Chương 36
Sở Kha Thiện nhướn mày, ánh mắt lạnh lùng quét qua những mảnh vỡ linh thạch đang rơi chậm chạp trong không khí tĩnh lặng.
Với cảnh giới Hóa Thần, khoảnh khắc này kéo dài hàng năm tháng trong nhận thức của hắn.
Hắn bước từng bước chậm rãi, mỗi bước chân đạp xuống không gian hư vô, tạo ra những gợn sóng thời gian lan tỏa ra xung quanh.
Những hạt bụi từ xác của Cự Phách vẫn còn lơ lửng, chưa kịp chạm đất, như thể bị mắc kẹt trong một khung cảnh tĩnh tại vĩnh cửu.
Ánh sáng tại đây không phải là ánh sáng mặt trời hay trăng, mà là sự phản chiếu của linh lực nguyên thủy.
Nó mang màu tím sẫm, u ám, và nặng nề.
Sở Kha Thiện cảm nhận được sự bất ổn trong cấu trúc không gian.
Đây không còn là nơi mà những quy luật tự nhiên thông thường chi phối.
Đây là ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa quá khứ và tương lai.
Hắn ngửi thấy mùi ozone và mùi của máu cũ, một mùi hương quen thuộc của chiến tranh đã xảy ra từ hàng ngàn năm trước nhưng vẫn còn vang vọng trong không khí.
Hắn dừng lại trước một vết nứt trên mặt đất.
Vết nứt đó không sâu, nhưng nó phát ra một âm thanh rì rào, giống như tiếng thì thầm của vô số linh hồn đang cầu cứu.
Sở Kha Thiện cúi xuống, đưa tay chạm vào mép vết nứt.
Linh lực của hắn thẩm thấu vào bên trong, và lập tức, một dòng thông tin hỗn loạn冲进 vào ý thức của hắn.
Đó không phải là ký ức của một người.
Đó là ký ức của một thế giới.
Hắn thấy những thành phố vĩ đại bị nuốt chửng bởi bóng tối.
Hắn thấy những tu tiên giả cao cường hóa thành tro bụi chỉ trong một tích tắc.
Và hắn thấy một bàn tay – bàn tay của chính hắn – đang nâng lên, định mệnh hóa sự hủy diệt.
Cảnh tượng đó khiến tim hắn đập thình thịch.
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận thức đáng sợ rằng hắn đã từng đứng tại đây, và hắn đã từng làm điều này trước đó.
"Thời gian không dòng chảy thẳng," Sở Kha Thiện thì thầm, giọng nói vang lên trong sự tĩnh lặng đáng sợ.
"Nó xoáy tròn.
Và ta đang ở trung tâm của cái xoáy."
Hắn đứng dậy, ánh mắt sắc lạnh hơn.
Sự thật không phải là một điểm đến, mà là một quá trình giải phẫu đau đớn.
Và hắn vừa mới cắt mở lớp da đầu tiên.
Đúng lúc đó, một bóng người xuất hiện từ phía sau cột trụ.
Đó là Tông Trưởng của môn phái mà Sở Kha Thiện từng thuộc về, một người đã tu luyện ngàn năm, tóc trắng như cước, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời trí tuệ.
Lão không mang kiếm, không mang khí thế uy hiếp.
Lão chỉ đứng đó, với vẻ mặt bình thản, như thể đang chờ đợi một học trò về nhà.
"Ngươi đã nhìn thấy sự thật rồi, Kha Thiện," Tông Trưởng nói, giọng điệu không mang chút trách móc, mà là sự thương cảm sâu sắc.
"Và ngươi cũng biết rằng, sự thật này không thể được thay đổi."
"Sự thật là cha ta đã bán thế giới này để cứu ta?" Sở Kha Thiện hỏi, giọng nói run lên nhẹ.
"Không," Tông Trưởng lắc đầu.
"Sự thật là thế giới này đã bị hỏng từ lâu.
Cha ngươi chỉ là người sửa chữa nó bằng cách hy sinh chính mình.
Và ngươi, Kha Thiện, là mảnh ghép cuối cùng cần thiết để hoàn tất quá trình sửa chữa."
"Sửa chữa?" Sở Kha Thiện cười khô khan.
"Ngươi gọi sự giam cầm linh hồn là sửa chữa?
Ngươi gọi việc biến con người thành nguyên liệu là cứu rỗi?"
"Chúng ta gọi đó là sự ổn định," Tông Trưởng đáp.
"Nếu không có hệ thống này, Vạn Cổ Ma Giới sẽ sụp đổ trong vòng một ngày.
Linh lực sẽ cạn kiệt.
Thời gian sẽ ngừng chảy.
Và tất cả sẽ trở về với hư vô.
Ngươi nghĩ rằng sự tự do mà ngươi theo đuổi là cao quý?
Nó chỉ là một ảo tưởng.
Tự do không có ý nghĩa nếu không có nền tảng để đứng vững."
"Nền tảng đó là sự nô dịch," Sở Kha Thiện bước lại gần, áp lực của linh lực hắn tỏa ra khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề.
"Và ta không chấp nhận một nền tảng được xây dựng trên máu và nước mắt."
"Vậy thì ngươi muốn gì?" Tông Trưởng hỏi, ánh mắt sắc bén.
"Ngươi muốn phá hủy nó?
Nhưng nếu ngươi phá hủy nó, ngươi cũng sẽ phá hủy chính mình.
Vì linh hồn của ngươi đã được dệt vào cấu trúc của thế giới này."
Sở Kha Thiện im lặng.
Lão nói đúng.
Hắn cảm nhận được sự liên kết đó.
Những vân đen trên cơ thể hắn không chỉ là dấu hiệu của sự chuyển hóa, mà còn là những sợi dây kết nối hắn với thế giới này.
Nếu hắn cắt đứt chúng, hắn sẽ chết.
Nhưng nếu hắn giữ chúng, hắn sẽ trở thành một phần của cái hệ thống tàn khốc mà hắn vừa phá vỡ.
"Ta không cần lựa chọn giữa sự sống và cái chết," Sở Kha Thiện nói, mắt hắn mở to, phát ra ánh sáng trắng xóa.
"Ta sẽ tạo ra một lựa chọn thứ ba."
Tông Trưởng nhíu mày.
"Ngươi không thể làm được điều đó.
Giới hạn của Hóa Thần là như vậy."
"Giới hạn là do kẻ yếu đặt ra," Sở Kha Thiện lặp lại câu nói của hắn với Cự Phách.
"Và ta đã vượt qua nó."
Cột trụ nổ tung.
Một luồng sóng xung kích thời gian quét sạch toàn bộ Cự Phách.
Tông Trưởng bị đẩy lùi, tóc trắng của hắn đột nhiên trở lại màu đen, tuổi trẻ quay trở lại, nhưng ánh mắt thì trống rỗng, như thể hắn vừa mất đi một phần linh hồn nào đó.
Khi bụi bặm tan biến, Sở Kha Thiện không còn đứng đó.
Chỉ còn lại một vệt sáng trắng, kéo dài vào khoảng không vô tận.
Và trên mặt đất, nơi hắn từng đứng, có một vết nứt hình dạng bàn tay, đang phát ra ánh sáng微弱.
Tông Trưởng đứng dậy, tay run rẩy chạm vào vết nứt.
Lão cảm nhận được một sự trống rỗng sâu thẳm.
Không phải là sự vắng mặt của sự sống, mà là sự vắng mặt của ý nghĩa.
Thế giới này đã mất đi trung tâm của nó.
Và giờ, nó sẽ xoay quanh một điểm mới.
Một điểm mà không ai biết nó là gì.
"Kha Thiện..." Tông Trưởng thì thầm, nhưng không ai đáp lại.
Từ trong bóng tối, một giọng nói vang lên.
Không phải của Sở Kha Thiện.
Mà là của chính bản thân Tông Trưởng, nhưng từ một phiên bản khác của hắn, từ một dòng thời gian khác.
"Chúc mừng ngươi đã thức tỉnh," giọng nói đó nói.
"Bây giờ, hãy bắt đầu trò chơi thật sự."
Tông Trưởng kinh hãi quay lại, nhưng không có ai ở đó.
Chỉ có bóng tối, và sự im lặng.
Và trong sự im lặng đó, hắn nghe thấy tiếng bước chân của Sở Kha Thiện, đang đi xa dần, vào một thế giới mà không ai dám bước vào.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận