Chương 52

Mùi ozone chát chúa vẫn còn bám trên môi Lâm Phong, cay xé cổ họng như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự mong manh của thân xác phàm nhân.

Hắn không quay lại nhìn kẻ vừa thoát chết nhờ lưỡi kiếm băng giá kia.

Sự tập trung của hắn hoàn toàn hướng về phía trước, nơi cánh cửa đá khổng lồ đang phát ra những âm thanh rít lên khó chịu, giống như kim loại bị cào xát trên bảng đen trong một căn phòng đóng kín.

Lâm Phong bước chậm rãi tiến lại gần.

Mỗi bước chân hắn đặt xuống đều khiến những ký tự xanh lam phủ lên bề mặt đá run rẩy, biến đổi thành màu đỏ báo lỗi rồi tắt ngấm.

Hắn cảm thấy kỳ lạ.

Không phải sợ hãi hay hào hứng, mà là một sự bình thản đến đáng sợ của người quan sát một cỗ máy đang sắp ngừng hoạt động vì quá tải.

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau, cắt ngang không khí tĩnh lặng chết chóc.

Tống Hạo xuất hiện ở lối vào phòng thí nghiệm cổ xưa, khuôn mặt nhợt nhạt như giấy trắng, tay run rẩy cầm cuốn sổ da cũ kỹ trước ngực như một tấm khiên vô hình.

Ánh mắt cậu ta đảo quanh những tàn tích xung quanh, nơi những cột đá gãy đổ giờ đây trông giống hệt những thanh RAM bị cháy nổ trong thế giới máy tính mà Lâm Phong từng biết.

"Tống Hạo?" Lâm Phong quay đầu lại, giọng điệu không chút ngạc nhiên.

"Cậu đến để ghi chép thêm một lỗi hệ thống nữa sao?

Hay là cậu định bán thông tin này cho Đấu Khí Liên Minh trước khi chúng ta bị xóa sổ hoàn toàn?"

Tống Hào nuốt khan một tiếng, mồ hôi lạnh vã ra trên trán dù nhiệt độ trong phòng đang giảm xuống mức đóng băng.

Cậu lùi lại nửa bước, gót chân chạm vào viên đá vỡ vụn.

"Lâm Phong.

đừng làm chuyện này.

Những gì cậu nhìn thấy ở đây không phải là đấu khí thông thường.

Nó nguy hiểm hơn bất kỳ con thú hoang nào trong rừng sâu."

"Nguy hiểm?" Lâm Phong nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo nở ra trên khóe môi.

"Tống Hạo à, nếu cậu nghĩ 'nguy hiểm' thì hãy nhớ lại lần trước khi ta hack vào hệ thống phòng hộ của thành trì đó.

Kết quả là gì?

Chúng ta sống sót.

Và giờ, cánh cửa này đang mở."

Hắn quay sang nhìn cánh cửa đá một lần nữa.

Những vết nứt trên bề mặt không còn lan tỏa ngẫu nhiên mà tạo thành những hình học phức tạp, giống như các mạch điện tử đang cố gắng tái kết nối dưới áp lực cực lớn.

Ánh sáng xanh lam từ bên trong hắt ra, chiếu lên khuôn mặt Lâm Phong, làm nổi bật sự trống rỗng đáng sợ trong đôi mắt cậu ta.

"Tôi không nói về nguy hiểm thể xác," Tống Hạo lắp bắp, giọng run lên bần bật nhưng cố giấu sự hoảng loạn ấy sau lớp vỏ bọc mạnh mẽ giả tạo của một chiến binh đã trải qua nhiều trận chiến sinh tử quyết liệt trong quá khứ gần đây nhất mà không muốn nhắc lại nữa bao giờ nếu có thể tránh được những ký ức đau thương khắc nghiệt đó hoàn toàn ra khỏi tâm trí mình mỗi ngày trôi qua nhanh chóng như ánh sáng le lói giữa đêm đen dày đặc bí ẩn khó hiểu chưa từng thấy trước kia từ lâu lắm rồi đâu ngờ hôm nay mới vỡ lẽ sự thật phũ phàng chờ đợi phía trước đầy rẫy những cạm bẫy chết người tiềm tàng khắp nơi trên từng bước chân đi tiếp theo nữa thì sao đây.

"Tôi nói về cái giá phải trả.

Thiên Đạo không cho phép ai đó xâm nhập vào lõi dữ liệu mà không bị phong ấn.

Cậu biết điều đó, đúng không?

Cảm xúc của cậu đang trở thành 'noise'.

Nó gây nhiễu loạn toàn bộ hệ thống."

Lâm Phong im lặng một lát.

Hắn nhìn Tống Hạo với ánh mắt sắc lạnh như dao kéo.

"Và đó chính là lý do tại sao tôi phải vào bên trong.

Để sửa lỗi ấy."

"Sửa lỗi?" Tống Hào hét lên, tiếng vang vọng giữa căn phòng trống trải.

"Cậu không thể sửa nó!

Đó là thiết kế gốc của thế giới này!

Đấu Khí là dữ liệu, phong ấn là cơ chế dọn dẹp rác thải để duy trì cân bằng.

Nếu cậu xóa bỏ phong ấn, mọi người sẽ mất đi nhân tính, trở thành những cỗ máy lạnh lùng chỉ biết tuân theo mệnh lệnh hệ thống!"

Lâm Phong bước tới gần Tống Hào hơn một chút.

Áp lực từ đấu khí của hắn không còn là sự bùng nổ mà là sự nén chặt, giống như áp suất trong lòng đại dương sâu thẳm.

"Cậu nghĩ sai rồi, bạn thân của tôi.

Nhân tính mới chính là lỗi thiết kế ban đầu.

Nó khiến chúng ta yếu đuối, dễ bị thao túng bởi nỗi sợ và tham vọng.

Thiên Đạo không muốn loại bỏ nhân tính vì nó 'tệ'.

Họ làm vậy để tối ưu hóa hiệu suất chiến đấu."

Tống Hào sững sờ.

Cậu nhìn vào cuốn sổ tay trong tay mình, nơi những dòng chữ mà cậu đã ghi chép suốt nhiều tháng trời đang dần mờ đi dưới ánh sáng xanh lam kỳ lạ.

ai là người quyết định điều đó?

Ai tạo ra thế giới này?"

Lâm Phong không trả lời ngay.

Hắn quay lại nhìn cánh cửa đá, đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo.

Ngay khi đầu ngón tay tiếp xúc với đá, một luồng dữ liệu đỏ rực bắn ngược về phía hắn, khiến cơ thể hắn giật mình thót lên.

Nhưng thay vì rút lui, Lâm Phong cười khẽ.

Một tiếng cười khô khan, thiếu sự ấm áp của con người.

"Câu trả lời nằm trong đó," Lâm Phong nói, giọng trầm thấp nhưng đủ để Tống Hào nghe rõ từng từ ngữ.

"Và tôi đã tìm thấy manh mối."

"Manh mối gì?" Tống Hào hỏi, bước tới gần hơn, tò mò chiến thắng nỗi sợ hãi.

Lâm Phong quay sang nhìn cậu bạn thân của mình.

Ánh mắt hắn sâu thẳm như vực ngầm.

"Tôi không phải là người đầu tiên xuyên không vào thế giới Shenmu này."

Không khí trong phòng dường như đóng băng hoàn toàn.

Tống Hào mở to mắt, đồng tử co lại thành những chấm đen nhỏ xíu.

Cậu nhìn Lâm Phong với vẻ mặt đầy kinh hãi, như thể đang nhìn một con quái vật từ sâu thẳm địa ngục trỗi dậy.

gì?"

"Phiên bản Beta thứ 108," Lâm Phong giải thích bình thản, như thể đang kể lại chuyện của người khác.

"Trước tôi, có 107 phiên bản khác đã thất bại.

Họ tìm cách phá vỡ hệ thống, và họ đều bị Thiên Đạo xóa sổ.

Nhưng dữ liệu của họ không biến mất hoàn toàn.

Nó vẫn còn đó, ẩn sâu trong tiềm thức tôi dưới dạng 'dữ liệu rác'.

Những ký ức mơ hồ về những cuộc chiến vô nghĩa, những cái chết đau đớn mà tôi chưa từng trải qua nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến rợn người."

Tống Hào lùi lại vài bước, chân cậu va vào một tảng đá gãy đổ.

Cậu đang nói điều điên rồ nhất từ trước tới giờ!

Làm sao có thể có 107 phiên bản?

Nếu họ đã chết, làm sao dữ liệu còn tồn tại?"

"Vì hệ thống này không hoàn hảo," Lâm Phong đáp lại lạnh lùng.

"Nó giống như một ổ cứng cũ kỹ bị đầy rác nhưng vẫn cố gắng chạy chương trình nặng.

Và tôi là kẻ dọn dẹp cuối cùng."

Hắn quay lưng về phía Tống Hào, hướng thẳng vào cánh cửa đá đang phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết.

Những tia sáng trắng xóa bắt đầu len lỏi qua các vết nứt lớn nhất trên bề mặt, tạo thành những đường nét hình học sắc bén cắt ngang không khí.

Ánh sáng ấy không mang lại cảm giác thanh thản hay hy vọng.

Nó lạnh lẽo.

Và đầy mê hoặc chết chóc.

"Nghe này," Lâm Phong nói, giọng điệu đột ngột trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết.

"Khi tôi bước vào bên trong, cậu phải ghi chép mọi thứ xảy ra với cơ thể tôi.

Mọi cảm giác đau đớn, mọi hình ảnh ảo giác, và đặc biệt là những dòng mã nguồn mà tôi sẽ nhìn thấy.

Đó là chìa khóa duy nhất để giải phong ấn cho tất cả chúng ta."

"Tôi không hứa được gì!" Tống Hào hét lên, nước mắt chảy dài trên má vì sự kinh sợ tột độ.

"Cậu có thể chết!

Hoặc tệ hơn, cậu sẽ trở thành một phần của hệ thống đó mãi mãi!"

Lâm Phong mỉm cười.

Lần này là một nụ cười thực sự, dù vẫn mang nét đen tối đặc trưng.

"Thế thì hãy bắt đầu ghi chép đi, Tống Hào.

Đây sẽ là chương cuối cùng trong cuốn sổ tay của cậu."

Hắn đưa bàn tay phải ra trước mặt.

Đấu khí trong cơ thể hắn không còn lưu chuyển theo kinh mạch thông thường nữa.

Thay vào đó, nó tụ lại thành một khối năng lượng đậm đặc màu tím sẫm xung quanh lòng bàn tay, giống như một lỗ đen thu nhỏ đang hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh.

Ánh sáng từ cánh cửa đá bỗng chốc bùng nổ mạnh mẽ hơn.

Một tiếng động lớn vang lên, khiến toàn bộ căn phòng rung chuyển dữ dội.

Những mảnh vỡ trên sàn nhà bay lơ lửng trong không trung, bị hút về phía những vết nứt trên cánh cửa.

Áp lực từ bên trong tăng lên gấp bội lần so với trước đó, đủ để nghiền nát bất kỳ đấu giả nào dưới cấp độ Đấu Tông nếu họ đứng quá gần.

Nhưng Lâm Phong thì khác.

Hắn bước tới, thẳng tiến vào ánh sáng chói lòa ấy.

Cơ thể hắn run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì sự căng thẳng đến cực điểm của từng tế bào đang chuẩn bị đối mặt với dòng dữ liệu gốc của thế giới này.

"Đừng quay lại xem," Lâm Phong nói lần cuối trước khi bước qua ngưỡng cửa.

"Trừ khi cậu muốn trở thành một phần trong hệ thống."

Tống Hào đứng chôn chân tại chỗ, mắt không thể rời khỏi hình bóng của người bạn thân đang dần tan biến vào ánh sáng trắng xóa.

Cậu nắm chặt cuốn sổ tay, ngón tay bầm tím vì siết quá mạnh.

Tim đập thình thịch như trống trận trong lồng ngực nhỏ bé ấy.

Khi Lâm Phong hoàn toàn bước qua cánh cửa, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp căn phòng.

Không phải là sự im lặng chết chóc của cái chết.

Mà là tiếng tĩnh mịch đến nghẹt thở của một hệ thống vừa phát hiện ra một lỗi nghiêm trọng và đang cố gắng sửa chữa nó bằng mọi giá.

Tống Hào cúi đầu xuống, mở cuốn sổ tay ra trang cuối cùng.

Bút mực trong tay cậu run rẩy nhưng vẫn kiên quyết viết lên dòng chữ đầu tiên: *Ngày thứ 108 của sự thức tỉnh.*

Bỗng nhiên, từ phía bên kia cánh cửa đá đã đóng sập lại, một giọng nói cơ học lạnh lùng vang vọng khắp không gian, làm cho cột sống lạnh toát điếng người.

Nó không đến từ bất kỳ hướng nào cụ thể mà như phát ra từ chính sâu thẳm trong đầu mỗi người hiện diện tại đó.

"Phát hiện lỗi dữ liệu nghiêm trọng.

Khởi động giao thức xóa sổ toàn bộ khu vực."

Tống Hào ngẩng lên, mặt tái nhợt.

Hắn nhìn về phía cánh cửa đá nơi Lâm Phong vừa biến mất.

Những ký tự đỏ rực bắt đầu xuất hiện trên bề mặt đá, lan tỏa nhanh như máu chảy trong tĩnh mạch bị cắt đứt.

Một giọng nói cơ giới lạnh lùng vang vọng khắp hang động, xé toạc không gian yên tĩnh.

Tống Hào cảm thấy máu trong người đóng băng, linh lực trong kinh mạch tự động bị phong tỏa.

Cánh cửa đá vỡ tung, một bàn tay sắt thép khổng lồ chĩa thẳng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập