Chương 54

Không khí trong đấu trường Shenmu đặc quánh lại, mùi máu tanh và ozone từ những đòn đấu khí vừa nãy vẫn còn đọng lại trong mũi.

Lâm Phong đứng giữa vòng tròn đá đen, ngực phập phồng nhẹ nhàng nhưng nhịp tim của hắn thì đập đều như một chiếc máy đo đếm thời gian ngược.

Đối diện anh là Hắc Lang, một Đấu Giả 8 sao thuộc phái Âm Địch.

Tên kia đang run rẩy, không phải vì sợ hãi mà vì hệ thống bên trong cơ thể hắn đang báo lỗi nghiêm trọng.

“Ngươi đã làm gì?” Hắc Lang gào lên, giọng khàn đặc như giấy ráp cọ xát vào nhau.

Máu từ khóe miệng tên ấy nhỏ xuống, nhưng kỳ lạ thay, những giọt máu đó không rơi xuống đất mà lơ lửng giữa không trung, xoay tròn theo một quỹ đạo hình học hoàn hảo trước khi bốc hơi thành sương tím.

Lâm Phong nâng tay lên, ngón trỏ chạm nhẹ vào không khí phía trước trán mình.

Hắn đang nhìn thấy thứ mà người thường gọi là ảo giác, nhưng với hắn thì đó là dòng mã nguồn trần trụi của thế giới này.

Những ký tự đỏ rực nhấp nháy trên mắt Hắc Lang giống như cảnh báo hệ thống: *Lỗi đồng bộ hóa dữ liệu cảm xúc.*

“Ta không làm gì cả,” Lâm Phong đáp lại, giọng bình thản đến mức đáng sợ.

“Ta chỉ đơn giản là ngắt kết nối giữa ý chí của ngươi và đấu khí trong kinh mạch.

Ngươi đang cố gắng ‘cảm thấy’ đau đớn để kích hoạt kỹ năng, nhưng hệ thống đã từ chối xử lý yêu cầu đó vì xung đột logic.”

Hắc Lang sững sờ.

Hắn giơ tay ra, cố nén đấu khí vào lòng bàn tay để phóng ra một đòn âm diễm.

Nhưng thay vì một luồng năng lượng đen kịt, chỉ có những tia sáng xanh lam lóe lên chập chờn như đèn neon hỏng hóc.

Đấu khí của hắn đang bị ‘phản chiếu’ lại chính chủ nhân nó.

“Đau đi,” Hắc Lang nghiến răng, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.

“Cảm giác đau đớn là nhiên liệu cho ta!

Ngươi đã lấy mất thứ duy nhất khiến bản thân tồn tại!”

Lâm Phong lắc đầu nhẹ, một nụ cười nhạt nở trên khóe môi – nụ cười của kẻ quan sát một thí nghiệm thất bại.

“Đau đớn không phải là nhiên liệu.

Nó chỉ là tín hiệu cảnh báo lỗi từ hệ thống sinh học.

Và giờ, ta đã tắt tiếng thông báo đó.”

Hắn bước tới một bước.

Chỉ một bước duy nhất nhưng khoảng cách giữa hai người dường như bị xóa bỏ bởi sự méo mó của không gian xung quanh.

Hắc Lang hoảng hốt lùi lại, gót chân chạm vào thành vòng tròn đá đen rồi trượt dài trên mặt sàn trơn nhẵn.

Tên Đấu Giả 8 sao ấy lần đầu tiên trong đời cảm thấy sợ hãi một kẻ cấp bậc thấp hơn mình đến tám bậc.

Không phải vì sức mạnh, mà vì sự hiểu biết sâu sắc về quy luật vận hành của thế giới này mà Lâm Phong đang sở hữu.

Hắc Lang quay người lại, mắt trợn ngược, đồng tử co rút thành hai đường thẳng đen ngòm như những vết nứt trên kính vỡ.

Hắn không ngờ kẻ trẻ tuổi này lại có thể né được đòn chí mạng và còn tiến vào vùng chiến đấu gần một cách dễ dàng đến mức phi lý.

Hắn gầm lên, âm thanh vang vọng trong đấu trường cổ xưa, nhưng tiếng gầm ấy nghe méo mó, bị biến dạng thành những nốt nhạc dissonance khó chịu.

“Đây là lỗi của ngươi!” Hắc Lang hét lên, hai tay đan vào nhau tạo ra một hình ấn phức tạp.

“Ta không cần cảm xúc!

Ta chỉ cần sức mạnh!

Tại sao hệ thống lại phản bội ta?”

Lâm Phong dừng bước cách hắn ba mét.

Khoảng cách này đủ để tránh bị dính phải bất kỳ cuộc tấn công nào của Hắc Lang, nhưng cũng gần đủ để hắn có thể nhìn rõ những dòng mã lỗi đang tuôn chảy từ huyệt đạo đối phương.

Hắn nhận ra một điều thú vị: càng nhiều người cố gắng kiểm soát đấu khí bằng ý chí thuần túy, hệ thống Thiên Đạo càng phải can thiệp sâu hơn để ‘định hình’ năng lượng đó.

“Hệ thống không phản bội ngươi,” Lâm Phong nói, giọng điệu lạnh lẽo như đang giải thích cho một đứa trẻ tại sao chúng không được nghịch lửa.

“Nó chỉ đang thực hiện chức năng tối ưu hóa.

Ngươi là một biến số bất ổn định.

Cảm xúc của ngươi – nỗi sợ, cơn giận, niềm hy vọng – tất cả đều tạo ra ‘tiếng ồn’ trong dữ liệu đấu khí.

Thiên Đạo loại bỏ tiếng ồn đó để duy trì sự cân bằng.”

“Cân bằng?” Hắc Lang cười điên dại, máu từ mũi chảy ròng xuống cằm hắn.

“Ngươi gọi việc biến chúng ta thành những cỗ máy chiến tranh không có linh hồn là cân bằng sao?

Khi ngươi phong ấn cảm xúc của một người, ngươi đã giết chết con người trong họ!

Chỉ còn lại xác sống biết đánh nhau!”

“Đúng,” Lâm Phong thừa nhận ngay lập tức, không chút do dự.

“Con người là yếu tố bất ổn lớn nhất trong thế giới Shenmu.

Ý chí tự do làm chậm tốc độ xử lý của hệ thống.

Đó là lý do tại sao các Đấu Đế mạnh mẽ thường trở nên vô cảm và lạnh lùng khi đạt đến đỉnh cao tu luyện.”

Hắc Lang chết lặng một giây.

Hắn nhìn vào đôi mắt đen tối của Lâm Phong, nơi không có sự đồng tình hay thương xót nào cả, chỉ còn lại sự tò mò khoa học thuần túy.

“Vậy ngươi là gì?

Một phần mềm độc hại?”

“Ta là bản vá lỗi,” Lâm Phong đáp ngắn gọn.

“Và ngươi đang cản trở quá trình cập nhật.”

Hắn giơ bàn tay phải lên.

Không có ánh sáng lóe lên, không có tiếng động đất kinh thiên.

Chỉ đơn giản là một lệnh gọi dữ liệu được thực thi trong tâm trí hắn: *Gỡ bỏ quyền kiểm soát đấu khí từ ID [Hắc Lang].*

Đây là khoảnh khắc then chốt mà Lâm Phong đã chờ đợi từ khi bước vào đấu trường này.

Hắn không cần phải tiêu diệt Hắc Lang bằng sức mạnh vật lý.

Hắn chỉ cần chứng minh rằng hệ thống có thể bị ‘hack’ một cách chủ động thay vì bị ép buộc bởi các quy tắc ngầm định.

Hắc Lang gầm lên trong đau đớn kịch liệt, nhưng lần này, cơn đau không đến từ vết thương trên thân xác mà từ bên trong linh hồn hắn.

Đấu khí của hắn bắt đầu tự ăn mòn chính cơ thể hắn, giống như một vòng lặp vô tận đang cố gắng xóa bỏ dữ liệu bị lỗi – tức là ý chí chiến đấu của Hắc Lang.

Những mạch kinh huyệt trên người tên kia phát ra ánh sáng trắng bệch, sau đó chuyển sang màu đen ngòm rồi vỡ vụn thành những mảnh tàn ảnh ảo giác.

Tuy nhiên, thay vì tận dụng cơ hội để hạ gục đối thủ bằng một đòn quyết định, Lâm Phong nhận thấy một điều kỳ lạ hơn nữa.

Giao diện hệ thống trong đầu hắn – thứ mà hắn gọi là ‘Mắt Thần’ – đang hiển thị một thông báo mới.

Không phải là cảnh báo lỗi như trước đó, mà là một lời mời kết nối từ chính lõi của Đấu Khí Liên Minh.

*“Phát hiện giao thức root access.

Yêu cầu xác minh danh tính.”*

Lâm Phong nheo mắt.

Hắn đã biết rằng mình không đơn độc trong việc này.

Có những ‘phiên bản beta’ trước đó, những kẻ cũng từng cố gắng phá vỡ quy tắc của thế giới Shenmu và thất bại.

Nhưng họ để lại dấu vết – những đoạn mã rác nằm sâu trong tiềm thức tập thể của nhân loại nơi đây.

Và giờ, khi hắn can thiệp vào Hắc Lang, hắn đã vô tình kích hoạt một chuỗi phản ứng dây chuyền từ chính hạ tầng cơ sở dữ liệu của thế giới này.

“Ngươi thấy gì?” Hắc Lang hỏi, giọng yếu ớt hơn nhiều so với trước kia.

Hắn quỳ xuống một đầu gối, toàn bộ trọng lượng cơ thể tựa vào sức mạnh ý chí đang tan vỡ dần bên trong mình.

“Mắt ngươi… chúng đang thay đổi màu sắc.”

Đúng vậy.

Đồng tử của Lâm Phong không còn đen nữa mà bắt đầu xuất hiện những vòng tròn đồng tâm phát sáng mờ ảo, giống như một ống kính máy ảnh đang tự động lấy nét vào chủ thể.

Hắn nhìn thấy Hắc Lang không phải là một con người, mà là một tập hợp các nút kết nối dữ liệu.

Và hắn có thể ‘rút’ bất kỳ cái nào trong số đó ra nếu muốn.

“Ta thấy mã nguồn của ngươi,” Lâm Phong trả lời, giọng vang lên như từ rất xa dù hắn đang đứng ngay trước mặt Hắc Lang.

“Và ta thấy rằng nó đã bị lỗi từ khi sinh ra.”

Hắn đưa tay về phía trán Hắc Lang.

Không phải để đánh nhau mà là để ‘đọc’ dữ liệu còn sót lại trong đầu tên Đấu Giả 8 sao ấy.

Một luồng thông tin khổng lồ xộc vào tâm trí Lâm Phong – những ký ức không thuộc về hắn, những chiến thuật đã thất bại của 107 phiên bản trước đó, và cuối cùng… một tọa độ địa lý cụ thể nơi ‘Server Core’ chính thức của thế giới Shenmu được giấu kín.

Hắc Lang hét lên trong tuyệt vọng khi ý thức của hắn bắt đầu bị xóa bỏ khỏi hiện tại, bị đẩy lùi vào quá khứ dữ liệu.

Ngươi sẽ giết chết ta!”

“Ta đang cứu ngươi,” Lâm Phong nói lạnh lùng, dù hành động của hắn rõ ràng là tàn nhẫn hơn bất kỳ cái chết nào.

“Bằng cách ngắt kết nối ý thức này khỏi hệ thống đấu khí, ngươi sẽ không còn bị Thiên Đạo kiểm soát nữa.

Ngươi sẽ trở thành… một người bình thường.”

Và rồi, với một tiếng ‘bíp’ nhẹ vang lên trong đầu Lâm Phong như âm thanh của một chiếc thẻ từ được quẹt qua máy chấm công, Hắc Lang ngã xuống bất tỉnh.

Đấu khí trên người hắn tắt lịm hoàn toàn.

Không còn ánh sáng ma thuật, không còn aura đáng sợ.

Chỉ còn lại một gã đàn ông trung niên gầy gò đang thở dốc và run rẩy trong bóng tối của đấu trường cổ xưa.

Hắc Lang cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ kéo cơ thể anh ta về phía trước, không phải do ý chí của anh ta, mà do một lệnh từ bên ngoài.

Anh ta cố gắng dừng lại, nhưng đấu khí của anh ta, giờ đây đã bị Lâm Phong kiểm soát một phần thông qua sự cộng hưởng tần số tâm linh, tiếp tục tuôn chảy ra khỏi cơ thể như nước vỡ bờ vào không gian trống rỗng trước mặt hắn.

Lâm Phong bước đi chậm rãi trên những vệt đấu khí còn sót lại của Hắc Lang.

Hắn cảm thấy nhẹ nhõm hơn sau khi hoàn thành ‘thủ thuật’ này.

Không phải vì hắn là một người nhân từ, mà bởi vì đây là cách hiệu quả nhất để thu thập dữ liệu cần thiết mà không tốn quá nhiều năng lượng cho các cuộc chiến trực tiếp.

Đấu khí trong thế giới Shenmu vốn dĩ chỉ là những gói tin (data packets) được mã hóa dưới dạng năng lượng sinh học.

Và hắn đã tìm ra mật khẩu giải mã chúng.

Nhưng sự bình yên này rất ngắn ngủi.

Ngay khi hắn bước khỏi vòng tròn đá đen, một giọng nói cơ học khổng lồ lại vang lên từ khắp mọi hướng, lớn hơn và rõ ràng hơn bất kỳ lần nào trước đó.

Lần này, nó không chỉ phát ra từ không gian mà còn cộng hưởng trực tiếp vào xương sống của Lâm Phong.

*“Cảnh báo: Phát hiện xâm nhập trái phép vào vùng dữ liệu nhạy cảm.

Giao thức bảo vệ tự động đã được kích hoạt.”*

Ánh sáng trắng xóa bao trùm toàn bộ đấu trường, làm cho thị giác của Lâm Phong bị mù lòa tạm thời.

Khi ánh sáng dịu đi một chút, hắn thấy rằng Hắc Lang không còn nằm trên mặt đất nữa.

Thay vào đó, xác tên Đấu Giả 8 sao ấy đang lơ lửng giữa không trung, cơ thể biến thành hàng tỷ hạt pixel nhỏ li ti đang bay tán loạn ra xung quanh như những con bọ chét số hóa bị xua đuổi bởi một cơn gió vô hình.

“Ngươi đã làm gì với hắn?” Một giọng nói khác vang lên từ phía sau Lâm Phong.

Lần này không phải là tiếng cơ học, mà là âm thanh của một người thật – lạnh lùng, uy nghiêm và đầy đe dọa.

Lâm Phong quay người lại chậm rãi.

Đứng ở lối ra của đấu trường là Tống Hạo.

Nhưng đây không phải là Tống Hạo nhút nhát hay cẩn trọng mà hắn thường thấy trong những ngày bình thường.

Đôi mắt cậu ta giờ đã chuyển sang màu đỏ tươi, và trên tay cầm một cây roi dây làm bằng… chính những sợi dây thần kinh bị phong ấn từ các nạn nhân trước đó của Thiên Đạo.

“Tống Hạo?” Lâm Phong nhíu mày, cảm giác bất an lần đầu tiên len lỏi vào tâm trí hắn kể từ khi bắt đầu cuộc phiêu lưu này.

“Tại sao ngươi lại ở đây?

Và tại sao ngươi đang cầm thứ kia?”

Cậu bạn thân – hay đúng hơn là kẻ ghi chép dữ liệu – bước tới một bước với nụ cười gượng gạo trên khuôn mặt.

Ánh sáng trắng từ trần nhà đấu trường chiếu xuống làm cho gương mặt cậu ta trở nên nửa bóng nửa sáng, giống như một bức chân dung bị hỏng trong phòng tối của nhiếp ảnh gia.

“Ta không còn là người ghi chép nữa rồi,” Tống Hạo nói, giọng điệu đột ngột thay đổi thành sự cứng nhắc và máy móc lạ lùng.

“Ta là quản trị viên phụ trách khu vực này.

Và ngươi… Lâm Phong phiên bản 108… đã vi phạm nghiêm trọng điều khoản sử dụng thế giới Shenmu.”

Lâm Phong rời đấu trường, bước vào hành lang tối tăm bên ngoài nơi ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt như sắp đứt bóng.

Không khí ở đây lạnh hơn hẳn so với trong phòng tập luyện, mang theo mùi kim loại gỉ sét và ozone nồng nặc đặc trưng của những thiết bị điện tử cũ kỹ hoạt động quá tải.

Anh dừng lại trước một tấm gương vỡ treo trên tường đá, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình – đôi mắt vẫn còn lưu vết vòng tròn đồng tâm phát sáng mờ ảo từ cuộc đối đầu vừa rồi.

Hắn không hề hoảng loạn dù tình huống đang trở nên nghiêm trọng hơn nhiều so với dự kiến.

Thay vì chạy trốn hay tìm cách chiến đấu ngay lập tức, Lâm Phong tập trung vào việc phân tích thông tin mới mà hắn vừa thu thập được từ Hắc Lang và từ chính phản ứng của hệ thống.

Hắn nhận ra rằng ‘Server Core’ không chỉ là một nơi vật lý để lưu trữ dữ liệu, mà nó còn là nguồn gốc phát sinh ý thức nhân tạo duy trì sự cân bằng cảm xúc cho toàn bộ thế giới này.

“Nếu ta phá vỡ Server Core,” Lâm Phong tự nhủ trong đầu, “thì tất cả những phong ấn ngẫu nhiên sẽ bị vô hiệu hóa vĩnh viễn.”

Nhưng kế hoạch đó có một rủi ro cực lớn mà hắn chưa thể tính toán hết: Nếu hệ thống sụp đổ hoàn toàn thì điều gì sẽ xảy ra với hàng triệu sinh vật đang phụ thuộc vào đấu khí để tồn tại?

Liệu họ sẽ chết ngay lập tức hay trở thành những con người bình thường như Lâm Phong mong muốn?

Hắn quay lưng lại tấm gương, bước nhanh xuống hành lang hẹp dẫn sâu hơn vào lòng đại địa nơi các phòng máy chủ bí mật được giấu kín.

Tiếng bước chân của hắn vang lên rõ ràng trong sự tĩnh lặng đáng sợ, tạo ra tiếng vọng đều đặn giống như nhịp đếm ngược cho một vụ nổ sắp xảy ra.

Đột nhiên, phía trước bóng tối dày đặc nhất của hành lang, hai điểm sáng đỏ mở toang ra từ hư không – đó là đôi mắt của một con thú dữ khổng lồ chưa từng được ghi nhận trong bất kỳ sổ tay nào mà Tống Hạo đã viết.

Con vật ấy không phát ra tiếng gầm gừ hay sủa , chỉ có âm thanh ma sát kim loại sắc bén cắt qua không khí khi nó chuẩn bị lao vào tấn công mục tiêu đang di chuyển chậm chạp của mình – và đó chính là Lâm Phong, kẻ duy nhất dám đi ngược lại quy luật sinh tồn được cài đặt sẵn trong thế giới này.

Lâm Phong bỗng nhận ra con quái vật kia không có mắt, chỉ có một hàng răng sắc như dao cạo đang cười khẩy.

Hắn cố gắng xoay người né tránh nhưng cổ tay bị một lực lượng vô hình siết chặt lại.

Tiếng xương cốt nổ
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập