Chương 11
Nó bắt đầu từ đầu ngón tay của Lâm Tiêu, nơi vừa chạm vào trán Tiểu Phong Tử, và lan nhanh như những sợi dây leo độc hại, xuyên qua da thịt, đốt cháy tủy xương.
Không có tiếng hét, không có sự kháng cự.
Tiểu Phong Tử chỉ khẽ nở một nụ cười đầy bi ai, đôi mắt trợn ngược, đồng tử co lại thành hai chấm đen ngòm, như thể đang nhìn thấy một chân lý mà phàm nhân không thể chịu đựng.
Lâm Tiêu muốn rút tay lại, nhưng cơ thể anh仿佛 bị đóng băng trong một khối băng vĩnh cửu.
Thế giới xung quanh Tàng Kiếm Các bắt đầu méo mó.
Những thanh kiếm treo trên tường, vốn sắc bén và lạnh lùng, giờ đây trông giống như những chiếc lưỡi dao gỉ sét đang rỉ máu.
Không khí trở nên nặng nề, mùi hương của gỗ trầm hương tan biến, thay vào đó là mùi hôi thối của thời gian thối rữa.
Anh nhìn xuống tay mình.
Làn da trắng ngà, vốn là dấu hiệu của sự hợp nhất giữa thiện và ác, giờ đây bắt đầu trong suốt.
Dưới lớp da, anh có thể thấy những mạch máu không chảy máu đỏ, mà chảy những dòng ánh sáng tím đen — chính là entropy đang tuôn trào.
"Ngươi đã mở cửa," giọng nói của Tiểu Phong Tử vang lên, nhưng không phải từ miệng vị trưởng lão nằm bất động kia.
Giọng nói đó vang lên từ trong đầu Lâm Tiêu, khô khốc như lá cây khô bị giẫm nát.
"Bây giờ, ngươi không thể đóng nó lại."
Lâm Tiêu cố gắng hô hấp, nhưng không khí trong phổi anh dường như đã ngừng lưu thông.
Anh cảm thấy ý thức của mình bị kéo mạnh, như thể có một chiếc móc sắt vô hình đang cào vào linh hồn, kéo anh rời khỏi xác thịt.
Thực tại trước mắt anh vỡ vụn thành vô số mảnh kính sắc nhọn.
Những mảnh kính đó xoay tròn, tạo thành một xoáy nước đen kịt, nuốt chửng lấy hình ảnh của Tàng Kiếm Các, nuốt chửng lấy hình ảnh của sư phụ, và cuối cùng là nuốt chửng lấy chính Lâm Tiêu.
Càng đi sâu vào Phòng Lưu Trữ, không khí càng trở nên ngột ngạt.
Những dòng ánh sáng xám trong các bình thủy tinh bắt đầu sủi bọt, như thể chúng đang cố gắng phá vỡ vỏ bọc để thoát ra.
Nhân cách "Ác" của Lâm Tiêu, phần entropy lạnh lùng và tàn độc, bắt đầu thức tỉnh mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
*"Nhìn kỹ,"* giọng nói của Nhân cách B vang lên trong đầu anh, không còn lạnh lùng nữa, mà mang theo một sự kích thích bệnh hoạn.
*"Đó là những mảnh vỡ của thế giới này.
Chúng ta không phải là kẻ xâm lược.
Chúng ta là người dọn dẹp.
Chúng ta là thứ duy nhất có thể giải phóng những linh hồn bị giam cầm này."*
Lâm Tiêu cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Anh dừng lại trước một bình thủy tinh lớn hơn hẳn những bình khác.
Bên trong nó không phải là ánh sáng xám, mà là một dòng chảy màu đen tuyền, dày đặc như mực.
Khi anh nhìn vào, anh thấy hình ảnh của Tiểu Phong Tử trong quá khứ.
Vị sư phụ già nua kia, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt mệt mỏi, đang đứng trước một con mắt khổng lồ trôi nổi trong hư không.
Con mắt đó không phải của con người.
Nó là mắt của Thời Gian.
"Ta đã cố gắng," Tiểu Phong Tử trong ký ức nói, giọng nói run rẩy.
"Ta đã cố gắng lấp đầy lỗ hổng bằng ký ức của những người chết.
Nhưng nó vẫn đói.
Nó vẫn muốn ăn thêm."
Lâm Tiêu sững sờ.
Anh hiểu ra.
Thiên Kiếm Tông không phải là một môn phái tu luyện kiếm đạo.
Nó là một nhà tù.
Một nhà tù được xây dựng để giam giữ 'Lỗ Hổng Thời Gian' — chính là Lâm Tiêu.
Tiểu Phong Tử không dạy anh kiếm pháp để anh trở thành cường giả.
Anh dạy anh kiếm pháp để anh học cách kiểm soát sức mạnh hủy diệt bên trong mình, để anh không vô tình xé toạc thực tại.
"Mọi thảm họa," Lâm Tiêu thì thầm, cảm giác lạnh giá lan tỏa khắp cơ thể.
"Ngôi làng bị thiêu rụi.
Trận chiến giữa các cường giả.
Tất cả đều là vì ta."
*"Đúng vậy,"* Nhân cách B cười nhạt.
*"Ngươi là nguyên nhân.
Và ngươi cũng là lời giải.
Ngươi có thể chọn tiếp tục bị giam cầm, hoặc ngươi có thể chọn phá vỡ mọi thứ."*
Lâm Tiêu nhìn vào dòng chảy màu đen trong bình thủy tinh.
Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ.
Không phải là sự sợ hãi, mà là sự tò mò.
Tò mò muốn biết điều gì sẽ xảy ra nếu anh phá vỡ bình thủy tinh này.
Tò mò muốn biết liệu sự thật có đáng giá cho cái giá phải trả hay không.
Lỗ hổng thời gian đóng lại với một tiếng nổ trầm đục, như tiếng thở dài của vũ trụ.
Lâm Tiêu ngã xuống sàn nhà Tàng Kiếm Các.
Xung quanh im bặt.
Không có bụi bay ngược, không có ký ức ảo.
Chỉ có mùi hương của gỗ trầm hương và mùi máu tươi.
Anh mở mắt ra.
Tiểu Phong Tử nằm bất động bên cạnh anh.
Vị trưởng lão già nua đó đã chết.
Trên tay sư phụ, cây kiếm "Phiến Tuyết" — bảo kiếm truyền thừa của Thiên Kiếm Tông — đã vỡ thành từng mảnh nhỏ.
Nhưng điều khiến Lâm Tiêu kinh hoàng không phải là cái chết của sư phụ, mà là những mảnh vỡ đó.
Mỗi mảnh vỡ của cây kiếm "Phiến Tuyết" không phải là kim loại.
Chúng là những giọt nước mắt đóng băng.
Và trong từng giọt nước mắt đó, Lâm Tiêu có thể thấy phản chiếu hình ảnh của chính mình.
Nhưng không phải là hình ảnh của một thiếu niên.
Đó là hình ảnh của một vị thần hủy diệt, đang đứng trên đống tro tàn của Thiên Hạ Giới, với đôi mắt đen kịt, không còn chút nhân tính nào.
Lâm Tiêu nhìn vào những giọt nước mắt đóng băng, và anh nhận ra một điều kinh hoàng.
Cây kiếm "Phiến Tuyết" không phải là vật phẩm ma quan.
Nó là chìa khóa.
Và anh vừa mới phá vỡ nó.
Một giọng nói vang lên từ phía sau anh, lạnh lùng và quen thuộc.
"Ngươi đã làm tốt lắm, đệ tử."
Lâm Tiêu quay đầu lại.
Bạch Thanh Thư đứng đó, tay cầm một cây kiếm khác — cây kiếm của chính cô.
Nhưng ánh mắt của cô không còn là ánh mắt của một người bạn.
Đó là ánh mắt của một kẻ săn mồi, đang nhìn con mồi của mình với sự thù hận và sợ hãi tột cùng.
"Ta đã nói," Bạch Thanh Thư thì thầm, lưỡi kiếm hướng thẳng vào tim Lâm Tiêu.
"Nếu ngươi chết, thế giới sẽ sụp đổ.
Nhưng nếu ngươi sống...
ngươi sẽ hủy diệt nó.
Vậy nên, ngươi phải chọn."
Lâm Tiêu nhìn vào lưỡi kiếm, và anh mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, không còn chút thiện lương nào.
"Ta không cần chọn," anh nói.
"Ta đã chọn từ lâu rồi."
Và trong khoảnh khắc đó, những vết nứt thời gian trên cơ thể Lâm Tiêu bắt đầu phát sáng, chiếu rọi toàn bộ Tàng Kiếm Các trong một ánh sáng tím đen chết chóc.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận