Chương 33
Lưỡi kiếm của Lão giả Thiên Cơ không có ánh sáng, chỉ có sự trống rỗng.
Khi nó hạ xuống, không gian xung quanh Sở Kha không bị cắt rách, mà bị *dừng lại*.
Những hạt bụi linh khí đang lơ lửng trong không trung bỗng chốc đóng băng như những viên ngọc nhỏ li ti.
Tiếng gió rít cũng biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng chết chóc, nặng nề hơn cả ngàn cân đá núi.
Sở Kha đứng bất động.
Trong tầm nhìn của hắn, thế giới đang sụp đổ từng mảnh.
Không phải vì sức mạnh vật lý, mà vì quy tắc đang bị vi phạm.
Hắn cảm nhận được dòng chảy của thời gian xung quanh mình đang bị bẻ cong, xoắn lại thành một nút thắt chặt chẽ.
Đó là cảnh giới Hóa Thần, nơi ý chí chi phối hiện thực.
Thiên Cơ đang dùng kiếm ý của mình để phong tỏa mọi khả năng di chuyển của Sở Kha, biến hắn thành một điểm cố định trong vũ trụ.
Nhưng kỳ lạ thay, Sở Kha không hề sợ hãi.
Trái lại, trong sâu thẳng đan điền, một cảm giác hưng phấn tàn nhẫn đang dâng trào.
Hắn nhìn bàn tay của mình, những vân đen tím ngầu vẫn đang pulsating nhẹ nhàng, như nhịp đập của một trái tim thứ hai.
Hắn hiểu rồi.
Đây không phải là một cuộc chiến giữa hai tu sĩ.
Đây là một cuộc đối đầu giữa hai quan niệm về tồn tại.
Thiên Cơ muốn giữ gìn trật tự, dù cái trật đó là sự tù đày.
Còn Sở Kha?
Hắn muốn tự do, dù cái giá phải trả là hỗn loạn.
"Lão giả," Sở Kha lên tiếng.
Giọng nói của hắn vang lên rõ ràng, không bị bóp nghẹt bởi sự tĩnh lặng.
"Ngươi nghĩ ngươi đang bảo vệ thế giới?
Hay ngươi đang bảo vệ cái lồng sắt mà ngươi đã xây dựng?"
Thiên Cơ không đáp.
Lão chỉ đưa kiếm.
Lưỡi kiếm không chạm vào da thịt Sở Kha, nhưng nó chạm vào linh hồn của hắn.
Một cơn đau đớn dữ dội xé toạc ý thức.
Đó không phải là đau đớn thể xác, mà là sự xé rách ký ức.
Mỗi lần lưỡi kiếm tiến gần hơn, một đoạn ký ức của Sở Kha lại bị xóa mờ.
Hắn nhớ về những ngày tháng thơ ấu, về nụ cười của người mẹ đã khuất, về mùi hương hoa mai trong tiết đông.
Tất cả đang dần biến thành màu xám, rồi tan biến vào hư vô.
Đó là vũ khí tối thượng của Thiên Cơ: Kiếm Pháp Trừ Tội.
Nó không giết người, nó xóa bỏ sự tồn tại của kẻ thù khỏi dòng chảy thời gian.
Nếu Sở Kha chịu đựng không nổi, hắn sẽ không chết.
Hắn sẽ chưa từng tồn tại.
Mọi người sẽ quên đi hắn, ngay cả chính hắn cũng sẽ không biết mình là ai.
Nhưng trong khoảnh khắc ký ức về người mẹ biến mất, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong mắt Sở Kha.
Hắn nhận ra điều mà Thiên Cơ không ngờ tới.
Ký ức không phải là gánh nặng.
Ký ức là nhiên liệu.
Cú va chạm không tạo ra tiếng nổ, mà là một tiếng "rét" giống như thủy tinh vỡ vụn.
Lưỡi kiếm của Thiên Cơ chạm vào lòng bàn tay Sở Kha, và ngay lập tức, một vết nứt trắng xóa hiện ra trên không trung, lan tỏa như mạng nhện.
Thiên Cơ nhíu mày, lần đầu tiên biểu lộ sự kinh ngạc.
ngươi đang đốt cháy ký ức của chính mình?"
Sở Kha gật đầu.
Máu từ khóe miệng hắn chảy xuống, nhưng hắn vẫn cười.
Một nụ cười khinh miệt, đầy thách thức.
"Nếu ký ức là những sợi dây trói buộc ta vào quá khứ, thì ta sẽ cắt chúng ra.
Nếu ký ức là những viên gạch xây nên bức tường ngăn cách ta với sức mạnh, thì ta sẽ đập vỡ chúng."
Hắn không chống cự lại kiếm pháp của Thiên Cơ.
Thay vào đó, hắn chủ động hấp thụ lực lượng từ vết nứt thời gian.
Mỗi khi một ký ức bị xóa đi, một lượng nguyên lực khổng lồ lại được giải phóng.
Đó là năng lượng thuần khiết nhất, không bị ảnh hưởng bởi tạp niệm hay tâm ma.
Nó là năng lượng của sự hủy diệt, của cái chết, của sự bắt đầu mới.
Sở Kha cảm thấy cơ thể mình đang nhẹ bẫng.
Trọng lượng của thân xác, của nghiệp chướng, của những mối ràng buộc nhân tình thế thái đang tan biến.
Hắn trở nên trong suốt, như một tấm kính vỡ.
Nhưng bên trong tấm kính đó, một ngọn lửa đang bùng cháy.
"Ngươi đang tự sát," Thiên Cơ lạnh lùng nói, nhưng tay cầm kiếm của lão đang run rẩy.
Lão đã tu luyện hàng ngàn năm, chứng kiến vô số tu sĩ đột phá, nhưng chưa bao giờ lão thấy ai tự hủy hoại bản thân để lấy sức mạnh.
"Khi ngươi xóa sạch ký ức, ngươi sẽ mất đi nhân tính.
Ngươi sẽ trở thành một cái máy, một công cụ hủy diệt không có ý thức."
"Nhân tính?" Sở Kha cười lớn, tiếng cười vang vọng trong khoảng không tĩnh lặng.
"Nhân tính là gì?
Là sự yếu đuối?
Là nỗi sợ hãi cái chết?
Là sự chấp niệm vào những thứ vô nghĩa?
Thiên Cơ lão giả, ngươi bảo vệ thế giới này bằng cách biến nó thành một bảo tàng tĩnh lặng.
Còn ta, ta sẽ làm cho nó sống động trở lại, bằng cách đốt cháy mọi thứ."
Hắn đưa tay lên, chạm vào vết nứt trên không trung.
Những mảnh vỡ thời gian bay vào lòng bàn tay hắn, chuyển hóa thành những hoa văn phức tạp trên da thịt.
Màu tím ngầu lan rộng, bao phủ toàn bộ cơ thể.
Hắn không còn là một tu sĩ Luyện Khí, cũng không phải Hóa Thần.
Hắn là một hiện tượng.
Một lỗi trong hệ thống của thế giới.
Thiên Cơ nhận ra sự nguy hiểm.
Lão không còn giữ vẻ bình tĩnh.
Lão hét lên, vận dụng toàn bộ nguyên lực trong người, tạo ra một luồng gió xoáy dữ dội.
Ta sẽ phong tỏa ngươi trước khi ngươi trở thành mối đe dọa!"
Luồng gió xoáy cuốn theo những mảnh vỡ không gian, lao vào Sở Kha như những lưỡi dao vô hình.
Nhưng Sở Kha không né tránh.
Hắn đứng yên,任由 những lưỡi dao cắt qua cơ thể.
Máu chảy ra, nhưng ngay lập tức được hấp thụ bởi những vân đen trên người.
Hắn đang biến đau đớn thành sức mạnh.
Biến sự hủy diệt thành nguồn sống.
Thiên Cơ lao đến, mắt tràn đầy giận dữ.
"Hãy dừng lại, Sở Kha!
Ngươi không hiểu điều ngươi đang làm!
Nếu ngươi phá vỡ chiếc đồng hồ này, dòng thời gian sẽ sụp đổ.
Không chỉ là Ma Giới, mà là toàn bộ cấu trúc không-thời gian xung quanh sẽ tan rã!"
Sở Kha đứng giữa đống tro, quay lại nhìn lão giả.
"Vậy ngươi bảo vệ cái gì?
Một thế giới nơi mọi người đều là nô lệ của thời gian?
Một thế giới nơi kẻ mạnh có thể sống mãi, còn kẻ yếu phải chết trong bóng tối?"
"Ta bảo vệ sự cân bằng!" Thiên Cơ gầm lên.
"Nếu không có trật tự, sẽ có hỗn loạn.
Nếu không có hỗn loạn, sẽ có hủy diệt.
Cha mẹ ngươi đã hiểu điều đó.
Họ đã hy sinh chính mình để duy trì sự cân bằng này.
Và ngươi, con đẻ của sự phản bội, lại muốn phá vỡ nó?"
"Cha mẹ ta không hy sinh," Sở Kha nói, giọng nói trầm xuống, đầy đau đớn nhưng cũng đầy quyết绝.
"Họ đã bị lừa.
Họ nghĩ rằng họ đang cứu thế giới, nhưng thực tế, họ đang nuôi dưỡng một quái vật.
Và quái vật đó không phải là bóng tối.
Mà là sự sợ hãi."
Thiên Cơ sững sờ.
Lão nhìn Sở Kha với ánh mắt phức tạp.
Trong mắt lão, không còn chỉ là sự thù địch, mà còn有一丝 kinh hãi.
Lão nhận ra rằng, Sở Kha không còn là đứa trẻ ngây thơ mà lão từng biết.
Hắn đã trở thành một thứ gì đó khác.
Một thứ không thể kiểm soát.
"Ngươi nói cha mẹ ta bị lừa?" Thiên Cơ hỏi, giọng nói run rẩy.
"Ai lừa họ?"
"Chính những người như ngươi," Sở Kha đáp.
"Những người tự xưng là bảo vệ, nhưng thực chất là kẻ giam giữ.
Họ sợ sự thay đổi.
Họ sợ tự do.
Và vì vậy, họ đã biến thế giới này thành một nhà tù."
Thiên Cơ nghiến răng.
Lão không muốn tin điều đó.
Nhưng trong sâu thẳng tâm khảm, một nghi ngờ đã nhen nhóm.
Lão đã tu luyện hàng ngàn năm, chứng kiến sự thăng trầm của vô số thế hệ.
Và trong tất cả những ký ức đó, luôn có một bóng ma ám ảnh: sự sợ hãi.
Sợ hãi cái chết, sợ hãi sự mất kiểm soát, sợ hãi những gì không thể hiểu được.
"Ngươi muốn chứng minh điều đó sao?" Thiên Cơ hỏi.
"Đúng," Sở Kha gật đầu.
"Và ta sẽ làm điều đó ngay bây giờ."
Hắn quay sang bức tường đá phía sau, nơi mà những ký tự cổ xưa đang loé lên.
Nhưng lần này, hắn không đọc chúng.
Hắn *xóa* chúng.
Những ký tự biến mất.
Và cùng với đó, một cánh cửa xuất hiện.
Không phải bằng gỗ hay đá.
Mà bằng xương và máu.
Những chiếc xương trắng muốt, còn dính thịt và máu tươi, xếp chồng lên nhau tạo thành một khung cửa.
Sau cánh cửa đó là một bóng tối sâu thẳm, nơi mà ngay cả ánh sáng cũng không thể tồn tại.
Sở Kha quay lại chiếc đồng hồ xương.
Hắn không phá vỡ nó bằng sức mạnh vật lý.
Thay vào đó, hắn đặt lòng bàn tay mình lên nắp đồng hồ và bắt đầu *đổ* linh lực vào.
Nhưng linh lực này không mang năng lượng, mà mang theo *ký ức*.
Hắn nhớ lại khoảnh khắc đầu tiên hắn thấy mặt trời mọc.
Hắn nhớ lại mùi hương của bữa cơm cuối cùng mà mẹ hắn nấu.
Hắn nhớ lại cảm giác ấm áp của vòng tay cha hắn.
Và rồi, hắn nhớ lại sự cô đơn.
Sự cô đơn của một đứa trẻ không có cha mẹ, không có gia đình, không có tương lai.
Mỗi ký ức được giải phóng, một mảnh linh lực lại được chuyển hóa.
Chiếc đồng hồ xương bắt đầu phát sáng.
Những chiếc xương trắng muốt chuyển thành màu đỏ rực, như máu đang sôi sục.
Không khí xung quanh trở nên nóng bức, ngột ngạt.
Thiên Cơ nhìn cảnh tượng đó với ánh mắt kinh hãi.
Lão nhận ra rằng, Sở Kha không chỉ đang phá hủy chiếc đồng hồ.
Hắn đang phá hủy nền tảng của thế giới này.
Chiếc đồng hồ xương không chỉ là một công cụ đo thời gian.
Nó là một chốt khóa, một điểm neo giữ cho thực tại không bị sụp đổ.
"Ngươi đang giết chết thế giới!" Thiên Cơ hét lên.
"Không," Sở Kha đáp, giọng nói lạnh băng.
"Ta đang giải phóng nó."
Hắn đẩy mạnh linh lực vào chiếc đồng hồ.
Những chiếc xương bắt đầu vỡ vụn.
Một tiếng nổ lớn vang lên, nhưng không phải là tiếng nổ của vật chất, mà là tiếng nổ của ý thức.
Một luồng sóng năng lượng màu tím bao quanh Sở Kha, quét sạch mọi thứ trong bán kính mười mét.
Những tia sét xanh bị đẩy ra xa, vỡ thành những mảnh ánh sáng nhỏ liu.
Đá vỡ bay ra.
Bụi bặm mù mịt.
Thiên Cơ lần đầu tiên di chuyển.
Lão bay lên cao, tránh luồng sóng năng lượng.
Nhưng ngay khi lão định tấn công, lão dừng lại.
Sở Kha không còn là một tu sĩ Luyện Khí nữa.
Hắn đang tỏa sáng.
Những vân đen trên cơ thể hắn đã biến thành những hoa văn phức tạp, giống như những mạch điện tử sống.
Đôi mắt hắn, một bên trắng xóa, một bên đen kịt, đang nhìn nhau, không còn xung đột, mà là sự hợp nhất.
Hắn đã không đột phá theo cách thông thường.
Hắn đã dùng sự hủy diệt của chính mình để làm nhiên liệu.
"Ngươi đã phá vỡ luật lệ," Thiên Cơ nói, giọng nói lần đầu tiên có chút run rẩy.
"Ngươi đã trở thành một lỗ hổng trong thời gian."
"Đúng," Sở Kha đáp, giọng nói của hắn vang vọng như từ khắp nơi cùng lúc.
"Và bây giờ, tôi sẽ dùng lỗ hổng đó để nuốt chửng thế giới này."
Thiên Cơ không còn giữ vẻ bình tĩnh.
Lão giơ tay lên, và toàn bộ những tia sét xanh trong tháp đồng loạt phát sáng, hội tụ thành một mũi sét khổng lồ, chĩa thẳng vào Sở Kha.
"Chết đi, đồ tạo tác!" Thiên Cơ gầm lên.
Mũi sét lao xuống với tốc độ ánh sáng.
Nhưng Sở Kha không né tránh.
Hắn đưa tay ra, và nắm lấy mũi sét.
Không có tiếng nổ.
Không có ánh sáng chói lòa.
Chỉ có sự im lặng.
Mũi sét bị hút vào lòng bàn tay của Sở Kha, bị những vân đen ăn mòn, chuyển hóa thành năng lượng cho hắn.
Thiên Cơ kinh hãi.
"Điều đó không thể...
Ngươi đang hấp thụ thời gian?"
"Không," Sở Kha nói, giọng nói của hắn lạnh lẽo hơn cả băng giá.
"Tôi đang ăn cắp nó."
Thiên Cơ ngã quỳ, thanh kiếm gãy đôi trong tay.
Hắn nhìn Sở Kha với ánh mắt không còn giận dữ, mà là...
thương cảm.
"Ngươi vừa giết chết chính mình, Sở Kha.
Người đứng đây giờ không còn là ngươi nữa."
Sở Kha mở mắt.
Đôi mắt giờ đây hoàn toàn trắng xóa, không còn đồng tử.
Hắn không nhớ mình là ai.
Hắn không nhớ tại sao lại ở đây.
Hắn chỉ cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao, một sự khao khát vô tận.
Và rồi, từ trong bóng tối phía sau, một giọng nói vang lên.
Một giọng nói quen thuộc, nhưng lại xa lạ.
"Con trai à," giọng nói đó nói, "con đã về đúng lúc."
Sở Kha quay lại.
Người phụ nữ đó có khuôn mặt giống hệt mẹ của hắn.
Nhưng đôi mắt bà ta không còn tình mẫu tử.
Chúng là hai hố sâu thẳm, giống hệt đôi mắt của Thiên Cơ.
"Con đã nhớ lại chưa?" Người phụ nữ hỏi.
Sở Kha nhíu mày.
"Nhớ lại điều gì?"
"Về lý do tại sao ngươi phải hủy diệt thế giới này," bà ta đáp, và nụ cười của bà ta nở ra, một nụ cười đầy đau khổ và tuyệt vọng.
"Và tại sao cha mẹ ngươi lại phải giết chính họ."
Cánh cửa bắt đầu đóng lại.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi bóng dáng của người phụ nữ biến mất, Sở Kha thấy một thứ gì đó trong mắt bà ta.
Đó không phải là sự thù hận.
Mà là sự cầu xin.
Và rồi, bóng tối nuốt chửng tất cả.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận