Chương 34
Sở Kha (nhân cách Thiện) chưa kịp thốt lên lời, bàn tay của "Sở Kha Ác" đã siết chặt cổ hắn.
Cảm giác không phải là đau đớn thể xác, mà là sự lạnh lẽo của thời gian bị rút cạn.
Không khí xung quanh đông cứng lại, những hạt bụi lơ lửng trong không trung như bị đóng băng vĩnh cửu.
Đây là hiệu ứng của cảnh giới Hóa Thần — khi ý chí của một kẻ mạnh đủ lớn, nó có thể ép buộc thực tại tuân theo luật lệ riêng.
"Sở Kha Ác" cười, âm thanh vang lên như tiếng thủy tinh vỡ nát trong không khí tĩnh lặng.
Hắn không nói năng nhiều, chỉ đơn thuần là *tồn tại*, và sự tồn tại đó đang đè nén linh lực của nhân cách Thiện đến mức nghẹt thở.
Đôi mắt trắng xóa của Ác chứa đựng một vực thẳm sâu thẳm, nơi mà mọi khái niệm về nhân quả đều bị nghiền nát.
Sở Kha Thiện cảm thấy ý thức của mình đang bị xé toạc.
Hắn không chiến đấu bằng lực lượng, mà bằng ký ức.
Hắn nhớ về mùi hương của mưa ẩm sau những trận bão tố, nhớ về cảm giác ấm áp của đôi bàn tay mẹ.
Những hình ảnh đó bùng lên trong tâm trí, tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh chống lại sự xâm thực của bóng tối.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể kiểm soát ta?" Sở Kha Thiện hỏi, giọng nói run rẩy nhưng kiên định.
Linh lực trong cơ thể hắn chuyển động chậm chạp, như dòng sông băng giá đang cố gắng chảy qua lớp đá cứng.
Sở Kha Ác không trả lời.
Hắn chỉ đẩy mạnh ý chí của mình vào.
Không gian xung quanh bắt đầu nứt vỡ.
Những vết nứt màu tím sẫm lan tỏa từ lòng bàn tay của Ác, cắt ngang qua không khí, tạo ra những âm thanh rít lên đáng sợ.
Mỗi vết nứt là một mảnh vỡ của thực tại, một khoảnh khắc bị loại bỏ khỏi dòng chảy thời gian.
Sở Kha Thiện nhận ra rằng mình đang ở trong một thế giới ảo.
Đây không phải là chiến đấu vật lý, mà là cuộc chiến giữa hai phiên bản của cùng một linh hồn.
Và kẻ thắng cuộc sẽ định đoạt số phận của thế giới bên ngoài.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào hơi thở.
Trong sự tĩnh lặng của tâm trí, hắn tìm thấy một điểm neo giữ.
Đó không phải là sức mạnh, mà là sự chấp nhận.
Chấp nhận rằng cái ác và cái thiện đều là một phần của hắn.
Chấp nhận rằng sự hủy diệt là bước đệm cho sự tái sinh.
Khi hắn mở mắt lần nữa, đôi mắt của hắn không còn trắng xóa.
Chúng trở nên đen nhánh, sâu thẳm như bầu trời đêm.
Sở Kha Thiện đã hợp nhất với một phần của bóng tối, không phải để bị nuốt chửng, mà để kiểm soát nó.
"Ngươi đã sai," Sở Kha Thiện nói, giọng nói giờ đây vang vọng từ khắp nơi.
"Ta không cần kiểm soát ngươi.
Ta cần *hiểu* ngươi."
Sở Kha Ác dừng lại.
Lần đầu tiên, nụ cười trên môi hắn biến mất.
Ánh mắt trắng xóa lộ ra một thoáng bối rối, một sự do dự hiếm hoi.
Trong khoảnh khắc đó, Sở Kha Thiện biết rằng hắn đã tìm ra điểm yếu.
Không phải là sức mạnh, mà là sự cô đơn.
Sự cô đơn của một phần linh hồn bị tách rời, bị từ chối, và bị lãng quên.
Không gian xung quanh bắt đầu quay cuồng.
Những bức tường đá xung quanh tan rã thành vô số mảnh vỡ, mỗi mảnh đều phản chiếu một khoảnh khắc khác nhau trong quá khứ.
Sở Kha thấy chính mình đứng giữa một biển người đang la hét, máu chảy như sông.
Hắn thấy cha mẹ mình ngã xuống, không phải vì chiến tranh, mà vì sự hy sinh tự nguyện.
"Cái này...
là gì?" Sở Kha hỏi, giọng nói vang lên trong sự tĩnh lặng đáng sợ.
Thiên Cơ, người đang bay lơ lửng ở phía trên, đáp lại với vẻ mặt phức tạp.
"Đó là những ký ức bị chôn vùi.
Những khoảnh khắc mà thế giới này đã cố gắng xóa bỏ để duy trì trật tự."
Sở Kha bước tiến vào đống đổ nát.
Mỗi bước chân của hắn đều tạo ra một sóng năng lượng, quét sạch những mảnh vỡ xung quanh.
Hắn không tìm kiếm sự thật bằng cách hỏi, mà bằng cách chạm vào.
Hắn đặt tay lên một mảnh vỡ, và lập tức, ký ức của người đã chết tràn vào tâm trí hắn.
Hắn thấy một cô gái trẻ, đang khóc nức nở bên mộ phần của người yêu.
Hắn thấy một lão già, đang cầu nguyện cho sự bình yên của thế giới, trong khi tay hắn cầm một thanh kiếm đẫm máu.
Hắn thấy chính mình, một đứa trẻ mồ côi, đang nhìn lên bầu trời với ánh mắt đầy khát khao.
"Mọi người đều có lý do của họ," Sở Kha thì thầm.
"Không có kẻ xấu thuần túy.
Chỉ có những con người đang cố gắng sống sót trong một thế giới tàn nhẫn."
Thiên Cơ gật đầu, vẻ mặt u ám.
Và đó là lý do tại sao chúng ta không thể phá hủy thế giới này.
Nếu ngươi phá vỡ chiếc đồng hồ, ngươi sẽ giải phóng những ký ức này.
Và khi những ký ức đó trở về, sự cân bằng sẽ sụp đổ.
Chaos sẽ ngự trị."
"Vậy thì để chaos ngự trị," Sở Kha đáp, giọng nói lạnh lùng.
"Một thế giới được xây dựng trên sự dối trá và sự im lặng là một thế giới đáng chết.
Ta thà sống trong hỗn loạn của sự thật, còn hơn là chết trong trật tự của sự dối trá."
Thiên Cơ lắc đầu, vẻ mặt đầy bi thương.
"Ngươi không hiểu.
Sự thật không phải lúc nào cũng mang lại tự do.
Đôi khi, nó chỉ mang lại đau đớn.
Và đau đớn không có điểm kết thúc."
Sở Kha không đáp lại.
Hắn tiếp tục đi sâu vào đống đổ nát.
Hắn cần tìm ra gốc rễ của sự dối trá này.
Hắn cần biết tại sao cha mẹ hắn lại hy sinh.
Tại sao Thiên Cơ lại bảo vệ một thế giới đầy máu và nước mắt.
Đột nhiên, hắn dừng lại.
Trước mặt hắn là một cánh cửa bằng xương, giống như cánh cửa mà hắn đã thấy trước đó.
Nhưng lần này, cánh cửa không đóng lại.
Nó mở ra, mời gọi hắn bước vào.
Bên trong cánh cửa là một căn phòng tối đen.
Trong phòng, có một chiếc ghế bằng đá, và trên chiếc ghế đó là một cuốn sách cũ kỹ.
Bìa sách bằng da người, và những trang giấy được viết bằng máu.
Sở Kha bước vào phòng.
Không khí ở đây nặng nề, đầy mùi hương của sự phân hủy và sự chết chóc.
Hắn ngồi xuống chiếc ghế, và mở cuốn sách ra.
Những dòng chữ trên trang giấy bắt đầu phát sáng.
Chúng không phải là chữ Hán, mà là những ký tự cổ xưa, mang theo ý nghĩa sâu sắc.
Sở Kha không đọc chúng bằng mắt, mà bằng linh lực.
Hắn để linh lực của mình chảy vào cuốn sách, và những ký tự đó bắt đầu kể câu chuyện của chúng.
Câu chuyện bắt đầu từ thuở khai thiên lập địa.
Vạn Cổ Ma Giới không phải là một thế giới tự nhiên.
Nó là một thí nghiệm.
Một thí nghiệm về sự bất tử và sự kiểm soát thời gian.
Những người sáng lập, những tiên cổ thời xưa, đã phát hiện ra rằng thời gian không phải là một dòng chảy tuyến tính, mà là một mạng lưới phức tạp.
Họ đã xây dựng chiếc đồng hồ xương để neo giữ mạng lưới này, để ngăn chặn sự sụp đổ của thực tại.
Nhưng để làm được điều đó, họ cần một nguồn năng lượng vô tận.
Nguồn năng lượng đó là linh hồn của phàm nhân.
Mỗi khi một phàm nhân chết, linh hồn của họ không được siêu度, mà bị hấp thụ vào chiếc đồng hồ.
Những ký ức, những cảm xúc, những khát khao của họ trở thành nhiên liệu để duy trì sự tồn tại của thế giới.
Thế giới này được xây dựng trên nền tảng của sự đau khổ vĩnh cửu.
Sở Kha cảm thấy tim mình đau nhói.
Hắn luôn biết rằng thế giới này có điều gì đó sai lầm.
Nhưng hắn chưa bao giờ ngờ rằng sự sai lầm đó sâu sắc đến vậy.
Cha mẹ hắn không bị lừa.
Họ biết rõ mọi thứ.
Họ đã hy sinh chính mình để cố gắng phá vỡ chiếc đồng hồ, để giải phóng những linh hồn bị giam cầm.
Nhưng họ đã thất bại.
Và cái giá phải trả là sự hủy diệt của chính họ.
"Vậy nên," Sở Kha nói, giọng nói run rẩy, "cha mẹ ta đã chết vì sự thật.
Và ta đang tiếp nối di chí của họ."
Thiên Cơ bước vào phòng, vẻ mặt nghiêm nghị.
"Ngươi không thể phá hủy chiếc đồng hồ.
Nếu ngươi làm vậy, những linh hồn đó sẽ không được giải phóng.
Chúng sẽ tan biến vào hư không.
Và thế giới này sẽ sụp đổ.
Không có gì sẽ tồn tại."
"Vậy thì để nó sụp đổ," Sở Kha đáp.
"Một thế giới mới sẽ được sinh ra từ tro tàn.
Một thế giới không dựa trên sự bóc lột, mà dựa trên sự tự do."
Thiên Cơ lắc đầu.
"Ngươi ngây thơ.
Sự tự do không tồn tại trong hỗn loạn.
Nếu không có trật tự, không có luật lệ, thì kẻ mạnh sẽ ăn thịt kẻ yếu.
Và cuối cùng, chỉ còn lại sự hủy diệt."
"Thì đó là lựa chọn của chúng ta," Sở Kha nói.
"Ta không ép ai phải sống trong trật tự của ngươi.
Ta chỉ muốn có quyền lựa chọn."
Thiên Cơ im lặng.
Lão nhìn Sở Kha với ánh mắt đầy bi thương.
Lão biết rằng mình không thể thuyết phục được hắn.
Và lão cũng biết rằng, nếu Sở Kha phá hủy chiếc đồng hồ, lão sẽ phải giết hắn.
"Ta đã tu luyện hàng ngàn năm," Thiên Cơ nói, giọng nói trầm lắng.
"Ta đã chứng kiến sự thăng trầm của vô số thế hệ.
Và ta đã học được một bài học quan trọng: Sự hy sinh là điều không thể tránh khỏi.
Nhưng ngươi, Sở Kha, ngươi đang yêu cầu một sự hy sinh mà không ai có thể chịu đựng được."
Sở Kha đứng dậy.
Hắn cảm thấy một sự bình tĩnh lạ thường trong tâm trí.
Hắn không sợ hãi.
Hắn không dao động.
Hắn chỉ biết rằng mình đang làm điều đúng đắn.
"Ta không yêu cầu ai hy sinh," Sở Kha nói.
"Ta chỉ yêu cầu họ tự do."
Thiên Cơ giơ tay lên.
Những tia sét xanh bắt đầu tụ tập xung quanh hắn.
Không khí trở nên nặng nề, đầy áp lực.
Chiến đấu không thể tránh khỏi.
Chiến đấu bùng nổ dữ dội.
Thiên Cơ phóng ra một mũi sét khổng lồ, mang theo sức mạnh của hàng ngàn năm tu luyện.
Sét xanh xé toạc không khí, lao thẳng vào Sở Kha với tốc độ ánh sáng.
Sở Kha không né tránh.
Hắn đứng yên, mở rộng lòng bàn tay.
Linh lực trong cơ thể hắn chuyển động theo một nhịp điệu khác, một nhịp điệu của sự hủy diệt và tái sinh.
Hắn không chống lại mũi sét, mà hấp thụ nó.
Những vân đen trên cơ thể Sở Kha bắt đầu phát sáng.
Chúng ăn mòn năng lượng của sét, chuyển hóa nó thành sức mạnh cho chính hắn.
Đây là kỹ thuật độc nhất vô nhị mà hắn đã phát triển từ sự hợp nhất với bóng tối.
Hắn không chỉ là một tu sĩ.
Hắn là một lỗ hổng trong thời gian.
Thiên Cơ kinh hãi.
Lão không ngờ rằng Sở Kha lại có thể hấp thụ công kích của lão.
Lão cố gắng rút lại linh lực, nhưng đã quá muộn.
Mũi sét bị hút hoàn toàn vào cơ thể Sở Kha.
Sở Kha bước tiến về phía Thiên Cơ.
Mỗi bước chân của hắn đều tạo ra một sóng năng lượng, làm rung chuyển cả không gian.
Hắn không cần vũ khí.
Chính hắn là vũ khí.
"Ngươi không thể thắng ta," Sở Kha nói, giọng nói vang vọng.
"Vì ta đã chấp nhận sự hủy diệt."
Thiên Cơ nghiến răng.
Lão biết rằng mình đang đối mặt với một kẻ thù không thể đánh bại bằng sức mạnh vật lý.
Lão cần phải tấn công vào ý chí của hắn.
Lão nhắm mắt lại, và bắt đầu niệm chú.
Những ký tự cổ xưa xuất hiện trong không khí, tạo thành một vòng tròn bao quanh Sở Kha.
Đây là thuật thức 'Khóa Linh', một thuật thức cấm kỵ có thể phong ấn linh lực của đối phương.
Sở Kha cảm thấy linh lực của mình bị ngăn cản.
Hắn không thể di chuyển.
Hắn không thể chiến đấu.
Hắn bị đóng băng trong không gian.
Thiên Cơ thở phào nhẹ nhõm.
"Ngươi đã thua, Sở Kha.
Ngươi không thể phá hủy chiếc đồng hồ.
Và ngươi không thể giải phóng thế giới này."
Sở Kha cười.
Một nụ cười đầy mỉa mai.
"Ngươi nghĩ ngươi đã thắng?
Ngươi đã sai."
Hắn nhắm mắt lại.
Và trong sự tĩnh lặng của tâm trí, hắn gọi tên bóng tối.
Không phải bóng tối của sự ác, mà là bóng tối của sự vô tri.
Sự vô tri của những linh hồn bị giam cầm.
Và bóng tối đáp lại.
Từ trong cơ thể Sở Kha, một luồng năng lượng đen kịt bùng lên.
Nó xé toạc vòng tròn phong ấn, phá vỡ mọi ràng buộc.
Sở Kha bước ra khỏi vòng tròn, với đôi mắt trắng xóa hoàn toàn.
"Ta không cần linh lực," Sở Kha nói, giọng nói lạnh lùng.
"Ta chỉ cần ý chí."
Thiên Cơ kinh hãi.
Lão nhận ra rằng mình đã đánh giá thấp đối thủ.
Sở Kha không còn là một tu sĩ thông thường.
Hắn đã trở thành một hiện tượng tự nhiên, một lực lượng không thể kiểm soát.
Lão rút thanh kiếm ra.
Thanh kiếm của lão không phải bằng kim loại, mà bằng thời gian.
Mỗi vết chém của nó đều có thể cắt đứt dòng chảy của thời gian.
"Chết đi, Sở Kha!" Thiên Cơ gầm lên, và lao vào Sở Kha.
Hai người va chạm.
Tiếng nổ vang lên, làm rung chuyển cả tầng sâu nhất của Ma Giới.
Không khí bị xé toạc, tạo ra những hố trống trong không gian.
Sở Kha và Thiên Cơ đánh nhau trong sự tĩnh lặng.
Mỗi cú đánh đều mang theo sức mạnh của một thế kỷ.
Mỗi cú né tránh đều là một sự tính toán chính xác.
Sở Kha cảm thấy đau đớn.
Mỗi lần va chạm, cơ thể hắn đều bị tổn thương.
Nhưng hắn không dừng lại.
Hắn tiếp tục đánh, tiếp tục tiến lên.
Và rồi, hắn tìm thấy cơ hội.
Thiên Cơ bị trúng một đòn, khiến lão mất thăng bằng.
Sở Kha lao vào, và đâm thanh kiếm của mình vào ngực Thiên Cơ.
Thiên Cơ ngã xuống.
Máu chảy ra, nhưng không phải là máu đỏ.
Đó là máu của thời gian, màu trắng xóa, đang chảy ra từ vết thương.
Sở Kha đứng yên.
Hắn nhìn Thiên Cơ với ánh mắt phức tạp.
Hắn không cảm thấy vui vẻ.
Hắn chỉ cảm thấy trống rỗng.
"Ngươi đã thắng," Thiên Cơ nói, giọng nói yếu ớt.
"Nhưng ngươi đã mất đi chính mình."
Sở Kha không đáp lại.
Hắn quay sang chiếc đồng hồ xương.
Hắn biết rằng giờ là lúc thực hiện sứ mệnh của mình.
Sở Kha bước đến chiếc đồng hồ xương.
Hắn đặt tay lên nắp đồng hồ.
Linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu chảy vào chiếc đồng hồ, không phải để sửa chữa, mà để phá hủy.
Những ký tự trên đồng hồ bắt đầu phát sáng.
Chúng không còn là màu tím, mà là màu đỏ rực, như máu đang sôi sục.
Chiếc đồng hồ bắt đầu rung động, tạo ra những âm thanh rít lên đáng sợ.
Thiên Cơ cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể lão không còn đủ sức.
Lão chỉ có thể nhìn cảnh tượng trước mắt với vẻ mặt tuyệt vọng.
"Ngươi đang giết chết thế giới," Thiên Cơ nói, giọng nói run rẩy.
"Không," Sở Kha đáp, giọng nói lạnh băng.
"Ta đang giải phóng nó."
Hắn đẩy mạnh linh lực vào chiếc đồng hồ.
Những chiếc xương bắt đầu vỡ vụn.
Một tiếng nổ lớn vang lên, nhưng không phải là tiếng nổ của vật chất, mà là tiếng nổ của ý thức.
Một luồng sóng năng lượng màu tím bao quanh Sở Kha, quét sạch mọi thứ trong bán kính mười mét.
Những tia sét xanh bị đẩy ra xa, vỡ thành những mảnh ánh sáng nhỏ liu.
Đá vỡ bay ra.
Bụi bặm mù mịt.
Sở Kha đứng giữa đống tro tàn.
Hắn cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao trong tâm trí.
Hắn không nhớ mình là ai.
Hắn không nhớ tại sao lại ở đây.
Hắn chỉ cảm thấy một sự khao khát vô tận.
Và rồi, từ trong bóng tối phía sau, một giọng nói vang lên.
Một giọng nói quen thuộc, nhưng lại xa lạ.
"Con trai à," giọng nói đó nói, "con đã về đúng lúc."
Sở Kha quay lại.
Người phụ nữ đó có khuôn mặt giống hệt mẹ của hắn.
Nhưng đôi mắt bà ta không còn tình mẫu tử.
Chúng là hai hố sâu thẳm, giống hệt đôi mắt của Thiên Cơ.
"Con đã nhớ lại chưa?" Người phụ nữ hỏi.
Sở Kha nhíu mày.
"Nhớ lại điều gì?"
"Về lý do tại sao ngươi phải hủy diệt thế giới này," bà ta đáp, và nụ cười của bà ta nở ra, một nụ cười đầy đau khổ và tuyệt vọng.
"Và tại sao cha mẹ ngươi lại phải giết chính họ."
Cánh cửa bắt đầu đóng lại.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi bóng dáng của người phụ nữ biến mất, Sở Kha thấy một thứ gì đó trong mắt bà ta.
Đó không phải là sự thù hận.
Mà là sự cầu xin.
Và rồi, bóng tối nuốt chửng tất cả.
Sở Kha đứng một mình trong bóng tối.
Hắn không biết mình đang ở đâu.
Hắn không biết mình là ai.
Hắn chỉ biết rằng, thế giới này đã thay đổi.
Và hắn là nguyên nhân.
Hắn nâng tay lên, nhìn vào những vân đen trên cơ thể.
Chúng không còn là những vết thương.
Chúng là những dấu hiệu của sự chuyển hóa.
Hắn đã không chết.
Hắn đã tái sinh.
Nhưng sự tái sinh này có giá trị gì?
Sở Kha không biết.
Hắn chỉ biết rằng, hành trình của hắn chưa kết thúc.
Và sự thật, luôn luôn, nằm sâu dưới lớp tro tàn của sự dối trá.
Hắn bước ra khỏi đống đổ nát.
Trước mặt hắn là một con đường dài, dẫn vào bóng tối.
Và hắn biết rằng, hắn phải đi tiếp.
Dù cho thế giới có sụp đổ.
Dù cho sự thật có đau đớn đến đâu.
Vì đó là lựa chọn của hắn.
Và hắn sẽ không bao giờ hối hận.
Bóng tối bao trùm lấy hắn, nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một tia sáng nhỏ liu vẫn tồn tại.
Đó là hy vọng.
Hy vọng vào một thế giới mới, một thế giới không còn sự giam cầm, không còn sự dối trá.
Sở Kha bước tiếp.
Và thế giới, bắt đầu thay đổi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận