Chương 35

Chương 35: Điểm Mù Định Mệnh

RVC không nhìn thấy bàn tay mình nữa.

Thay vào đó, trước mắt anh là một lưới ma trận dữ liệu xanh lá cây bao trùm toàn bộ căn hộ tầng 45.

Những con số trên cổ tay anh – *2048.10.15 08:00:00* – đang nhấp nháy đỏ chói, không còn là dự đoán tử thần mà là một mã lỗi hệ thống: `ERROR: TIMESTAMP_CORRUPTED`.

Không khí trong phòng trở nên nặng nề, giống như áp suất trước khi một cơn bão nhiệt đới đổ bộ.

Mỗi hơi thở của RVC đều tạo ra những gợn sóng nhỏ trong không gian, làm rung chuyển các phân tử bụi lơ lửng.

Anh cảm thấy đầu óc mình đang bị xé toạc bởi dòng thông tin khổng lồ.

Không phải là kiến thức, mà là *ngữ nghĩa*.

Anh hiểu được ý nghĩa của từng pixel ánh sáng, từng rung động âm thanh.

Anh thử bước về phía cửa sổ kính cường lực.

Với tư cách Administrator, anh không cần mở cửa.

Anh chỉ cần "xóa" khái niệm về rào cản vật lý.

RVC đưa tay ra, ngón trỏ chạm nhẹ vào mặt kính.

Một hiệu ứng sóng gợn màu xám lan tỏa.

Kính cường lực không vỡ, nó *biến mất*, để lại một khoảng trống trơ trọi.

Gió đêm của thành phố thổi vào, lạnh buốt và mang theo mùi ô nhiễm đặc trưng của công nghiệp dị năng.

Nhưng RVC không cảm thấy lạnh.

Anh chỉ cảm thấy...

trống rỗng.

Anh bước ra ban công.

Dưới chân anh là thành phố Neo-Veridia, một rừng bê tông và thép sáng đèn.

Nhưng qua con mắt Administrator, RVC không nhìn thấy những tòa nhà cao tầng.

Anh nhìn thấy những cột dữ liệu.

Mỗi tòa nhà là một chuỗi mã nguồn khổng lồ, nối liền nhau bằng những sợi dây sáng màu vàng kim – đó là mạng lưới Hắc Tự.

Và anh thấy những con người.

Họ không phải là những sinh vật sống.

Họ là những nút kết nối.

Những điểm dữ liệu di chuyển trong một hệ thống được lập trình sẵn.

RVC nhìn xuống một người đàn ông đang đi bộ trên vỉa hè bên dưới.

Trên cổ tay người đàn ông đó, dòng số `2049.05.12` phát ra ánh sáng mờ nhạt.

Nhưng ngay bên cạnh nó, RVC thấy một dòng mã phụ: `PROBABILITY_OF_DEATH: 99.8%`.

RVC nhíu mày.

Anh tập trung vào người đàn ông đó.

Anh đưa tay lên, ngón tay cái và ngón trỏ chụm lại, như thể đang kéo một sợi dây vô hình.

*Thay đổi,* anh nghĩ.

Người đàn ông dưới kia đột ngột trượt chân.

Anh ta ngã xuống, va mạnh vào lề đường.

Đầu anh ta đập vào một viên đá nhỏ.

Máu chảy ra.

Nhưng thay vì chết, anh ta đứng dậy, run rẩy, và tiếp tục đi.

RVC nhìn vào dòng số trên cổ tay người đàn ông.

Nó đã thay đổi.

`2049.05.12` biến thành `2049.05.12 14:30:05`.

Giờ chết đã bị kéo dài.

Chỉ vài giờ.

Nhưng nó đã thay đổi.

RVC lùi lại, lưng va vào tường ban công.

Tim anh đập thình thịch.

Anh vừa can thiệp vào định mệnh.

Và hệ thống không phản ứng.

Không có cảnh báo.

Không có lực lượng đặc nhiệm xuất hiện.

Chỉ có sự im lặng đáng sợ của một thế giới bị lỗi.

Anh quay trở lại phòng.

Bộ đồ bảo hộ trắng tinh vẫn còn trên sàn, nhưng giờ nó trông như một đồ vật lạc lõng trong một thế giới khác.

RVC ngồi xuống, ôm đầu.

Những ký tự lạ từ cuốn sách trước đó vẫn đang chạy trong đầu anh, nhưng giờ chúng có ý nghĩa.

Chúng không phải là ngôn ngữ lập trình cổ xưa.

Chúng là *lệnh*.

`DELETE_OBJECT: ELIAS`
`RESTORE_BACKUP: RVC_V1`

RVC run lên.

Người đàn ông trong vest.

Người đã biến thành tro bụi.

RVC nhớ lại cảm giác khi anh kéo những sợi dây số liệu.

Anh đã không chỉ phá vỡ mạng lưới.

Anh đã *xóa* Elias.

Nhưng tại sao Elias lại biến mất?

Tại sao bộ vest lại còn nguyên?

RVC đứng dậy, đi tới chiếc bàn điều khiển trống trơn mà anh vừa bước qua.

Ở đó, nơi trước đây là một lỗ hổng không gian, giờ là một màn hình hologram đang hiển thị một giao diện quen thuộc.

Nó giống như hệ điều hành của một chiếc điện thoại thông minh, nhưng phức tạp hơn gấp ngàn lần.

Ở giữa màn hình là một biểu tượng: Một vòng tròn bị cắt đôi.

RVC chạm vào nó.

Màn hình mở ra.

Một danh sách tên hiện ra.

Hàng ngàn tên.

Hàng triệu tên.

Mỗi tên đi kèm với một trạng thái: `ACTIVE`, `CORRUPTED`, `DELETED`.

RVC cuộn danh sách xuống.

Anh tìm tên của mình.

`RVC: STATUS - ADMIN`

Và ngay bên dưới, một dòng khác:

`ELIAS: STATUS - ARCHIVED`

RVC thở dốc.

Elias không chết.

Anh ta được *lưu trữ*.

Như một bản sao lưu.

Như một phiên bản cũ của một phần mềm đã bị gỡ cài đặt.

RVC cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

Những ký ức không phải của anh bắt đầu tràn vào.

Anh thấy một phòng thí nghiệm.

Anh thấy những ống nghiệm chứa đầy chất lỏng xanh lá cây.

Anh thấy một người đàn ông trẻ tuổi, với đôi mắt màu xanh dương, đang khóc.

Đó là Elias.

Nhưng không phải Elias mà RVC vừa gặp.

Đây là Elias của quá khứ.

Người đàn ông trẻ tuổi nói: *"Tôi không thể để anh làm điều đó.

Nó sẽ phá vỡ hệ thống."*

RVC – phiên bản RVC trong ký ức – đáp lại: *"Tôi không có lựa chọn.

Tôi phải cứu cô ấy."*

RVC thực tại rên lên.

Anh nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Máu chảy ra, nhưng không đỏ.

Nó màu đen.

Màu của Hắc Tự.

Anh không phải là một người bình thường.

Anh không phải là một dị nhân ngẫu nhiên.

Anh là một sản phẩm.

Và Elias...

Elias là người bảo vệ anh.

Hay là người giam giữ anh?

RVC nhìn vào danh sách trên màn hình.

Anh cuộn lên đầu.

Ở đó, tên của người đầu tiên trong danh sách là `ADMIN_01`.

Và tên đó là `ELIAS`.

RVC sững sờ.

Elias không phải là một lỗi.

Anh ta là Administrator đầu tiên.

Và RVC là Administrator thứ hai.

Nhưng tại sao Elias lại muốn giết RVC?

Tại sao anh ta lại nói rằng RVC là hy vọng duy nhất để phá vỡ sự độc tài của thời gian?

RVC nhìn vào dòng mã cuối cùng của Elias: `REASON_FOR_DELETION: CONFLICT_OF_INTEREST`.

Xung đột lợi ích.

RVC đóng màn hình lại.

Anh cần tìm hiểu thêm.

Anh cần biết ai là người tạo ra hệ thống này.

Ai là người đặt những Hắc Tự lên cổ tay của mọi người.

Anh bước ra khỏi căn hộ.

Cánh cửa tự động đóng lại sau lưng anh.

Hành lang tầng 45 tối om.

Ánh đèn khẩn cấp nhấp nháy, tạo ra những bóng đen dài và méo mó.

RVC đi xuống thang bộ.

Mỗi bước chân của anh đều tạo ra một tiếng vang lạ, như thể anh đang đi trong một hầm mộ.

Anh cảm thấy sự hiện diện của những thứ gì đó đang theo dõi anh.

Không phải con người.

Không phải máy móc.

chính hệ thống.

Khi anh bước vào sảnh đại sảnh của tòa nhà, một người đàn ông đang đứng chờ anh.

Anh ta mặc một bộ vest đen, giống hệt như người đàn ông trước đó.

Nhưng lần này, anh ta không mang theo súng.

Anh ta mang theo một chiếc hộp nhỏ bằng kim loại.

RVC dừng lại.

Anh không sợ hãi.

Anh chỉ cảm thấy tò mò.

"Ông là ai?" RVC hỏi.

Người đàn ông mỉm cười.

Nụ cười của anh ta không có sự thiện cảm.

Nó lạnh lùng, tính toán.

"Tôi là người dọn dẹp," anh ta nói.

"Và bạn vừa làm bẩn nhà."

RVC nhìn vào chiếc hộp.

Anh biết bên trong đó là gì.

Đó không phải là một vũ khí.

Đó là một *định nghĩa*.

"Ông không thể xóa tôi," RVC nói.

"Tôi là Administrator."

"Không," người đàn ông nói.

"Bạn chỉ là một quản trị viên cấp thấp.

Và hệ thống này...

có những quy tắc mà ngay cả Administrator cũng không thể vượt qua."

Người đàn ông mở chiếc hộp ra.

Bên trong là một viên đá đen, nhỏ bằng hạt đậu.

Nó phát ra một ánh sáng mờ, giống như ánh sáng của Hắc Tự.

"Đây là gì?" RVC hỏi.

"Đây là điểm mù," người đàn ông nói.

"Nơi mà Hắc Tự không thể nhìn thấy.

Nơi mà bạn có thể viết lại mọi thứ.

Nhưng để vào đó, bạn phải trả giá."

RVC nhíu mày.

"Trả giá gì?"

"Ký ức của bạn," người đàn ông nói.

"Tất cả những gì bạn biết về bản thân.

Về thế giới này.

Về những người bạn yêu thương.

Bạn sẽ quên tất cả.

Và khi bạn bước ra, bạn sẽ là một người hoàn toàn mới."

RVC nhìn vào viên đá đen.

Anh cảm thấy một sự hấp dẫn kỳ lạ.

Một sự thôi thúc.

Anh muốn biết sự thật.

Anh muốn biết mình là ai.

Nhưng nếu anh quên đi tất cả, liệu anh còn là RVC nữa không?

"Và nếu tôi từ chối?" RVC hỏi.

"Thì tôi sẽ xóa bạn," người đàn ông nói.

"Và lần này, không có bản sao lưu."

RVC nhìn vào viên đá.

Anh nhìn vào người đàn ông.

Và anh thấy trong mắt người đàn ông đó, sự sợ hãi.

Không phải sợ anh.

Mà sợ chính mình.

RVC bước tới.

Anh đưa tay ra, cầm lấy viên đá đen.

Lạnh hơn cả cái chết.

Và khi anh chạm vào nó, thế giới xung quanh anh bắt đầu tan biến.


RVC tỉnh dậy.

Anh đang nằm trên sàn nhà của căn hộ tầng 45.

Bộ đồ bảo hộ trắng tinh vẫn còn trên người.

Anh cảm thấy đau đớn.

Không phải đau về thể xác.

Mà đau về tinh thần.

Anh nhớ mọi thứ.

Anh nhớ bãi biển.

Anh nhớ Elias.

Anh nhớ những xác người.

RVC đứng dậy, run rẩy.

Anh nhìn vào gương.

Khuôn mặt anh vẫn là của anh.

Nhưng đôi mắt...

đôi mắt anh giờ có màu xanh dương.

Giống như Elias.

RVC chạm vào cổ tay mình.

Hắc Tự đã biến mất.

Thay vào đó là một ký hiệu: Một vòng tròn bị cắt đôi.

Và bên dưới nó, một dòng chữ nhỏ: `ADMIN_ACCESS_GRANTED`.

Một nụ cười điên cuồng.

Anh không phải là một người bình thường.

Anh không phải là một dị nhân.

Anh là hệ thống.

Và hệ thống vừa được khởi động lại.

RVC bước ra khỏi căn hộ.

Hành lang tối om.

Nhưng lần này, anh không sợ bóng tối.

Vì anh chính là bóng tối.

Và anh sẽ viết lại câu chuyện này.

Cho dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập