Chương 12

Chương 12 — Hai Tâm Hồn, Hiện Thực Biến Dạng



Cảm giác đầu tiên không phải là đau đớn thể xác, mà là mùi máu tanh nồng nặc của hàng ngàn năm trước.

Mùi sắt gỉ hòa quyện với hương thơm của hoa mai nở muộn trong tuyết, tạo nên một hương vị kỳ lạ, vừa đáng sợ vừa quyến rũ.

Lâm Tiêu mở mắt, nhưng thị giác của hắn không thấy hang động tối om, lạnh lẽo nơi hắn vừa ngã xuống.

Thay vào đó, hắn thấy một chiến trường rực lửa.

Bầu trời màu đỏ sẫm, như thể được nhuộm bằng huyết sắc của vô số sinh linh.

Những ngọn núi xung quanh không còn là đá và cây cối, mà là những khối xương cốt khổng lồ xếp chồng lên nhau, tạo thành những vách thành che khuất ánh mặt trời.

Không khí rung động với tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm, tiếng kêu cứu vang vọng từ khắp mọi hướng, nhưng lại không có ai phản ứng.

Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể như bị vô trọng lực.

Mỗi bước chân hắn đặt xuống, mặt đất mềm mại như bùn lầy, hút lấy sức lực của hắn.

Thanh Huyết Kiếm bên cạnh — bảo kiếm mà hắn đã cầm trong suốt thời gian tu luyện tại Thiên Kiếm Tông — đang rung lên dữ dội.

Không phải vì sát khí, mà vì nỗi sợ hãi.

*"Đừng chạm vào nó,"* giọng nói lạnh lẽo của Nhân cách B vang lên trong đầu, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn.

*"Đây không phải là ảo ảnh.

Đây là ký ức của thanh kiếm.

Và ký ức này...

thuộc về ngươi."*

Lâm Tiêu (Nhân cách A) run rẩy, tay hắn nắm chặt lấy chuôi kiếm, nhưng ngón tay hắn xuyên qua kim loại như thể nó là sương mù.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình.

Những vết nứt tím đen trên da thịt đang lan rộng, như những mạch máu thời gian đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc hữu hình.

"Đây là đâu?" Lâm Tiêu hỏi, giọng nói của hắn nghe xa xôi, như thể phát ra từ một nơi rất xa.

*"Đây là quá khứ,"* Nhân cách B đáp, giọng điệu mang theo sự thỏa mãn bệnh hoạn.

*"Hoặc có thể là tương lai.

Trong Lỗ Hổng Thời Gian, khái niệm trước sau không còn ý nghĩa.

Ngươi đang đứng giữa những gì đã xảy ra và những gì sẽ xảy ra.

Và ngay tại đây, trong khoảnh khắc này, ngươi đang tồn tại dưới dạng một ký ức."*

Lâm Tiêu nhìn xung quanh.

Những bóng người mờ ảo đang chiến đấu trong sương mù.

Họ mặc áo choàng của Thiên Kiếm Tông, nhưng khuôn mặt họ thì trống rỗng, không có mắt, không có mũi, chỉ là những lỗ hổng đen kịt trên khuôn mặt.

Họ chém nhau, chém những thứ vô hình, và mỗi khi lưỡi kiếm va chạm, không có tiếng kim loại, mà là tiếng nước chảy.

Hắn nhận ra một điều kinh hoàng.

Những người này không phải là đệ tử.

Họ là những 'Vật Phẩm Ma Quan' đã bị kích hoạt.

Những bảo kiếm, những đan dược, những linh thạch từng gắn kết với linh hồn của các cường giả, giờ đây đang tái hiện lại những trận chiến cuối cùng của chủ nhân cũ.

Và hắn, Lâm Tiêu, đang bước vào giữa một vở kịch tử thần mà chính hắn là đạo diễn.

"Ta không muốn ở đây," Lâm Tiêu thì thầm, cảm giác bất an lan tỏa khắp cơ thể.

"Ta muốn trở về.

Ta muốn gặp sư phụ."

*"Sư phụ đã chết,"* Nhân cách B lạnh lùng nói.

*"Và ngươi là nguyên nhân.

Hãy nhìn kỹ hơn, Tiêu nhi.

Đừng trốn tránh sự thật."*

Hắn cúi đầu nhìn xuống đất.

Dưới lớp bùn lầy, những mảnh vỡ của thanh kiếm "Phiến Tuyết" đang lấp lánh.

Chúng không phải là kim loại, mà là những giọt nước mắt đóng băng.

Và trong mỗi giọt nước mắt đó, hình ảnh của Lâm Tiêu đang phản chiếu, nhưng không phải là hình ảnh của một thiếu niên thiện lương.

Đó là hình ảnh của một vị thần hủy diệt, với đôi mắt đen kịt, đang đứng trên đống tro tàn của thế giới.

Lâm Tiêu hét lên, nhưng tiếng hét của hắn bị nuốt chửng bởi sự im lặng đáng sợ của chiến trường.

Hắn nhận ra rằng, càng cố gắng rời đi, hắn càng bị hút sâu hơn vào dòng chảy ký ức này.

Và càng sâu hơn, hắn càng hiểu rõ hơn về bản chất của mình.

Khi cơn đau tạm lắng, Lâm Tiêu (Thiện) nhận ra mình đang kiểm soát cơ thể, nhưng ý thức của Ma vẫn lơ lửng như một đám mây đen, bao phủ từng tế bào trong cơ thể hắn.

Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ của thanh kiếm "Phiến Tuyết".

Tiếp xúc trực tiếp với vật phẩm ma quan khiến hắn nhìn thấy "dòng chảy" thực sự của thời gian trong Thiên Hạ Giới.

Thế giới này không phải là nơi mà hắn đã biết.

Nó không phải là một thế giới bình thường, nơi thời gian chảy từ quá khứ đến tương lai.

Nó là một vòng lặp.

Một vòng lặp vô tận của sự hủy diệt và tái sinh.

Và mỗi lần vòng lặp xảy ra, một phần linh hồn của những người tu luyện bị xé toạc, trở thành nhiên liệu để duy trì sự tồn tại của thế giới.

Hắn nhìn vào mảnh vỡ trong tay.

Trong đó, hắn thấy hình ảnh của Tiểu Phong Tử.

Vị sư phụ già nua kia không phải là một người bình thường.

Hắn là một 'Người Chứa Ký Ức'.

Một người được chọn để gánh chịu nỗi đau của hàng ngàn linh hồn, để giữ cho dòng chảy thời gian không bị đảo ngược hoàn toàn.

"Sư phụ..." Lâm Tiêu thì thầm, nước mắt chảy xuống má.

"Tại sao sư phụ lại làm vậy?

Tại sao lại hy sinh bản thân?"

*"Vì thế giới này cần một hy sinh,"* Nhân cách B nói, giọng nói của hắn trở nên mềm mại hơn, gần gũi hơn.

*"Và ngươi, Tiêu nhi, là hy sinh tiếp theo.

Ngươi không phải là con người.

Ngươi là 'Lỗ Hổng Thời Gian'.

Ngươi là nơi mà tất cả những ký ức, tất cả những nỗi đau, tất cả những hy vọng đổ về.

Và khi ngươi đầy đủ, ngươi sẽ vỡ ra.

Và khi ngươi vỡ ra, thế giới sẽ kết thúc."*

Lâm Tiêu lắc đầu.

Không thể như vậy.

Ta là một người bình thường.

Ta có cha mẹ, ta có bạn bè, ta có tình yêu.

Ta không phải là một công cụ."

*"Ngươi có thật sự có những thứ đó không?"* Nhân cách B hỏi, giọng nói vang lên như một tiếng cười chế giễu.

*"Hay đó chỉ là những ảo ảnh mà ngươi tự tạo ra để che giấu sự trống rỗng bên trong?

Hãy nhìn quanh đi, Tiêu nhi.

Những người xung quanh ngươi, họ thực sự tồn tại không?

Hay họ chỉ là những bóng ma của quá khứ, đang cố gắng níu giữ ngươi lại?"*

Lâm Tiêu nhìn xung quanh.

Những bóng người mờ ảo đang chiến đấu vẫn còn đó.

Nhưng giờ đây, hắn có thể thấy rõ hơn.

Họ không phải là những người sống.

Họ là những ký ức.

Ký ức của những người đã chết, những người đã bị 'Vật Phẩm Ma Quan' hấp thụ.

Và hắn, với tư cách là 'Lỗ Hổng Thời Gian', là nơi mà tất cả những ký ức đó hội tụ.

Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ.

Không phải là sự sợ hãi, mà là sự tò mò.

Tò mò muốn biết điều gì sẽ xảy ra nếu hắn phá vỡ vòng lặp này.

Tò mò muốn biết liệu sự thật có đáng giá cho cái giá phải trả hay không.

Hắn đưa tay ra, chạm vào mảnh vỡ của thanh kiếm.

Trong khoảnh khắc đó, một luồng năng lượng mạnh mẽ chạy dọc theo cơ thể hắn.

Hắn thấy những hình ảnh nhanh chóng lướt qua trước mắt mình.

Hình ảnh của một ngôi làng bị thiêu rụi.

Hình ảnh của một trận chiến giữa các cường giả.

Hình ảnh của chính hắn, với đôi mắt đen kịt, đang đứng trên đống tro tàn của thế giới.

"Mọi thảm họa," Lâm Tiêu thì thầm, cảm giác lạnh giá lan tỏa khắp cơ thể.

"Ngôi làng bị thiêu rụi.

Trận chiến giữa các cường giả.

Tất cả đều là vì ta."

*"Đúng vậy,"* Nhân cách B cười nhạt.

*"Ngươi là nguyên nhân.

Và ngươi cũng là lời giải.

Ngươi có thể chọn tiếp tục bị giam cầm, hoặc ngươi có thể chọn phá vỡ mọi thứ."*

Lâm Tiêu nhìn vào dòng chảy màu đen trong bình thủy tinh.

Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ.

Không phải là sự sợ hãi, mà là sự tò mò.

Tò mò muốn biết điều gì sẽ xảy ra nếu anh phá vỡ bình thủy tinh này.

Tò mò muốn biết liệu sự thật có đáng giá cho cái giá phải trả hay không.

Căng thẳng leo thang khi âm thanh bước chân xuất hiện bên ngoài hang động.

Không phải kẻ thù, mà là những người của môn phái "Thiên Mệnh Tông" – thế lực đang săn lùng các Vật Phẩm Ma Quan.

Nhưng điều khiến Lâm Tiêu kinh hoàng hơn là nhận ra giọng nói của người dẫn đầu: Đó là sư phụ của hắn.

Sư phụ không đến để cứu hắn.

Lão ta đến để kết thúc hắn.

Lâm Tiêu nép mình sau một tảng đá lớn, nín thở.

Những bước chân nặng nề, chậm rãi, nhưng đầy uy lực.

Mỗi bước chân đặt xuống, không gian xung quanh lại rung động, như thể đang cố gắng chống lại sự hiện diện của người đó.

"Tiêu nhi," giọng nói của Tiểu Phong Tử vang lên, không còn run rẩy như trong ký ức, mà đầy vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng.

"Ngươi đã hiểu chưa?

Thiên Hạ Giới sắp chết.

Thời gian đang quay ngược về điểm 0.

Chỉ có linh hồn của 'Người Chứa Ký Ức' mới có thể làm chậm dòng chảy này.

Và ngươi, Tiêu nhi, là 'Người Chứa Ký Ức' cuối cùng."

Lâm Tiêu không hiểu.

Hắn không hiểu tại sao sư phụ lại nói vậy.

Hắn không hiểu tại sao mình lại là nguyên nhân của mọi thảm họa.

Hắn chỉ biết rằng, trong tim mình, có một nỗi sợ hãi lớn hơn bất kỳ thứ gì.

Nỗi sợ bị lãng quên.

"Sư phụ," Lâm Tiêu gọi, giọng nói của hắn run rẩy.

Tại sao sư phụ lại làm vậy?"

Tiểu Phong Tử bước vào hang động.

Lão ta không mang theo kiếm.

Lão ta chỉ mang theo một sự mệt mỏi sâu thẳm, một sự tuyệt vọng đến cùng cực.

Lão ta nhìn Lâm Tiêu với đôi mắt chứa đầy nước mắt.

"Vì ta không có lựa chọn," Tiểu Phong Tử nói, giọng nói của lão nghẹn ngào.

"Thiên Kiếm Tông không phải là một môn phái tu luyện kiếm đạo.

Nó là một nhà tù.

Một nhà tù được xây dựng để giam giữ 'Lỗ Hổng Thời Gian' — chính là Lâm Tiêu.

Ta dạy ngươi kiếm pháp không phải để ngươi trở thành cường giả.

Ta dạy ngươi kiếm pháp để ngươi học cách kiểm soát sức mạnh hủy diệt bên trong mình, để ngươi không vô tình xé toạc thực tại."

Lâm Tiêu sững sờ.

Anh hiểu ra.

Thiên Kiếm Tông không phải là một môn phái tu luyện kiếm đạo.

Nó là một nhà tù.

Một nhà tù được xây dựng để giam giữ 'Lỗ Hổng Thời Gian' — chính là Lâm Tiêu.

Tiểu Phong Tử không dạy anh kiếm pháp để anh trở thành cường giả.

Anh dạy anh kiếm pháp để anh học cách kiểm soát sức mạnh hủy diệt bên trong mình, để anh không vô tình xé toạc thực tại.

"Mọi thảm họa," Lâm Tiêu thì thầm, cảm giác lạnh giá lan tỏa khắp cơ thể.

"Ngôi làng bị thiêu rụi.

Trận chiến giữa các cường giả.

Tất cả đều là vì ta."

*"Đúng vậy,"* Nhân cách B cười nhạt.

*"Ngươi là nguyên nhân.

Và ngươi cũng là lời giải.

Ngươi có thể chọn tiếp tục bị giam cầm, hoặc ngươi có thể chọn phá vỡ mọi thứ."*

Lâm Tiêu nhìn vào dòng chảy màu đen trong bình thủy tinh.

Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ.

Không phải là sự sợ hãi, mà là sự tò mò.

Tò mò muốn biết điều gì sẽ xảy ra nếu anh phá vỡ bình thủy tinh này.

Tò mò muốn biết liệu sự thật có đáng giá cho cái giá phải trả hay không.

Sư phụ bước vào hang động.

Không có kịch tính của trận chiến võ thuật ngay lập tức.

Lão ta chỉ ngồi xuống, đối diện với bóng tối nơi Lâm Tiêu ẩn náu.

*"Đi ra đi, Tiêu nhi.

Ngươi đã hiểu chưa?

Thiên Hạ Giới sắp chết.

Thời gian đang quay ngược về điểm 0.

Chỉ có linh hồn của 'Người Chứa Ký Ức' mới có thể làm chậm dòng chảy này.

Và ngươi, Tiêu nhi, là 'Người Chứa Ký Ức' cuối cùng."*

Lâm Tiêu bước ra từ bóng tối.

Ánh mắt của hắn gặp ánh mắt của sư phụ.

Trong khoảnh khắc đó, hắn thấy sự mệt mỏi, sự tuyệt vọng, và cả sự yêu thương trong ánh mắt của Tiểu Phong Tử.

"Sư phụ," Lâm Tiêu nói, giọng nói của hắn nghẹn ngào.

"Tại sao sư phụ không nói sớm hơn?

Tại sao lại để ta sống trong ảo tưởng này?"

"Vì ta sợ," Tiểu Phong Tử đáp, giọng nói của lão run rẩy.

"Ta sợ rằng nếu ngươi biết sự thật, ngươi sẽ tự hủy.

Ta sợ rằng nếu ngươi biết mình là gì, ngươi sẽ không còn là chính mình nữa.

Ta muốn ngươi sống một cuộc đời bình thường, dù chỉ là một ảo ảnh."

Lâm Tiêu cảm thấy một sự đau đớn xé toạc tim mình.

Hắn không ngờ rằng, tất cả những gì hắn đã trải qua, tất cả những gì hắn đã học, tất cả những gì hắn đã tin, đều là một lời nói dối.

"Vậy thì giờ sao?" Lâm Tiêu hỏi, giọng nói của hắn trở nên lạnh lùng.

"Giờ thì sao, sư phụ?

Giờ thì ta phải làm gì?"

Tiểu Phong Tử nhìn Lâm Tiêu với ánh mắt bi thương.

"Giờ thì ngươi phải chọn.

Chọn giữa sự sống và cái chết.

Chọn giữa sự tồn tại và sự hủy diệt.

Chọn giữa việc tiếp tục là một người bình thường, hoặc trở thành 'Lỗ Hổng Thời Gian'."

Lâm Tiêu nhìn vào đôi tay của mình.

Những vết nứt tím đen đang lan rộng, như những mạch máu thời gian đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc hữu hình.

Hắn cảm thấy sức mạnh đang chảy trong cơ thể mình, một sức mạnh đáng sợ, một sức mạnh hủy diệt.

"Ta không muốn chọn," Lâm Tiêu nói, giọng nói của hắn run rẩy.

"Ta chỉ muốn sống.

Ta chỉ muốn được là chính mình."

"Nhưng ngươi không thể," Tiểu Phong Tử nói, giọng nói của lão đầy vẻ tuyệt vọng.

"Ngươi không thể là chính mình.

Vì ngươi không phải là con người.

Ngươi là 'Lỗ Hổng Thời Gian'.

Và 'Lỗ Hổng Thời Gian' không thể tồn tại mà không phá hủy mọi thứ xung quanh."

Lâm Tiêu nhắm mắt lại.

Hắn cảm thấy sự thôi thúc mạnh mẽ.

Không phải là sự sợ hãi, mà là sự tò mò.

Tò mò muốn biết điều gì sẽ xảy ra nếu hắn phá vỡ vòng lặp này.

Tò mò muốn biết liệu sự thật có đáng giá cho cái giá phải trả hay không.

Kiếm ý của sư phụ va chạm với ý chí tự hủy của Ma.

Không khí trong hang động ngưng đọng.

Một thứ ánh sáng trắng xóa bùng nổ, không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong cơ thể Lâm Tiêu.

Trong khoảnh khắc đó, thời gian thực sự bị đảo ngược.

Lâm Tiêu thấy máu từ vết thương trên tay mình chảy ngược lại vào da thịt.

Những giọt nước mắt chảy ngược lại vào mắt.

Những lời nói của sư phụ vang lên ngược lại, trở thành những âm thanh vô nghĩa.

Hắn thấy hình ảnh của chính mình trong tương lai — hoặc có thể là quá khứ.

Bản sao "Ác" này đứng đó, với đôi mắt hoàn toàn đen kịt, không có tròng trắng.

Làn da của anh ta trắng bệch, phủ đầy những vết nứt thời gian phát sáng màu tím.

Anh ta không mặc quần áo của đệ tử Thiên Kiếm Tông, mà mặc một bộ áo choàng đen tuyền, rách nát, như thể đã trải qua vô số cuộc chiến hủy diệt.

"Ngươi đến rồi," Bản sao "Ác" nói, giọng nói của anh ta trùng khớp hoàn toàn với giọng nói của Lâm Tiêu, nhưng mang theo một sự uy quyền đáng sợ.

"Ngươi là ai?" Lâm Tiêu hỏi, giọng nói của anh run rẩy.

"Ta là phiên bản của ngươi khi ngươi chấp nhận sự thật," Bản sao "Ác" bước lại gần, mỗi bước chân anh ta đặt xuống, không gian xung quanh lại nứt vỡ thêm một chút.

"Ta mạnh mẽ vì ta không có lương tâm.

Ta không sợ hãi vì ta biết rằng sự hủy diệt là quy luật tự nhiên.

Ngươi vẫn còn cố gắng giữ lại những mảnh vụn của nhân tính.

Đó là lý do tại sao ngươi yếu đuối."

Lâm Tiêu nhìn vào đôi mắt đen kịt của bản sao mình.

Anh cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ.

Đó là sự thu hút của kẻ đứng trước vực thẳm.

Anh muốn nhảy xuống.

Anh muốn hòa nhập vào sự trống rỗng đó.

"Chấp nhận đi," Bản sao "Ác" giơ tay ra, lòng bàn tay mở rộng.

"Hãy để entropy nuốt chửng ngươi.

Hãy để sự hủy diệt mang lại bình yên.

Thế giới này đã cũ kỹ.

Nó cần được tái sinh.

Và ngươi là ngọn lửa đốt cháy nó."

Lâm Tiêu cảm thấy ý chí của mình đang lung lay.

Nhân cách A, phần thiện lương và dễ bị tổn thương, đang gào thét trong đau đớn.

Nhưng Nhân cách B, phần entropy lạnh lùng, đang mỉm cười.

Anh nhớ lại câu nói của sư phụ: *"Con của mẹ...

con là sự kết thúc."*

Có lẽ, sự kết thúc không phải là điều đáng sợ.

Có lẽ, sự kết thúc là điều duy nhất còn lại.

Lâm Tiêu đưa tay ra, chạm vào bàn tay của bản sao "Ác".

Trong khoảnh khắc đó, thời gian ngừng chảy.

Và rồi, mọi thứ trở về màu trắng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập