Chương 33

Chương 33 — Điểm Mù Định Mệnh



RVC không chạy.

Anh đứng im, ngón tay run rẩy chạm vào cổ tay trái nơi "Hắc Tự" đang nhấp nháy đỏ chót.

Con số *00:00:00* không còn đếm ngược mà giãn nở, như một vết thương hở trên da thịt.

Giọng nói trong đầu lại vang lên, lạnh lẽo và sắc bén như dao găm: *"Họ không tìm anh.

Họ đang săn mồi.

Và anh là con mồi duy nhất biết đường về."*

Không gian xung quanh bắt đầu méo mó.

Những tòa nhà chọc trời của khu trung tâm tài chính, vốn sừng sững dưới ánh đèn neon, giờ đây trông như những cột xương trắng nhô lên từ đại dương đen tối.

Tiếng ồn ào của giao thông, tiếng còi xe, tiếng người qua lại—all of it—bị hút vào một chân không tĩnh lặng đáng sợ.

Chỉ còn lại tiếng đập của tim anh, mạnh mẽ và hỗn loạn, như tiếng trống trận trong một trận chiến mà anh chưa hề tham gia.

RVC nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào sự ổn định của cơ thể.

Dị năng cấp 1 của anh đang phản ứng dữ dội với sự thay đổi của thực tại.

Nó không còn là những tia lửa điện hay sức mạnh vật lý đơn thuần.

Nó là một thứ gì đó sâu thẳm hơn, một thứ gì đó ăn mòn ranh giới giữa ý thức và vật chất.

Anh cảm thấy da thịt mình nóng lên, không phải do nhiệt độ, mà do sự hiện diện của một "tín hiệu" lạ.

Tín hiệu đó đến từ phía sau lưng.

RVC quay người lại.

Không có ai ở đó.

Chỉ có một bức tường bê tông xám xịt, ẩm ướt vì sương đêm.

Nhưng trên bề mặt bê tông, những vết nứt nhỏ đang lan rộng, tạo thành một hình dạng kỳ lạ.

Nó giống như một con mắt.

Một con mắt đang mở ra, nhìn thẳng vào linh hồn anh.

*"Đừng sợ,"* giọng nói trong đầu thì thầm, lần này không còn khinh miệt mà mang một vẻ đau khổ kỳ lạ.

*"Đó không phải là con mắt của họ.

Đó là con mắt của chính anh.

Anh đang nhìn thấy những gì đã xảy ra trước khi anh sinh ra."*

RVC bước tới, bàn tay run rẩy chạm vào vết nứt.

Khi ngón tay anh tiếp xúc với bê tông, một luồng dữ liệu thô, hỗn loạn tràn vào đầu anh.

Không phải hình ảnh.

Không phải âm thanh.

Mà là cảm giác.

Cảm giác của sự sợ hãi tột độ.

Cảm giác của một đứa trẻ bị bỏ rơi trong bóng tối.

Cảm giác của một người đàn ông đang nhìn thấy cái chết của chính mình từ xa hàng thập kỷ, và không thể làm gì khác ngoài việc chờ đợi.

Anh rút tay ra, thở hổn hển.

Mồ hôi lạnh đẫm lưng áo.

Anh vừa chạm vào ký ức của một người chết.

Hoặc có thể, là ký ức của chính anh trong một dòng thời gian khác.

"Đây là gì?" RVC thì thầm, giọng anh nghẹn lại trong cổ họng.

*"Đây là điểm mù,"* giọng nói trả lời.

*"Nơi mà Hắc Tự không thể nhìn thấy.

Nơi mà định mệnh bị đứt gãy.

Và anh, RVC, là người duy nhất có thể bước vào đó."*



RVC lao vào một hẻm nhỏ tối om, nơi hệ thống camera giám thị của thành phố có điểm mù cố định.

Anh dựa lưng vào bức tường bê tông ẩm mốc, thở hổn hển.

Thiết bị lục giác trong tay nóng lên, nóng đến mức đốt cháy da.

Anh cố gắng phá vỡ nó, nhưng kim loại đó dường như đang hòa nhập với cơ thể anh.

Bỗng nhiên, một cánh cửa sắt cũ kỹ, bị gỉ sét bao phủ, mở ra trước mặt anh.

Không có tiếng động.

Không có lực đẩy.

Nó chỉ đơn giản là mở ra, như thể nó đã chờ đợi anh từ rất lâu.

Bên trong là một căn phòng nhỏ, trắng xóa.

Không phải màu trắng của sơn, mà là màu trắng của sự trống rỗng.

Không có bàn ghế.

Không có cửa sổ.

Chỉ có một chiếc ghế điện ở giữa phòng, và trên đó, một cuốn sổ da màu nâu sẫm.

RVC bước vào.

Cánh cửa đóng sập lại phía sau lưng anh, khóa chặt.

Anh tiến về phía chiếc ghế.

Cuốn sổ nằm đó, trang giấy đầu tiên mở ra.

Trên đó, không có chữ viết.

Chỉ có một hình ảnh được vẽ bằng mực đen, nét vẽ run rẩy và điên cuồng.

Đó là hình ảnh của một thành phố.

Nhưng không phải thành phố này.

Thành phố trong bức vẽ đang cháy.

Những tòa nhà đổ nát.

Người dân chạy trốn, nhưng không có ai quay lại nhìn.

Và ở trung tâm của đám cháy, có một người đàn ông.

Người đàn ông đó không có mặt.

Chỉ có một khoảng trống hình oval, đen nháy.

RVC chạm vào trang giấy.

Ngay lập tức, hình ảnh bắt đầu chuyển động.

Những ngọn lửa trong bức vẽ bùng lên.

Tiếng gào thét vang lên từ sâu thẳm trong tâm trí anh.

Anh thấy mình đang đứng giữa đám cháy.

Anh thấy bàn tay mình đang cầm một cây đèn pin.

Ánh sáng chiếu vào một cái xác.

Cái xác đó là của anh.

RVC nhảy lùi lại, tim đập thình thịch.

Anh nhìn vào cuốn sổ.

Trang giấy tiếp theo tự động lật ra.

Lại là hình ảnh của anh.

Lần này, anh đang đứng trên đỉnh một tòa nhà, nhìn xuống.

Dưới chân anh là hàng ngàn người.

Và tất cả họ đều đang nhìn lên.

Họ đang nhìn anh với ánh mắt của sự tôn thờ.

Và sự sợ hãi.

*"Anh là nguyên nhân,"* giọng nói trong đầu nói, giọng đầy chất độc.

*"Anh không biết mình đã làm gì.

Nhưng họ biết.

Và họ sẽ giết anh để kết thúc nó."*

RVC nắm chặt cuốn sổ.

Bàn tay anh run rẩy.

Anh không hiểu.

Anh chỉ là một người bình thường.

Anh không có sức mạnh.

Anh không có kế hoạch.

Anh chỉ là một kẻ lạc đường trong một thế giới đang sụp đổ.

Nhưng nếu anh là nguyên nhân, thì tại sao anh lại cảm thấy...

trống rỗng?

Cánh cửa phòng sạch đóng sập lại.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang.

Không phải Thanh Trữ.

Lần này là những kẻ mặc vest đen, mang theo súng trường tấn công.

"Cục Kiểm Soát Thực Tại", tầng lớp cai trị thật sự của thành phố.

RVC nắm chặt cuốn sổ.

Anh không thể chạy.

Anh là nguyên nhân.

Nếu anh chạy, anh sẽ mang theo sự hủy diệt đến mọi nơi anh đi.

Cánh cửa phòng sạch bị phá tung.

Ba bóng dáng bước vào.

Họ không nhìn RVC.

Họ nhìn vào cuốn sổ trong tay anh.

"Đưa nó ra," người đứng giữa nói.

Giọng anh lạnh lùng, không cảm xúc.

"Đó là tài sản của Cục.

Không phải của anh."

RVC nhìn vào họ.

Anh thấy sự sợ hãi trong mắt họ.

Không phải sợ anh.

Mà sợ cuốn sổ.

Sợ những gì nó chứa đựng.

"Anh là ai?" RVC hỏi.

"Chúng tôi là những người dọn dẹp," người kia trả lời.

"Và anh là rác cần được xử lý."

Họ rút súng.

Không có cảnh báo.

Không có lời đe dọa.

Chỉ có sự kết thúc.

RVC nhắm mắt lại.

Anh không phòng thủ.

Anh không tấn công.

Anh chỉ đơn giản là...

mở rộng tâm trí.

Anh để dị năng của mình lan tỏa, chạm vào những sợi dây vô hình kết nối mọi người trong phòng.

Và anh thấy chúng.

Những sợi dây đen, mảnh manh, nhưng bền bỉ.

Chúng nối từ cổ tay của những người mặc vest đen đến cuốn sổ.

Đến hàng triệu người khác trong thành phố.

Mỗi sợi dây là một cuộc sống.

Một số phận.

Một Hắc Tự.

Và cuốn sổ...

cuốn sổ là nút thắt.

RVC nắm chặt nút thắt đó.

Và anh kéo.

Không gian trong phòng vỡ tan.

Những người mặc vest đen bị ném ra phía sau, đập vào tường.

Súng của họ rơi xuống sàn, vỡ vụn.

RVC đứng giữa đống đổ nát, mắt anh đỏ ngầu.

Năng lượng của anh đang bùng nổ, không kiểm soát.

*"Anh đang phá vỡ mạng lưới,"* giọng nói trong đầu hét lên.

*"Anh đang giết họ!

Anh đang giết tất cả!"*

RVC mở mắt.

Anh nhìn vào những người mặc vest đen.

Họ không còn đứng đó.

Họ đã biến thành tro bụi.

Chỉ còn lại những bộ vest đen, rỗng tuếch, rơi xuống sàn nhà.

RVC nhìn vào bàn tay mình.

Những ngón tay anh đang cháy đen.

Anh vừa giết họ.

Không phải bằng sức mạnh vật lý.

Mà bằng cách cắt đứt sợi dây kết nối họ với thực tại.

Và anh cảm thấy...

Một nụ cười khổ sở, đầy chất độc.

"Vậy là tôi không phải là người được chọn.

Tôi là thùng rác."

Ông già gật đầu.

"Chính xác.

Và thùng rác cần được đổ thải."

Bỗng nhiên, RVC cảm thấy "Hắc Tự" trên cổ tay nóng rực lên.

Không phải do thiết bị, mà do ý chí của chính anh.

Anh nhớ lại lời nói trong đầu chương trước.

*Bạn là cái bóng của anh ta.*

Anh không phải là RVC.

Anh là cái bóng của Elias.

Và cái bóng không thể tồn tại nếu không có ánh sáng.

RVC nhìn vào cuốn sổ.

Trang cuối cùng của nó đang hiển thị một dòng chữ: *"Để cứu thế giới, anh phải xóa bỏ chính mình."*

Anh hiểu rồi.

Anh không thể chiến đấu với họ.

Anh không thể chạy trốn.

Cách duy nhất để kết thúc điều này là trở thành một phần của nó.

Trở thành một phần của Hắc Tự.

Trở thành một phần của định mệnh.

RVC đặt cuốn sổ xuống sàn.

Anh ngồi xuống, nhắm mắt lại.

Anh tập trung vào năng lượng bên trong mình.

Anh không đẩy nó ra.

Anh kéo nó vào.

Anh nén nó lại, cho đến khi nó trở thành một điểm nhỏ, sắc bén, như một mũi kim.

Và rồi, anh đâm nó vào chính trái tim mình.

Cơn đau dữ dội xé toạc cơ thể anh.

Anh cảm thấy da thịt mình cháy sém.

Anh cảm thấy xương cốt mình vỡ vụn.

Nhưng anh không hét lên.

Anh chỉ mỉm cười.

Và rồi, anh biến mất.

Không phải chết.

Mà là hòa tan.

Khi mọi thứ tan thành bụi, RVC không biến mất.

Anh trôi nổi trong một khoảng trắng vô tận.

Trước mặt anh xuất hiện một cánh cửa gỗ cũ kỹ, khắc dòng chữ: *"Phòng Quan Sát - Cấp Độ 1."*

Anh bước qua cánh cửa.

Bên kia là một căn phòng điều khiển khổng lồ, với hàng ngàn màn hình hiển thị cuộc sống của từng người dân trong thành phố.

Và ở giữa phòng, một người đàn ông ngồi trên chiếc ghế xoay, quay lưng lại với anh.

"Chào mừng đến với thế giới thực, RVC," người đàn ông nói, giọng anh vang lên trong không gian trống rỗng.

"Hoặc có lẽ, nên gọi là...

thế giới ảo?"

RVC nhìn vào màn hình.

Trên đó, hình ảnh của anh đang được hiển thị.

Nhưng không phải là anh.

Mà là một con số.

Một con số đang đếm ngược.

*00:00:01.*

Và rồi, nó dừng lại.

"Và bây giờ," người đàn ông quay lại, khuôn mặt anh là một khoảng trống đen nháy.

"Chúng ta bắt đầu lại."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập