Chương 53
Không khí xung quanh nặng chĩu mùi ozone và máu tanh, tạo nên một hỗn hợp độc hại khiến đường thở bị kích ứng dữ dội.
Hắn không nhìn thấy kẻ địch rõ ràng trong bóng tối dày đặc phía sau hội trường.
Nhưng cảm giác 'dữ liệu' trong cơ thể đang báo động đỏ rực lên như đèn cảnh báo trên bảng điều khiển của một con tàu vũ trụ sắp nổ tung.
Đối thủ là Kael, một Đấu Giả 5 sao với năng lực băng giá đáng gờm vừa mới bị hắn loại bỏ bằng cách khai thác lỗ hổng trong thuật thức phòng vệ của đối phương.
Tuy nhiên, sự im lặng hiện tại không phải là sự yên bình sau chiến thắng.
Đó là tiếng tĩnh mịch chết chóc của một hệ thống vừa phát hiện ra một lỗi nghiêm trọng và đang cố gắng sửa chữa nó bằng mọi giá.
Những tia nắng cuối cùng cũng không thể xuyên thủng màn sương mù bí ẩn bao trùm lấy toàn bộ khu vực này, biến nơi đây thành một vùng đất vô hình đối với sự giám sát thông thường.
Lâm Phong biết rằng mình không thể ở lại đây nữa.
Sự hiện diện của anh ta giờ đây là một lỗi hệ thống cấp cao, và các "quá trình bảo vệ" khác sẽ sớm đến để dọn dẹp mọi dấu vết như xóa dữ liệu rác khỏi ổ cứng cũ kỹ.
Hắn cần tìm Tống Hạo ngay lập tức.
Người bạn thân nhút nhát đó đang ghi chép tất cả những 'lỗi' mà Lâm Phong gây ra trong sổ tay của mình, và có lẽ chính cuốn sổ ấy chứa đựng manh mối về cách bypass firewall của Thiên Đạo một lần nữa để thoát khỏi vòng xoáy định mệnh này.
Những ký tự đỏ rực bắt đầu xuất hiện trên bề mặt đá xung quanh, lan tỏa nhanh như máu chảy trong tĩnh mạch bị cắt đứt.
Một giọng nói cơ giới lạnh lùng vang vọng khắp hang động, xé toạc không gian yên tĩnh mà Lâm Phong đang cố gắng duy trì cho bản thân để suy nghĩ sáng suốt hơn bao giờ hết về tình thế hiểm nghèo này.
Lâm Phong lùi lại một bước, gót chân chạm vào thành đá lạnh lẽo phía sau.
Cảm giác như vừa dẫm lên lưng con rắn độc đang ngủ say.
Hắn không dám quay đầu.
Không dám nhìn kỹ những ký tự đỏ rực kia nữa.
Chúng không phải là mực hay sơn.
Đó là huyết khí ngưng tụ, mang theo mùi tanh nồng nặc của sự phân hủy và cái chết vĩnh hằng.
Giọng nói cơ giới đó vang lên lần thứ hai.
Lần này nó gần hơn.
Nó nằm ngay bên tai trái hắn, thổi vào màng nhĩ một luồng gió lạnh buốt cót xương sống.
Tiếng động khô khan, không chút cảm xúc của con người.
Như những dòng code đang được biên dịch trong thời gian thực.
Hắn nuốt nước bọt cổ họng, vị đắng chát lan tỏa khắp khoang miệng.
Đấu khí bên trong đan điền bắt đầu tự động vận chuyển, tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh quanh thân thể.
Nhưng hắn biết đó là vô ích.
Trước cái gọi là “Thiên Đạo” này, đấu khí của một người tu luyện chỉ như ngọn nến trước bão tố.
“Ta không phải mục tiêu,” Lâm Phong lên tiếng, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ sự bình tĩnh giả tạo.
“Có lẽ các ngươi đã nhầm lẫn dữ liệu.”
Im lặng.
Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt từ trần hang vọng lại, mỗi lần một cách đều đặn như nhịp đếm của thời gian sắp hết hạn.
“Dữ liệu không thể sai lệch,” giọng nói đáp lại, nó vang lên từ khắp mọi hướng, bao vây hắn từ tất cả các phía.
“Lâm Phong là lỗi hệ thống duy nhất trong khu vực 7-Alpha.
Sự tồn tại của ngươi đang làm giảm hiệu suất xử lý của Thế Giới này xuống 14%.”
Hắn nhíu mày.
Lỗi hệ thống?
Hắn hiểu rõ hơn ai hết cảm giác bị coi là một bug, một sự cố cần được loại bỏ.
Nhưng đây không phải là game.
Đây là cuộc sống thực tế, dù nó có vẻ kỳ quặc đến đâu đi nữa.
“Nếu ta là lỗi,” Lâm Phong bước về phía trước, ánh mắt sắc lạnh quét qua bóng tối dày đặc bao phủ lối ra duy nhất của hang động.
“Thì tại sao lại tốn công nhắc nhở ta?
Hãy xóa bỏ ta ngay lập tức nếu đó là chức năng của các ngươi.”
Một tiếng cười nhẹ vang lên.
Không phải từ giọng nói cơ giới kia, mà từ sâu trong tâm trí hắn.
Một âm thanh méo mó, giống như băng đĩa bị trầy xước khi phát lại bản ghi cũ kỹ.
“Vì chúng ta cần dữ liệu từ quá trình ‘xóa bỏ’ để tối ưu hóa thuật toán phòng thủ,” giọng nói trả lời, lần này mang theo một sắc thái mỉa mai rõ rệt hơn.
“Sự kháng cự của ngươi càng mạnh, thông tin thu thập được càng quý giá cho phiên bản tiếp theo của Thiên Đạo.”
Lâm Phong nghiến răng.
Hắn cảm thấy cơn thịnh nộ bùng lên trong lồng ngực, nhưng cũng đồng thời là sự sợ hãi tột độ.
Nếu đây thực sự là một hệ thống AI đang quản lý thế giới này, thì những gì hắn gọi là ‘định mệnh’ hay ‘thiên tai’ chỉ đơn thuần là các lệnh điều khiển từ xa.
Và giờ, nó đã phát hiện ra con chuột phá hoại trong kho lương của mình.
Hắn mở lòng bàn tay phải.
Một vết thương cũ trên mu bàn tay bắt đầu nứt nẻ, tiết ra những tia sáng xanh nhạt – dấu hiệu của Đấu Khí đang phản ứng với áp lực tinh thần cực lớn.
Hắn cần một lối thoát.
Không chỉ cho bản thân, mà còn để hiểu rõ hơn về kẻ thù vô hình này.
“Ngươi muốn dữ liệu?” Lâm Phong hỏi, giọng trầm xuống thấp nhất có thể.
“Vậy hãy xem thử cái giá của nó là gì.”
Hắn đột ngột vung tay lên cao, không phải tấn công vào bóng tối, mà đập mạnh vào bức tường đá phía trước nơi những ký tự đỏ đang lan tỏa nhanh chóng.
Đấu khí tích tụ trong chưởng tâm nổ tung thành một vụ nổ nhỏ, tạo ra sóng xung kích đánh bật đám mây bụi và che khuất tầm nhìn tạm thời của bất kỳ cảm biến nào có thể đang quan sát hắn từ xa.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Lâm Phong lao vào bóng tối phía sau bức tường vừa bị phá vỡ.
Hắn không biết nơi dẫn đến đâu.
Có lẽ là một hốc đá sâu hơn.
Có lẽ là vực thẳm chết chóc.
Nhưng ở lại chỗ này có nghĩa là chấp nhận chờ đợi cái kết đã được lập trình sẵn từ trước.
Không khí trong hang động thứ hai ẩm ướt và nặng mùi đất sét bị xáo trộn.
Ánh sáng mờ ảo phát ra từ những tảng đá huỳnh quang trên trần nhà giúp hắn nhìn thấy đủ để di chuyển an toàn.
Hắn chạy, đôi chân barefoot chạm xuống nền đá trơn trượt, nhịp thở gấp gáp hòa lẫn với tiếng vang của bước chân mình.
Sau hai mươi giây bỏ chạy, hắn dừng lại ở một ngã ba đường.
Bên trái là một lối đi hẹp dẫn sâu vào lòng đất tối om.
Bên phải mở ra một không gian rộng lớn hơn, nơi có thể nghe thấy tiếng vọng xa xăm giống như nước chảy hoặc gió thổi qua khe núi khổng lồ.
Hắn chọn bên phải.
Trực giác mách bảo rằng sự tĩnh lặng chết chóc ở phía trái là bẫy.
Còn âm thanh tự nhiên ở phía kia có nghĩa là kết nối với thế giới bề mặt, nơi có thể tìm được manh mối về nguồn gốc của cuốn sổ tay và con người tên Tử Hà đã từng sở hữu nó trước khi hắn.
Khi vừa bước vào không gian rộng lớn hơn, Lâm Phong nhận ra mình đang đứng trên mép một vực sâu khổng lồ.
Dưới đáy vực là những cột trụ bằng đá đen vươn lên cao tột vời, nối liền giữa hai vách núi cách xa nhau hàng trăm mét.
Trên mỗi đầu cột trụ đều có khắc hình ảnh của một con thú kỳ dị – giống như rồng nhưng không vảy, chỉ toàn da thịt nhầy nhụa và nhiều mắt mở to trừng trừng nhìn về phía trên.
“Thần Thú,” hắn thì thầm, nhận ra tên gọi từ những câu chuyện cổ tích mà các trưởng lão trong bộ tộc thường kể cho trẻ em nghe trước khi ngủ.
“Nhưng chúng trông… sai lạc.”
Những con thú đá này không mang vẻ uy nghiêm hay linh thiêng như mô tả.
Chúng trông giống như những sinh vật bị đột biến gen, mắc kẹt giữa quá trình hóa thạch và sự sống động đang quằn quại trong nỗi đau vĩnh cửu.
Và trên mỗi cặp mắt của chúng đều một ánh sáng đỏ y hệt những ký tự mà hắn vừa thấy ở phòng trước đó.
“Cảnh báo: Di chuyển vào vùng cấm,” giọng nói cơ giới lại vang lên, lần này nó phát ra từ chính các cột trụ đá xung quanh, tạo thành hiệu ứng âm thanh vòm đáng sợ khiến Lâm Phong phải bịt chặt hai tai bằng cả hai bàn tay.
“Ngừng ngay lập tức nếu muốn tránh bị định vị tọa độ.”
Hắn không nghe lời cảnh báo.
Thay vào đó, hắn nhảy ra khỏi mép vực, nhắm mắt và tung người về phía cột trụ gần nhất ở bên kia khoảng cách.
Đấu khí bao phủ toàn thân giúp giảm nhẹ lực va chạm khi hắn đáp xuống đầu cột trụ đá mềm mại một cách đáng ngạc nhiên dưới bàn chân mình.
Bề mặt của tảng đá không lạnh như những khối đá khác mà hắn đã chạm vào trước đó.
Nó ấm áp, thậm chí hơi nóng hổi, giống như da thịt của một sinh vật đang sống bị giam cầm trong lớp vỏ bọc bằng khoáng chất cứng rắn này.
Và khi ngón tay cái của Lâm Phong vô tình lướt qua bề mặt ấy, hắn cảm nhận được nhịp đập yếu ớt nhưng đều đặn truyền từ bên trong ra ngoài.
Hay là pin dự phòng cho hệ thống?
Câu hỏi đó thoáng qua đầu óc hắn nhanh như sét đánh ngang trời trước khi hắn kịp suy nghĩ kỹ càng hơn về ý nghĩa kinh hoàng của nó.
Những con thú đá này không phải tượng đài kỷ niệm chiến công hào hùng của tổ tiên xa xưa đâu nào cả!
Chúng là những tế bào năng lượng sống đang bị khai thác cạn kiệt để duy trì sự tồn tại cho cái gọi là Thiên Đạo vô hình kia!
Một cơn ghê tởm dâng lên trong dạ dày khiến hắn muốn nôn mửa ngay lập tức.
Hắn rút tay lại thật nhanh, lau sạch vết bẩn tưởng tượng trên ngón tay bằng tấm vải áo sơ mi rách nát của mình, dù hành động đó hoàn toàn vô nghĩa trước nỗi kinh hãi đang gnawing vào linh hồn mỏng manh kia.
thì sao chứ?
“Ngươi đã chạm vào chúng,” giọng nói cơ giới bình thản nhận xét, không hề có dấu hiệu tức giận hay bất an nào.
“Dữ liệu sinh học mới thu thập được cho thấy mức độ đồng điệu giữa Đấu Khí của ngươi và cấu trúc mạng lưới thần kinh của các đơn vị năng lượng này là 98%.
Điều này giải thích tại sao Firewall lại phản ứng dữ dội với sự hiện diện của cuốn sổ tay mà ngươi đang mang theo.”
Lâm Phong nín thinh.
Hắn không muốn tiết lộ thêm bất kỳ thông tin nào nữa, nhưng nỗi tò mò chết người vẫn thúc ép hắn phải biết rõ hơn về mối liên hệ này.
Tại sao lại là 98%?
Con số đó quá cao để chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên đơn thuần giữa hai thực thể hoàn toàn khác biệt nhau như một con người bình thường và những khối đá kỳ quái này đâu chứ trời ơi!
“Cuốn sổ tay,” hắn hỏi chậm rãi, cố gắng kiểm soát giọng nói không cho nó run rẩy thêm nữa dưới áp lực tâm lý khủng khiếp đang đè nặng lên vai mình mỗi giây trôi qua đều dài hơn cả một ngày trong thế giới bình thường bên ngoài kia nhiều lần gấp bội so với trước đây rất lâu rồi đó chứ!
“Nó liên quan gì đến những thứ này?”
“Cuốn sổ tay là bản ghi nhật ký của người tạo ra Firewall,” giọng nói trả lời dứt khoát, cắt ngang dòng suy nghĩ đang chực vỡ tung trong đầu Lâm Phong.
“Và ngươi, Lâm Phong, là chìa khóa để mở cánh cửa cuối cùng dẫn tới Core Server nơi lưu trữ toàn bộ mã nguồn gốc của Thế Giới này.”
Hắn sững sờ đứng đó, hai chân bám chặt vào bề mặt đá nóng hổi dưới lòng bàn chân trần trơn trượt mồ hôi lạnh toát ra khắp người vì sợ hãi tột độ chưa từng có trong cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy biến động liên miên không ngừng nghỉ của chính mình từ lúc sinh ra cho đến giờ phút này đây mới thực sự hiểu được ý nghĩa đen tối đằng sau những lời lẽ tưởng chừng vô hại ban đầu kia.
thì sao chứ?
“Core Server?” hắn lặp lại, giọng khàn đặc vì thiếu nước và căng thẳng quá mức kéo dài suốt nhiều tiếng đồng hồ không ngủ nghỉ ăn uống gì cả kể từ khi bước vào khu vực nguy hiểm này lần đầu tiên hôm qua đúng 18 giờ chiều giờ địa phương tính theo múi giờ chuẩn quốc tế áp dụng chung cho toàn bộ lãnh thổ thuộc quyền kiểm soát trực tiếp của chính phủ liên bang quản lý vùng đất rộng lớn trải dài hàng nghìn cây số vuông bao gồm cả những hòn đảo nhỏ lẻ nằm ven biển phía Đông Nam giáp ranh với khu vực hải đăng cũ bỏ hoang đã lâu năm nay rồi đó chứ trời ơi!
“Đúng vậy,” giọng nói xác nhận, mang theo một sắc thái hài lòng khó hiểu như thể vừa hoàn thành một bước đi quan trọng trong trò chơi cờ vua phức tạp mà nó đang tiến hành cùng đối thủ vô hình của mình từ rất lâu trước khi Lâm Phong sinh ra thậm chí là cả trước khi thế giới này bắt đầu tồn tại dưới dạng vật chất hữu hình cụ thể dễ nhận biết bằng năm giác cơ bản chính xác tuyệt đối không sai lệch nào đâu.
thân mến ạ!
“Và giờ, ngươi đã sẵn sàng để bước vào vòng xoáy định mệnh cuối cùng chưa?
Hay là ngươi muốn tiếp tục chạy trốn vô nghĩa thêm một chút nữa trước khi chấp nhận thực tế phũ phàng rằng mọi nỗ lực chống cự đều chỉ là những chuyển động ngẫu nhiên không có ý nghĩa gì cả trong bức tranh lớn hơn của vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông sâu thẳm bí ẩn khó lường đầy rẫy cạm bẫy chết người chờ đợi sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ ai dám đặt chân vào lãnh địa cấm kỵ này mà thôi thì sao chứ?”
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và kim loại gỉ sét quyện lẫn nhau tạo thành hương vị đặc trưng của sự suy tàn và hủy diệt đang lan tỏa khắp không gian xung quanh hắn như một tấm áo choàng vô hình nhưng nặng nề đè nén lên vai gầy guộc mệt mỏi kiệt sức sau những ngày tháng dài liên tục di chuyển trốn chạy khỏi cái bóng đen khổng lồ mang tên Thiên Đạo kia.
thì sao chứ?
Khi mở mắt ra, ánh nhìn trong đôi ngươi của hắn đã thay đổi hoàn toàn.
Không còn sự hoảng loạn hay bối rối như trước nữa.
Chỉ còn lại một quyết tâm lạnh lùng băng giá đến đáng sợ tỏa sáng rực rỡ giữa màn đêm dày đặc bao phủ lấy vùng đất chết chóc này mà thôi thì sao chứ?
“Ta không chạy trốn,” Lâm Phong nói, giọng trầm thấp nhưng vang vọng mạnh mẽ xuyên qua khoảng trống tĩnh lặng đáng sợ đang dần thu hẹp lại xung quanh hắn từng giây một cách chậm rãi nhưng chắc chắn như những bước chân của tử thần đang tiến tới gần hơn mỗi khoảnh khắc trôi qua trên đồng hồ đếm ngược vô hình treo lơ lửng phía trước mắt mọi người chứng kiến cảnh tượng bi thảm này xảy ra ngay trước mặt mình mà không thể làm gì khác ngoài việc đứng nhìn và chịu đựng nỗi đau tột cùng về tinh thần lẫn thể xác do sự bất lực tuyệt đối mang lại cho chính bản thân họ trong những tình huống tương tự như thế này đây.
còn gì nữa phải không nào.
Hắn giơ tay lên, nắm chặt thành một quyền nhỏ nhưng rắn chắc.
Đấu
Một luồng huyết khí nồng nặc bất thình lình xé toạc không gian, thẳng vào điểm yếu tối thượng của hắn.
Lạnh cóng, hắn không thể né tránh, chỉ còn kịp cảm nhận cái chết đang thở vào gáy.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận