơn.

Những mảnh vỡ bê tông lơ lửng xung quanh chúng bắt đầu xoay vòng theo một quỹ đạo xoáy, tạo thành một cơn lốc nhỏ bé nhưng đầy sát khí hướng về phía Trần Minh.

"Trong Sphere, tất cả đều giống nhau.

Tất cả đều có thể được thay thế.

Chỉ khác biệt duy nhất là khả năng tuân thủ quy tắc."

Trần Minh mỉm cười lạnh lùng.

Sự bình tĩnh của hắn trong khoảnh khắc này không phải đến từ dũng cảm, mà từ sự tính toán tàn nhẫn.

Hắn nhớ rõ sơ đồ phòng thủ của các đại sứ Thanh Trừ loại ba này.

Chúng tấn công bằng cách khuếch đại những nỗi sợ hãi nội tại nhất của nạn nhân, biến chúng thành vũ khí vật lý.

Con thứ hai — khối cơ bắp xanh dương — gầm lên một tiếng và lao tới.

Cú đấm của nó không nhằm vào cơ thể Trần Minh, mà nhắm vào khoảng không gian ngay trước mặt anh.

Khi nắm tay xuyên qua không khí, những làn sóng âm thanh biến dạng thành lưỡi dao vô hình cắt xé không gian.

Trần Minh cúi người né tránh, cảm giác gió lạnh cạo nhẹ qua trán hắn.

Hắn lợi dụng quán tính của cú đấm đó để quay lưng lại và đạp mạnh vào một cột đèn đường sắt gỉ sét đang nghiêng ngả.

Cột đèn bật lên với tốc độ kinh hoàng, va chạm trực diện vào hông khối cơ bắp xanh dương.

Một tiếng nổ bầm bạch vang lên.

Khối thịt không bị tổn thương, nhưng nó bị đẩy lùi vài mét, làm gián đoạn sự đồng bộ của ba Thanh Trừ.

Đây là cửa sổ duy nhất Trần Minh cần.

Hắn không định chiến đấu bằng sức mạnh vật lý.

Không ai có thể đánh bại biểu tượng của hệ thống bằng quyền lực thô bạo trong Sphere.

Hắn rút ra từ túi áo một thứ khác: một chiếc USB nhỏ xíu, cũ kỹ, lấy từ phòng máy chủ bị bỏ hoang ở tầng hầm B2 nơi hắn vừa gặp Lâm Thanh Hà.

Trong đó chứa đựng không phải dữ liệu tài chính hay cổ phiếu tương lai — những vũ khí quen thuộc của kẻ trùng sinh trong các tiểu thuyết tầm thường.

Nó chứa đựng một đoạn mã virus ký ức mà Trần Minh đã tự viết ra từ năm trước, dựa trên kiến thức về lỗ hổng bảo mật của Sphere mà hắn tình cờ phát hiện khi bộ não "Mẫu Gốc" của anh tương tác với mạng lưới trung tâm.

"Cân bằng," Thanh Trừ thứ nhất thì thầm, giọng nói bỗng trở nên khàn khàn, đầy vẻ đe dọa.

"Anh đang phá vỡ sự cân bằng."

Bà ta giơ tay lên.

Những bông hoa trắng bắt đầu nở rộ từ những vết nứt trên nền đường bê tông xung quanh Trần Minh.

Chúng không phải là thực vật bình thường.

Cánh hoa trong suốt như thủy tinh, phát ra một ánh sáng mờ ảo khiến mắt người nhìn bị choáng ngợp mùi hương của chúng mang theo ký ức về hạnh phúc thuần khiết nhất — loại cảm xúc mà con người đã đánh mất từ lâu dưới sự cai trị vô hình của Sphere.

Trần Minh bước vào vòng xoáy của những bông hoa đó.

Mùi hương ngọt ngào xâm nhập khứu giác, kéo hắn trở lại khoảnh khắc năm mười tám tuổi: tiếng cười của mẹ, mùi bánh mì nướng buổi sáng, cảm giác bình yên khi nằm trên giường sau một ngày dài học tập.

Hắn nhắm mắt lại trong giây lát để chống cự sự tấn công tinh thần này.

Nhưng rồi ký ức khác xen vào.

Ký ức về cái chết.

Về những người bạn biến mất không dấu vết.

Về Lâm Thanh Hà với đôi mắt trống rỗng trước khi bị xóa sổ lần thứ nhất.

Nỗi đau xé toạc màng chắn cảm xúc, đẩy lùi ảo tưởng hạnh phúc..

Trần Minh mở mắt ra.

Ánh sáng trong mắt hắn đã thay đổi hoàn toàn.

Không còn sự do dự hay sợ hãi.

Chỉ có một ý chí sắt đá và lạnh lùng như thép.

Hắn cắm chiếc USB vào cổng kết nối ẩn trên cổ tay mình — nơi mà mạch thần kinh của "Mẫu Gốc" giao thoa với hệ thống Sphere.

Một tiếng rít chói tai xé toạc không gian.

Code virus tràn ra, không tấn công trực tiếp vào các Thanh Trừ, mà tấn công vào chính trường năng lượng đang giữ chúng lại.

Những mảnh vỡ bê tông lơ lửng bỗng nhiên rơi xuống đất một cách hỗn loạn.

Cơn lốc xoáy tan biến.

Ba thực thể kia ngừng chuyển động.

Chúng nhìn nhau — nếu có thể gọi là "nhìn" với những sinh vật không rõ ràng như thế này.

Màu đen của Void bắt đầu len lỏi vào cơ thể chúng, trộn lẫn với màu tím phát sáng từ Sphere.

Chúng không bị tiêu diệt.

Thay vào đó, chúng đang hòa quyện lại với nhau.

Thanh Trừ thứ nhất tan chảy thành sương mù trắng.

Thanh Trừ thứ hai co rút lại thành những sợi dây thần kinh trần trụi.

Và con thứ ba — kẻ mặc vest — đứng im lìm, chiếc hồ sơ trong tay bắt đầu bốc cháy bằng ngọn lửa xanh lạnh lẽo.

Ba phần tử này kết hợp vào nhau, tạo thành một thực thể mới: cao lớn hơn, toạc hoác hơn, với bộ xương lộ ra ngoài bọc bởi lớp da thịt bị xé rách và những mảnh vải vest đen sẫm vẫn còn nguyên hình dáng con người nhưng lại mang vẻ ngoài của quái vật địa ngục.

Trần Minh lùi về sau hai bước, tim đập thình thịch mạnh mẽ trong lồng ngực.

Hắn vừa tạo ra một sai lầm chết người?

Không, đây là điều hắn đã tính toán trước khi xâm nhập vào trung tâm dữ liệu lần đầu tiên.

Virus ký ức không thể tiêu diệt các đại sứ của Hội Đồng vì chúng được bảo vệ bởi sự vô tri tập thể của hàng triệu cư dân Sphere.

Nhưng nó có thể *biến đổi* họ thành thứ gì đó mà hệ thống không kiểm soát được — một lỗi duy nhất, tách biệt khỏi mạng lưới chung.

Thực thể mới mở miệng ra.

Từ bên trong họng nó, hai giọng nói chồng lên nhau: một giọng nam trầm khàn đặc của kẻ mặc vest và một giọng nữ cao vút đầy kinh hoàng của người phụ nữ tóc dài.

là sự im lặng," thực thể thì thầm, tiếng vọng lan tỏa khắp con đường hoang vắng.

đã làm chúng ta lên tiếng."

Trần Minh cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.

Thông tin này không khớp với bất kỳ dữ liệu nào hắn có trong ký ức kiếp trước.

Hắn đã từng đọc qua hàng ngàn báo cáo mật về cơ chế phòng thủ của Sphere, nhưng chưa bao giờ nghe nói đến khả năng hợp nhất của Thanh Trừ để tạo ra một thực thể độc lập — thứ mà anh gọi là "Kẻ Duy Nhất Trong Vỏ Trứng".

Hắn nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình.

Những đường vân trên lòng bàn tay đang sáng lên màu đỏ rực, giống như mạch điện tử quá tải.

Bộ não Mẫu Gốc của hắn đang phản ứng với sự hiện diện mới này, hấp thụ dữ liệu từ thực thể hợp nhất và phân tích nó ở tốc độ khủng khiếp.

Trần Minh nhận ra một điều đáng sợ: Kẻ Duy Nhất không phải là kẻ thù của anh.

Nó cũng không phải là đồng minh.

Nó là *cổng*.

Một lối đi mà hắn chưa từng biết đến trong bất kỳ ký ức nào, dù đã sống hai lần trong thế giới này.

Và nó đang mở rộng trước mặt anh, mời gọi bước vào sự trống rỗng phía sau vỏ bọc thực tại giả tạo của Sphere.

Những bông hoa trắng trên mặt đất bắt đầu héo úa nhanh chóng, biến thành bụi tro đen sẫm dưới áp lực dữ dội từ thực thể hợp nhất.

Trần Minh hít thở khó khăn trong bầu không khí loãng đi rõ rệt.

Hắn biết rằng nếu bước vào cổng này, hắn sẽ mất tất cả: ký ức hiện tại, danh tính con người, và có lẽ là chính linh hồn của mình để đổi lấy sự thật tối thượng về Void bên ngoài Sphere.

Nhưng cũng có nghĩa là cơ hội phá vỡ vòng lặp trùng sinh vĩnh cửu mà Hội Đồng đã thiết lập nên từ hàng thế kỷ trước.

Hắn nhắm mắt lại một giây nữa, chuẩn bị cho cú nhảy tin tưởng cuối cùng.

khi đột nhiên, một bàn tay lạnh giá chạm vào vai hắn.

Trần Minh sững sờ quay đầu lại, tim như ngừng đập trong khoảnh khắc kinh hãi tột độ: Lâm Thanh Hà đang đứng ngay sau lưng anh, với con mắt bên trái đã chuyển hoàn toàn sang màu trắng đục — không còn chút dấu hiệu của sự sống hay nhân tính nào nữa.

Lâm Thanh Hà nhếch méh, lưỡi sắc nhọn thò ra khoanh chặt lấy cổ Minh.

Minh giãy giụa điên cuồng, máu từ cổ tay phun ra thành tia dưới áp lực thần thông khủng khiếp.

Hắn không biết mình đã chết hay
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập