Chương 31
Trần Minh đứng trong bóng tối dày đặc, tim đập thình thịch như muốn vỡ lồng ngực.
Mùi ozone tanh tưởi vẫn còn lingering trên đầu lưỡi, nhưng nó nhanh chóng bị át đi bởi mùi cháy khét của dây thần kinh đang quá tải.
Hắn không chạy trốn.
Hắn biết mình không thể chạy đâu được khi Sphere đã bắt đầu phản ứng.
Thay vào đó, Trần Minh cúi xuống, ngón tay run rẩy chạm vào mảnh kính vỡ nằm trên sàn nhà đá cẩm thạch lạnh lẽo.
Mảnh kính ấy vừa mới bốc cháy trước mắt hắn vài giây trước, nhưng giờ đây nó chỉ còn là một vật thể vô tri, lạnh toát và sắc lẹm như dao cạo.
Hắn nhặt nó lên.
Lưỡi kính cắt nhẹ vào lòng bàn tay trái, máu đỏ tươi nhỏ xuống nền trắng tinh tươm.
Cảm giác đau đớn nhói lên giúp hắn lấy lại tỉnh táo.
Trong kiếp trước, khoảnh khắc này là lúc bóng đen kia xuất hiện và kết liễu anh.
Nhưng lần này.
không có bóng đen nào cả.
Chỉ có sự im lặng chết chóc và những vết nứt đang lan tỏa trên trần nhà nhân tạo phía trên đỉnh phòng họp kín.
Trần Minh ngước lên.
Bầu trời giả tạo đó, vốn dĩ luôn xanh ngắt với những đám mây cotton được lập trình hoàn hảo, giờ đây đang bị xé toạc bởi một thứ gì đó đen đúa hơn bóng tối.
Những tia sét năng lượng màu tím sẫm chui vào từ các khe hở, chiếu sáng căn phòng bằng một ánh sáng bệnh hoạn và méo mó.
"Hệ thống ổn định.
85%," giọng nói máy móc của AI quản lý vang lên từ loa trần, nhưng nó bị nhiễu loạn nặng nề, như thể có ai đó đang cố gắng ngắt kết nối từ bên trong lõi dữ liệu.
"Cảnh báo: Độ lệch tần số não bộ phát hiện tại tọa độ Phòng Hội Nghị Cấp A.
Đang kích hoạt giao thức khử trùng."
Trần Minh nhếch mép cười bitterly.
Họ muốn xóa hắn đi ngay lúc này đây, khi mà ký ức của anh đang trở thành virus lây lan cho cả Sphere.
Hắn rút điện thoại ra khỏi túi áo vest đắt tiền.
Màn hình vẫn sáng, nhưng không có sóng.
Thay vào đó, một dòng mã nhị phân xanh lá cây đang chạy điên cuồng trên nền đen, giống như những con sâu ăn mòn thực tại.
Hắn cần tìm lối thoát.
Không phải để sống sót, mà để hiểu rõ hơn về thứ vừa tấn công anh.
Bóng đen kia.
nó không thuộc về Hội Đồng Hàn.
Nó mang mùi vị của Void.
Của sự trống rỗng tuyệt đối bên ngoài Sphere.
Và nếu bóng đen đó đã xuất hiện ở đây, nghĩa là ranh giới giữa hai thế giới đang mỏng đi nhanh chóng hơn những gì hắn tưởng tượng trong kiếp trước.
Trần Minh bước ra khỏi phòng họp kín, bỏ lại phía sau cánh cửa thép dày cộp.
Hành lang bên ngoài không còn trống trải như khi anh vừa vào.
Những bức tường bê tông cốt thép dường như đang thở, co giãn nhẹ nhàng theo nhịp đập của một trái tim khổng lồ nào đó ẩn sâu dưới lòng đất.
Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, tạo ra hiệu ứng stroe khiến mọi vật thể trong hành lang trông giống như những khung hình rời rạc của một bộ phim bị lỗi kỹ thuật.
Hắn đi chậm rãi, từng bước chân in hằn xuống sàn nhà bằng nhựa tổng hợp đắt tiền.
Trần Minh quan sát mọi thứ với sự tỉ mỉ đáng sợ.
Trong kiếp trước, anh chỉ chăm chú vào chứng khoán và bất động sản để tích lũy tài nguyên.
Nhưng lần này, khi Sphere bắt đầu sụp đổ từ bên trong, những chi tiết nhỏ nhất trở thành manh mối sống còn.
Hắn dừng lại trước một tấm gương soi lớn ở cuối hành lang.
Khuôn mặt phản chiếu trong đó không phải là Trần Minh lạnh lùng và tính toán mà anh biết rõ.
Đôi mắt của người đàn ông trong gương đang mở to, đồng tử co rút lại đến mức gần như biến mất hoàn toàn.
Màu xanh lục của iris bị thay thế bởi một màu đỏ tươi tía, giống hệt màu máu vừa nhỏ từ lòng bàn tay hắn.
"Đây không phải là ảo giác," Trần Minh thì thầm, giọng nói khô khốc vang lên trong hành lang vắng lặng.
"Đây là sự hòa trộn."
Hắn đưa tay chạm vào bề mặt gương lạnh lẽo.
Thay vì cảm thấy trơn láng của kính hay kim loại, đầu ngón tay anh lại chìm sâu vào một chất lỏng nhờn nhớt và ấm áp.
Hay là dịch năng lượng từ Sphere đang rò rỉ ra ngoài qua lớp vỏ bọc thực tại này?
Trần Minh rụt tay về nhanh chóng.
Trên mu bàn tay xuất hiện những đường vân sáng màu xanh neon, giống như mạch điện tử được cấy ghép trực tiếp vào da thịt.
Chúng không đau đớn mà lại tạo cảm giác tê buốt lan tỏa khắp cơ thể, đi dọc theo cột sống và chui thẳng vào tủy xương.
Hắn biết mình đang ở trong một vị trí nguy hiểm nhất có thể: Trung tâm của Sphere Industries, nơi được bảo vệ bởi những lớp phòng chống điện từ dày đặc.
Nhưng cũng chính vì thế, đây là nơi duy nhất mà "lỗi" của hệ thống sẽ hiển thị rõ ràng nhất.
Nếu bóng đen kia là sứ giả của Void, thì nó đã chọn điểm này để xâm nhập có lý do gì?
Trần Minh quay lưng lại với tấm gương kỳ lạ đó và tiếp tục bước đi.
Hắn cần tìm đến tầng hầm B3, nơi đặt trung tâm xử lý dữ liệu sơ cấp của tòa nhà.
Theo kiến thức từ kiếp trước, đó là phòng máy cũ kỹ nhất mà Hội Đồng chưa bao giờ bỏ tiền hiện đại hóa vì họ tin rằng hệ thống analog cổ điển sẽ không bị ảnh hưởng bởi sóng năng lượng Sphere.
Nhưng lần này, Trần Minh cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ hướng về phía thang bộ dẫn xuống dưới lòng đất.
Không phải từ lý trí tính toán của anh, mà từ chính cơ thể đang phản ứng với thứ gì đó nằm sâu trong tiềm thức.
Một tiếng gọi xa xôi, như tiếng vọng của một đứa trẻ khóc trong bóng tối.
Hắn bước vào cầu thang bộ, ánh sáng mờ ảo từ phía trên dần tắt lịm khi những bậc thang bê tông lạnh lẽo nuốt chửng anh vào vực thẳm dưới lòng đất.
Mỗi bước chân xuống sâu hơn lại làm tăng thêm áp lực lên lồng ngực, như thể nước biển đang dâng cao nhấn chìm một chiếc tàu ngầm cũ kỹ.
Khi đạt đến tầng B3, không khí trở nên nặng nề và ẩm ướt lạ thường.
Mùi ozone đã biến mất, thay vào đó là mùi đất ẩm mốc pha lẫn hương vị kim loại của máu cũ.
Trần Minh bật đèn pin trên điện thoại lên.
Chùm sáng trắng cắt xuyên qua màn sương mù dày đặc bao phủ hành hầm tối om này.
Không phải máy chủ hay tủ lạnh chứa dữ liệu như anh mong đợi.
Trước mặt Trần Minh là một cánh cửa sắt gỉ sét khổng lồ, được đóng kín bằng những lớp khóa từ phức tạp mà ngay cả hacker giỏi nhất hiện nay cũng sẽ cần hàng tuần để bẻ gãy.
Nhưng điều khiến máu trong người anh đông đặc lại không phải là sự kiên cố của cánh cửa đó, mà là thứ nằm trên bề mặt nó.
Những ký tự khắc sâu vào kim loại đen bóng ấy không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào Trần Minh từng biết.
Chúng giống như những vết nứt năng lượng từ bầu trời nhân tạo phía trên, nhưng được sắp xếp thành một hình học đối xứng hoàn hảo đến rợn người.
Và ở trung tâm của vòng xoáy ký tự đó là một lỗ hổng tròn nhỏ, kích thước vừa đủ để lọt vào đầu ngón tay cái.
Trần Minh cảm thấy trái tim mình đập mạnh hơn bao giờ hết.
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận ra đột ngột và kinh hoàng: Hắn đã từng đứng ở đây trước kia.
Trong kiếp sống cũ, khi anh còn là một nhân viên bình thường của Sphere Industries chưa bị xóa ký ức hoàn toàn, anh đã từng vô tình phát hiện ra cánh cửa này trong một lần sửa chữa hệ thống thông gió khẩn cấp.
Và vào lúc đó, một người phụ nữ tên Lâm Thanh Hà đã đứng bên cạnh hắn, cầm trên tay chính mảnh kính vỡ mà giờ đây đang nằm gọn trong lòng bàn tay trái của Trần Minh.
Cô ấy không nói gì cả, chỉ đưa cho anh chiếc chìa khóa bằng xương trắng ngà và thì thầm ba từ khiến thế giới quan của anh sụp đổ hoàn toàn: "Mở nó ra để cứu chúng ta."
Bây giờ, khi đứng trước cánh cửa đó một lần nữa với trí nhớ đã được khôi phục phần nào, Trần Minh nhận ra rằng mình không đơn độc.
Thứ gì đó bên kia cánh cửa đang chờ đợi hắn.
Không phải là sự giải thoát hay câu trả lời cho những bí ẩn về Sphere và Void.
Mà là nguyên nhân gốc rễ khiến tất cả mọi thứ bắt đầu từ nơi đây.
Hắn đưa mảnh kính vỡ lại gần lỗ hổng tròn ở giữa các ký tự khắc sâu trên bề mặt kim loại đen bóng của cánh cửa sắt gỉ sét khổng lồ ấy trước khi quyết định xem liệu có nên chạm vào nó hay không vì cảm giác nguy hiểm đang tràn ngập khắp cơ thể anh giống như bị bao vây bởi những con thú dữ đói khát sẵn sàng lao tới bất cứ lúc nào để xé xác thịt da xương cốt thành từng mảnh nhỏ li ti vụn nát tan tành trong nỗi đau đớn tột cùng mà không ai có thể cứu chữa hay làm dịu đi được dù chỉ một chút xíu nào cả.
Trần Minh hít thở sâu, cố gắng giữ cho lý trí tỉnh táo giữa bầu không khí ngột ngạt đầy mùi máu và năng lượng hỗn loạn này.
Hắn biết rằng hành động tiếp theo sẽ thay đổi vĩnh viễn dòng chảy số phận của mình cũng như toàn bộ thành phố đang ngủ say trong giấc mơ giả tạo kia.
Mảnh kính chạm vào lỗ hổng.
Một tiếng vang trầm thấp phát ra từ sâu thẳm bên trong cánh cửa, lan tỏa khắp không gian hầm tối khiến Trần Minh phải bịt tai lại để ngăn chặn những âm thanh kinh dị xâm nhập vào não bộ đang yếu ớt của anh lúc này đây trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn và trở thành địa ngục trần gian rộng mở chào đón mọi người với vẻ mặt tươi tắn giả tạo điển hình của nhân viên phục vụ công cộng hiện đại ngày nay luôn đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng đồng thời nữa!
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận