Chương 32
Không khí trong Ruinée Tháp Quan Sát Thời Gian nặng trĩu, ngột ngạt như thể bị đóng băng vĩnh cửu.
Những tia sét màu xanh lam, vốn dĩ là biểu tượng của thiên罚 (trời phạt) trong huyền thoại, giờ đây lại treo lơ lửng giữa không trung, uốn lượn như những con rắn điện tử đang ngủ đông.
Chúng không phóng ra, không sấm sét, chỉ đơn thuần là tồn tại, một sự hiện diện tĩnh lặng đầy đe dọa.
Sở Kha đứng giữa đống đổ nát của tầng bảy, nơi mà trước đây từng là phòng thí nghiệm trung tâm của cha mẹ hắn.
Linh lực trong đan điền hắn đang sôi sục, không phải là sự tuần hoàn êm ái của cảnh giới Luyện Khí, mà là một cơn bão hỗn loạn.
Tầng bảy đã vỡ, ranh giới giữa tầng bảy và tầng tám mỏng manh như giấy bóng gió.
Hắn cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim mình, và đáng sợ hơn, hắn cảm nhận được nhịp đập của thế giới này.
Hơi thở của Sở Kha tạo thành những đám sương trắng nhỏ liu, nhưng ngay lập tức tan biến vào bóng tối.
Ở đây, thời gian không chảy theo quy luật của phàm nhân.
Một giây của hắn có thể là một khắc của người khác, hay ngược lại.
Sự méo mó này khiến giác quan trở nên đáng tin cậy một cách nguy hiểm.
Hắn đưa tay lên, chạm vào vết nứt đen trên cổ tay — di tích của thí nghiệm ngày hôm qua.
Những vân đen đó không còn đau đớn nữa.
Chúng đang ấm lên, truyền vào cơ thể hắn một loại năng lượng lạ lùng, không phải là linh lực thuần túy, mà là 'ký ức' của chính thời gian.
Hắn quay đầu, nhìn về phía những bức tường đá vỡ vụn.
Trên đó, những ký tự cổ xưa bằng máu khô đã chuyển sang màu nâu sẫm đang loé lên ánh sáng mờ ảo.
Đây không phải là bùa chú phòng thủ.
Đây là nhật ký.
Sở Kha bước tới, ngón tay run nhẹ khi chạm vào bề mặt đá lạnh lẽo.
Hắn không đọc bằng mắt, mà đọc bằng linh lực.
Linh lực của hắn, mang tính chất 'Nha' — sự hủy diệt và giải构, ăn mòn lớp bụi thời gian bám trên đá, tiết lộ những dòng chữ bên dưới.
*"Ngày thứ 4.920 của Kỷ Nguyên Thứ Ba.
Cân bằng đang sụp đổ.
Thiên Cơ đã phát hiện ra chúng ta.
Nếu không có sự hy sinh, toàn bộ Vạn Cổ Ma Giới sẽ bị xóa sổ khỏi dòng chảy chính.
Chúng ta không thể dừng lại.
Chúng ta phải hoàn thành nó.
Dù phải trả giá bằng linh hồn."*
Lời văn ngắn gọn, lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một nỗi đau tột độ.
Sở Kha nhíu mày.
Hắn nhớ đến tên này từ những câu chuyện truyền miệng của các tu sĩ cấp cao.
Một lão giả bảo vệ luật lệ Thời Gian Tương Đối, người tin rằng sự tiến hóa của nhân loại phải được kiểm soát bằng cách đóng băng những kẻ dám can thiệp vào dòng chảy thời gian.
Nếu Thiên Cơ là kẻ thù, thì cha mẹ hắn là gì?
Kẻ phản bội?
Hay là nạn nhân?
Một âm thanh kỳ lạ vang lên.
Tíc tắc.*
Không phải từ đồng hồ.
Mà từ chính trong đầu Sở Kha.
Nhịp điệu đó trùng khớp với nhịp đập của những tia sét xanh treo lơ lửng.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào khoảng trống phía trên đầu.
Ở đó, trong khoảng không gian bị méo mó, một bóng người đang từ từ hiện ra.
Không phải đi bộ, mà là 'thâm nhập' vào thực tại.
Bóng người đó mặc một bộ áo choàng xám xịt, không có một nếp nhăn nào, dù đang ở giữa đống đổ nát hỗn loạn.
Khuôn mặt lão giả được che khuất bởi một lớp sương mù mỏng, chỉ để lộ đôi mắt — hai hố sâu thẳm, không có tròng trắng, không có đồng tử, chỉ là màu đen tuyệt đối.
Lão giả không cần nói lời chào hỏi.
Sự hiện diện của hắn tự nó là một lời tuyên chiến.
Khi lão hạ chân xuống sàn đá, không có tiếng động.
Nhưng sóng xung kích của sự hiện diện đó khiến Sở Kha bị đẩy lùi lại ba bước.
Linh lực trong cơ thể Sở Kha chùng xuống, như thể bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
"Ngươi đã đi xa quá, đứa trẻ," giọng nói của Thiên Cơ vang lên, không phải từ miệng, mà từ mọi hướng cùng lúc, như thể nó được khắc vào không khí.
"Ngươi đang chạm vào những thứ không thuộc về ngươi."
Sở Kha nghiến răng, cố gắng giữ cho linh lực không bị xáo động.
Hắn nhận ra sự khác biệt.
Thiên Cơ không sử dụng linh lực để tấn công.
Lão sử dụng 'Quyền Hạn'.
Trong mắt của một kẻ ở cảnh giới Phi Phàm, Sở Kha chỉ là một con kiến đang cố gắng leo lên đỉnh núi.
Và con kiến không có quyền quyết định số phận của ngọn núi.
"Cha mẹ ta đã chết ở đây," Sở Kha lên tiếng, giọng nói của hắn trầm xuống, mang theo một sự kiên định bất ngờ.
"Và ngươi là người đã giết họ?
Hay ngươi là người đã cứu họ?"
Thiên Cơ khẽ cười, một âm thanh khô khan như tiếng lá rụng.
Những khái niệm phàm tục.
Chúng ta chỉ đang thực hiện nghĩa vụ.
Thời gian không cho phép sai lầm.
Và cha mẹ ngươi...
họ đã phạm sai lầm lớn nhất."
"Sai lầm gì?" Sở Kha hét lên, đồng thời vung tay phải ra.
Một lưỡi kiếm nguyên lực màu đen, hình thành từ những vân đen trên cơ thể hắn, chém thẳng vào khoảng không trước mặt.
Cú chém đó không nhằm vào Thiên Cơ.
Nó nhằm vào 'dòng chảy'.
Sở Kha đã học được điều đó từ ký ức của Điểm Chết.
Bạn không thể đánh bại một kẻ mạnh hơn bằng lực lượng.
Bạn phải đánh vào cấu trúc của thực tại mà họ dựa vào.
Lưỡi kiếm đen xé toạc không gian, tạo ra một vết nứt nhỏ.
Nhưng ngay lập tức, vết nứt đó bị lấp đầy bởi những hạt bụi thời gian phát sáng.
Thiên Cơ vẫn đứng yên, bất động.
"Thông minh," Thiên Cơ bình luận, giọng điệu không chút cảm xúc.
"Nhưng vô nghĩa.
Ngươi đang cố gắng phá vỡ một bức tường kính bằng một hòn đá.
Ngươi sẽ tự làm mình bị thương trước."
Sở Kha rít lên, cảm giác đau đớn từ cánh tay phải lan tỏa khắp cơ thể.
Những vân đen trên da thịt hắn bắt đầu sizzling, như thể bị axit ăn mòn.
Linh lực của hắn đang bị 'đóng băng'.
Hắn nhận ra rằng Thiên Cơ không chỉ là một tu sĩ.
Lão là một phần của hệ thống.
Lão là người duy trì sự ổn định của dòng thời gian địa phương.
Và Sở Kha là một lỗi hệ thống.
Sở Kha lùi lại, thở hồng hộc.
Hắn không bỏ cuộc.
Hắn quan sát.
Hắn cần dữ liệu.
Hắn cần biết tại sao cha mẹ hắn lại bị coi là mối đe dọa.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào linh lực, không phải để chiến đấu, mà để cảm nhận.
Hắn để cho linh lực của mình lan tỏa ra ngoài, xâm nhập vào những tia sét xanh đang treo lơ lửng.
Những tia sét này không phải là vũ khí.
Chúng là 'chốt khóa'.
Chúng giữ cho thời gian trong tháp này không bị chảy ngược.
Khi linh lực của Sở Kha chạm vào tia sét đầu tiên, một luồng thông tin khổng lồ tràn vào đầu hắn.
*Hắn thấy một thành phố.
Một thành phố bằng vàng và ngọc.
Người dân cười nói, hạnh phúc.
Nhưng rồi, bầu trời bắt đầu nứt ra.
Những kẽ nứt đen xuất hiện, và từ đó, những sinh vật không có hình dạng, chỉ là bóng tối thuần túy, bắt đầu rơi xuống.
Chúng không ăn thịt người.
Chúng 'xóa' người.
Những ai bị chạm vào sẽ biến mất khỏi mọi ký ức, mọi lịch sử.
Họ chưa từng tồn tại.*
*Và rồi, một nhóm người mặc áo choàng trắng xuất hiện.
Họ không chiến đấu.
Họ 'đóng băng' thời gian xung quanh những sinh vật đó.
Họ hy sinh linh lực của mình để tạo ra những chốt khóa thời gian, ngăn chặn sự lan rộng của bóng tối.*
*Trong số những người đó, Sở Kha thấy khuôn mặt của cha mình.
Và mẹ mình.*
*Họ không phải là nạn nhân.
Họ là những người bảo vệ.
Nhưng họ đã thay đổi.
Họ nhận ra rằng việc đóng băng thời gian chỉ là tạm thời.
Để ngăn chặn bóng tối vĩnh viễn, họ cần một thứ gì đó mạnh hơn.
Một thứ có thể hấp thụ và chuyển hóa năng lượng của bóng tối.*
*Một đứa trẻ.
Một đứa trẻ được sinh ra với hai linh hồn trong một thể xác.
Thiện và Ác.
Bảo thủ và Hủy diệt.*
Sở Kha mở mắt ra,瞳孔 co lại.
Hắn hiểu rồi.
Hắn không phải là con người.
Hắn là một công cụ.
Một 'Lồng Chứa' sống.
Cha mẹ hắn đã tạo ra hắn để trở thành vũ khí cuối cùng chống lại sự hủy diệt.
Thiên Cơ vẫn đứng đó, nhưng lần này, ánh mắt đen kịt của lão dường như có chút gì đó phức tạp hơn.
"Ngươi đã hiểu chưa?
Cha mẹ ngươi không yêu ngươi.
Họ yêu thế giới này hơn.
Và họ đã hy sinh ngươi để cứu nó."
Câu nói đó như một lưỡi dao cắt sâu vào tim Sở Kha.
Nhưng thay vì sụp đổ, một cảm giác khác trỗi dậy.
Sự căm thù.
Không phải vì bị phản bội, mà vì bị coi là vật dụng.
"Họ đã tạo ra tôi," Sở Kha nói, giọng nói của hắn trở nên lạnh băng, "nhưng họ không thể kiểm soát tôi."
Sở Kha giơ bàn tay lên.
Những vân đen trên cơ thể hắn bắt đầu phát sáng, không còn là màu đen u tối, mà là màu tím ngầu, rực rỡ như lửa địa ngục.
Linh lực trong đan điền hắn bắt đầu xoay tròn, nhanh hơn, mạnh hơn.
Hắn đang tiến vào tầng tám.
Thiên Cơ nhíu mày.
"Ngươi không thể đột phá ở đây.
Áp lực thời gian sẽ xé nát linh hồn ngươi."
"Thì hãy xé nó ra," Sở Kha cười, một nụ cười đầy điên dại.
"Nếu linh hồn này là một công cụ, thì tôi sẽ phá vỡ công cụ đó."
Hắn nhắm mắt lại, không còn cố gắng kiểm soát linh lực.
Hắn để cho 'Nha' — phần hủy diệt trong hắn — kiểm soát.
Hắn tưởng tượng ra những bức tường thời gian, những chốt khóa, những quy tắc.
Và hắn tưởng tượng chúng vỡ vụn.
Tíc tắc.*
Âm thanh trong đầu hắn trở nên hỗn loạn.
Hắn cảm nhận được sự sụp đổ của cấu trúc linh lực cũ.
Tầng bảy vỡ.
Tầng tám mở ra.
Nhưng không phải là sự mở ra nhẹ nhàng.
Đó là một vụ nổ.
Một luồng sóng năng lượng màu tím bao quanh Sở Kha, quét sạch mọi thứ trong bán kính mười mét.
Những tia sét xanh bị đẩy ra xa, vỡ thành những mảnh ánh sáng nhỏ liu.
Đá vỡ bay ra.
Bụi bặm mù mịt.
Thiên Cơ lần đầu tiên di chuyển.
Lão bay lên cao, tránh luồng sóng năng lượng.
Nhưng ngay khi lão định tấn công, lão dừng lại.
Sở Kha không còn là một tu sĩ Luyện Khí nữa.
Hắn đang tỏa sáng.
Những vân đen trên cơ thể hắn đã biến thành những hoa văn phức tạp, giống như những mạch điện tử sống.
Đôi mắt hắn, một bên trắng xóa, một bên đen kịt, đang nhìn nhau, không còn xung đột, mà là sự hợp nhất.
Hắn đã không đột phá theo cách thông thường.
Hắn đã dùng sự hủy diệt của chính mình để làm nhiên liệu.
"Ngươi đã phá vỡ luật lệ," Thiên Cơ nói, giọng nói lần đầu tiên có chút run rẩy.
"Ngươi đã trở thành một lỗ hổng trong thời gian."
"Đúng," Sở Kha đáp, giọng nói của hắn vang vọng như từ khắp nơi cùng lúc.
"Và bây giờ, tôi sẽ dùng lỗ hổng đó để nuốt chửng thế giới này."
Thiên Cơ không còn giữ vẻ bình tĩnh.
Lão giơ tay lên, và toàn bộ những tia sét xanh trong tháp đồng loạt phát sáng, hội tụ thành một mũi sét khổng lồ, chĩa thẳng vào Sở Kha.
"Chết đi, đồ tạo tác!" Thiên Cơ gầm lên.
Mũi sét lao xuống với tốc độ ánh sáng.
Nhưng Sở Kha không né tránh.
Hắn đưa tay ra, và nắm lấy mũi sét.
Không có tiếng nổ.
Không có ánh sáng chói lòa.
Chỉ có sự im lặng.
Mũi sét bị hút vào lòng bàn tay của Sở Kha, bị những vân đen ăn mòn, chuyển hóa thành năng lượng cho hắn.
Thiên Cơ kinh hãi.
"Điều đó không thể...
Ngươi đang hấp thụ thời gian?"
"Không," Sở Kha nói, giọng nói của hắn lạnh lẽo hơn cả băng giá.
"Tôi đang ăn cắp nó."
Hắn quay sang bức tường đá phía sau, nơi mà những ký tự cổ xưa đang loé lên.
Hắn đưa tay ra, và chạm vào chúng.
Nhưng lần này, hắn không đọc chúng.
Hắn *xóa* chúng.
Những ký tự biến mất.
Và cùng với đó, một cánh cửa xuất hiện.
Không phải bằng gỗ hay đá.
Mà bằng xương và máu.
Những chiếc xương trắng muốt, còn dính thịt và máu tươi, xếp chồng lên nhau tạo thành một khung cửa.
Sau cánh cửa đó là một bóng tối sâu thẳm, nơi mà ngay cả ánh sáng cũng không thể tồn tại.
Sở Kha nhìn vào cánh cửa.
Hắn cảm nhận được một sự gọi mời.
Một sự thật cuối cùng mà cha mẹ hắn đã giấu kín.
"Đây là gì?" Hắn hỏi, dù biết rằng không ai sẽ trả lời.
Thiên Cơ bay lại gần, nhưng không dám tiến vào.
Lão nhìn Sở Kha với ánh mắt sợ hãi.
"Đừng mở nó.
Đó là nơi chứa đựng những ký ức bị xóa sổ.
Nếu ngươi nhìn vào đó, ngươi sẽ không bao giờ quay lại được."
Sở Kha mỉm cười.
Một nụ cười đầy bi kịch.
"Tôi đã không bao giờ có nơi để trở về."
Hắn bước tới cánh cửa.
Những chiếc xương lạnh giá chạm vào da thịt hắn, nhưng hắn không cảm thấy đau.
Hắn cảm thấy...
Hắn đưa tay ra, và kéo cánh cửa mở.
Bên trong không phải là bóng tối.
Mà là một thế giới khác.
Một thế giới nơi mọi thứ đều ngược lại.
Mặt trời mọc từ phía tây.
Máu chảy ngược từ vết thương vào cơ thể.
Và ở trung tâm của thế giới đó, một người phụ nữ đang đứng.
Người phụ nữ đó có khuôn mặt giống hệt mẹ của Sở Kha.
Nhưng đôi mắt bà ta không còn tình mẫu tử.
Chúng là hai hố sâu thẳm, giống hệt đôi mắt của Thiên Cơ.
"Con trai à," bà ta nói, giọng nói vang vọng như tiếng chuông trong không gian méo mó.
"Con đã về đúng lúc."
Sở Kha sững sờ.
Tim hắn đập thình thịch.
"Mẹ?"
"Bà ấy không phải là mẹ của con," Thiên Cơ hét lên, giọng nói đầy hoảng loạn.
"Đó là bóng tối!
Đó là thứ mà chúng ta đã cố gắng ngăn chặn!"
Nhưng Sở Kha không nghe.
Hắn nhìn vào người phụ nữ.
Và trong đôi mắt đen kịt của bà ta, hắn thấy một thứ gì đó quen thuộc.
*Ký ức về một đứa trẻ khóc.
Và một cây kim xuyên vào tim.*
"Ngươi đã nhớ lại chưa?" Người phụ nữ hỏi, giọng nói của bà ta vang lên trong đầu Sở Kha.
Sở Kha nhíu mày.
"Nhớ lại điều gì?"
"Về lý do tại sao ngươi phải hủy diệt thế giới này," bà ta đáp, và nụ cười của bà ta nở ra, một nụ cười đầy đau khổ và tuyệt vọng.
"Và tại sao cha mẹ ngươi lại phải giết chính họ."
Cánh cửa bắt đầu đóng lại.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi bóng dáng của người phụ nữ biến mất, Sở Kha thấy một thứ gì đó trong mắt bà ta.
Đó không phải là sự thù hận.
Mà là sự cầu xin.
Và rồi, bóng tối nuốt chửng tất cả.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận