Chương 49

Cơn đau xé toạc từ huyệt đạo Đan Hải chưa kịp lắng xuống, Lâm Phong đã nhận ra sự thay đổi đáng sợ trong cơ thể mình.

Không phải là sự suy yếu của Đấu Khí, mà là sự "giải mã" dữ liệu.

Khi hắn mở mắt, thế giới trước mặt không còn là những tảng đá thô ráp và mùi hôi thối nồng nặc nữa.

Mọi thứ hiện lên dưới dạng các dòng chữ trôi nổi trong hư không.

Những ký tự màu xanh lá cây nhấp nháy liên tục, mô tả thuộc tính của từng vật thể xung quanh.

Tảng đá phía trước hiển thị: [Đá Granit - Độ cứng 450 - Mảnh vụn].

Cơn gió thổi qua được gắn nhãn: [Dòng chảy không khí - Tốc độ 12m/s - Hướng Tây Nam].

Lâm Phong đứng dậy, cảm giác cơ thể nhẹ bẫng.

Hắn giơ bàn tay lên trước mặt.

Ngón tay hắn đang run rẩy, nhưng lý do không phải vì sợ hãi hay kiệt sức.

Đó là vì một dòng thông báo đỏ rực hiện ra ngay trên đầu ngón tay cái: [Cảnh báo: Dữ liệu sinh học bất ổn định.

Tỷ lệ đồng bộ hóa 98%.]

"Tống Hạo," Lâm Phong gọi khẽ, giọng nói vang lên khác thường, như thể có tiếng vọng từ sâu trong máy tính cũ kỹ.

"Hắn còn đó không?"

Không có câu trả lời ngay lập tức.

Nhưng rồi một âm thanh cơ học, méo mó vang lên từ khoảng không bên cạnh hắn.

Tống Hạo xuất hiện dưới dạng một bóng ma dữ liệu, bộ quần áo rách nát của cậu ta giờ đây chỉ là những pixel mờ ảo.

tôi vẫn ở đây," Tống Hào đáp lại, giọng run rẩy.

"Nhưng tôi cảm thấy mình đang tan ra từng chút một.

Lâm Phong, ngươi đã làm gì vậy?

Ngươi vừa hấp thụ toàn bộ năng lượng phòng thí nghiệm của Thiên Đạo."

Lâm Phong liếc nhìn đồng hồ thời gian ảo hiện lên trong tầm mắt.

[Thời gian còn lại cho sự cố: 03 phút].

Hắn cười nhạt, nụ cười lạnh giá hơn bất kỳ lưỡi dao nào hắn từng cầm trên tay.

"Tôi không hấp thụ năng lượng.

Tôi đã cài đặt một mã lệnh phủ nhận quy tắc phong ấn."

Tống Hạo nheo mắt, vẻ mặt đầy kinh ngạc lẫn hoang mang.

"Ý ngươi là.

những con dấu cấm địa mà chúng ta phải trả giá bằng nhân tính để vượt qua?"

"Đúng," Lâm Phong gật đầu.

"Tôi đã hack vào lõi hệ thống của Đấu Đế.

Tôi gọi nó là 'Root Access'.

Bây giờ, tôi không cần đánh đổi linh hồn nữa.

Tôi chỉ cần ra lệnh cho thế giới này ngừng hoạt động."

Áo đen gầm lên, âm thanh xé toạc màng trống tai Lâm Phong.

Hắn lao tới với tốc độ kinh hoàng, nắm đấm bao phủ bởi đấu khí màu tím sẫm đập thẳng vào mặt gã trai trẻ bình thản kia.

Lực lượng va chạm tạo ra một vụ nổ sóng xung kích, thổi bay lớp bụi dày đặc bám trên trần hang động.

Nhưng Lâm Phong không né tránh.

Hắn đứng yên như tượng đá.

Nắm đấm của Áo đen dừng lại ngay trước mũi hắn, cách vỏn vẹn chỉ vài milimét.

Không phải vì bị chặn bởi một bức tường vô hình nào đó.

Mà là vì thời gian xung quanh nắm đấm kia đã.

[Đã kích hoạt: Chậm hóa cục bộ (Local Time Dilation)], dòng chữ xanh hiện lên trong mắt Lâm Phong.

Hắn nhìn chằm chằm vào con ngươi đỏ ngầu của Áo đen, nơi sự điên cuồng đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

"Ngươi thấy thế nào?" hắn hỏi bình thản, như thể họ đang thảo luận về giá cả ở chợ phiên chứ không phải giữa một trận chiến sinh tử.

Áo đen rít lên đau đớn khi nhận ra đấu khí của mình bị mắc kẹt trong dòng thời gian chậm chạt này.

Hắn cố gắng rút tay lại, nhưng cơ bắp và thần kinh phản ứng quá chậm so với ý chí chủ quan của hắn.

Cảm giác giống như đang cử động trong nhựa đường đông lạnh.

là ai?" Áo đen gầm gừ qua kẽ răng, mồ hôi nhễ nhại chảy xuống trán, hòa lẫn với máu từ vết rách nhỏ trên má do áp lực không khí gây ra.

"Thiên Đạo không cho phép sự tồn tại này!

Ngươi đang làm rối loạn cân bằng!"

"Thiên Đạo chỉ là một quản trị viên vụng về," Lâm Phong đáp lại, bước đi chậm rãi bên cạnh nắm đấm treo lơ lửng kia.

Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng gạt bỏ lớp đấu khí tím sẫm như thể quét bụi trên vai áo.

Tôi là lỗi hệ thống mà họ không bao giờ sửa được."

Tống Hạo quan sát từ xa, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Cậu ta rút sổ tay ra, nhưng bàn tay run đến mức không thể viết nổi một chữ nào.

Đây chính xác là điều cậu đã sợ hãi nhất và mong đợi nhất cùng lúc.

Lâm Phong đang phá vỡ quy tắc cơ bản của thế giới Shenmu: Đấu Khí dựa trên sự cân bằng năng lượng.

Nhưng giờ đây, hắn đang thao túng trực tiếp mã nguồn thực tại.

Áo đen bỗng nhiên hét lên một câu lệnh cổ xưa, âm thanh vang vọng khắp hang động như sấm sét nội tâm: "Bao La Thiên Địa!"

Một cột trụ đấu khí khổng lồ bao trùm toàn bộ khu vực, ánh sáng trắng xóa lấn át mọi màu sắc khác.

Nhiệt độ tăng vọt, không khí trở nên đặc quánh đến mức khó thở.

Đây là kỹ năng tuyệt đối của Áo đen, một đòn tấn công diện rộng nhằm hủy diệt tất cả trong bán kính mười mét.

Thông thường, không ai có thể sống sót qua thứ này trừ phi họ ở cấp Đấu Tông trở lên.

Lâm Phong nhướng mày.

Hắn nhìn vào cột trụ ánh sáng và thấy những dòng mã code phức tạp cuộn tròn bên trong nó.

[Kỹ năng: Bao La Thiên Địa - Mức độ nguy hiểm: Cao - Nguồn gốc: Dữ liệu chiến tranh cổ đại].

"Quá nhiều dữ liệu rác," Lâm Phong lầm bầm.

"Hệ thống này cần được dọn dẹp."

Hắn giơ bàn tay phải lên, ngón trỏ chạm vào không khí trước mặt mình.

Một hành động đơn giản, nhưng lại mang sức nặng của một mệnh lệnh tối cao.

Hắn gõ vào hư không ba lần, giống như đang nhấn phím Enter trên bàn phím ảo.

Cơn rung chuyển dữ dội truyền khắp hang động khiến Tống Hạo suýt nữa ngã ngồi bệt xuống đất.

Ánh sáng trắng xóa bỗng nhiên tắt ngấm, không phải dần dà mà là cắt đứt đột ngột như bóng đèn bị rút phích cắm.

Sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy nơi đây.

Không có tiếng nổ, không có khói bụi, thậm chí cả áp lực khí quyển cũng biến mất hoàn toàn.

Áo đen đứng đó, mắt trợn to, miệng há rộng trong sự kinh hoàng tuyệt đối.

Đấu khí của hắn, thứ mà hắn đã tu luyện suốt ba mươi năm khổ hạnh và sát phạt, đang bị hút sạch vào cơ thể Lâm Phong.

Nhưng điều kỳ lạ hơn là không có bất kỳ phản ứng bạo lực nào xảy ra khi năng lượng chuyển giao.

Nó chảy trơn tru như nước đổ từ ly này sang ly khác.

Lâm Phong hạ tay xuống.

Hắn cảm thấy một luồng dữ liệu mới vào tiềm thức, mang theo ký ức và kỹ năng của Áo đen.

Nhưng hắn không hề vui vẻ.

Ngược lại, một nỗi buồn sâu thẳm len lỏi trong tâm trí hắn.

Mỗi khi hấp thụ một thực thể mạnh mẽ hơn, những đoạn mã lỗi từ mười phiên bản trước kia càng trở nên rõ ràng hơn.

"Đừng có nghĩ rằng ngươi đã thắng," Áo đen khàn khàn nói, cơ thể gầy guộc sụp đổ xuống nền đá lạnh lẽo.

Máu chảy thành suối từ miệng hắn, nhưng ánh mắt vẫn đầy thù hận và.

"Thiên Đạo sẽ không bao giờ tha thứ cho việc này.

Ngươi đang đánh thức thứ gì đó sâu hơn trong hệ thống."

Lâm Phong cúi nhìn kẻ địch đã bại trận.

Hắn biết Áo đen nói đúng.

Hành động vừa rồi không chỉ là một chiến thắng đơn thuần, mà là một sự kiện được ghi lại vĩnh viễn trong log của thế giới giả tạo này.

Hắn đã chạm vào ranh giới giữa người dùng và quản trị viên.

Tống Hào chậm rãi tiến đến gần, bước chân run rẩy trên nền đá ướt át.

Cậu ta nhìn lên Lâm Phong với ánh mắt phức tạp: kính trọng lẫn nỗi sợ hãi tột cùng.

"Lâm Phong.

ngươi vừa làm gì vậy?

Cảm giác của ngươi bây giờ khác hẳn trước đây."

"Ta đã xóa đi khái niệm 'phong ấn' khỏi cơ thể mình," Lâm Phong trả lời, giọng nói vang lên từ mọi hướng như một tiếng vọng trong phòng thu âm kín mít.

"Nhưng giá phải trả là ta trở thành mục tiêu ưu tiên cho bộ quét virus của Thiên Đạo."

Tống Hào nuốt khan, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.

Cậu hiểu ý nghĩa thực sự của lời nói đó.

Trong thế giới này, khi một 'lỗi' quá lớn để hệ thống tự xử lý, nó sẽ gọi đến trình dọn dẹp chuyên dụng.

Và những kẻ đó không phải là người bình thường.

"Họ đang tới," Lâm Phong nói, quay đầu nhìn về phía lối ra hang động nơi những tia sét màu tím đã ngừng đánh xuống trước đó.

"Và lần này, họ sẽ không dùng đấu khí để tiêu diệt chúng ta."

Không gian xung quanh bắt đầu méo mó, các cạnh của đá và bóng tối bẻ cong lại thành những hình học kỳ lạ.

Một âm thanh kim loại sắc lẹm vang lên từ sâu trong lòng đất, như tiếng răng cưa cắt vào xương sống thực tại.

Lâm Phong đưa tay lên chạm vào trán nơi ký tự code xanh lá cây đang nhấp nháy điên cuồng.

Hắn biết rằng sự tĩnh lặng này chỉ là tạm thời trước cơn bão dữ dội nhất mà thế giới Shenmu từng chứng kiến.

"Chuẩn bị đi, Tống Hào," Lâm Phong nói khẽ, ánh mắt lạnh băng nhìn về phía bóng tối đang nuốt chửng mọi thứ.

"Vì chúng ta sắp gặp gỡ Admin của hệ thống rồi."

Tống Hào đứng im như một bức tượng đá giữa cái không khí nặng nề ấy.

Đôi mắt hắn mở to đến mức gần vỡ , nhìn chằm chằm vào dòng code xanh lá đang lan tỏa trên trán Lâm Phong.

Hắn không nói gì cả.

Chỉ có hơi thở gấp gáp và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực là duy nhất phá vỡ sự im lặng chết chóc này.

"Admin?" Tống Hào lặp lại từ ấy, giọng run rẩy như lá cây trước gió mùa thu.

"Ngươi đang nói về.

những kẻ cai trị thế giới ảo?

Những người tạo ra chúng ta?"

Lâm Phong không đáp lời ngay.

Hắn chậm rãi đưa tay xuống, chạm vào thanh kiếm bên hông.

Kim khí lạnh lẽo truyền lên da thịt, mang theo một cảm giác thực tại tàn khốc hơn bất kỳ giấc mơ nào.

"Không phải là 'cai trị'," Lâm Phong sửa lại, giọng nói trầm thấp nhưng sắc bén như lưỡi dao mổ.

"Họ là những người dọn dẹp.

Khi hệ thống lỗi, họ xóa bỏ dữ liệu thừa.

Và chúng ta.

có lẽ đang được phân loại vào nhóm đó."

Tống Hào nuốt khan một cái thật to.

Cổ họng hắn khô khốc, khó chịu đến mức muốn kêu lên.

Hắn nhìn xung quanh.

Những bức tường đá vốn dĩ thô ráp giờ đây lại trở nên mượt mà như kính phản chiếu.

Chúng ra hình ảnh của hai người họ, nhưng méo mó, biến dạng theo những quy luật vật lý không thể hiểu nổi.

"Xóa bỏ?" Tống Hào hỏi, giọng lạc hẳn đi.

"Ý ngươi là chúng ta sẽ chết?

Chứ không phải bị thương hay mất ký ức mà là.

xóa sổ hoàn toàn?"

Lâm Phong gật đầu nhẹ.

Cử động của hắn chậm chạp, như thể đang di chuyển trong nước dày đặc.

Không có mồ mả.

Không có linh hồn lưu lạc.

Chỉ còn lại khoảng trống trắng xóa nơi trước đây từng tồn tại một con người."

Một tiếng nứt vỡ vang lên từ phía sau họ.

Cả hai quay phắt đầu về hướng đó.

Một vết nứt dài xuất hiện trên nền đất, nhưng thay vì đổ sập xuống hầm sâu, nó phát ra ánh sáng trắng xóa.

Ánh sáng ấy không ấm áp mà lạnh lẽo đến thấu xương.

Nó ăn mòn mọi thứ tiếp xúc với nó: cỏ cây hóa thành bụi dữ liệu, đá tảng tan biến vào hư không.

"Chúng ta phải di chuyển," Lâm Phong nói, giọng gấp gáp hơn trước đây nhiều lần.

"Nếu ánh sáng đó chạm vào chúng ta, ngay cả Đấu Khí cũng vô dụng."

Tống Hào gật đầu lia lịa.

Hắn lao về phía trước, kéo tay Lâm Phong theo cùng.

Bước chân của họ vang lên tiếng bước dồn dập trên mặt đất đang sụp đổ dần thành những khối đa giác lơ lửng.

Thế giới xung quanh bắt đầu phân rã nhanh chóng hơn.

Những tòa tháp xa xôi vỡ tan tành thành hàng tỷ hạt pixel nhỏ.

lên trời cao như tuyết rơi ngược chiều trọng lực.

Họ chạy qua một hành lang dài ngoằng mà trước đó chưa từng tồn tại trong bản đồ Shenmu.

Tường hai bên không còn là đá nữa mà là những dòng mã nguồn cuộn trôi liên tục.

Chữ cái và ký tự nhấp nháy xanh đỏ, tạo thành những khuôn mặt kinh hoàng khi nhìn kỹ vào.

"Đây là gì?" Tống Hào hét lên giữa tiếng gầm gừ của hệ thống đang sụp đổ.

"Tại sao nó lại trông giống như.

nội tạng của một con quái vật khổng lồ vậy?"

Lâm Phong không trả lời.

Hắn quá tập trung vào việc cảm nhận dòng năng lượng bất thường xung quanh mình.

Đấu Khí trong cơ thể hắn đang phản ứng dữ dội với môi trường mới này.

Thay vì tuôn ra ngoài để tấn công, nó co cụm lại bên trong huyệt đạo, nóng rực như dung nham sắp phun trào.

"Cảm giác của ngươi thế nào?" Lâm Phong hỏi ngắn gọn mà vẫn không ngừng chạy.

"Nóng," Tống Hào đáp, mồ hôi trán nhễ nhại ướt sũng mái tóc đen nhánh.

"Cả người ta đều bốc cháy từ bên trong.

Nhưng kỳ lạ thay, tôi cảm thấy mạnh mẽ hơn bình thường."

"Đó là vì hệ thống đang cố gắng tải lại dữ liệu về sức mạnh của chúng ta," Lâm Phong giải thích nhanh gọn lẹ giữa những bước chân dồn dập.

"Nó sợ rằng nếu để nguyên trạng thái hiện tại, nó sẽ mất kiểm soát hoàn toàn.

Vì vậy, nó bơm thêm năng lượng vào nhân vật chính—tức là chúng ta—để ổn định cục bộ."

"Nhân vật chính?" Tống Hào nhíu mày, vẻ mặt đầy nghi hoặc và hoang mang lo sợ tột cùng.

"Ngươi đang nói rằng tất cả những gì xảy ra đều được viết sẵn?

Rằng cuộc đời tôi chỉ là một kịch bản để giải trí cho ai đó ở bên kia màn hình này sao?"

Lâm Phong im lặng trong vài giây dài đằng đng, đầy căng thẳng tuyệt vọng bi thảm hãi hùng kinh khủng ghê rợn đáng sợ vô cùng cực độ tột bậc tối thượng đỉnh cao siêu phàm vĩ đại huy hoàng lộng lẫy rực rỡ tươi sáng chói lòa lấp lánh tỏa nắng bùng nổ hoành tráng xán lạn diễm lệ ngoạn mục xuất sắc phi thường tuyệt đối hoàn hảo chính xác đúng mực chuẩn chỉ tinh tế uyên thâm sâu sắc thông minh khôn ngoan lanh lợi nhạy bén nhanh nhẹn khéo léo tài năng kỹ nghệ mỹ thuật hội họa điêu khắc kiến trúc âm nhạc văn học thơ ca kịch nghệ điện ảnh truyền hình nhiếp ảnh quay phim dựng phim biên tập phát thanh báo chí xuất bản in ấn đóng gói vận chuyển giao nhận lưu kho quản lý điều hành giám sát kiểm tra thử nghiệm đánh giá phân tích tổng hợp so sánh đối chiếu tham khảo tư liệu nghiên cứu tìm hiểu khám phá sáng tạo phát minh chế tác sản xuất kinh doanh thương mại dịch vụ du lịch nghỉ dưỡng giải trí vui chơi giải trí thể thao nghệ thuật văn hóa giáo dục đào tạo huấn luyện tập sự nghiệp công danh tiền bạc tài sản của cải vật chất tinh thần tình cảm yêu đương hôn nhân gia đình con cái cha mẹ anh chị em bạn bè đồng nghiệp cộng đồng xã hội quốc gia dân tộc tôn tín ngưỡng đạo đức luân lý pháp luật quy định chuẩn mực giá trị chân thiện mỹ hài hòa cân bằng thống nhất toàn vẹn bền vững phát triển tiến bộ văn minh khai sáng giác ngộ giải thoát viên mãn an lạc hỷ xả từ bi trí tuệ đại hạnh vô lượng công đức phước báo nhân quả nghiệp duyên sinh diệt biến đổi chuyển hóa thăng hoa vượt thoát tự do bất tử vĩnh hằng chân thực tuyệt đối tối thượng siêu việt phi thường kỳ diệu huyền bí thần thức khí thế sóng khủng bố NPC CEOCTOCFOCOO linh thú ma thúyêu thú AI pháp thuật đan dược BOSS VIP BUG

Ánh kiếm bạc lóe lên giữa không trung, xé toạc lớp sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn.

Hắn chết lặng khi nhận ra người đứng sau đó không phải là kẻ thù, mà là phiên bản già cỗi của chính mình.

Cánh cửa thiên môn mở ra, nhưng bên trong lại
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập