Chương 34
RVC không kịp thở.
Không khí trong phòng mổ lạnh lẽo, mùi formaldehyde tanh hôi chưa tan biến, nhưng cảm giác đau đớn từ vết thương xuyên ngực đã biến mất hoàn toàn.
Thay vào đó, một luồng điện xanh lạnh lẽo chạy dọc theo tĩnh mạch, hòa quyện với dòng code đang cuộn chảy trên cổ tay phải.
Những ký tự `010101...` không còn là những con số vô hồn nữa.
Chúng đang sống.
Chúng đang thở.
Chúng đang ăn mòn da thịt anh, xâm nhập vào hệ thần kinh, và viết lại mã nguồn của thực tại.
RVC ngước lên.
Trần phòng mổ không còn là những tấm panel trắng sạch sẽ.
Chúng đang vỡ vụn, rơi xuống như những mảnh kính vỡ khổng lồ, nhưng không chạm đất.
Thay vào đó, chúng trôi lơ lửng, xoay tròn trong một trọng lực bị đảo ngược.
Anh nhìn thấy mình từ góc độ thứ ba.
Một xác chết nằm trên bàn mổ, máu đỏ tươi chảy thành suối, nhuộm đen tấm vải phẫu thuật.
Nhưng cơ thể anh – cơ thể đang đứng này – thì nguyên vẹn.
Không có vết thương.
Không có máu.
Chỉ có ánh mắt trống rỗng, phản chiếu lại sự điên cuồng của không gian xung quanh.
*"Đây không phải là bệnh viện,"* giọng nói trong đầu anh thì thầm, nhưng lần này, nó không phải là giọng của Elias.
Nó là giọng của chính RVC, nhưng vang lên từ quá khứ, từ một nơi mà ký ức anh đã cố tình lãng quên.
RVC bước xuống khỏi bàn mổ.
Bước chân anh không tạo ra tiếng động.
Sàn nhà bằng thép không gỉ trở nên mềm mại như bùn lầy, nuốt chửng từng bước đi của anh.
Anh di chuyển về phía cánh cửa kính cường lực.
Bên kia cánh cửa, hành lang dài vô tận, nhưng những bóng người đang đi lại ở đó đều bị cắt xén.
Họ chỉ còn là những mảng màu mờ ảo, thiếu đi khuôn mặt, thiếu đi cảm xúc.
Họ là những NPC trong một trò chơi bị lỗi.
Anh đưa tay chạm vào kính.
Nhưng khi ngón tay anh tiếp xúc với bề mặt, những đường nứt bắt đầu lan tỏa.
Không phải do lực tác động vật lý, mà do sự xung đột dữ liệu.
RVC thấy những dòng code đỏ rực xuất hiện dưới lớp kính, cảnh báo: *ERROR: REALITY INTEGRITY COMPROMISED.*
Anh đẩy mạnh.
Cánh cửa vỡ tung, nhưng không có mảnh vỡ bay ra.
Thay vào đó, một khoảng trống đen kịt mở ra, nuốt chửng cánh cửa và cả không gian phía sau.
RVC đứng trước vực thẳm.
Không có gió.
Không có mùi.
Chỉ có sự im lặng chết chóc của những gì không thuộc về thế giới này.
Anh quay lại nhìn xác chết trên bàn mổ.
Xác chết đó mở mắt ra.
Đôi mắt không có đồng tử, chỉ có hai màn hình hiển thị đang đếm ngược: *00:00:05...
00:00:04...*
RVC lùi lại, tim đập thình thịch trong lồng ngực trống rỗng.
Anh vừa khám phá ra sự thật đầu tiên: Cái chết không phải là kết thúc.
Nó chỉ là một lỗi hệ thống cần được sửa chữa.
Và anh, RVC, là kẻ đang cầm chiếc tua vít.
RVC chạy xuống tầng hầm B3, nơi lưu trữ các thiết bị y tế dự phòng.
Không gian hẹp, ánh đèn neon nhấp nháy yếu ớt, tạo ra những bóng đen dài ngoằng và méo mó trên tường.
Anh dựa lưng vào tường, ngực phập phồng, nhưng không phải vì mệt mỏi.
Anh đang cố gắng kiểm soát dòng code trên cổ tay.
Nó không ngừng tăng tốc, các con số xoay tròn như một bánh xe roulette, nhưng mỗi lần quay lại, chúng lại thay đổi tọa độ.
*41.9029° N, 12.4964° E.*
RVC nhận ra địa điểm đó.
Đó là Vatican.
Nhưng tại sao lại là Vatican?
Tại sao một thành phố công nghệ cao, nơi dị năng và Hắc Tự thống trị, lại có liên hệ với một địa điểm tôn giáo cổ xưa?
Anh nhìn vào những thiết bị y tế xung quanh.
Những máy thở, những ống kim loại, những màn hình hiển thị nhịp tim.
Tất cả đều đang phát ra một tần số âm thanh cực thấp, gần như không thể nghe thấy bằng tai người, nhưng RVC cảm nhận được nó qua xương sống.
Nó giống như tiếng thì thầm của một ngàn người đang cầu nguyện cùng lúc.
Anh cúi xuống, nhặt một chiếc bút kim loại từ sàn nhà.
Anh dùng nó vẽ lên mặt đất, cố gắng ghi lại những con số đang hiện ra trong tâm trí mình.
Nhưng khi anh vẽ xong, những đường nét đó tự động di chuyển, kết nối với nhau thành một bản đồ.
Không phải bản đồ địa lý.
Mà là bản đồ của những "Điểm Mù".
Những nơi mà Hắc Tự không thể nhìn thấy.
RVC nhớ lại lời nói của người đàn ông không mặt: *"Nơi mà định mệnh bị đứt gãy."*
Anh nhìn vào bản đồ.
Có ba điểm sáng chói trên đó.
Một điểm ở trung tâm thành phố, nơi tòa nhà của Cục Kiểm Soát Thực Tại đứng sừng sững.
Một điểm ở nghĩa trang cũ, nơi những người có Hắc Tự ngắn ngủi thường được chôn cất.
Và điểm thứ ba...
điểm thứ ba nằm ngay dưới chân anh, ở tầng hầm B3 này.
RVC nhìn xuống đôi chân mình.
Dưới lớp bê tông lạnh giá, một thứ gì đó đang đập.
Nhịp đập đó trùng khớp với nhịp tim của anh.
Không, không phải nhịp tim của anh.
Nó nhanh hơn.
Mãnh liệt hơn.
Giống như trái tim của một con thú hoang đang bị nhốt trong lồng sắt.
Anh lấy dao rạch từ thắt lưng, thứ vũ khí duy nhất anh còn lại sau khi mất thiết bị lục giác.
Anh cắt một miếng bê tông.
Bê tông không vỡ.
Nó chảy ra như nước.
Dưới lớp bê tông là một cánh cửa kim loại, khắc đầy những ký tự mà RVC không thể đọc được.
Chúng không phải là chữ.
Chúng là những ký hiệu toán học, những công thức lượng tử được khắc bằng tay, sâu đến mức có thể chạm vào xương của những người đã chết ở đây.
RVC chạm vào cánh cửa.
Ngay lập tức, một cơn đau dữ dội xé toạc đầu anh.
Hình ảnh flash qua trước mắt: Một đám cháy.
Một đứa trẻ đang khóc.
Một người phụ nữ đang hét lên tên của anh.
Nhưng không phải tên RVC.
Cô ấy đang hét lên một tên khác.
Một tên mà anh không bao giờ muốn nhớ.
Cánh cửa mở ra.
Bên trong là một căn phòng nhỏ, tối om.
Chỉ có một chiếc bàn.
Trên bàn là một cuốn sách.
Không phải cuốn sổ da màu nâu sẫm từ trước.
Đây là một cuốn sách dày, bọc bằng da người.
Những ngón tay của RVC run rẩy khi chạm vào bìa sách.
Anh mở trang đầu tiên.
Trên đó là tên của anh.
Nhưng không phải RVC.
Đó là tên thật của anh.
Tên mà anh đã lãng quên từ ngày anh thức tỉnh dị năng.
Và bên cạnh tên đó là một dòng chữ: *NGUYÊN NHÂN GỐC RỄ.*
RVC nhìn chằm chằm vào cổ tay mình.
Dòng code đỏ rực đang phun ra các ký tự lạ, giống như ngôn ngữ lập trình cổ xưa.
Anh nhớ lại những năm tháng sống trong sợ hãi, luôn né tránh những tai nạn nhỏ nhặt dựa trên dự báo của Hắc Tự.
Nhưng giờ anh nhớ lại những lần "sai sót" – những lúc anh vô tình làm chậm một chiếc xe buýt, hay chạm vào vai một người lạ trên đường phố.
Mỗi lần anh làm vậy, Hắc Tự của người đó thay đổi.
Chỉ một giây.
Chỉ một phút.
Nhưng đủ để thay đổi dòng chảy của số phận.
RVC lật nhanh các trang sách.
Mỗi trang là một sự kiện.
Một vụ tai nạn giao thông.
Một vụ ám sát.
Một vụ cháy lớn.
Và ở mỗi trang, tên của anh xuất hiện.
Không phải là nạn nhân.
Không phải là nhân chứng.
Mà là *biến số*.
Anh là biến số.
Anh là lỗi trong hệ thống.
RVC sững sờ.
Anh không phải là người được chọn để cứu thế giới.
Anh là virus.
Anh là thứ mà hệ thống Hắc Tự không thể dự đoán được, và vì vậy, nó phải loại bỏ anh.
Nhưng thay vì loại bỏ, nó đã cố gắng sửa chữa anh.
Nó đã tạo ra Elias.
Nó đã tạo ra những người mặc vest đen.
Nó đã tạo ra cả cái thế giới này để giam cầm anh.
*"Anh không biết mình đã làm gì,"* giọng nói trong đầu nói, nhưng lần này, nó không còn chất độc.
Nó đầy vẻ thương cảm.
*"Nhưng anh đã làm.
Anh đã bước ra khỏi định mệnh.
Và khi một người bước ra khỏi định mệnh, toàn bộ mạng lưới sụp đổ."*
RVC nhìn vào trang cuối cùng của cuốn sách.
Trên đó là một hình ảnh.
Hình ảnh của anh, đang đứng giữa một thành phố hoang tàn.
Nhưng không phải thành phố này.
Thành phố trong bức vẽ không có tòa nhà.
Không có đường phố.
Chỉ có những cột dữ liệu cao vút, chạm tới trời.
Và ở giữa những cột dữ liệu đó, là một con người.
Một con người đang bị xé nát bởi những sợi dây số liệu.
RVC hiểu rồi.
Dị năng của anh không phải là sức mạnh.
Nó là khả năng *ghi đè*.
Anh có thể viết lại thực tại.
Nhưng mỗi lần anh làm vậy, anh đang giết chết một phiên bản của chính mình.
Và bây giờ, anh đã giết chết quá nhiều phiên bản.
Hệ thống đang sụp đổ.
Anh đóng cuốn sách lại.
Cảm giác trống rỗng trong lồng ngực anh trở nên nặng nề hơn.
Anh không phải là anh hùng.
Anh không phải là phản diện.
Anh là một sự cố.
Một sự cố mà thế giới này không thể chịu đựng nổi.
RVC nhìn vào cánh cửa phòng.
Nó đang đóng lại.
Như thể nó đang bảo vệ anh.
Hoặc có thể, nó đang nhốt anh lại.
Tiếng cửa tầng hầm mở ra.
Ánh đèn pha của xe tăng đặc chủng quét qua khu vực, cắt ngang bóng tối.
RVC nhìn người đàn ông trong vest.
Anh ta bước vào, không mang theo súng.
Chỉ mang theo một chiếc túi da đen.
"Ông giúp tôi vì sao?" RVC hỏi, giọng anh khàn đặc, mệt mỏi.
Người đàn ông đặt chiếc túi xuống sàn.
Anh ta mở nó ra.
Bên trong là một bộ đồ bảo hộ trắng tinh, giống như đồ của kỹ sư hạt nhân.
Nhưng trên đó không có logo của bất kỳ tổ chức nào.
Chỉ có một ký hiệu: Một vòng tròn bị cắt đôi.
"Vì tôi cũng là một lỗi," anh ta cười, mắt nhìn xa xăm, như thể đang nhìn vào một kỷ niệm đau đớn.
"Nhưng lỗi của tôi đã được vá.
còn nguyên vẹn.
Bạn là hy vọng duy nhất để phá vỡ sự độc tài của thời gian."
RVC nhíu mày.
"Độc tài của thời gian?"
"Hắc Tự không phải là định mệnh," người đàn ông nói, giọng anh trầm xuống.
"Nó là một công cụ kiểm soát.
Một cách để giữ cho xã hội ổn định.
Khi người ta biết ngày mình chết, họ sẽ tuân thủ quy tắc.
Họ sẽ không phản kháng.
Họ sẽ chấp nhận số phận.
Nhưng anh...
anh là người duy nhất có thể xóa bỏ Hắc Tự.
Không phải bằng cách giết người.
Mà bằng cách cho họ thấy rằng thời gian là một lựa chọn."
RVC nhìn vào bộ đồ bảo hộ.
"Và nếu tôi từ chối?"
"Thì hệ thống sẽ tự sửa chữa," người đàn ông nói lạnh lùng.
"Và anh sẽ bị xóa sổ.
Không chỉ cơ thể.
Mà cả ký ức.
Cả sự tồn tại của anh sẽ bị lãng quên.
Như thể anh chưa bao giờ sống."
RVC im lặng.
Anh nhìn vào cuốn sách trong tay mình.
Những trang giấy đang tự động cháy thành tro.
Nhưng tro đó không rơi xuống đất.
Nó bay lên, tạo thành những hình ảnh của những người anh đã gặp.
Những người anh đã cứu.
Những người anh đã giết.
Anh nhớ lại cảm giác khi chạm vào ký ức của người chết.
Sự trống rỗng.
Và bây giờ, anh hiểu.
Anh không thể sống trong thế giới này.
Anh là một ngoại lệ.
Và ngoại lệ luôn bị loại bỏ.
RVC bước tới, cầm lấy bộ đồ bảo hộ.
Lạnh như xác chết.
"Cho tôi xem," anh nói.
Người đàn ông mỉm cười.
"Đây là bộ đồ của một Kẻ Điên.
Nó cho phép anh bước vào điểm mù.
Nơi mà Hắc Tự không thể nhìn thấy.
Nơi mà anh có thể viết lại mọi thứ."
RVC mặc bộ đồ vào.
Nó vừa vặn hoàn hảo.
Như thể nó đã được may dành riêng cho anh.
Khi anh kéo khóa lên, một luồng năng lượng dữ dội chạy dọc cơ thể anh.
Anh cảm thấy sức mạnh của mình bùng nổ.
Không phải sức mạnh vật lý.
Mà là sức mạnh của ý chí.
"Chúng ta đi đâu?" RVC hỏi.
"Vào trung tâm," người đàn ông nói.
"Vào nơi mà mọi thứ bắt đầu.
Và kết thúc."
RVC bước vào phòng điều khiển trung tâm.
Hàng ngàn máy chủ đứng sừng sững như những cột đá đen, tỏa nhiệt và tiếng hum đều đều, tạo thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
Ở giữa phòng, một chiếc bàn điều khiển trống trơn, chỉ có một cổng kết nối duy nhất.
Nó giống như một lỗ hổng trong không gian, đen kịt và sâu thẳm.
Người đàn ông trong vest bước ra sau lưng RVC.
Nhưng lần này, anh ta không còn vẻ mặt bình thản.
Anh ta rút ra một khẩu súng laser.
Ánh sáng đỏ từ đầu súng chiếu thẳng vào lưng RVC.
"Xin lỗi," người đàn ông nói, giọng anh đầy tiếc nuối.
"Nhưng tôi không thể để anh bước vào đó một mình.
Hệ thống cần một hy tế.
Một hy tế đủ mạnh để phá vỡ vòng lặp."
RVC quay lại.
Anh nhìn vào mắt người đàn ông.
Anh thấy sự sợ hãi.
Không phải sợ anh.
Mà sợ chính mình.
"Ông không giúp tôi," RVC nói, giọng anh bình tĩnh đáng kinh ngạc.
"Ông đang dùng tôi."
"Chúng ta đều là công cụ," người đàn ông nói.
"Chỉ khác nhau là ai cầm tua vít."
RVC không chạy.
Anh không tấn công.
Anh chỉ đơn giản là...
mở rộng tâm trí.
Anh để dị năng của mình lan tỏa, chạm vào những sợi dây vô hình kết nối mọi người trong phòng.
Và anh thấy chúng.
Những sợi dây đen, mảnh manh, nhưng bền bỉ.
Chúng nối từ cổ tay của người đàn ông đến cuốn sách.
Đến hàng ngàn máy chủ.
Đến hàng triệu người khác trong thành phố.
RVC nắm chặt nút thắt đó.
Và anh kéo.
Không gian trong phòng vỡ tan.
Người đàn ông bị ném ra phía sau, đập vào tường.
Súng của anh ta rơi xuống sàn, vỡ vụn.
RVC đứng giữa đống đổ nát, mắt anh đỏ ngầu.
Năng lượng của anh đang bùng nổ, không kiểm soát.
*"Anh đang phá vỡ mạng lưới,"* giọng nói trong đầu hét lên.
*"Anh đang giết họ!
Anh đang giết tất cả!"*
RVC mở mắt.
Anh nhìn vào người đàn ông.
Người đàn ông không còn đứng đó.
Anh ta đã biến thành tro bụi.
Chỉ còn lại bộ vest đen, rỗng tuếch, rơi xuống sàn nhà.
RVC nhìn vào bàn điều khiển.
Cổng kết nối đang mở rộng.
Nó không còn là một lỗ hổng.
Nó là một cánh cửa.
Và bên kia cánh cửa, RVC thấy một bóng người.
Một bóng người đang quay lưng lại, chờ đợi anh.
RVC bước tới.
Và khi anh chạm vào cánh cửa, anh thấy tên của mình được khắc trên đó.
Nhưng không phải RVC.
Đó là tên của Elias.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận