Chương 31

Không khí không di chuyển.

Đó không phải là sự tĩnh lặng của một buổi trưa hè oi bức, mà là sự chết chóc tuyệt đối của một bức tranh đã bị đóng băng vĩnh viễn.

Lâm Phong mở mắt.

Hoặc ít nhất, ý thức của hắn đã cố gắng làm vậy.

Nhưng thị giác của hắn không còn hoạt động theo quy luật ánh sáng thông thường.

Những mảnh vỡ của đại lục cũ — những khối đá khổng lồ, những cột trụ linh thạch vỡ vụn, và cả những bóng người đang trong tư thế ngã xuống — tất cả đều treo lơ lửng trong không trung.

Chúng không rơi.

Chúng không bay.

Chúng đơn giản là *tồn tại* ở đó, bị mắc kẹt trong một khoảnh khắc vô hạn.

Hắn cố gắng hít thở.

Phổi hắn co thắt, nhưng không có luồng không khí nào tràn vào.

Không có tiếng thở hổn hển, không có tiếng gió rít qua kẽ hở của các tòa nhà đổ nát.

Chỉ có một khoảng trống trống rỗng, lạnh lẽo, và đáng sợ.

Đây là hệ quả của cảnh giới Phi Phàm sơ khai mà hắn vừa vô tình chạm tới.

Luật lệ "Thời Gian Tương Đối" đã bắt đầu chi phối thực tại xung quanh hắn.

Với mắt thường của kẻ yếu, thế giới này đã chết.

Nhưng với ý thức đang dần thức tỉnh của Lâm Phong, hắn nhận ra rằng thời gian không hề dừng lại.

Nó chỉ đang chảy quá nhanh, hoặc quá chậm, đến mức nhận thức của hắn bị tách rời khỏi dòng chảy vật lý.

Hắn nhìn xuống đôi tay mình.

Chúng trong suốt, mờ ảo, như thể được làm từ sương khói.

Linh lực trong cơ thể hắn đang hỗn loạn, giao thoa giữa hai cực đối lập: "Trạch" — phần tính cách thiện, khao khát bảo tồn ký ức và nhân tính; và "Nha" — phần tính cách ác, tham lam thời gian và sức mạnh hủy diệt.

Hai luồng nguyên lực này không hòa quyện, mà đang xé toạc đan điền của hắn từ bên trong.

Một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng.

Hắn cúi đầu, nhìn vào bụng mình.

Tại đó, một hạt giống đen kịt đang bám chặt vào huyệt đạo.

Nó không phải là vật thể vật chất, mà là một lỗ hổng trong không gian, một vết thương trên thực tại.

Hạt giống đó đang pulsate, đập thình thịch như một trái tim thứ hai, mỗi nhịp đập đều phát ra một rung động nhẹ khiến những mảnh vỡ xung quanh rung chuyển nhẹ.

đang ở đâu?"

Giọng nói của hắn vang lên trong đầu, nhưng không có âm thanh lan tỏa ra ngoài.

Trong thế giới tĩnh lặng này, âm thanh cũng bị đóng băng.

Hắn nhận ra rằng mình đang đứng trên đỉnh của một tòa tháp đổ nát, nơi mà trước đây từng là trung tâm của Hội Đồng.

Từ vị trí này, hắn có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng tàn phá.

Những dòng sông máu đóng băng thành những dải băng đỏ thẫm.

Những ngọn lửa linh lực cháy mãi nhưng không lan rộng, tạo thành những vòng tròn rực rỡ nhưng chết chóc.

Hắn cố gắng di chuyển.

Mỗi bước chân hắn đưa ra đều nặng trĩu, như thể đang bước qua một đại dương đặc quánh.

Không khí xung quanh trở nên đặc sệt, cản trở mọi chuyển động.

Nhưng hắn không dừng lại.

Một trực giác mạnh mẽ, sâu thẳm hơn cả nỗi sợ hãi, thúc đẩy hắn tiến về phía trước.

Hắn cần phải hiểu.

Hắn cần phải biết điều gì đã xảy ra.

Hắn bước xuống từ đỉnh tháp, men theo những bức tường đổ nát.

Khi hắn đi qua một bóng người đang ngã xuống, hắn dừng lại.

Đó là một tu sĩ cấp Luyện Khí, miệng há rộng trong tiếng hét cuối cùng.

Biểu cảm trên khuôn mặt hắn ta không phải là sợ hãi, mà là kinh hoàng tột độ.

Mắt hắn ta mở to, nhìn vào một điểm nào đó trong không trung, nơi mà giờ đây chỉ còn là khoảng trống.

Lâm Phong đưa tay ra, chạm nhẹ vào vai người tu sĩ đó.

Ngay lập tức, một luồng dữ liệu lạnh lẽo tràn vào đầu hắn.

Không phải là ký ức, mà là cảm xúc.

Nỗi sợ hãi.

Nỗi tuyệt vọng.

Và một bí mật.

Người tu sĩ đó không chết vì chiến đấu.

Hắn ta chết vì *nhìn thấy*.

Hắn nhìn thấy điều gì đó mà mắt phàm không được phép chứng kiến.

Và cái giá của sự chứng kiến đó là sự xóa sổ khỏi dòng thời gian.

Lâm Phong rùng mình.

Hắn rút tay lại, cảm giác lạnh lẽo vẫn còn bám trên da thịt.

Hắn tiếp tục đi, nhanh hơn, mạnh mẽ hơn.

Mỗi bước chân đều phá vỡ lớp vỏ tĩnh lặng xung quanh, tạo ra những vết nứt nhỏ trong không gian.

Những vết nứt đó phát ra ánh sáng trắng xóa, như thể đang tiết lộ một sự thật bị che giấu lâu đời.

Hắn đi vào trung tâm của quảng trường.

Tại đó, Điểm Chết Thời Gian vẫn còn đó.

Nó không còn là một khoảng trống hình cầu, mà đã biến thành một vũng nước đen kịt, phẳng lì như gương.

Bề mặt của nó phản chiếu bầu trời xám xịt, nhưng không phản chiếu hình ảnh của Lâm Phong.

Thay vào đó, nó phản chiếu một phiên bản khác của hắn.

Một phiên bản mà hắn không nhận ra.

Hắn bước tới gần, cúi xuống nhìn vào vũng nước đen.

Trong đó, hắn thấy một người đàn ông.

Người đàn ông đó có khuôn mặt giống hắn, nhưng đôi mắt lại hoàn toàn khác.

Đôi mắt đó không có tròng đen, chỉ toàn là màu trắng xóa, và đang chảy nước mắt.

Nước mắt đó không rơi xuống, mà bay ngược lên trời, hòa tan vào không khí.

"Ngươi là ai?" Lâm Phong thì thầm, dù biết rằng không ai có thể nghe thấy.

Người đàn ông trong vũng nước không đáp.

Hắn chỉ đưa tay ra, chạm vào bề mặt nước từ bên trong.

Ngay lập tức, một luồng sóng năng lượng mạnh mẽ bắn ra, đánh vào ngực Lâm Phong.

Hắn bay ngược lại, đập vào một bức tường đá.

Đau đớn tột cùng.

Nhưng không phải là đau đớn thể xác.

Đó là đau đớn của linh hồn.

Một ký ức không phải của hắn đang tràn vào đầu.


Lâm Phong tỉnh dậy.

Hắn nằm trên nền đất lạnh lẽo, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Tim hắn đập thình thịch, như thể vừa trải qua một trận chiến sinh tử.

Hắn nhìn xung quanh.

Những mảnh vỡ vẫn còn treo lơ lửng.

Điểm Chết Thời Gian vẫn còn đó.

Nhưng thứ gì đó đã thay đổi.

Hắn nhìn vào đôi tay mình.

Chúng không còn trong suốt nữa.

Chúng trở nên rắn chắc, nhưng trên da thịt xuất hiện những vân đen, giống như những vết nứt trên gốm sứ.

Những vân đen đó đang lan rộng, từ tay lên cánh tay, rồi lên ngực.

Hắn nhận ra rằng ký ức vừa rồi không phải là ảo giác.

Đó là sự thật.

Hắn là đứa trẻ đó.

Hắn là nạn nhân của thí nghiệm.

Và hạt giống đen trong đan điền của hắn không phải là một vật thể ngoại lai.

Đó là phần cốt lõi của linh hồn hắn, bị tách ra và biến đổi bởi chính những người mà hắn từng tin tưởng.

Một cảm giác giận dữ dâng lên, mạnh mẽ hơn bất kỳ thứ gì hắn từng trải qua.

Giận dữ không phải vì bị phản bội, mà vì sự ngây thơ của chính mình.

Hắn đã dành cả cuộc đời để tìm kiếm sự thật, nhưng sự thật lại nằm ngay trong tim hắn, chờ đợi khoảnh khắc này để thức tỉnh.

Hắn đứng dậy.

Những vân đen trên cơ thể hắn bắt đầu phát sáng, một ánh sáng tím ngầu, đáng sợ.

Linh lực trong cơ thể hắn không còn hỗn loạn nữa.

Chúng đang hợp nhất.

"Trạch" và "Nha" không còn chiến đấu.

Chúng đang hòa quyện vào nhau, tạo thành một sức mạnh mới.

Một sức mạnh của sự hủy diệt, nhưng cũng là sự tái sinh.

Hắn nhìn vào Điểm Chết Thời Gian.

Lần này, hắn không sợ hãi.

Hắn bước tới, đưa tay ra, và chạm vào bề mặt đen kịt của nó.

Ngay lập tức, thế giới xung quanh bắt đầu vỡ vụn.

Những mảnh vỡ không còn treo lơ lửng nữa.

Chúng rơi xuống, va chạm với nhau, tạo ra những âm thanh rầm rầm, như tiếng sấm của một cơn bão dữ dội.

Thời gian bắt đầu chảy lại.

Nhưng không phải là dòng chảy bình thường.

Đó là một dòng chảy ngược.

Hắn nhìn thấy những tòa nhà đổ nát dựng ngược lại.

Hắn nhìn thấy những dòng máu chảy ngược lại vào cơ thể của những người chết.

Hắn nhìn thấy chính mình, từ tương lai, bước ngược về quá khứ.

Và rồi, một giọng nói vang lên.

Không phải từ vũng nước đen, mà từ chính sâu thẳm trong đầu hắn.

"Ngươi đã nhớ lại chưa?"

Lâm Phong nhíu mày.

"Nhớ lại điều gì?"

"Về lý do tại sao ngươi phải hủy diệt thế giới này."

Giọng nói đó không phải là của hắn.

Nó cổ xưa, uy nghiêm, và đầy quyền năng.

Nó vang vọng trong không gian, làm rung chuyển từng phân tử không khí.

Lâm Phong nhìn xung quanh.

Những mảnh vỡ thời gian đang tụ tập lại, hình thành nên một cánh cửa.

Một cánh cửa bằng xương và máu, đứng sừng sững trước mặt hắn.

Và sau cánh cửa đó, hắn thấy một bóng dáng.

Một bóng dáng quen thuộc.

Đó là mẹ hắn.

Nhưng mẹ hắn không còn là người phụ nữ hiền lành mà hắn nhớ.

Bà ta đang mặc một bộ áo choàng đen, và trên tay bà ta cầm một thanh kiếm bằng thời gian.

Đôi mắt bà ta không còn tình mẫu tử, mà là sự lạnh lùng của một kẻ thống trị.

"Con trai à," bà ta nói, giọng nói vang vọng như tiếng chuông.

"Con đã về đúng lúc."

Lâm Phong lùi lại một bước.

Tim hắn đập mạnh hơn bao giờ hết.

là ai?"

Bà ta cười.

Một nụ cười đầy bi kịch và đau khổ.

"Ta là kẻ đã tạo ra ngươi.

Và ta cũng là kẻ sẽ hủy diệt ngươi."

Cánh cửa bằng xương và máu bắt đầu đóng lại.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi bóng dáng của người mẹ biến mất, Lâm Phong thấy một thứ gì đó trong mắt bà ta.

Đó không phải là sự thù hận.

Mà là sự cầu xin.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập