Chương 15

Chương 15 — Hai Tâm Hồn, Hiện Thực Biến Dạng

Hơi thở của Lâm Tiêu ngưng lại trong cổ họng, không khí xung quanh như bị đóng băng bởi áp lực vô hình.

Thanh kiếm *Thần Ti* trong tay hắn không còn là vật lạnh lẽo bằng sắt thép nữa, nó đang rung lên bần bật, phát ra một âm thanh chói tai như tiếng than khóc của vạn linh hồn bị giam cầm.

Nửa khuôn mặt bình thản kia mỉm cười, nụ cười đầy sự lạnh lùng và tính toán, trong khi nửa kia co giật dữ dội, nước mắt và máu đen trào ra từ hốc mắt, thấm ướt lớp áo trắng tinh tuyền.

"Ta chọn...

nhận lấy."

Giọng nói của hắn vang lên, nhưng không phải là giọng của Lâm Tiêu thiện lương mà ai cũng biết.

Nó trầm đục, mang theo vang vọng của ngàn năm cô độc.

Khi những từ ngữ rời khỏi môi, thanh kiếm *Thần Ti* bùng nổ.

Không phải là lửa, không phải là băng, mà là sự hư không.

Một luồng năng lượng đen kịt, dày đặc như mật ong, tuôn trào từ vết thương trên tim hắn, bao phủ lấy thanh kiếm.

Cảm giác đau đớn xé toạc từng tế bào cơ thể, nhưng bên trong đó là một sự thanh thản kỳ lạ.

Hắn cảm thấy mình đang tan chảy, hòa vào dòng chảy hỗn loạn của vũ trụ.

Bạch Thanh Thư đứng ở mép vực, mắt nheo lại.

Cô thấy bóng dáng của người đàn ông trước mặt mình đang biến dạng.

Không phải là sự biến dạng của xác thịt, mà là sự biến dạng của ý chí.

"Lâm Tiêu!" Cô hét lên, thanh kiếm trong tay cô run rẩy.

Không phải vì sức mạnh của hắn, mà vì cô nhận ra rằng, người đang đứng trước cô ấy không còn là con người.

Hắn là một lỗ hổng.

Một khoảng trống mà thực tại không thể lấp đầy.

Lâm Tiêu không đáp lời.

Hắn đưa tay lên, chạm vào vết nứt trên bầu trời.

Những sợi tơ thời gian, vốn dĩ vô hình, giờ đây hiện ra rõ ràng dưới ánh mắt của nhân cách Ác.

Chúng màu bạc, mỏng manh và dễ vỡ.

Hắn nắm lấy chúng.

Và thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ.


Sự tỉnh thức của nhân cách Ác làm rung chuyển toàn bộ Thiên Hạ Giới.

Bên ngoài thế giới ngưng trệ, bầu trời bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen, dài ngoằng như những vết thương hở.

Các tông phái lớn cảm nhận được sự xáo động trong dòng linh khí.

Linh khí không còn thuần khiết, nó trở nên hỗn loạn, mang theo mùi hôi thối của sự phân rã.

Những朵 hoa mai nở rộ trên nền đá ở chương trước bỗng nhiên héo úa, biến thành tro bụi trong tích tắc.

Tại trụ sở của Ma Quan Hội, những chiếc đèn dầu tự nhiên tắt ngụt.

Một vị trưởng lão đang meditate bỗng nhiên mở mắt ra, đôi mắt trắng bệch, không còn mống.

"Nó đã trở lại," ông ta nói, giọng nói run rẩy.

"Kẻ mang theo vết nhơ của thời gian đã thức tỉnh."

Bạch Thanh Thư cố gắng duy trì sự bình tĩnh, nhưng tay cầm kiếm của cô đang đổ mồ hôi lạnh.

Cô cảm thấy sự hiện diện của Lâm Tiêu đang lan tỏa khắp nơi, như một cơn dịch bệnh vô hình.

Cô nhớ đến lời cảnh báo của sư phụ: *"Khi Vật Phẩm Ma Quan tìm được chủ nhân đích thực, thế giới sẽ phải trả giá."* Cô nhìn về phía bóng dáng đang dần biến mất vào bóng tối của Lâm Tiêu.

Trong tim cô, một quyết định cực đoan đang nảy sinh.

Để bảo vệ Thiên Kiếm Tông, để bảo vệ lẽ phải, cô có thể phải giết người bạn thân nhất của mình.

"Lâm Tiêu," cô gọi tên hắn, nhưng tiếng gọi của cô bị gió cuốn đi, biến mất vào khoảng không.

Hắn không quay lại.

Hắn bước vào bóng tối, để lại phía sau sự im lặng đáng sợ.

Nhưng sự im lặng đó không phải là sự yên bình.

Nó là sự im lặng trước khi cơn bão bùng nổ.


Lâm Tiêu đứng giữa quảng trường sect, nơi hàng trăm đệ tử đang hỗn loạn vì trận động đất do hắn gây ra.

Bụi mù bay lên, che khuất tầm nhìn.

Trưởng lão cao nhất, một người đàn ông tóc bạc phơ, mặt mày tái mét, tay run rẩy rút kiếm ra.

Kiếm ý của ông ta dao động, không đủ để chống lại áp lực từ Lâm Tiêu.

"Lâm Tiêu...

ngươi là ai?" Trưởng lão hỏi, giọng đầy sợ hãi.

Ông ta nhận ra rằng, người trước mặt ông ta không còn là đệ tử mà ông ta từng dạy dỗ.

Đó là một hiện tượng.

Một thiên tai.

Lâm Tiêu (nhân cách Ác) nhìn xuống bàn tay mình, nơi những đường vân thời gian đen đang lan tỏa lên cánh tay, như những nhánh cây chết khô.

Hắn mỉm cười.

Một nụ cười đầy sự bi thương và giải thoát.

"Ta là sự kết thúc," hắn đáp, giọng nói vang vọng khắp quảng trường, làm rung chuyển những mái nhà bằng ngói.

"Và ta là sự bắt đầu mới."

Trưởng lão hét lên, vung kiếm chém xuống.

Nhưng lưỡi kiếm của ông ta dừng lại giữa không trung, không thể tiến thêm một li nữa.

Không phải vì bị chặn lại, mà vì thời gian xung quanh nó đã ngừng lại.

Lâm Tiêu bước tiến về phía trước.

Mỗi bước chân của hắn đặt xuống, những viên gạch đá dưới chân đều nứt vỡ, biến thành cát.

Và trong đôi mắt của hắn, Bạch Thanh Thư thấy một điều đáng sợ hơn cả cái chết.

Đó là sự trống rỗng.

Và trong sự trống rỗng đó, một bóng người khác đang xuất hiện.

Một bóng người mà Lâm Tiêu đã gặp trong giấc mơ.

Một bóng người mà hắn đã cố gắng quên lãng.

Người đó đang mỉm cười.

Và nói một câu khiến máu trong người Lâm Tiêu đóng băng.

*"Cuối cùng, chúng ta cũng gặp nhau."*

Bạch Thanh Thư không thể thốt lên một tiếng.

Cổ họng cô bị siết chặt bởi một sức vô hình, lạnh lẽo hơn cả băng tuyết ngàn năm.

Cô nhìn thấy bóng người kia, không phải qua giác quan thị giác thông thường, mà như một vết nứt trong thực tại, một sự xé rách của không gian mà Lâm Tiêu đang trở thành tâm điểm.

Lâm Tiêu đứng sững người.

Hắn không thấy sợ hãi.

Không thấy kinh hoàng.

Chỉ có một cảm giác kỳ lạ, một sự thân thuộc đến đau lòng khi đối diện với bóng ma trong mộng.

Giọng nói của bóng người ấy vang lên, không phải từ không khí xung quanh, mà trực tiếp réo rắc trong linh hồn hắn, khô khan như tiếng lá khô xào xạc dưới chân.

*"Cuối cùng, chúng ta cũng gặp nhau."*

Lâm Tiêu nhắm mắt lại.

Hắn hít thở sâu, mùi hương của hoa mai nở giữa đêm đông lan tỏa, nhưng cũng là mùi hương của máu cũ và tro tàn.

Hắn nhớ ra.

Hắn nhớ ra tất cả.

Không phải là ký ức của một người tu luyện bình thường, mà là ký ức của một hiện thân, một mảnh vỡ của một linh hồn vĩ đại đã từng sụp đổ.

"Hắn không phải là kẻ thù," Lâm Tiêu thì thầm, giọng nói của hắn vang lên khàn khàn, khác hẳn với sự thanh thoát vốn có.

"Hắn là phần còn lại của tôi."

Bạch Thanh Thư lùi lại một bước, kiếm trong tay cô run rẩy.

Cô không hiểu gì cả.

Cô chỉ biết rằng linh khí của Lâm Tiêu đang thay đổi.

Nó không còn mang màu sắc xanh biếc của Thanh Vân Tông, mà chuyển thành một màu đen tuyền, sâu thẳm như vực thẳm.

Vật phẩm ma quan — cái gương vỡ mà hắn đã nhặt được bên cạnh thi thể của sư phụ — đang nóng rực trong túi áo hắn.

"Tiêu..." Cô gọi tên hắn, giọng run run.

Lâm Tiêu mở mắt.

Đôi mắt đen láy ấy giờ đây không còn ánh sáng của nhân loại.

Chúng là hai hố đen, hút lấy mọi ánh sáng, mọi hy vọng.

Hắn nhìn về phía trước, nơi những bức tường của thư phòng cổ xưa đang bắt đầu tan rã, biến thành bụi phấn.

"Thanh Thư," hắn nói, giọng trầm xuống.

"Đừng nhìn vào mắt tôi."

Nhưng cô đã nhìn.

Và trong khoảnh khắc đó, cô thấy thế giới đảo ngược.

Những ngôi sao trên trời rơi xuống, những vì sao trên mặt đất mọc lên.

Cô thấy mình không phải là Bạch Thanh Thư, một nữ tu tiên tài, mà là một người quan sát, một linh hồn lạc lõng trôi nổi giữa những dòng chảy của thời gian.

Lâm Tiêu bước đi.

Không phải là bước đi của một người đang chiến đấu, mà là bước đi của một người đang trở về nhà.

Hắn tiến vào bóng tối, nơi những bóng người kia đang chờ đợi.

Bạch Thanh Thư cố gắng chạy theo, nhưng chân cô như bị dính chặt vào đất.

Một lực lượng vô hình, một lời nguyền cổ xưa, đang ngăn cản cô.

Cô nhìn thấy cảnh tượng trước mắt mình biến đổi.

Những bức tường thư phòng biến mất, thay vào đó là một cánh đồng hoa mai mênh mông.

Nhưng những bông hoa mai ấy không trắng, mà đỏ thẫm như máu.

Và giữa cánh đồng, một bóng người đứng đó, cầm một thanh kiếm gãy.

Đó là Lâm Tiêu.

Nhưng không phải Lâm Tiêu mà cô biết.

Hắn quay lại, nhìn cô với một vẻ mặt bình thản đến đáng sợ.

"Ngươi không hiểu," hắn nói, giọng nói vang vọng khắp cánh đồng hoa mai.

"Ta không phải là nguyên nhân của thảm họa.

Ta là kết quả."

Bạch Thanh Thư cảm thấy tim mình đập mạnh.

Cô nhớ lại lời của sư phụ, lời của những vị tiên cổ.

*"Khi vật phẩm ma quan tìm được chủ nhân đích thực, thế giới sẽ rung chuyển.

Không phải vì sức mạnh, mà vì sự thật."*

Sự thật là gì?

Sự thật là Lâm Tiêu không phải là một người tu luyện bình thường.

Hắn là một linh hồn được tái sinh, mang trong mình ký ức của một vị tiên cổ đã phạm tội lỗi lớn nhất trong lịch sử tu tiên.

Và bây giờ, những ký ức đó đang trở về.

Lâm Tiêu giơ tay lên.

Trong lòng bàn tay hắn, một viên ngọc đen tối xuất hiện.

Đó là linh thạch của hắn, nhưng giờ đây nó đã bị ô nhiễm bởi bóng tối.

Nó phát ra một ánh sáng mờ ảo, chiếu rọi lên khuôn mặt hắn, khiến hắn trông như một vị thần chết.

"Thanh Thư," hắn gọi tên cô lần nữa.

"Nếu ngươi muốn cứu ta, hãy quên ta đi."

Cô lắc đầu, nước mắt chảy xuống.

"Ta không thể."

"Ngươi phải," hắn nói.

"Vì nếu không, cả thế giới này sẽ cùng tan biến."

Lâm Tiêu ném viên ngọc đen vào không trung.

Viên ngọc vỡ ra, biến thành vô số mảnh vỡ nhỏ, mỗi mảnh đều phản chiếu một hình ảnh khác nhau.

Hình ảnh của những thành phố bị hủy diệt, của những linh hồn đang đau khổ, của những trận chiến máu chảy成 sông.

Và trong mỗi hình ảnh đó, đều có bóng dáng của hắn.

Bạch Thanh Thư hét lên.

Cô không muốn nhìn.

Cô không muốn tin.

Nhưng cô không thể nhìn đi chỗ khác.

Những hình ảnh đó không phải là ảo giác.

Chúng là thực tại.

Chúng là những gì đã xảy ra, và những gì sẽ xảy ra nếu hắn không kiểm soát được sức mạnh này.

Lâm Tiêu quay đi, bước vào cánh đồng hoa mai đỏ thẫm.

Bóng dáng của hắn dần mờ đi, hòa nhập vào bóng tối.

Bạch Thanh Thư cố gắng chạy theo, nhưng cô không thể.

Cô đứng đó, bất lực, nhìn thấy người mình yêu nhất biến mất vào trong bóng tối của chính mình.

Và rồi, mọi thứ im lặng.

Cánh đồng hoa mai biến mất.

Những bức tường thư phòng xuất hiện trở lại.

Lâm Tiêu đứng đó, bình tĩnh, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng đôi mắt hắn đã thay đổi.

Chúng không còn trống rỗng nữa.

Chúng chứa đựng một sự đau khổ sâu thẳm, một bí mật kinh hoàng mà hắn phải mang theo suốt đời.

Bạch Thanh Thư sấp mặt xuống đất, kiệt sức.

Cô nhìn lên, nhìn thấy Lâm Tiêu đang nhìn cô.

Và trong ánh mắt của hắn, cô thấy một lời hứa.

Một lời hứa sẽ bảo vệ cô, dù phải trả giá bằng chính linh hồn của mình.

Nhưng cô biết, đó không phải là kết thúc.

Đó chỉ là khởi đầu của một cơn ác mộng dài hơn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập