Chương 13

Chương 13 — Hai Tâm Hồn, Hiện Thực Biến Dạng



Cơn đau xé toạc lồng ngực không phải đến từ ngoại thương, mà từ nội tại.

Nó giống như một cây kim nóng chảy được cắm thẳng vào tim, châm chích từng mạch máu, từng tế bào khí công đang lưu chuyển trong cơ thể.

Lâm Tiêu gào thét, âm thanh nghẹn lại trong cổ họng, biến thành một tiếng rít chói tai làm rung động cả không gian xung quanh.

Tay phải của hắn run rẩy, ngón tay trắng bệch bóp chặt lấy cổ tay trái.

Tại đó, dưới lớp da thịt mỏng manh, một đường vân đỏ sẫm như mạch máu đang bò lên, lan tỏa theo nhịp đập của trái tim.

Đường vân này không mang cảm giác ấm áp của chân khí, mà phát ra nhiệt độ nóng bỏng như sắt nung chảy, kèm theo một mùi khét lẹt của hư không.

Đây không phải là khí công, mà là "ký ức vật chất" đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc hữu hình của hắn.

Mỗi lần hắn hít thở, những mảnh vỡ của quá khứ và tương lai lại va chạm trong ý thức, tạo ra những cơn đau nhói buốt.

Hắn quỳ xuống trên nền đá lạnh lẽo của Thê Tâm Các, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.

Trước mắt hắn, thế giới đang mờ dần, không phải vì tối tăm, mà vì sự mất tập trung của thực tại.

Những cột trụ đá xung quanh bắt đầu rung động, phát ra những âm thanh rè rè như tiếng hát của một bản nhạc cũ kỹ bị hỏng.

"Đây là gì?" Lâm Tiêu thì thầm, giọng nói của hắn nghe xa lạ, như thể phát ra từ một nơi rất xa.

Hắn nhìn vào lòng bàn tay mình.

Những ngón tay đang trở nên trong suốt, lộ ra những dòng chảy màu tím đen bên trong — chính là Entropy, là sự hủy diệt mà sư phụ đã cố gắng giam giữ.

Nhưng giờ đây, nó đang tràn ra ngoài.

Nó không chỉ là sức mạnh, nó là một lời nguyền.

Một lời nguyền rằng sự tồn tại của hắn là một lỗi lầm trong cấu trúc của vũ trụ.

Một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo mùi hương của hoa mai tàn — mùi hương của cái chết và sự kết thúc.

Lâm Tiêu nhắm mắt lại, cố gắng giữ lấy ý thức.

Hắn nhớ đến lời nói của sư phụ, nhớ đến ánh mắt bi thương của Tiểu Phong Tử.

*"Ngươi không thể là chính mình."*

Nhưng tại sao?

Tại sao lại phải như vậy?

Hắn mở mắt ra, và trong khoảnh khắc đó, hắn thấy một bóng người đứng ở cuối hành lang.

Đó không phải là sư phụ, cũng không phải là Bạch Thanh Thư.

Đó là một hình ảnh mờ ảo, giống như một vết bẩn trên bức tranh thực tại.

Hình ảnh đó đang mỉm cười, một nụ cười đầy sự thương hại và mệt mỏi.

Lâm Tiêu muốn hét lên, muốn chạy trốn, nhưng chân hắn đã bị đóng chặt vào mặt đất.

Không gian xung quanh bắt đầu co lại, ép chặt lấy lồng ngực hắn.

Hắn cảm thấy như thể mình đang bị bóp nghẹt bởi chính ký ức của mình.

Và rồi, một giọng nói vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong tâm trí hắn.

Đó là giọng nói của Nhân cách B, lạnh lùng và tàn nhẫn.

*"Ngươi đã thấy chưa, Tiêu nhi?

Đây là giá của sự thật.

Ngươi không thể quay lại.

Ngươi không thể quên."*

Lâm Tiêu cắn chặt răng, máu chảy từ khóe môi.

Hắn không muốn quên.

Hắn muốn biết.

Hắn muốn hiểu.

Dù cho cái giá phải trả là sự hủy diệt của chính mình.

Lâm Tiêu đẩy mạnh chân khí còn lại trong cơ thể, một luồng khí kiếm sắc lạnh lẽo bùng nổ từ đan điền, phá vỡ vùng không gian ngưng đọng đang bao trùm lấy hắn.

Hắn lao thẳng vào vết cắt đen kịt trong không gian, nơi ánh sáng và bóng tối giao thoa.

Cảm giác rơi tự do kéo dài vô tận, như thể hắn đang rơi vào một vực thẳm không đáy.

Khi hắn đáp xuống, đôi chân chạm vào mặt đất, một cơn chóng mặt dữ dội khiến hắn suýt nữa ngã quỵ.

Hắn mở mắt ra, và cảnh tượng trước mặt khiến hắn chết lặng.

Đây là Thê Tâm Các, nơi hắn từng luyện kiếm ba năm trước.

Nơi mà những giọt mồ hôi và nước mắt của hắn đã thấm vào từng viên đá, từng kẽ nứt.

Nhưng mọi thứ đều sai lệch.

Những cột trụ đá vỡ vụn đang được lắp ghép lại, nhưng không theo trật tự tự nhiên.

Chúng xoắn ốc vào nhau, tạo thành những hình dạng kỳ dị, giống như những ngón tay của một con quái vật đang cố gắng với lấy bầu trời.

Trên bầu trời, không có mặt trời, cũng không có trăng.

Chỉ có một khoảng không trống rỗng, màu xám xịt, nơi những mảnh vỡ thời gian đang bay lượn như những con cá chết.

Một số mảnh vỡ đó là những ký ức.

Lâm Tiêu bước đi, chân bước nặng nề.

Hắn nhìn thấy một hình ảnh lơ lửng trong không trung: đó là hình ảnh của chính hắn, mười năm trước, đang ngồi dưới gốc cây hoa mai, cười với một người phụ nữ mà hắn không nhớ mặt.

Nhưng khuôn mặt người phụ nữ đó bị xóa mờ, chỉ còn lại một khoảng trống đen kịt.

Khi hắn tiến lại gần, hình ảnh đó vỡ ra, tan thành những hạt bụi ánh sáng.

Và cùng lúc đó, một cơn đau nhói buốt xé toạc đầu hắn.

Hắn nhớ ra.

Người phụ nữ đó là mẹ hắn.

Và hắn đã giết chết bà ấy.

Không phải bằng tay, mà bằng sự hiện diện của mình.

Sự hiện diện của "Lỗ Hổng Thời Gian" đã làm sụp đổ dòng chảy thời gian xung quanh bà ấy, khiến bà ấy biến mất khỏi thực tại, chỉ còn lại một ký ức đau thương.

"Không..." Lâm Tiêu thì thầm, tay run rẩy đưa lên che mặt.

Nhưng hình ảnh khác lại hiện ra.

Đó là hình ảnh của cha hắn, đang cầm kiếm chiến đấu với một bóng tối vô hình.

Và rồi, bóng tối đó xâm nhập vào cơ thể cha hắn, từ bên trong.

Cha hắn không chết vì kiếm, mà chết vì sự cô đơn, vì sự tuyệt vọng của một người cha không thể bảo vệ con mình khỏi định mệnh.

Lâm Tiêu quỳ xuống, ôm đầu trong tuyệt vọng.

Hắn nhận ra rằng, Thê Tâm Các này không phải là một nơi thực tế.

Đây là Lăng Mộ Ký Ức, nơi lưu giữ những gì đã bị thực tại từ chối.

Và hắn là người canh giữ lăng mộ này.

Một bóng người xuất hiện phía sau hắn.

Không phải là bản sao "Ác", mà là một hình ảnh mờ ảo của chính hắn trong quá khứ — một phiên bản Lâm Tiêu yếu đuối, dễ tổn thương, đang khóc nức nở.

"Tại sao?" Phiên bản quá khứ hỏi, giọng nói nghẹn ngào.

"Tại sao anh lại làm vậy?

Tại sao anh lại để mọi thứ tan vỡ?"

Lâm Tiêu không trả lời.

Hắn không thể.

Vì hắn biết rằng, câu trả lời cho câu hỏi đó là một sự thật mà hắn chưa sẵn sàng đối mặt.

Lâm Tiêu vùng vẫy, dùng toàn bộ Kiếm Ý còn lại để giữ lấy ý thức.

Hắn nhận ra rằng, chính sự hiện diện của hắn ở đây đang làm sụp đổ cấu trúc thời gian.

Mỗi hơi thở của hắn trong không gian này đều tạo ra một vết nứt mới trên bầu trời.

Những đám mây bên trên bắt đầu vỡ ra, lộ ra một khoảng không trống rỗng, nơi những ngôi sao đang chết dần, tắt ngấm một cách im lặng.

Hắn đứng dậy, lau máu trên khóe môi.

Ánh mắt của hắn trở nên sắc lạnh.

Nếu đây là nơi lưu giữ ký ức, thì hắn sẽ không để ký ức đó kiểm soát mình.

Hắn sẽ tìm ra gốc rễ của thảm họa.

Hắn bước vào trung tâm của Thê Tâm Các, nơi một chiếc gương lớn bằng đá đen đang đứng sừng sững.

Chiếc gương này không phản chiếu hình ảnh của hắn, mà phản chiếu những gì đã xảy ra trước khi hắn sinh ra.

Trong chiếc gương, hắn thấy một cảnh tượng kinh hoàng.

Một người đàn ông với đôi mắt đỏ rực, đang cầm một thanh kiếm bằng xương, chém vào hư không.

Mỗi nhát chém đều tạo ra một vết nứt trên thực tại.

Và từ những vết nứt đó, một đứa trẻ được sinh ra — không phải từ bụng mẹ, mà từ sự sụp đổ của thời gian.

Đó là Lâm Tiêu.

Hắn không phải là một đứa trẻ bình thường.

Hắn là một hiện tượng.

Một sự cố gắng của vũ trụ để cân bằng lại entropy.

Nhưng sự cân bằng đó là sự hủy diệt.

"Sư phụ biết," Lâm Tiêu thì thầm, giọng nói của hắn lạnh giá.

"Sư phụ đã biết từ đầu."

Tiểu Phong Tử không chỉ dạy hắn kiếm pháp để kiểm soát sức mạnh.

Lão ta dạy hắn kiếm pháp để hắn có thể đối mặt với sự thật này, để hắn có thể chấp nhận vai trò của mình là kẻ hủy diệt.

Thiên Kiếm Tông không phải là một môn phái tu luyện.

Nó là một nhà tù.

Và hắn là tù nhân duy nhất.

Nhưng tại sao sư phụ lại yêu thương hắn?

Tại sao lão ta lại dành cả cuộc đời để bảo vệ một kẻ mang theo lời nguyền?

Lâm Tiêu nhìn vào chiếc gương.

Trong đó, hình ảnh của sư phụ hiện ra.

Tiểu Phong Tử đang khóc, nước mắt rơi xuống đất, tạo thành những đóa hoa mai nở rộ.

"Ta không thể thay đổi định mệnh," Tiểu Phong Tử nói trong ký ức.

"Nhưng ta có thể thay đổi cách ngươi đối mặt với nó."

Lâm Tiêu cảm thấy một sự đau đớn xé toạc tim mình.

Hắn hiểu rồi.

Sư phụ không muốn hắn trở thành một cường giả.

Sư phụ muốn hắn trở thành một con người, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Nhưng giờ đây, khoảnh khắc đó đã qua.

Không gian bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Những mảnh vỡ thời gian như những con dao bay tứ tung, cắt vào da thịt Lâm Tiêu.

Hắn phải đưa ra quyết định trong tích tắc.

Nếu hắn để Nguyệt — nhân cách entropy — kiểm soát hoàn toàn, hắn sẽ trở thành một kẻ thù vô cảm, có thể phá vỡ vòng lặp nhưng sẽ giết chết nhân tính của mình.

Nếu hắn giữ lấy ý chí của mình, hắn sẽ tiếp tục bị giam cầm trong nỗi sợ hãi và đau khổ.

Hắn rút kiếm.

Thanh kiếm không phải là kim loại, mà là sự ngưng tụ của ý chí.

Kiếm ý của hắn không còn là sự thuần khiết, mà là sự hỗn loạn, sự mâu thuẫn giữa sự sống và cái chết.

"Ta không chọn," Lâm Tiêu hét lên, giọng nói của hắn vang vọng khắp không gian.

"Ta không chọn giữa sự sống và cái chết.

Ta chọn sự tự do."

Hắn chém một nhát kiếm vào chiếc gương đá đen.

Chiếc gương vỡ ra, tạo thành một vết cắt lớn trong không gian.

Từ vết cắt đó, một luồng ánh sáng trắng xóa bùng nổ, xé toạc mọi thứ xung quanh.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Tiêu cảm thấy một sự nhẹ nhàng chưa từng có.

Hắn không còn sợ hãi.

Hắn không còn đau khổ.

Hắn chỉ còn là một kiếm sĩ, đang đi trên con đường của mình.

Nhưng liệu con đường đó có dẫn đến sự giải thoát, hay chỉ là một vòng lặp mới?

Ánh sáng tắt dần.

Lâm Tiêu ngã quỵ xuống đất.

Thê Tâm Các trở lại bình thường, những cột trụ vẫn đứng vững, không có dấu hiệu của sự sụp đổ.

Nhưng mọi thứ đã khác.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình.

Những vân đỏ sẫm đã biến mất, thay vào đó là những chữ khắc cổ xưa nổi lên trên da, giống như những con dấu phong ấn.

Những chữ khắc này không phải là ngôn ngữ của thế giới này.

Chúng là ngôn ngữ của thời gian.

Hắn đứng dậy, cảm thấy một sự trống rỗng trong lòng.

Hắn không biết mình vừa làm gì.

Hắn không biết mình đang ở đâu.

Hắn chỉ biết rằng, hắn đã chạm đến sự thật.

Và sự thật đó là một lời nguyền.

Một bóng người xuất hiện phía sau hắn.

Đó không phải là sư phụ, cũng không phải là bản sao "Ác".

Đó là một người phụ nữ mặc áo choàng trắng, khuôn mặt bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ bằng ngọc.

"Ngươi đã thức tỉnh," người phụ nữ nói, giọng nói của cô ấy lạnh lẽo và xa cách.

"Bây giờ, vòng lặp sẽ bắt đầu lại.

Nhưng lần này, ngươi sẽ không còn là một tù nhân."

Lâm Tiêu quay lại, nhìn vào người phụ nữ.

Hắn không biết cô ấy là ai.

Nhưng hắn biết rằng, cô ấy là người duy nhất có thể giúp hắn hiểu rõ sự thật.

"Ngươi là ai?" Hắn hỏi.

Người phụ nữ mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn.

"Ta là người đã viết nên câu chuyện của ngươi," cô ấy đáp.

"Và giờ, ngươi sẽ là người viết nên kết thúc."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập