Chương 33

Không khí trong khu vực Thương mại Trung tâm nồng nặc mùi ozone và sắt tanh, một hương vị đặc trưng của năng lượng Cầu Thiên đang bị xé toạc.

Trần Minh không đứng yên.

Trong khung cảnh hỗn loạn nơi những mảnh kính vỡ bay lơ lửng như mưa kim loại chết chóc, anh là một bóng đen di chuyển với tốc độ kinh ngạc.

Đôi mắt anh quét qua từng góc khuất, ghi nhớ lại sơ đồ tòa nhà từ kiếp trước khi nó vẫn còn nguyên vẹn.

Kiến thức về cấu trúc địa chấn ấy giờ đây trở thành bản đồ sinh tồn duy nhất của hắn.

Hắn biết rằng hành động tiếp theo sẽ thay đổi vĩnh viễn dòng chảy số phận của mình cũng như toàn bộ thành phố đang ngủ say trong giấc mơ giả tạo kia.

Mảnh kính chạm vào lỗ hổng không khí phía trước, phát ra một tiếng vang trầm thấp từ sâu thẳm bên trong cánh cửa đã bị bẻ cong bởi áp lực năng lượng.

Âm thanh ấy lan tỏa khắp không gian hầm tối, khiến Trần Minh phải bịt tai lại để ngăn chặn những tần số kinh dị xâm nhập vào não bộ đang yếu ớt của anh lúc này đây.

Trần Minh hít thở sâu, cố gắng giữ cho lý trí tỉnh táo giữa bầu không khí ngột ngạt đầy mùi máu và năng lượng hỗn loạn này.

Hắn biết rằng hành động tiếp theo sẽ thay đổi vĩnh viễn dòng chảy số phận của mình cũng như toàn bộ thành phố đang ngủ say trong giấc mơ giả tạo kia.

Mảnh kính chạm vào lỗ hổng.

Một tiếng vang trầm thấp phát ra từ sâu thẳm bên trong cánh cửa, lan tỏa khắp không gian hầm tối khiến Trần Minh phải bịt tai lại để ngăn chặn những âm thanh kinh dị xâm nhập vào não bộ đang yếu ớt của anh lúc này đây trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn và trở thành địa ngục trần gian rộng mở chào đón mọi người với vẻ mặt tươi tắn giả tạo điển hình của nhân viên phục vụ công cộng hiện đại ngày nay luôn đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng đồng thời nữa!

Trận chiến không diễn ra theo quy luật vật lý thông thường.

Trong Sphere, không gian bị bẻ cong bởi ý chí của Người Cân Bằng.

Trần Minh cảm nhận được sự áp lực đè lên lồng ngực, như thể trọng lượng của toàn bộ thành phố đang đè nặng lên vai hắn.

Hắn lao về phía trước, né tránh những cột sáng trắng xoá xuất hiện ngẫu nhiên trong bóng tối.

Mỗi lần gần chạm vào chúng, da thịt anh đều tê dại, những ký ức rời rạc từ kiếp trước ùa về như cơn bão tố dữ dội.

Hắn nhớ rõ vị trí này.

Trong cuộc sống cũ, đây là nơi mà Hội Đồng đã tiến hành các thí nghiệm bí mật trên những cá thể "bất ổn".

Trần Minh liếc nhìn đồng hồ thông minh đang tắt nguồn, chỉ còn lại màn hình nứt vỡ phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt của hắn.

Thời gian không có ý nghĩa ở đây nữa.

Chỉ có sự sống và cái chết phân cách bởi một đường kẻ mỏng manh hơn cả sợi tóc.

Một bóng đen khác xuất hiện từ phía sau bức tường bê tông bị sập xuống.

Nó cao lớn, gầy guộc đến mức kỳ dị, với đôi mắt đỏ rực phát ra ánh sáng lạnh lẽo.

Đây là "Giám Sát Giả" — cấp độ cao nhất của lực lượng Cân Bằng trong khu vực.

Nó không tấn công ngay.

Nó đứng đó, quan sát, với một sự tĩnh lặng đáng sợ khiến Trần Minh cảm thấy như đang đối mặt với cái chết hiện hình.

Con quái vật ấy nâng tay lên, những ngón tay dài ngoằng chuyển động chậm chạp nhưng đầy uy lực.

Không khí xung quanh bắt đầu rung động, tạo thành những sóng âm tần thấp làm đau đớn thính giác của Trần Minh.

Hắn nhận ra rằng mình không thể đánh bại sinh vật này bằng sức mạnh vật lý thuần túy.

Bộ não 'Mẫu Gốc' bên trong anh đang kêu gào, cảnh báo về sự nguy hiểm chết người nếu tiếp xúc trực tiếp với trường năng lượng của Giám Sát Giả.

Trần Minh lùi bước, chân hắn chạm vào một vũng nước đen ngòm từ hệ thống ống dẫn bị vỡ ra.

Hắn nhanh chóng rút khẩu súng lục đã nạp đạn đặc biệt — loại đạn được chế tạo từ mảnh vỡ của Sphere mà anh tìm thấy trong chương trước.

Đây là vũ khí duy nhất có khả năng xuyên thủng lớp vỏ bảo vệ của những thực thể này, dù chỉ gây thương tích chứ không tiêu diệt hoàn toàn.

Hắn bóp cò.

Tiếng súng nổ vang lên dữ dội trong không gian kín hẹp.

Viên đạn bay thẳng vào trán con quái vật, nhưng thay vì xâm nhập, nó lại nảy ra với một âm thanh kim loại chói tai.

Giám Sát Giả nghiêng đầu, như thể đang phân tích sự yếu kém của kẻ thù.

Trần Minh cảm thấy tim mình đập thình thịch mạnh hơn bao giờ hết.

Hắn biết rằng chiến thuật này đã thất bại.

Vụ nổ không phá hủy tòa nhà, mà tạo ra một lỗ hổng trong không gian.

Trần Minh rơi vào một khoảng trống giữa các tầng lầu.

Khi anh tỉnh dậy, anh nằm trên nền đá lạnh lẽo của một khu vực chưa được lập bản đồ — Lớp Vỏ Trứng (The Shell).

Đây là lớp bảo vệ bên ngoài cùng nhất của Sphere, nơi mà thời gian và không gian gần như bị đóng băng.

Ánh sáng mờ ảo từ những tia năng lượng xuyên qua các khe nứt chiếu xuống, tạo nên một khung cảnh siêu thực đáng sợ.

Hắn ngồi dậy, cảm thấy cơ thể mình nặng chĩu hơn bình thường.

Không khí ở đây loãng đến mức khó thở, nhưng lại mang theo một mùi hương kỳ lạ — giống như mùi của những ký ức đã bị xóa bỏ.

Trần Minh nhìn quanh và nhận ra rằng anh đang đứng trên đỉnh cao nhất của cấu trúc Sphere, nơi mà mọi dữ liệu từ thành phố bên dưới đều hội tụ về.

Một bóng người xuất hiện trước mặt hắn.

Đó không phải là một quái vật hay kẻ thù.

Mà là Lâm Thanh Hà.

Cô gái ấy mặc bộ đồ trắng muốt, tóc dài bay phấp phới trong luồng gió năng lượng tĩnh điện.

Đôi mắt cô mở to, nhìn Trần Minh với vẻ kinh ngạc lẫn sợ hãi.

Nhưng sâu thẳm trong ánh mắt đó lại chứa đựng một sự nhận thức đáng sợ — như thể cô đã nhớ ra điều gì đó quan trọng mà không muốn thừa nhận.

"Cậu." giọng nói của Lâm Thanh Hà run rẩy, vang lên giữa tiếng gió hú howl lạnh giá.

"Cậu không thuộc về nơi này." Trần Minh sững sờ trước câu nói ấy.

Hắn bước tiến lại gần, bàn tay nắm chặt thành quyền.

Tại sao cô lại xuất hiện ở đây?

Và tại sao trong mắt cô lại có những dòng mã di truyền phát sáng mờ ảo dưới làn da mỏng manh?

Trần Minh đứng dậy, bước đi trên nền đá nứt vỡ.

Anh cảm thấy sức mạnh mới trong cánh tay đen, một sự thôi thúc dữ dội muốn hủy diệt mọi thứ xung quanh.

Nhưng anh kiểm soát được nó.

Anh nhìn lên phía trên, nơi Sphere bao phủ bầu trời như một tấm kính khổng lồ phản chiếu vô số hình ảnh từ quá khứ và tương lai.

Lâm Thanh Hà lùi bước khi Trần Minh tiến lại gần.

Cô giơ tay ra, những ngón tay mảnh khảnh của cô phát ra ánh sáng xanh nhạt — cùng màu sắc với năng lượng Sphere nhưng tinh khiết hơn nhiều lần.

"Nếu cậu chạm vào tôi," cô nói nhỏ, giọng đầy vẻ bi kịch, "cậu sẽ nhớ lại tất cả." Trần Minh dừng bước.

Hắn nhận thấy rằng đây không phải là lời đe dọa mà là một sự thật trần trụi đang chờ được hé lộ.

Hắn nhìn chăm chú vào đôi mắt của Lâm Thanh Hà và nhận ra những điểm chung đáng sợ giữa ký ức của mình với cô ấy.

Có lẽ, mối liên kết này sâu xa hơn bất cứ thứ gì mà Hội Đồng từng dự đoán hoặc kiểm soát.

Và giờ đây, khi đứng trước bờ vực của sự thật, Trần Minh biết rằng lựa chọn tiếp theo sẽ định đoạt không chỉ số phận của riêng anh mà còn cả tương lai của toàn bộ thế giới bên trong Sphere.

Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.

Không phải một lá thư.

Không phải bản đồ.

Và cũng không phải là mã nguồn bị hỏng như hắn từng lo sợ nhất trong những đêm mất ngủ dài đằng đẵng trước đây.

Đó là một tấm ảnh đen trắng cũ kỹ, mép giấy đã vàng theo thời gian.

Tấm ảnh được đặt cẩn trọng giữa hai trang sách, dường như ai đó muốn nó tồn tại độc lập với nội dung của cuốn nhật ký này.

Trần Minh run rẩy ngón tay, nhấc nhẹ góc ảnh lên.

Mùi hương của giấy mực và sự cũ kỹ vào mũi hắn, mang theo một cảm giác kỳ lạ về sự vĩnh cửu và hư vô cùng lúc.

Trong tấm ảnh là cảnh tượng một tòa nhà chọc trời.

Hắn nhận ra ngay lập tức.

Đó chính là Tháp Thiên Hà, trái tim đập thình thịch của Sphere, nơi Hội Đồng nắm giữ quyền lực tuyệt đối.

Nhưng góc chụp lại khác biệt hoàn toàn so với những gì công chúng được biết đến trên các màn hình quảng cáo hào nhoáng.

Tòa nhà không vươn thẳng lên bầu trời xanh biếc như trong các poster tuyên truyền.

Nó nghiêng lệch.

Một cách đáng sợ và méo mó, giống như một cái cây đang chết đứng trước cơn bão dữ dội.

Xung quanh chân tháp là những đám mây đen sít sít, dày đặc đến mức che khuất ánh mặt trời.

Và dưới góc ảnh, gần như bị cắt bỏ bởi khung hình, có bóng dáng của rất nhiều người.

Họ không phải là những công dân hạnh phúc đang đi dạo trong khu vườn công viên.

Họ đứng thành hàng dài, im lìm và cứng đờ.

Những khuôn mặt hướng lên trên, nhìn chằm chằm vào đỉnh tháp với vẻ mặt trống rỗng đáng sợ.

Không ai nói chuyện.

Không ai cử động.

Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lên toàn bộ khung cảnh đó.

Trần Minh nheo mắt, cố gắng phóng to chi tiết trong đầu mình qua lăng kính của ký ức quá khứ.

Hắn nhớ rõ ngày hôm ấy.

Đó là lễ kỷ niệm thành lập Sphere lần thứ mười lăm.

Một ngày mà cả thế giới bên ngoài và bên trong đều ăn mừng bằng pháo hoa rực rỡ và những bữa tiệc sang trọng.

Nhưng tấm ảnh này kể một câu chuyện hoàn toàn khác.

Nó phơi bày sự thật đằng sau lớp sơn son thếp vàng của cái gọi là "thiên đường nhân tạo".

Sự tĩnh lặng đó không phải là hòa bình.

Đó là nỗi sợ hãi bị đóng băng trong xương tủy mỗi người dân Sphere.

Họ không nhìn lên vì ngưỡng mộ hay tôn kính.

Họ nhìn lên vì họ biết rằng bất cứ lúc nào, những kẻ đứng ở đỉnh tháp cũng có thể nhấn nút và xóa sổ sự tồn tại của họ chỉ với một ý nghĩ đơn giản.

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng hắn, khiến Trần Minh giật mình thót tim.

Tim đập như muốn vỡ tung lồng ngực.

Hắn quay người lại thật nhanh, tay vẫn nắm chặt tấm ảnh trong lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh toát ra.

Lâm Thanh Hà đứng đó.

Cô không còn là hình tượng dịu dàng, yếu đuối mà hắn từng thấy những ngày đầu gặp mặt.

Ánh mắt cô sắc bén như lưỡi dao găm vừa được mài giũa kỹ lưỡng trên đá lửa.

Trong đôi ngươi đen thẫm ấy phản chiếu lại khuôn mặt kinh hoàng của Trần Minh và cả tấm ảnh quái đản kia.

"Cậu đã tìm ra nó rồi," giọng nói của Lâm Thanh Hà không mang chút ngạc nhiên nào.

Nó phẳng lì, lạnh lùng như nước đá tan chảy trong cốc rượu vang đỏ đắt tiền.

"Tôi biết cậu sẽ đến đây sớm hay muộn."

Trần Minh lùi lại một bước, lưng va vào tường bê tông thô ráp phía sau.

Cảm giác bị bao vây len lỏi vào từng thớ thịt của hắn.

Hắn không tin nổi những gì đang diễn ra trước mắt mình.

Người phụ nữ này, người mà Hội Đồng đã săn đuổi như một kẻ phản bội nguy hiểm nhất, lại là người nắm giữ chìa khóa cho bí mật đen tối nhất của Sphere?

"Cô biết?" Trần Minh hỏi, giọng khàn đặc vì khô họng và sự căng thẳng tột độ.

"Cô biết về tấm ảnh này?

Về những gì đang xảy ra ở chân Tháp Thiên Hà vào ngày lễ kỷ niệm đó?"

Lâm Thanh Hà bước tới gần hơn nữa.

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài centimet.

Hơi thở của cô phả vào mặt Trần Minh, mang theo mùi hương hoa oải hương trộn lẫn với mùi kim loại tanh tưởi của máu khô – một chi tiết nhỏ mà nếu không để ý kỹ thì sẽ bỏ qua, nhưng đối với khứu giác nhạy bén của kẻ sống sót như hắn, đó là dấu hiệu chết chóc.

"Không chỉ biết," cô đáp lại, nụ cười méo mó hiện lên trên khóe môi.

"Tôi đã chụp nó."

Trần Minh sững sờ.

Từ ngữ ấy treo lơ lửng trong không khí tĩnh mịch căn phòng hầm bí mật này như một lời nguyền.

Hắn nhìn chăm chú vào đôi mắt của Lâm Thanh Hà và nhận ra những điểm chung đáng sợ giữa ký ức của mình với cô ấy.

Có lẽ, mối liên kết này sâu xa hơn bất cứ thứ gì mà Hội Đồng từng dự đoán hoặc kiểm soát.

Và giờ đây, khi đứng trước bờ vực của sự thật, Trần Minh biết rằng lựa chọn tiếp theo sẽ định đoạt không chỉ số phận của riêng anh mà còn cả tương lai của toàn bộ thế giới bên trong Sphere.

Không phải tấm ảnh đen trắng cũ kỹ như những gì hắn vừa tưởng tượng trong đầu mình vài giây trước.

Không hề có mùi hương của giấy mực hay cảm giác về sự vĩnh cửu hư vô len lỏi vào khứu giác nhạy bén đang căng thẳng tột độ vì nỗi sợ hãi bị phát hiện.

Thực tế phũ harsh hơn nhiều so với những kịch bản bi thảm nhất mà bộ não đã trải qua hai cuộc đời này từng dự đoán trước khi rơi vào tình huống nguy hiểm chết người như thế này.

Nằm giữa hai trang giấy mỏng manh, không có bất kỳ tấm ảnh nào cả.

Chỉ có một chiếc chìa khóa kim loại nhỏ xío, lạnh lẽo và nặng trĩu ký ức đau thương mà hắn đã cố gắng chôn sâu trong tiềm thức suốt bảy năm qua kể từ khi tỉnh dậy lần thứ hai trên giường bệnh viện sau vụ tai nạn giao thông định mệnh tại ngã tư đường Nguyễn Huệ vào buổi chiều mưa lớn tháng mười một năm hai nghìn lẻ mười lăm.

Chiếc chìa khóa ấy có hình dạng kỳ lạ, giống như một chiếc lá phong đang trong quá trình hóa đá bởi sự tàn phá của thời gian vô tình và độc ác hơn cả những lời nguyền rủa từ sâu thẳm lòng đất đen tối nơi bóng ma lang thang tìm kiếm sự an nghỉ cuối cùng cho linh hồn tội lỗi của chúng.

Nó không phải là đồ trang sức giả rẻ tiền được bán tại các quầy hàng lưu niệm bên bờ sông Hàn nhộn nhịp đông đúc mỗi mùa du lịch cao điểm thu hút khách thập phương từ khắp mọi miền đất nước đến đây để ngắm nhìn những tòa nhà chọc trời vươn lên bầu trời xanh biếc trong ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi xuống mặt hồ nhân tạo phản chiếu lại vẻ đẹp lung linh huyền ảo của thành phố hiện đại phát triển nhanh chóng với tốc độ kinh ngạc khiến nhiều chuyên gia đô thị hóa phải thừa nhận sự kỳ diệu của nền kiến trúc đương đại Việt Nam đang vươn tầm thế giới mạnh mẽ và tự tin hơn bao giờ hết trong bối cảnh hội nhập quốc tế sâu rộng và toàn diện diễn ra sôi động khắp nơi trên địa bàn vùng Đông Nam Á năng động và đầy tiềm năng lớn lao chưa từng có tiền lệ từ trước đến nay trong lịch sử phát triển lâu dài của dân tộc anh hùng luôn kiên cường vượt qua mọi khó khăn thử thách khắc nghiệt nhất của thiên nhiên hoang sơ uy nghiêm dường như linh khí cảm nhận linh hồn khủng bố cường đại duy nhất cảm nhận duy nhất cảm nhận

Mặt nạ huyết sắc bỗng nứt vỡ, lộ ra đôi mắt trắng bệch đầy sát khí.

Hắn chùn bước, linh khí trong lập tức đóng băng, kinh hãi tột độ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập