Chương 35
Không gian tại đây không còn tuân theo quy luật vật lý thông thường.
Mỗi bước chân Sở Kha Thiện đặt xuống đều khiến mặt đất rung chuyển, không phải vì lực tác động, mà vì sự xói mòn của thời gian tại chính điểm tiếp xúc.
Hắn đứng giữa đống đổ nát của tòa tháp Trụ Thời, nơi mà trước đó là trung tâm kiểm soát dòng chảy linh lực của cả Ma Giới.
Không khí nặng nề, mùi ozone và mùi máu khô hòa quyện, tạo nên một hương vị của sự tan vỡ.
Đối diện với hắn, Cự Phách – một trong những đỉnh cao của thế hệ tu tiên giả hiện nay, cảnh giới Hóa Thần cùng tuyền, đang run rẩy.
Không phải vì sợ hãi cái chết, mà vì sợ hãi sự bất thường.
Linh lực trong cơ thể Cự Phách đang điên cuồng chuyển động, cố gắng bù đắp cho những lỗ hổng mà khí tức của Sở Kha Thiện đã gây ra.
"Ngươi điên rồi sao?" Giọng nói của Cự Phách vang lên, không còn sự kiêu ngạo của một trưởng lão, mà là sự kinh hãi tột độ.
"Trong khoảng không gian này, thời gian đang bị ngưng tụ.
Ngươi đang hút lấy sinh mệnh của chính mình để duy trì trạng thái này.
Một khi linh hải của ngươi cạn kiệt, ngươi sẽ hóa thành tro bụi trước khi kịp thở hơi cuối cùng."
Sở Kha Thiện không đáp lời.
Đôi mắt hắn mở to, nhưng ánh nhìn không tập trung vào Cự Phách.
Hắn đang nhìn vào những dòng chảy vô hình của nguyên lực đang cuộn xoáy quanh họ.
Đối với một tu sĩ cấp Hóa Thần, thế giới vốn dĩ chậm chạp hơn người thường gấp ngàn lần.
Nhưng với Sở Kha Thiện, ngay cả sự chậm chạp ấy cũng trở nên quá nhanh, quá ồn ào.
Hắn nghe thấy tiếng thì thầm của những linh hồn bị giam cầm trong từng hạt bụi thời gian.
Hít một hơi thật sâu, Sở Kha Thiện nhắm mắt lại.
Hắn không phòng thủ.
Khi Cự Phách đánh ra một chưởng phong mang theo áp lực của ngàn năm tích lũy, thay vì dùng linh lực chống cự, Sở Kha Thiện *chấp nhận* sự hỗn loạn.
Hắn mở rộng tâm trí, để cho luồng năng lượng hủy diệt đó tràn vào cơ thể.
Đây không phải là sự đầu hàng.
Đây là sự hòa nhập.
Chưởng phong của Cự Phách chạm vào lồng ngực Sở Kha Thiện, nhưng thay vì xé nát cơ thể, nó bị hút vào những vân đen đang lan tỏa trên da thịt hắn.
Những vết nứt đó phát sáng, không phải bằng ánh sáng rực rỡ, mà bằng một màu đen tuyền sâu thẳm, giống như những hố đen thu nhỏ.
Sở Kha Thiện cảm thấy đau đớn.
Mỗi tế bào trong cơ thể hắn đều gào thét khi phải chịu đựng áp lực của ngàn năm tu luyện.
Nhưng trong đau đớn ấy, hắn tìm thấy sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Hắn không chống lại.
Hắn trở thành khoảng trống.
Cự Phách không còn tấn công.
Lão hạ chưởng, thở hồng hộc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Linh lực trong cơ thể lão gần như cạn kiệt, không phải vì chiến đấu, mà vì sự sợ hãi.
Lão nhận ra rằng đối thủ của mình không còn tuân theo quy luật tu luyện mà lão đã biết.
"Sở Kha Thiện, ngươi không hiểu," Cự Phách nói, giọng run rẩy.
"Ngươi nghĩ ta và những người khác trong phái Trụ Thời là kẻ độc tài?
Chúng ta đang giữ thế giới này không bị sụp đổ.
Nếu thời gian chảy tự nhiên, nếu những kẻ yếu được sống lâu như kẻ mạnh, sự cân bằng sẽ bị phá vỡ.
Linh thạch sẽ cạn kiệt.
Thiên đạo sẽ sụp đổ.
Và toàn bộ Vạn Cổ Ma Giới sẽ bị nuốt chửng bởi vực thẳm thời gian."
Lão chỉ tay về phía bầu trời xám xịt.
"Nhìn lên kia.
Ngươi thấy gì?
Đó không phải là bầu trời.
Đó là vết thương của thế giới.
Chúng ta đang khâu lại vết thương đó bằng máu và linh lực của vô số tu sĩ.
Nếu ngươi phá vỡ chiếc đồng hồ, vết thương đó sẽ mở rộng.
Và tất cả chúng ta, từ cao nhất đến thấp nhất, sẽ rơi vào vực thẳm."
Sở Kha Thiện lắng nghe.
Hắn không cắt lời.
Trong sự tĩnh lặng của cảnh giới Hóa Thần, hắn có thể nghe thấy nhịp đập của trái tim Cự Phách, nghe thấy dòng chảy của linh lực trong kinh mạch lão.
Và hắn nhận ra một sự thật đáng sợ: Cự Phách nói thật.
Nhưng đó chỉ là một nửa sự thật.
"Ngươi đang nói về sự tồn tại," Sở Kha Thiện đáp, giọng đều đều.
"Nhưng ngươi đang định nghĩa sự tồn tại bằng sự giam cầm.
Ngươi giữ cho vết thương không mở rộng, nhưng ngươi cũng ngăn không cho nó lành lại.
Ngươi biến những linh hồn thành nguyên liệu để duy trì sự giả tạo này.
Đó không phải là bảo vệ.
Đó là nô dịch."
"Và ngươi thì khác?" Cự Phách cười cay đắng.
"Ngươi sẽ để cho tất cả chúng ta chết để tìm tự do?
Đó là sự ngu ngốc.
Tự do không có ý nghĩa nếu không có sự sống để hưởng thụ nó."
"Tự do không phải là mục đích," Sở Kha Thiện nói, mắt hắn bỗng chốc trở nên sắc lạnh.
"Tự do là điều kiện tiên quyết để tìm ra sự thật.
Và sự thật là, thế giới này không cần được khâu lại.
Nó cần được tái sinh."
Hắn giơ tay lên.
Những vân đen trên cơ thể hắn phát sáng mạnh hơn.
Hắn không còn cố gắng kiểm soát linh lực.
Hắn để cho nó chảy tự do, hỗn loạn, giống như dòng sông vỡ bờ.
Sự áp lực của thời gian xung quanh hắn tăng lên gấp bội.
Những hạt bụi rơi xuống chậm lại, treo lơ lửng trong không trung.
Cự Phách cảm thấy cơ thể mình nặng trĩu, như thể đang chịu áp lực của cả một đại dương.
"Ngươi đang đánh cược sinh mệnh của toàn bộ thế giới," Cự Phách gầm lên, nhưng giọng nói của lão bị bóp nghẹt bởi áp lực không gian.
"Ta đã đánh cược từ lâu," Sở Kha Thiện đáp.
"Và giờ, là lúc thu hồi."
Cự Phách quỳ xuống, kinh sợ.
Lão không còn dám đứng dậy.
Lão nhận ra rằng kẻ đứng trước mặt mình không còn là một tu tiên giả, mà là một hiện tượng tự nhiên.
Sự hiện diện của Sở Kha Thiện khiến không gian xung quanh méo mó, ánh sáng bị bẻ cong, và âm thanh bị nuốt chửng.
Sở Kha Thiện nhìn xuống Cự Phách, giọng nói vang lên như tiếng chuông báo tử, nhưng không hề có cảm xúc.
"Ta không hủy diệt thế giới.
Ta chỉ mới bắt đầu giải phóng nó."
Hắn nâng tay lên, nhìn vào những vân đen trên cơ thể.
Chúng không còn là những vết thương.
Chúng là những dấu hiệu của sự chuyển hóa.
Hắn đã không chết.
Hắn đã tái sinh.
Nhưng sự tái sinh này có giá trị gì?
Hắn không biết.
Hắn chỉ biết rằng, hành trình của hắn chưa kết thúc.
Và rồi, từ trong bóng tối phía sau, một giọng nói vang lên.
Một giọng nói quen thuộc, nhưng lại xa lạ.
"Con trai à," giọng nói đó nói, "con đã về đúng lúc."
Sở Kha Thiện quay lại.
Người phụ nữ đó có khuôn mặt giống hệt mẹ của hắn.
Nhưng đôi mắt bà ta không còn tình mẫu tử.
Chúng là hai hố sâu thẳm, giống hệt đôi mắt của Thiên Cơ.
"Con đã nhớ lại chưa?" Người phụ nữ hỏi.
Sở Kha Thiện nhíu mày.
"Nhớ lại điều gì?"
"Về lý do tại sao ngươi phải hủy diệt thế giới này," bà ta đáp, và nụ cười của bà ta nở ra, một nụ cười đầy đau khổ và tuyệt vọng.
"Và tại sao cha mẹ ngươi lại phải giết chính họ."
Cánh cửa bắt đầu đóng lại.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi bóng dáng của người phụ nữ biến mất, Sở Kha Thiện thấy một thứ gì đó trong mắt bà ta.
Đó không phải là sự thù hận.
Mà là sự cầu xin.
Và rồi, bóng tối nuốt chửng tất cả.
Sở Kha Thiện đứng một mình trong bóng tối.
Hắn không biết mình đang ở đâu.
Hắn không biết mình là ai.
Hắn chỉ biết rằng, thế giới này đã thay đổi.
Và hắn là nguyên nhân.
Hắn nâng tay lên, nhìn vào những vân đen trên cơ thể.
Chúng không còn là những vết thương.
Chúng là những dấu hiệu của sự chuyển hóa.
Hắn đã không chết.
Hắn đã tái sinh.
Nhưng sự tái sinh này có giá trị gì?
Sở Kha Thiện không biết.
Hắn chỉ biết rằng, hành trình của hắn chưa kết thúc.
Và sự thật, luôn luôn, nằm sâu dưới lớp tro tàn của sự dối trá.
Hắn bước ra khỏi đống đổ nát.
Trước mặt hắn là một con đường dài, dẫn vào bóng tối.
Và hắn biết rằng, hắn phải đi tiếp.
Dù cho thế giới có sụp đổ.
Dù cho sự thật có đau đớn đến đâu.
Vì đó là lựa chọn của hắn.
Và hắn sẽ không bao giờ hối hận.
Bóng tối bao trùm lấy hắn, nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một tia sáng nhỏ liu vẫn tồn tại.
Đó là hy vọng.
Hy vọng vào một thế giới mới, một thế giới không còn sự giam cầm, không còn sự dối trá.
Sở Kha Thiện bước tiếp.
Và thế giới, bắt đầu thay đổi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận