Chương 14

Không khí trong điện chủ trì của Phàm Thanh Môn trở nên nặng trĩu, mùi hương trầm quyện lẫn với mùi máu tanh tạo nên một thứ hương vị khó chịu, như thể chính không gian đang thối rữa từ bên trong.

Lâm Tiêu đứng giữa vòng tròn cấm chế, thanh kiếm "Thương Tâm" trong tay run rẩy.

Sự run rẩy ấy không phải vì mệt mỏi hay kiệt sức, mà vì sự xung đột dữ dội đang diễn ra bên trong cơ thể hắn.

Da thịt hắn nóng rực, tĩnh mạch nổi lên xanh đen dưới lớp da trắng bệch, như thể có một dòng sông lửa đang chảy ngược lại trong huyết mạch.

Nhân cách thứ hai — "Tiêu Ác" — đang cố gắng kiểm soát cơ thể.

Giọng nói của hắn vang lên trong đầu Lâm Tiêu, lạnh lẽo và vô cảm, như tiếng đá va vào đá: *"Đừng kháng cự.

Sự tồn tại của ngươi là một lỗi lầm.

Hãy để entropy làm công việc của nó."*

Lâm Tiêu nghiến răng, mồ hôi lạnh tuôn xuống trán.

Hắn cảm thấy linh hồn mình bị xé đôi, một nửa muốn giữ lấy nhân tính, một nửa muốn buông thả vào sự hủy diệt.

Trước mặt hắn, Sư Huynh Trưởng của Phàm Thanh Môn đang đứng chắn lại, mắt đỏ ngầu vì giận dữ và sợ hãi.

Nhưng điều khiến Lâm Tiêu kinh ngạc hơn cả là ánh mắt của Sư Huynh Trưởng.那不是 sợ hãi một kẻ thù, mà là nỗi sợ của một người đang nhìn thấy chính bóng ma của mình trong gương.

"Ngươi..." Sư Huynh Trưởng run giọng, thanh kiếm trong tay hắn chĩa về phía Lâm Tiêu nhưng không dám tiến bước.

"Ngươi là ai?

Tại sao kiếm ý của ngươi lại mang theo mùi vị của...

của sự hủy diệt thời gian?"

Lâm Tiêu không trả lời.

Hắn không biết mình là ai nữa.

Ký ức của hắn đang bị xói mòn, thay vào đó là những mảnh vỡ của một thực tại khác đang xâm nhập.

Hắn nhìn xuống thanh kiếm "Thương Tâm".

Đây là một vật phẩm Ma Quan.

Hắn nhớ lại lời sư phụ: *"Kiếm này từng thuộc về một vị tiên nhân đã tự hủy để ngăn chặn một đại nạn.

Ai cầm nó sẽ chịu đựng nỗi đau của sự cô đơn vĩnh cửn."*

Nhưng giờ đây, khi Tiêu Ác đang lên tiếng, thanh kiếm không còn đau đớn.

Nó đang reo vui.

Một tiếng hú rít phát ra từ lưỡi kiếm, vang vọng trong điện chủ trì, làm vỡ nát những chiếc đèn dầu xung quanh.

Những mảnh vỡ thủy tinh không rơi xuống đất, mà lơ lửng trong không trung, xoay tròn quanh Lâm Tiêu như những vì sao chết.

"Hãy bước qua ta," Sư Huynh Trưởng hét lên, giọng nói khàn khàn.

"Nếu ngươi là kẻ thù của Thiên Hạ Giới, ta sẽ giết ngươi, dù đó có là chính ta!"

Lâm Tiêu cảm thấy một cơn đau nhói buốt xé toạc đầu hắn.

Không phải từ kiếm ý, mà từ chính cơ thể hắn.

Hắn nhận ra rằng, mỗi lần hắn di chuyển, không gian xung quanh đang bị "ăn mòn".

Những cột trụ đá cổ xưa trong điện bắt đầu xuất hiện những vết nứt, không phải do lực vật lý, mà do sự hiện diện của hắn đang làm sụp đổ cấu trúc thời gian tại đó.

Hắn không cố ý làm vậy.

Nhưng đó chính là bản chất của hắn.

Một lỗ hổng.

Một sự cố gắng của vũ trụ để cân bằng lại entropy.

Và giờ, cân bằng đó đang dẫn đến sự hủy diệt.


Lâm Tiêu lao về phía Sư Huynh Trưởng.

Không phải để tấn công, mà để thoát khỏi sự kiểm soát của ký ức.

Mỗi bước chân hắn đặt xuống, không gian xung quanh đều bị bóp méo, tạo ra những gợn sóng thời gian nhỏ bé.

Những đồ vật trong phòng bắt đầu già cỗi, vỡ vụn trong tích tắc.

Những chiếc bàn gỗ biến thành bụi, những bức tượng đá sụp đổ thành cát.

Sư Huynh Trưởng rút kiếm ra, nhưng kiếm ý của hắn yếu ớt so với sát khí đang trào dâng từ Lâm Tiêu.

"Ngươi không thể làm vậy!" Sư Huynh Trưởng hét lên, cố gắng duy trì thế phòng thủ.

"Nếu ngươi phá vỡ vòng tròn này, toàn bộ Phàm Thanh Môn sẽ bị cuốn vào dòng chảy hỗn loạn!"

"Ta không có lựa chọn!" Lâm Tiêu đáp lại, giọng nói của hắn vang lên như tiếng sấm.

"Ta không biết mình là gì, nhưng ta biết rằng nếu ta dừng lại, mọi thứ sẽ tan vỡ!"

Hắn chém một nhát kiếm vào không trung.

Không phải vào Sư Huynh Trưởng, mà vào chính không gian.

Thanh kiếm "Thương Tâm" cắt qua không khí, tạo ra một vết cắt dài ngoằng.

Từ vết cắt đó, một luồng ánh sáng trắng xóa bùng nổ, xé toạc mọi thứ xung quanh.

Sư Huynh Trưởng bị thổi bay, va vào tường và ngã xuống, bất tỉnh.

Lâm Tiêu đứng đó, thở hồng hộc.

Hắn nhìn vào vết cắt trong không gian.

Bên trong đó, hắn thấy một thế giới khác.

Một thế giới nơi mọi thứ đều hoàn hảo, nơi không có đau khổ, không có mất mát.

Nơi mà người mẹ của hắn vẫn còn sống, nơi mà cha hắn vẫn còn cười.

Đó là ảo tưởng.

Hắn biết điều đó.

Nhưng nó quá đẹp đẽ.

Quá hấp dẫn.

"Đó là nơi mà ngươi muốn đến," giọng nói của Tiêu Ác vang lên trong đầu.

"Đó là nơi mà ngươi có thể trốn tránh thực tại.

Tại sao ngươi lại từ chối nó?"

Lâm Tiêu run rẩy.

Hắn muốn bước vào.

Hắn muốn quên đi tất cả.

Muốn trở về làm một thiếu niên vô tri vô giác, sống trong hạnh phúc giả tạo.

Nhưng sau đó, hắn nhớ đến lời của người phụ nữ trong áo choàng trắng.

*"Ngươi là người duy nhất có thể sửa chữa nó."*

Nếu hắn bước vào, hắn sẽ không bao giờ có thể sửa chữa.

Hắn sẽ trở thành một phần của ảo tưởng, và thực tại sẽ tiếp tục sụp đổ.

Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Khi hắn mở mắt ra, ánh mắt của hắn đã thay đổi.

Không còn sự迷茫, không còn sự sợ hãi.

Chỉ còn lại sự quyết tâm lạnh lùng.

"Ta không chọn sự trốn tránh," Lâm Tiêu thì thầm.

"Ta chọn sự thật, dù nó có đau đớn đến mức nào."

Hắn quay lại, nhìn vào Sư Huynh Trưởng đang nằm bất tỉnh trên sàn.

"Xin lỗi," hắn nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy dứt khoát.

"Nhưng ta phải đi."

Hắn bước ra khỏi điện chủ trì, để lại phía sau những đống đổ nát và sự im lặng đáng sợ.

Nhưng khi hắn bước ra khỏi cánh cửa, hắn nhận ra rằng, cánh cửa đó không dẫn ra bên ngoài.

Nó dẫn vào một hành lang vô tận, nơi mà thời gian không tồn tại.

Và ở cuối hành lang đó, có một bóng người đang chờ đợi.


Thời gian ngừng lại.

Lâm Tiêu đứng giữa phòng, một nửa cơ thể trong suốt, một nửa còn nguyên vẹn.

Trước mặt hắn là hai lựa chọn.

Một là để cho vòng lặp đóng lại, quên tất cả, trở về làm một đệ tử vô tri vô giác, sống trong ảo tưởng hạnh phúc.

Hắn sẽ không bao giờ biết sự thật.

Hắn sẽ không bao giờ phải chịu đựng nỗi đau này.

Nhưng thế giới sẽ tiếp tục sụp đổ, chậm rãi, âm ỉ, cho đến khi nó biến mất hoàn toàn.

Hai là phá vỡ vòng lặp hoàn toàn, chấp nhận cái chết của cả hai nhân cách, và giải phóng thế giới khỏi sự kiểm soát của entropy.

Hắn sẽ biến mất khỏi thực tại, trở thành một ký ức, một truyền thuyết, một nỗi đau mà không ai nhớ rõ.

Nhưng thế giới sẽ sống.

Lâm Tiêu nhìn vào bàn tay trong suốt của mình.

Hắn có thể thấy những xương ngón tay, những mạch máu đang mờ dần.

Hắn cảm thấy sự lạnh lẽo của cái chết đang bao phủ lấy hắn.

Nhưng hắn không sợ.

Hắn nhớ đến lời của sư phụ.

*"Ta không thể thay đổi định mệnh.

Nhưng ta có thể thay đổi cách ngươi đối mặt với nó."*

Hắn rút thanh kiếm "Thương Tâm" ra.

Lưỡi kiếm rung lên, phát ra một âm thanh cao vút, như tiếng khóc của một đứa trẻ.

"Ta chọn," Lâm Tiêu nói, giọng nói của hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

"Ta chọn sự tự do."

Hắn chém một nhát kiếm vào chính tim mình.

Và trong khoảnh khắc đó, thế giới nổ tung.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập