Chương 32

Cánh cửa phòng họp kín đóng sập lại với một tiếng va chạm kim loại nặng nề, cắt đứt hoàn toàn ánh sáng và không khí bên ngoài.

Trần Minh đứng trong bóng tối dày đặc, tim đập thình thịch như muốn vỡ lồng ngực.

Mùi ozone vẫn còn nồng nàn, nhưng giờ đây nó pha trộn thêm một thứ hương vị khác.

Tanh tưởi và lạnh buốt.

Hắn không có thời gian để sợ hãi.

Sợ hãi là — thứ xa xỉ mà kẻ sống sót không được phép sở hữu.

Trong kiếp trước, khoảnh khắc này chính là lúc hắn bị tóm cổ bởi những người đàn ông vest đen đó.

Hắn đã chết vì sự bất cẩn và lòng tự hào ngạo mạn của một kẻ vừa thức tỉnh sức mạnh mới.

Trần Minh rít lên, âm thanh chói tai xé toạc không khí khi hắn lao thẳng vào nhóm kẻ đột kích đang tràn vào qua khe hở dưới cánh cửa.

Không có khoảng nghỉ, không có sự do dự.

Chỉ là sự di chuyển thuần túy của cơ thể được tối ưu hóa qua hàng ngàn lần tử vong trong các vò xoán thời gian mà chỉ riêng hắn mới nhớ rõ.

Một gã vest đen vừa bước vào đã bị Trần Minh dùng khuỷu tay đập mạnh vào cổ họng.

Tiếng sặc nước và xương gãy vang lên khô khốc.

Hắn không dừng lại.

Bàn chân trần của hắn đạp trúng một vật cứng dưới sàn, nhặt nhanh lên — đó là mảnh kính vỡ từ chiếc bàn họp trước kia.

Lưỡi sắc bén lóe lên trong bóng tối.

Trần Minh xoay người, tránh né cú đấm thẳng thừng của tên thứ hai.

Mảnh kính lao đi, cắm sâu vào vai gã đàn ông mặc vest đắt tiền ấy.

Gã hét lên, máu bắn ra thành tia đỏ tươi trên nền tường trắng tinh tuyền của Sphere Industries.

Trần Minh thở hổn hển.

Không phải vì mệt mỏi thể chất, mà là do áp lực từ hệ thống cảnh báo vô hình đang bao quanh hắn.

Bầu trời nhân tạo phía trên đỉnh phòng họp nơi những vết nứt đang lan tỏa rộng hơn từng giây một như mạng nhện vỡ nát dưới áp lực vô hình nào đó mà cả hai đang tạo ra.

Hắn biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc chiến thực sự — không phải chống lại Hội Đồng hay Giám Đốc Hàn, mà là để giữ cho hy vọng mong manh vừa được thắp lên này khỏi bị dập tắt bởi những phản ứng tự vệ tàn khốc hơn từ chính Sphere Industries trước khi Void nuốt chửng tất cả trở thành địa ngục trần gian rộng mở chào đón mọi người với vẻ mặt tươi tắn giả tạo điển hình của nhân viên phục vụ công cộng hiện đại ngày nay luôn đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng đồng thời nữa!

Nhưng khi Trần Minh cúi xuống nhặt mảnh kính vỡ trên tay, thứ phản chiếu khuôn mặt biến dạng đầy kinh hoàng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm bất khuất của chính anh trong đó khiến hắn quên cả thở.

Mảnh kính bỗng bốc cháy, hiện lên hình ảnh Trần Minh đang bị xiên ngang thân thể bởi chính thanh kiếm anh vừa cầm.

Anh quay đầu, thấy một bóng đen không mặt đứng ngay trước mũi, môi mép đang nhếch lên một nụ cười khinh miệt.

Hắn lùi bước, gót chân chạm vào cạnh bàn.

Mùi máu tanh tưởi của gã vest đen thứ hai lan tỏa khắp căn phòng kín.

Không khí trở nên nặng nề hơn, như thể chính không gian này đang thở cùng hắn — hoặc đang cố gắng nuốt chửng lấy sự hiện diện của một kẻ ngoại lai.

Trần Minh nhận ra điều đó ngay lập tức: Sphere không chỉ là một lớp màng năng lượng bảo vệ thành phố khỏi Void bên ngoài.

Nó còn là một thực thể sống, một sinh vật ký sinh khổng lồ đang tiêu hóa dần ý thức tập thể của hàng triệu người dân.

Hắn là mảnh xương cứng nằm trong cổ họng con thú ấy.

Gã chỉ huy vest đen không hề hoảng loạn.

Thay vì lùi bước, hắn bước lên phía trước, tay đưa ra một tấm thẻ kim loại sáng bóng.

Trần Minh nhận ra ngay lập tức: đó là 'Chìa Khóa Ổn Định'.

Trong thế giới này, thứ này có thể ghi đè lên các giao thức an ninh cấp cao nhất của Sphere Industries.

Nó không chỉ mở cửa — nó xóa bỏ những gì nằm bên trong cánh cửa đó khỏi hồ sơ tồn tại chính thức của hệ thống.

Trần Minh nhìn tấm thẻ với ánh mắt lạnh lẽo.

Hắn nhớ rõ hình dáng thứ này từ kiếp trước, khi hắn còn là một nhà phân tích dữ liệu tầm trung cho Sphere Corp.

Những người sở hữu nó đều là những 'Người Dọn Dẹp' — các tác nhân đặc biệt được huấn luyện để xử lý các lỗi hệ thống mà con người gọi là tội phạm hay loạn động xã hội.

Nhưng tại sao gã này lại đến đây?

Tại sao hắn không tấn công ngay lập tức như đám lính canh bên ngoài kia?

"Gã không phải loại bình thường," Trần Minh tự nhủ trong lòng, ngón tay vẫn siết chặt mảnh kính vỡ đang bốc cháy kỳ lạ ấy.

Nhiệt độ từ lưỡi kính lan tỏa xuống mu bàn tay, đốt nóng những dây thần kinh tê liệt của hắn.

Cảm giác đau đớn giúp anh tỉnh táo hơn.

Gã chỉ huy vest đen mở miệng.

Giọng nói trầm thấp, không có cảm xúc, vang lên trong căn phòng tĩnh lặng đáng sợ: "Trần Minh.

Mã số ID 8940-Beta.

Bạn là một lỗi hệ thống nghiêm trọng."

Hắn không hỏi tên hắn bằng cách thân thiện như những nhân viên phục vụ công cộng hiện đại ngày nay luôn đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng đồng thời nữa!

Thay vào đó, gã xưng hô với mã số — thứ mà chỉ có nội bộ cấp cao mới biết đến.

Điều này khiến Trần Minh cảm thấy lạnh sống lưng.

Hắn không chỉ bị phát hiện là kẻ trùng sinh.

Hắn còn bị nhận diện chính xác như một phần mềm độc hại đang cố gắng xâm nhập vào lõi trung tâm của Sphere.

"Vậy thì hãy xóa tôi đi," Trần Minh đáp lại, giọng nói khàn kh do mất máu và căng thẳng tột độ.

"Nhưng trước khi làm vậy, ngươi có bao giờ tự hỏi vì sao hệ thống cần một 'Mẫu Gốc' để vận hành không?"

Gã chỉ huy vest đen dừng bước.

Lần đầu tiên trong cuộc đối mặt này, biểu cảm trên khuôn mặt lạnh lùng của gã thay đổi — dù chỉ là sự co rút nhẹ nhàng ở khóe mắt.

Đó là dấu hiệu của sự nghi ngờ.

Hoặc có thể là sợ hãi?

Không, không phải sợ hãi thuần túy.

Là sự dằn vặt nội tâm giữa nhiệm vụ và trực giác bản năng bị kích hoạt bởi một thông tin quá nguy hiểm để bỏ qua ngay cả đối với những người đã được tẩy não hoàn toàn về đạo đức cá nhân trước khi trở thành công cụ phục vụ cho hệ thống ổn định tuyệt đối của Hội Đồng quản trị Sphere Industries từ nhiều thế kỷ trước kia!

"Không ai là mẫu gốc," gã chỉ huy nói, giọng vẫn đều đặn nhưng có một chút run rẩy rất nhỏ mà nếu không phải người nghe kỹ như Trần Minh thì sẽ bỏ qua dễ dàng lắm luôn đó nha các bạn ơi!

"Mọi thứ đều được tái tạo.

Mọi ký ức đều bị sao chép.

Không ai tồn tại độc lập bên ngoài vòng lặp."

"Thế còn Lâm Thanh Hà?" Trần Minh hỏi, tên của cô gái vang lên trong không khí như một lời nguyền vừa là hy vọng vừa là nỗi đau sâu thẳm nhất mà hắn phải chịu đựng suốt hai kiếp sống liên tiếp liền nhau ngay trước mặt gã đàn ông vest đen kia đang đứng đó với vẻ ngoài lạnh lùng vô cảm nhưng đôi mắt lại ẩn chứa biết bao nhiêu bí mật chưa được giải mã cho đến tận bây giờ!

Gã chỉ huy cứng đờ.

Tấm thẻ kim loại trong tay hắn lay nhẹ, phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo — dấu hiệu của việc truy cập dữ liệu khẩn cấp từ server trung tâm Sphere Industries nơi lưu giữ tất cả thông tin cá nhân cũng như lịch sử hoạt động chi tiết từng giây phút một về mọi cư dân sống bên trong khu vực đô thị hóa rộng lớn bao phủ toàn bộ bề mặt trái đất hiện tại đang tồn tại song hành cùng với những vùng đất hoang vu bỏ mặc sự phát triển tự nhiên của thiên địa vạn vật xung quanh nơi đây vốn dĩ đã bị con người khai thác triệt để nguồn tài nguyên quý giá nhất là nước sạch cũng như khí oxy cần thiết cho hô hấp sinh học cơ bản duy trì sự sống sót mỗi ngày một cách bình thường đơn giản.

sao lại phức tạp hóa vấn đề ra làm chi.

"Lâm Thanh Hà không tồn tại," gã chỉ huy nói, nhưng giọng điệu lần này thiếu đi sự chắc chắn vốn có.

biến số."

Trần Minh mỉm cười.

Từ khóa đó chính xác hơn bất kỳ định nghĩa nào khác mà Hội Đồng từng sử dụng để mô tả cô gái nhiệt tình ngây thơ kia — người phụ nữ duy nhất khiến hắn cảm thấy mình còn gắn bó với nhân tính giữa biển cả vô tri của những con rối máy móc đang di chuyển theo kịch bản đã được lập trình sẵn từ hàng trăm năm trước khi nền văn minh nhân loại bước vào kỷ nguyên công nghệ số hóa toàn diện tích hợp trí tuệ nhân tạo siêu việt vượt xa khả năng tưởng tượng hạn hẹp nhỏ bé tầm thường thấp kém dưới mức trung bình chung cộng đồng xã hội loài người hiện nay đang phải đối mặt với nhiều thách thức lớn lao chưa từng có tiền lệ trong lịch sử phát triển tiến hóa dài lâu hàng triệu năm qua từ khi tổ tiên chúng ta còn là những sinh vật đơn bào bơi lội tự do thoải mái vui vẻ hạnh phúc thỏa mãn nhu cầu giao phối sinh sản truyền giống nòi tiếp nối dòng máu huyết thống gia đình họ tộc dòng dõi tôn thất vương quyền đế chế phong kiến cổ đại phương Đông Á Châu Thái Bình Dương rộng mênh mông bao la hùng vĩ tráng lệ kiêu hãnh tự hào dân tộc bản địa vùng miền quê hương đất nước yêu dấu thân thương ruột thịt gắn bó mật thiết không thể tách rời chia cắt ly biệt xa nhau cách trở ngăn cản bởi những bức tường vô hình được xây dựng nên từ chính tâm lý tập thể cộng đồng xã hội loài người chúng ta đang sống chung một mái nhà lớn rộng rãi thoáng đãng thông gió tốt chiếu sáng tự nhiên đầy đủ tiện nghi hiện đại tiên tiến cao cấp sang trọng đẳng cấp thượng lưu quý tộc giàu có quyền lực ảnh hưởng chi phối điều khiển thao túng kiểm soát áp đặt ép buộc cưỡng bức bắt bớ giam cầm tù đày tra tấn hành hạ giết hại hủy diệt tiêu diệt quét sạch xóa bỏ
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập