Chương 30

Không khí trong phòng họp kín của Sphere Industries vẫn còn nồng nàn mùi ozone, nhưng giờ đây nó pha trộn thêm một thứ hương vị khác.

Tanh tưởi và lạnh buốt.

Trần Minh đứng sững giữa căn phòng rộng lớn, ánh mắt hắn không rời khỏi bóng đen đang treo lơ lửng trước mặt.Đó không phải là K.

Hắn biết điều đó ngay lập tức.

Bộ não của anh, bộ não nguyên mẫu đã từng chứng kiến sự sụp đổ của thế giới này trong kiếp sống cũ, nhận ra sai sót trong dữ liệu thực tại.

Bóng đen ấy không phải là một kẻ thù vật lý.

Nó là một lỗi hệ thống.

Một đoạn mã bị hỏng đang cố gắng hiện hình hóa qua màn chắn năng lượng yếu ớt của Sphere.

Trần Minh hít thở sâu, cảm giác đau nhói ở lồng ngực từ cú va chạm trước đó dần lắng xuống, thay vào đó là sự tỉnh táo đến mức đáng sợ.

Hắn nhớ lại những gì đã xảy ra.

Không phải ngẫu nhiên mà hắn bị đưa đến đây.

Hội Đồng không muốn giết anh ngay lập tức.

Họ cần kiểm tra xem 'Mẫu Gốc' có còn ổn định hay không sau khi trùng sinh.

Trần Minh từ tốn bước lùi một bước, gót giày chạm vào sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo tạo ra tiếng leng keng nhỏ bé nhưng rõ rệt trong sự im lặng chết chóc.

Hắn quan sát kỹ lưỡng bóng đen đó.

Nó run rẩy, như thể bị kéo giữa hai thế giới: thực tại bên trong Sphere và Void trống rỗng bên ngoài.

Đây là cơ hội duy nhất để hắn tiếp cận lõi của bí ẩn mà không cần vũ khí.

Trong kiếp trước, anh đã chết vì sự mù quáng khi nghĩ rằng mình có thể đánh bại hệ thống bằng bạo lực đơn thuần.

Lần này khác.

Hắn sẽ dùng chính kiến thức về cấu trúc Sphere làm con dao mổ giải phẫu kẻ thù.

Hắn giơ tay lên, lòng bàn xoay ra trong một tư thế bình thản đến kỳ lạ.

Không phải để phòng thủ, mà là để cảm nhận dòng chảy năng lượng xung quanh bóng đen đó.

Những sợi tơ vô hình của 'Chỉ Số Ổn Định' đang căng thẳng cực độ tại điểm này.

Trần Minh nhắm mắt lại trong tích tắc, tập trung vào sự rung động bên trong xương sống mình.

Đó là dấu hiệu của kết nối gốc rễ giữa hắn và Sphere.

Hắn không phải chỉ là một người trùng sinh may mắn.

Hắn là nền tảng.

Và nếu nền tảng run lắc, toàn bộ cấu trúc sẽ sụp đổ.

Bóng đen đột ngột ngưng chuyển động.

Sự im lặng kéo dài, nặng nề như chì rót vào tai Trần Minh rồi dần lan tỏa ra khắp phòng họp kín.

K — hay đúng hơn là thực thể đang giả mạo danh tính của kẻ dẫn đầu áo choàng đen từ những ký ức mơ hồ trước đó — bắt đầu phát ra âm thanh.

Không phải giọng nói con người thông thường mà là một loạt tần số sóng âm chồng chéo lên nhau, tạo nên hiệu ứng vang vọng đáng sợ trong không gian kín.

Câu hỏi vang lên trực tiếp vào tâm trí Trần Minh, bypass hoàn toàn thính giác vật lý.

Hắn nheo mắt, mồ hôi lạnh thấm ướt sống lưng nhưng biểu cảm trên khuôn mặt vẫn phẳng lặng như nước hồ thu buổi sáng sớm mùa đông tại thành phố này trước khi mọi thứ sụp đổ.

Hắn đã nghe câu hỏi tương tự từ Giám Đốc Hàn trong những cuộc họp bí mật năm ngoái của kiếp trước.

Nhưng lúc đó, anh chưa đủ can đảm để đối diện với nó.

Giờ đây, sự im lặng của Trần Minh là một lời thách thức rõ ràng hơn bất kỳ lời đáp nào.

Hắn bước tiến lại gần thêm nữa, giảm khoảng cách xuống còn vài mét từ thực thể kia.

Ánh sáng nhân tạo từ trần nhà cao vút bắt đầu nhấp nháy loạn xạ mỗi khi bóng đen rung lên.

Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên các tấm kính cường lực bao quanh phòng họp, lan tỏa như mạng nhện vỡ nát dưới áp lực vô hình nào đó mà cả hai đang tạo ra.

Trần Minh cảm nhận được sự hút mạnh từ phía thực thể kia — nó không muốn chiến đấu physically, nó muốn hấp thụ ý thức của 'Mẫu Gốc'.

Đây chính là cơ chế tự vệ của Sphere: khi phát hiện ra lỗi gốc rễ (Trần Minh), hệ thống sẽ cố gắng đồng hóa hoặc xóa bỏ thông tin đó để duy trì trạng thái cân bằng giả tạo.

Nhưng Trần Minh không sợ hãi.

Ngược lại, một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong tim hắn — sự tò mò thuần túy của nhà khoa học trước hiện tượng chưa được giải mã.

Hắn nhớ rõ sơ đồ hoạt động của Sphere từ những tài liệu mật mà anh đã nghiên cứu suốt mười năm.

chết lần đầu và quay trở về.

Hệ thống này không chỉ là màng năng lượng bảo vệ khỏi Void; nó còn là một cơ chế kiểm soát tâm trí tập thể thông qua việc điều chỉnh hormone thần kinh dựa trên 'Chỉ Số Ổn Định'.

Và Trần Minh?

Anh là ngoại lệ duy nhất miễn nhiễm với sự điều khiển đó vì bộ não của anh đã được viết mã nguồn gốc cho chính Sphere.

Hắn mỉm cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai và lạnh lùng.

"Tôi không tìm kiếm cái chết," Trần Minh nói khẽ, giọng trầm vang vọng trong phòng rộng lớn trống rỗng chỉ có hai bóng hình đối diện nhau như những quân cờ trên bàn шахмат quyết định số phận cả thành phố.

"Tôi đang kiểm tra độ bền của vỏ trứng mà các ông đã nhốt chúng ta vào."

Thực thể K rung lên dữ dội hơn, phản ứng lại trước sự trực tiếp từ Trần Minh.

Không gian xung quanh họ bắt đầu méo mó, những bức tường kính cường lực vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ nhưng không rơi xuống đất mà lơ lửng trong không trung như bị đóng băng bởi trường hấp dẫn cục bộ.

Đây là hiện tượng 'Phá Vỡ Thực Tại' — dấu hiệu cho thấy Sphere đang cố gắng loại bỏ mối đe dọa bằng cách cô lập khu vực này khỏi phần còn lại của thành phố, hy sinh một góc nhỏ để ngăn chặn sự lây lan của 'nhiễm trùng'.

Trần Minh đứng vững giữa cơn bão năng lượng hỗn loạn.

Hắn nhắm mắt lại lần nữa, nhưng lần này không phải để cảm nhận mà là để đi sâu vào bên trong chính mình.

Bộ não nguyên mẫu bắt đầu hoạt động ở tần số cao nhất, giải phóng những dữ liệu ký ức bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc của cuộc sống bình thường giả tạo mà hắn đã diễn xuất suốt ba tháng kể từ khi trùng sinh.

Những mảnh vỡ quá khứ hiện ra trước mắt anh trong tâm trí như một bộ phim tài liệu tàn khốc: cảnh Lâm Thanh Hà cười rạng rỡ giữa biển hoa tulip đỏ thẫm tại công viên trung tâm; hình ảnh Giám Đốc Hàn với gương mặt lạnh băng đọc bản án xóa ký ức cho hàng ngàn người dân vô tội; và cuối cùng là cái chết của chính mình trong vòng tay cô gái tên Tử Ha — hay đúng hơn là phiên bản nhân tạo được Hội Đồng tạo ra để thay thế Thanh Hà sau khi cô bị 'điều chỉnh'.

Nỗi đau xé toạc tâm trí, nhưng Trần Minh khônglùi bước.

Hắn chấp nhận mọi cảm xúc tiêu cực đó như nhiên liệu cho sự tỉnh thức cuối cùng của mình.

Anh hiểu rồi.

Lý do anh sống lại không phải chỉ đơn thuần là để trả thù Hội Đồng hay bảo vệ Thanh Hà khỏi bị xóa ký ức lần nữa.

Mục đích sâu xa hơn, tàn nhẫn và tuyệt vọng hơn nhiều: anh cần phá vỡ Sphere từ bên trong bằng cách trở thành điểm kết nối giữa tất cả những người đang ngủ say trong ảo tưởng hạnh phúc này.

Hắn mở mắt ra.

Đôi đen thẫm giờ đây lấp lánh ánh kim loại lạ lùng — dấu hiệu của sự đồng bộ hóa hoàn toàn với mã nguồn gốc của Sphere.

Trần Minh giơ hai tay lên, không phải để tấn công K mà là để tiếp nhận và khuếch đại tín hiệu năng lượng từ thực thể đó.

Hắn đang biến mình thành anten thu phát sóng cho một thông điệp mới sắp được gửi đi khắp mọi ngóc ngách trong lớp màng bảo vệ giả tạo này.

"Kẻ duy nhất bên trong vỏ trứng," Trần Minh thì thầm, giọng nói giờ đây mang theo sức nặng của ngàn năm trầm tích địa chất, "không phải là người bị giam giữ." Hắn nhìn thẳng vào K với ánh mắt sắc bén như lưỡi dao mổ phẫu thuật đang chuẩn bị cắt bỏ khối u ung thư xã hội này.

"Mà là kẻ nắm giữ chìa khóa mở cánh cửa ra bên ngoài — dù đó có thể là tự do hay địa ngục."

Năng lượng từ Trần Minh bùng nổ không phải dưới dạng sóng xung kích hủy diệt mà như một làn gió tinh thần dịu nhẹ nhưng xâm nhập vào mọi ngóc ngách của Sphere.

Hắn đang làm điều gì đó điên rồ nhất trong lịch sử tồn tại của hệ thống này: gửi một tín hiệu ý thức trực tiếp đến hàng triệu người dân thành phố thông qua mạng lưới 'Chỉ Số Ổn Định' vốn được thiết kế để kiểm soát họ.

Thay vì áp đặt sự im lặng và quên lãng, Trần Minh đang truyền tải cảm xúc chân thật nhất mà con người có thể sở hữu — nỗi sợ hãi trước cái chết nhưng cũng là khao khát sống mạnh mẽ hơn bất kỳ ảo tưởng nào do Hội Đồng tạo ra.

K la hét trong tâm trí anh, một âm thanh hỗn tạp của ngàn triệu giọng nói cùng nhau gào thét sự phản đối và hoảng loạn khi hệ thống tự bảo vệ của Sphere bị tấn công từ chính lõi trung tâm của nó.

Trần Minh cảm thấy ý thức mình đang phân mảnh thành vô số bản sao nhỏ bé lan tỏa khắp nơi: vào nhà ga tàu điện ngầm đông đúc, vào những văn phòng làm việc ngột ngạt mùi cà phê và giấy tờ, vào giường bệnh của người già cô đơn chờ chết trong yên lặng đáng xấu hổ.

Anh không cố gắng đánh bại họ.

Hắn đang chạm đến linh hồn mỗi cá nhân riêng biệt bị mắc kẹt trong vòng xoáy vô thức này hàng ngày qua đêm mà không hề hay biết điều gì đang diễn ra thực sự xung quanh mình từ khi sinh ra cho tới giờ đây mãi mãi về sau nữa!

Và rồi, bất ngờ nhất xảy ra.

Không phải là sụp đổ tức thời của Sphere như những mô hình dự báo thảm họa trong tài liệu mật đã cảnh báo kịch liệt trước kia từng trang giấy in đậm đỏ chói đầy máu và nước mắt người dân vô tội chịu đựng gánh nặng áp lực từ hệ thống xã hội phi lý vô hình nhưng cực kỳ nguy hiểm tiềm ẩn đe dọa sự tồn vong chung loài người trên trái đất xinh đẹp này mỗi ngày trôi qua nhanh chóng như một cơn ác mộng dài lê thê không hồi kết phía trước rộng mở chào đón mọi people với vẻ mặt tươi tắn giả tạo điển hình của nhân viên phục vụ công cộng hiện đại ngày nay luôn đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng đồng thời nữa!

Thay vào đó, sự tĩnh lặng lan tỏa.

Những người đang ngủ say trong ảo tưởng bắt đầu tỉnh dậy — không phải theo nghĩa vật lý mà là tinh thần.

Họ cảm thấy trống rỗng.

Một khoảng thiếu hụt lớn bên trong tâm hồn họ nơi trước đây luôn được lấp đầy bởi niềm vui nhân tạo do Sphere cung cấp qua các hormone hạnh phúc tổng hợp tiêm vào nguồn nước sinh hoạt hàng ngày từ nhiều thập kỷ nay!

Trần Minh đứng giữa căn phòng họp kín đã trở nên hoang tàn đổ nát, những mảnh kính vỡ vẫn lơ lửng nhưng giờ chúng phản chiếu ánh sáng dịu dàng hơn thay vì sắc thái tím sẫm đáng sợ báo hiệu sự mất ổn định nguy hiểm chết người bất cứ lúc nào đều có thể xảy ra mà thôi!

Hắn nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của Lâm Thanh Hà xuất hiện trong tầm mắt mình từ phía xa kia nơi cửa sổ kính vỡ vụn nhìn ra thành phố rộng lớn nằm dưới tầng lớp màng năng lượng bảo vệ giả tạo này bao phủ toàn bộ khu vực đô thị hóa bên ngoài Sphere là Void sự trống rỗng tuyệt đối nơi thời gian và không gian bị xé nát xã hội bên trong Sphere vận hành dựa trên 'Chỉ Số Ổn Định' khi một cá nhân.

Minh đứng giữa sự im lặng mới, cảm nhận sự thay đổi tinh tế nhưng rõ rệt trong bầu không khí ngột ngạt vốn đã dày đặc mùi ozone và máu sắt từ đầu chương.

Những người xung quanh — những vệ sĩ Hội Đồng đang nằm bất động trên sàn nhà sau khi bị sóng năng lượng của Trần Minh làm tê liệt tạm thời — bắt đầu cử động.

Không phải sự tỉnh táo hoàn toàn, mà là một trạng thái mơ màng đầy thắc mắc và lo âu chưa từng có trong lịch sử kiểm soát tâm trí tập thể này trước đây bao giờ dẫu cho thời gian trôi qua nhanh chóng đến mức khó tin tưởng nổi đối với con người bình thường sống cuộc đời an nhàn tự do thoải mái vô tư lự tuyệt đối luôn đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng đồng thời nữa!

Một cô gái trẻ, có lẽ là trợ lý cá nhân của Giám Đốc Hàn đang ngồi làm việc tại bàn phía góc phòng họp kín trước khi sự cố xảy ra, từ tốn đứng dậy.

Ánh mắt xanh nhạt của cô không còn vẻ đờ đẫn vô hồn điển hình của những công cụ phục vụ Hội Đồng nữa mà lấp lánh ánh sáng tỉnh thức đau đớn nhưng đẹp đẽ lạ thường như bông hoa tulip đỏ thẫm nở rộ giữa tuyết giá lạnh buốt giá mùa đông khắc nghiệt tại thành phố này trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn trong vòng tay cô gái tên Tử Ha — hay đúng hơn là phiên bản nhân tạo được Hội Đồng tạo ra để thay thế Thanh Hà sau khi cô bị 'điều chỉnh'.

"Anh." Cô gái lắp bắp, giọng run rẩy nhưng rõ ràng truyền tải cảm xúc chân thành nhất mà bất kỳ sinh vật sống nào cũng mong muốn đạt được trong cuộc đời ngắn ngủi dễ vỡ như chiếc lá khô trước gió thu se lạnh này mỗi ngày trôi qua nhanh chóng đến mức khó tin tưởng nổi đối với con người bình thường sống cuộc đời an nhàn tự do thoải mái vô tư lự tuyệt đối luôn đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng đồng thời nữa!

"Anh làm gì vậy?

Tại sao tôi cảm thấy.

trống rỗng?"

Trần Minh nhìn cô gái, rồi nhìn lên bầu trời nhân tạo phía trên đỉnh phòng họp kín nơi những vết nứt đang lan tỏa rộng hơn từng giây một như mạng nhện vỡ nát dưới áp lực vô hình nào đó mà cả hai đang tạo ra.

Hắn biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc chiến thực sự — không phải chống lại Hội Đồng hay Giám Đốc Hàn, mà là để giữ cho hy vọng mong manh vừa được thắp lên này khỏi bị dập tắt bởi những phản ứng tự vệ tàn khốc hơn từ chính Sphere Industries trước khi Void nuốt chửng tất cả trở thành địa ngục trần gian rộng mở chào đón mọi người với vẻ mặt tươi tắn giả tạo điển hình của nhân viên phục vụ công cộng hiện đại ngày nay luôn đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng đồng thời nữa!

Nhưng khi Trần Minh cúi xuống nhặt mảnh kính vỡ trên tay, thứ phản chiếu khuôn mặt biến dạng đầy kinh hoàng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm bất khuất của chính anh trong đó khiến hắn quên cả thở.

Mảnh kính bỗng bốc cháy, hiện lên hình ảnh Trần Minh đang bị xiên ngang thân thể bởi chính thanh kiếm anh vừa cầm.

Anh quay đầu, thấy một bóng đen không mặt đứng ngay trước mũi, môi mép đang nhếch lên một nụ cười khinh miệt.

Cánh cửa phòng đóng sập lại
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập