Chương 50
Sự yên lặng này không mang lại cảm giác thanh thản, mà là sự đè nặng của một áp lực dữ dội từ sâu trong lõi hệ thống.
Những luồng đấu khí trong không khí, vốn dĩ hỗn loạn và vô hình đối với người thường, giờ đây hiện ra trước mắt hắn như những dòng mã xanh lè đang cuộn chảy rối rắm.
Chúng va chạm vào nhau tạo thành tiếng rè nhẹ, giống như một ổ cứng cũ kỹ bị quá tải khi cố gắng xử lý hai lệnh mâu thuẫn cùng lúc.
Lâm Phong đứng giữa trung tâm của vùng đất hoang tàn ấy, đôi mắt màu nâu sẫm đã chuyển sang sắc xanh neon lạnh lẽo.
Hắn không chớp mắt.
Mỗi nhịp tim đập trong lồng ngực đều đồng bộ với tần số quét của thế giới ảo này.
Cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể, giống như khi một người ngủ say bỗng dưng tỉnh dậy giữa cơn ác mộng, nhưng lại nhận ra mình đang cầm con chuột điều khiển toàn bộ màn hình hiển thị trước mặt.
"Tại sao nó chậm vậy?" Lâm Phong tự hỏi trong đầu, giọng nói vang lên khô khan và xa lạ ngay cả với chính hắn.
"Thiên Đạo không phải là một thực thể siêu nhiên.
Nó chỉ là một thuật toán quản lý tài nguyên quá khổ." Hắn giơ bàn tay phải lên, ngón tay chỏm vào khoảng không trước mặt.
Một ký hiệu nhỏ bé, màu trắng đục, lơ lửng giữa hai ngón trỏ và ngón giữa của hắn.
Đó là 'cửa sổ thông báo' lỗi hệ thống mà chỉ những người nắm giữ quyền Root mới nhìn thấy được.
Nội dung trên đó hiển thị dòng chữ: [Lỗi kết nối thần thú - Gói dữ liệu hỏng].
"Tống Hạo," Lâm Phong gọi tên bạn thân, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.
"Cậu có đang ghi chép không?
Đừng dừng lại ngay cả khi tay cậu run lên." Tống Hạo ngồi co ro trên một tảng đá cách đó năm mét, cuốn sổ da bò cũ kỹ đã bị mồ hôi làm ướt sũng trang cuối cùng.
Cậu ta nhón người dậy, đôi mắt sợ hãi nhìn quanh khu rừng tối om.
Ánh sáng xanh phát ra từ mắt Lâm Phong khiến cậu cảm thấy như đang đối diện với một vị thần chết chóc thay vì con người.
làm gì vậy?
Tôi nghĩ mình đã nghe lầm," Tống Hạo lắp bắp, tay cầm bút run rẩy đến mức mực in bị lem nhem trên giấy.
"Lâm Phong, mắt cậu.
nó phát sáng đó.
Cậu đang nhìn vào thứ gì mà không ai khác thấy được?" "Đừng hỏi những câu ngu ngốc," Lâm Phong đáp lại, ánh mắt vẫn dán chặt lên bầu trời nơi những vì sao dường như sắp xếp thành các hàng cột dữ liệu khổng lồ.
"Cậu chỉ cần ghi nhớ điều này: Đấu Khí không phải là năng lượng sinh học.
Nó là quyền truy cập." Tống Hạo nuốt nước bọt khan khốc, cổ họng khô cạn.
Cậu ta muốn hét lên rằng bạn mình đã mất trí sau cú đột phá thất bại ngày hôm qua.
Nhưng trực giác sống còn trong cậu thì thầm rằng nếu Lâm Phong nói thế, có lẽ đó là sự thật tàn nhẫn nhất của thế giới này.
"Quyền truy cập?" Tống Hạo lặp lại từ ngữ ấy như thể nó đang ăn vào da thịt mình.
"Cậu muốn nói.
chúng ta chỉ là những người dùng?
Và Đấu Đế." "Hãy xem xét trường hợp trước mắt," Lâm Phong ngắt lời, đưa tay ra hiệu cho Tống Hạo im lặng.
Hắn hướng về phía lối mòn tối tăm nơi ba bóng dáng đang bước ra từ màn sương dày đặc.
Chúng không phải là con người.
Dáng vẻ của chúng gầy guộc, xương xóc lộ rõ qua lớp da màu xám xịt, và đôi mắt trống rỗng như hai hố sâu hút ánh sáng.
Đó là những 'Ma Thu' — sinh vật được tạo ra bởi hệ thống để dọn dẹp dữ liệu rác.
Trong sách vở, người ta gọi đó là thú hoang bị đấu khí ô nhiễm làm điên cuồng.
Nhưng với Lâm Phong, chúng chỉ đơn thuần là các tiến trình quét virus đang hoạt động sai lệch.
"Chúng đến rồi," Tống Hạo thì thầm, giọng run lên bần bật.
"Ba con Cấp 5 Ma Thu Xà.
Chúng nhanh như chớp và độc chết người.
Lâm Phong, cậu không thể đối đầu với chúng khi trạng thái Đấu Khí của cậu còn chưa ổn định!" "Hệ thống nghĩ tôi là lỗi cần sửa," Lâm Phong nói, bước về phía trước một bước duy nhất.
Giày hắn chạm xuống đất khô cằn nhưng lại tạo ra tiếng vang kỳ lạ, giống như âm thanh gõ phím trên bàn phím cơ học cũ kỹ.
"Và Ma Thu chỉ là công cụ tự động hóa của Thiên Đạo để thực hiện lệnh xóa.".
về phía Lâm Phong với tốc độ kinh hoàng.
Những chiếc lưỡi dài ngoằng phun ra tia độc màu xanh lá cây, nhằm thẳng vào huyệt đạo đan hải của hắn.
Tống Hạo nhắm chặt mắt lại, chuẩn bị cho cảnh tượng máu me tanh tưởi mà bạn mình sẽ phải hứng chịu.
Nhưng không có tiếng thịt nát xương tan.
Thay vào đó là một âm thanh 'bíp' ngắn gọn và sắc lạnh vang lên trong đầu cả hai người họ.
Lâm Phong đứng im như trời trồng.
Những tia độc lao thẳng qua cơ thể hắn, xuyên thủng lớp áo vải thô nhưng lại không gây ra bất kỳ tổn thương nào cho da thịt bên dưới.
Chúng tan biến vào hư không ngay khi chạm vào trường bảo vệ vô hình bao quanh Lâm Phong — một lá chắn được tạo thành từ chính sự hiểu biết về cấu trúc mã nguồn của thế giới này.
hắn đã làm gì vậy?" Tống Hạo mở mắt ra, trợn tròn vì kinh hãi.
"Độc tố đó có thể ăn mòn sắt thép!" "Vì độc tố ấy chỉ là một gói dữ liệu giả lập," Lâm Phong giải thích bình thản, thậm chí còn nhún vai nhẹ nhàng.
Hắn giơ tay lên, ngón cái và ngón trỏ chụm lại như đang kéo khóa kéo của một chiếc vali.
"Và ta vừa tắt tính năng 'Tương tác vật lý' đối với chúng.".
thẳng vào không gian trước mặt Lâm Phong, nhưng thay vì cắn xé hắn, cơ thể chúng bắt đầu vỡ vụn thành vô số hạt sáng màu xanh dương nhỏ li ti.
Chúng phát ra những tiếng kêu chói tai, giống như đĩa CD bị xước nặng khi xoay ở tốc độ cao nhất.
Những hạt sáng đó rơi xuống đất và biến mất không dấu vết, để lại mùi ozone nồng nặc thay vì máu tanh hôi thối.
Tống Hạo ngã quỵ xuống nền đá lạnh lẽo, sổ tay rớt khỏi tay cậu ta mà cậu chẳng hề hay biết.
cậu đã giết chúng?
Không phải bằng đấu khí?" "Ta không cần phải chiến đấu," Lâm Phong quay sang nhìn Tống Hạo với vẻ mặt thờ ơ đến tàn nhẫn.
Hắn cúi xuống nhặt cuốn sổ lên, lau sạch vết bẩn trên bìa sách trước khi ném trả lại cho người bạn run rẩy của mình.
"Chiến đấu là cách con người giải quyết vấn đề khi thiếu thông tin.
Ta đã có toàn bộ source code." Tống Hạo nhìn tay Lâm Phong đang cầm lấy cuốn sổ.
Những ký tự xanh lè vẫn còn lưu vết trên lòng bàn tay hắn, như những mạch điện tử sống động dưới da thịt.
Cậu ta nhận ra rằng người bạn thân thiết này từ ngày nào đến giờ thực chất đã trở thành một ngoại lai hoàn toàn trong thế giới mà họ cùng sinh tồn.
Đấu Đế là gì?" Tống Hạo hỏi, giọng nhỏ dần theo từng lời nói.
"Nếu đấu khí chỉ là dữ liệu, và Thiên Đạo chỉ là hệ thống quản lý.
Vậy ai đang ngồi sau màn hình đó?
Ai viết ra những dòng lệnh phong ấn này?" Lâm Phong dừng lại.
Lần đầu tiên kể từ khi đôi mắt hắn chuyển màu xanh neon, biểu cảm trên khuôn mặt hắn thay đổi.
Sự bình thản tan biến, nhường chỗ cho một sự lạnh lùng sâu sắc đến mức khiến không khí xung quanh dường như đóng băng.
Hắn nhìn thẳng vào khoảng trống phía trước nơi những vì sao đang quay cuồng tạo thành hình xoắn ốc dữ dội.
"Đó là câu hỏi nguy hiểm nhất," Lâm Phong thì thầm, giọng nói của hắn giờ đây vang lên với một tần số kép — vừa giống tiếng người bình thường, vừa pha trộn âm thanh kim loại rít lên từ xa xôi.
"Và nếu cậu muốn biết đáp án, chúng ta cần phải hack vào lõi trung tâm." "Tại sao lại gọi là Hack Đấu Đế?" Tống Hạo hỏi, giọng run lên không kiểm soát được nữa khi nhìn thấy bầu trời phía trên bắt đầu nứt ra thành những mảnh vỡ hình đa giác kỳ lạ.
"Đấu Đế đã chết từ hàng ngàn năm trước!
Không ai biết hắn để lại di sản gì cả!" Lâm Phong mỉm cười — một nụ cười đầy sự châm biếm và đen tối chưa từng có trong quá khứ của cậu ta.
Hắn đưa tay lên trời, chạm vào không khí như thể đang vuốt ve mặt kính màn hình khổng lồ bao trùm toàn bộ thế giới Shenmu này.
"Đấu Đế không phải là một con người," Lâm Phong tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp khu rừng tối om khiến lá cây rụng ào ạt xuống đất xung quanh họ dù chẳng hề có gió thổi qua nơi đây chút nào cả.
"Hắn là Admin đầu tiên của hệ thống này." Tống Hạo chết lặng.
Những gì vừa nghe vào tai cậu ta quá sức tưởng tượng, vượt xa mọi kiến thức về lịch sử đấu khí mà Đấu Khí Liên Minh đã dạy dỗ cho học viên trong suốt bao thế kỷ qua.
Nếu Lâm Phong nói đúng sự thật thì toàn bộ nền tảng tín ngưỡng của họ đều là giả tạo hoàn toàn từ đầu đến cuối rồi đây này thôi còn chờ gì nữa đâu phải không nào?
"Admin?" Tống Hạo lắp bắp, não bộ cậu ta đang cố gắng xử lý thông tin khổng lồ ấy nhưng lại gặp lỗi tràn bộ nhớ tạm thời trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó thật sự khó tả bằng lời lẽ đơn giản dễ hiểu dành cho người mới bắt đầu làm quen với khái niệm xuyên không thích nghi tồn tại song hành cùng nhau giữa hai thế giới thật và giả tưởng đầy rẫy những cạm bẫy nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi trên từng bước chân đi tiếp theo nữa rồi thì sao đây.
"Đúng," Lâm Phong gật đầu, ánh mắt xanh lè nhìn thẳng vào linh hồn run rẩy của bạn mình.
"Và ta vừa mới tìm thấy tài khoản root bị bỏ quên trong phòng máy chủ cũ kỹ nhất của thế giới này." Không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng nề hơn hẳn.
Những hạt bụi lơ lửng trong không trung như thể bị đóng băng bởi sức ép của một thực tại mới được hé lộ.
Lâm Phong không chớp mắt.
Ánh sáng xanh từ đôi ngươi ấy lan tỏa, chiếu rọi vào từng góc khuất tối tăm nhất trong tâm trí Tử Hà.
"Root?" Tử Hà lắp bắp, giọng nói khàn đặc vì sự kinh hãi tột cùng.
chúng ta có thể truy cập trực tiếp vào mã nguồn của thế giới này?
Vào chính cốt lõi của hệ thống đang kiểm soát mọi sinh mệnh?" Lâm Phong gật đầu chậm rãi.
Cử động ấy nhẹ nhàng nhưng mang theo một sức nặng đủ để làm rung chuyển nền tảng nhận thức mà Tử Hà vừa mới xây dựng lại sau bao ngày sống sót trong rừng rậm đầy nguy hiểm.
Hắn bước tới trước, đặt tay lên vai bạn mình.
Cốt lõi năng lượng bên trong cơ thể hắn đang phát ra những xung động mạnh mẽ, giống như một trái tim máy móc đang đập thình thịch dưới lớp da thịt lạnh giá.
"Không chỉ là truy cập," Lâm Phong nói, giọng trầm xuống thấp hơn nữa, gần như thì thầm nhưng lại vang vọng lạ thường trong không gian tĩnh lặng này.
"Chúng ta có thể sửa đổi nó.
Chúng ta có quyền xóa bỏ những quy tắc đã giết chết hàng triệu người trước đó." Tử Hà lùi lại một bước.
Gót chân chạm vào gốc cây cổ thụ phía sau, tạo ra tiếng khô khan như một lời cảnh báo.
Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Lâm Phong, cố gắng tìm kiếm sự dối trá trong ánh mắt xanh lè kia.
Nhưng không có gì cả.
Chỉ có một sự lạnh lùng tuyệt đối và một ý chí sắt đá đến đáng sợ.
"Cậu nói 'chúng ta'," Tử Hà nhấn mạnh từ ấy như thể nó là một chất độc cần được loại bỏ khỏi cơ hội sống sót của mình.
"Nhưng ai đang kiểm soát quyền lực đó?
Hay thứ gì khác đang ẩn nấp trong bóng tối bên trong đầu cậu?" Câu hỏi treo lơ lửng giữa không trung, sắc bén hơn bất kỳ thanh kiếm nào Tử Hà từng cầm trên tay.
Lâm Phong mỉm cười.
Đó là một nụ cười mỏng manh, đầy sự mỉa mai đen tối mà chỉ những người đã nhìn thấy tận cùng của vực thẳm mới có thể hiểu được ý nghĩa thực sự đằng sau nó.
"Đó không phải là câu hỏi đúng," Lâm Phong đáp lại, ánh mắt vẫn đăm đăm vào Tử Hà như đang đọc lấy dữ liệu từ một màn hình ảo vô hình trước mặt hắn.
"Câu hỏi đúng sẽ là: chúng ta định dùng quyền lực này để trở thành con mồi hay kẻ săn mồi trong trò chơi tử thần tiếp theo?" Tử Hà hít thở sâu.
Không khí ở đây loãng hơn, thiếu oxy nhưng lại giàu năng lượng đấu khí đến mức khiến da thịt hắn nóng rát nhẹ nhàng.
Hắn nhớ lại những đêm mất ngủ, những cơn ác mộng về những dòng code đỏ tươi chảy ra từ mắt của những người bạn đã chết.
Và giờ thì sao?
Giờ họ đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thật đáng sợ hơn cả cái chết.
"Giả sử như cậu nói đúng," Tử Hà nói, giọng điệu dần ổn định trở lại nhưng vẫn run rẩy ở cuối mỗi câu chữ.
"Nếu chúng ta chạm vào hệ thống, liệu nó có phản ứng không?
Những con thú dữ trong rừng sâu thì đã đủ nguy hiểm rồi, chứ chưa kể đến những 'người bảo vệ' mà cậu nhắc tới hôm qua." Lâm Phong đưa tay lên, khẽ khoanh lại ngón tay cái và ngón trỏ.
Một tiếng nổ nhỏ vang lên, như thể một chiếc cầu nối vô hình vừa được kích hoạt trong không gian hẹp giữa hai người họ.
Những tia sét màu tím nhạt lóe lên quanh lòng bàn tay hắn, nhảy múa hỗn loạn nhưng tuân theo một quy luật toán học nào đó mà Tử Hà không đủ kiến thức để giải mã ngay lúc này.
"Hệ thống luôn phản ứng," Lâm Phong nói, ánh mắt lạnh lùng quan sát những tia điện trên tay mình như thể chúng là những con bọ đang bị nướng dưới lửa than hồng.
"Nhưng nó chỉ trừng phạt khi phát hiện ra sự can thiệp trái phép từ bên ngoài.
Chúng ta không phải là kẻ xâm nhập, Tử Hà.
Chúng ta là một phần của mã nguồn đã bị lỗi và cần được vá lại." "Vá lại?" Từ đó khiến máu trong người Tử Hà gần như đông đặc lại.
Hắn cảm thấy buồn nôn.
Ý tưởng rằng mình chỉ là một đoạn code hỏng hóc chờ đợi sự sửa chữa từ những kẻ mạnh hơn thật sự quá mức ghê tởm.
Nhưng hắn không thể phủ nhận sức mạnh đang tỏa ra từ cơ thể của Lâm Phong lúc này.
Nó lớn lao và nguy hiểm đến mức khiến lý trí phải nhượng bộ trước bản năng sinh tồn.
"Vậy chúng ta sẽ bắt đầu ở đâu?" Tử Hà hỏi, giọng nói khô khốc như người vừa đi xuyên qua một sa mạc cháy nắng suốt cả tuần trời không uống nước.
Hắn cần biết kế hoạch.
Hắn cần một mục tiêu cụ thể để định hướng nỗi sợ hãi đang dâng lên cuống họng này thành hành động thực tế thay vì chỉ là sự hoảng loạn vô ích trước những điều siêu nhiên vượt quá tầm hiểu biết của con người bình thường.
Lâm Phong hạ tay xuống, những tia điện biến mất vào không trung mà không để lại một dấu vết nào ngoài mùi ozon nồng nặc đang lan tỏa khắp khu rừng rậm rạp xung quanh họ.
Hắn quay đầu nhìn về phía chân trời nơi mặt trời đỏ rực đang dần lặn sau dãy núi đá đen ngòm xa xôi kia.
Bóng tối bao phủ nhanh chóng, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt còn sót lại trên trần đất hoang tàn này.
"Chúng ta cần một cánh cửa," Lâm Phong nói, giọng điệu bình thản như thể đang bàn luận về việc mua bán thức ăn cho những bữa tiệc thịnh soạn sắp tới thay vì thảo luận về sự sống hay cái chết của cả thế giới ảo diệu này.
"Một lối đi ngắn nhất dẫn thẳng vào trung tâm dữ liệu nơi linh hồn gốc cư trú." Tử Hà nheo mắt nhìn bóng tối đang dày đặc hơn từng giây một trong không gian xung quanh họ.
Những âm thanh rừng rậm bình thường như tiếng côn trùng kêu đêm hay lá cây xào xạc dưới gió đều trở nên chói tai và đáng sợ hơn bao giờ hết khi biết rằng chúng có thể là những cảm biến âm thanh của hệ thống giám sát đang hoạt động ngầm ở khắp nơi trên mặt đất này mà họ không hề hay biết trước đó lâu nay.
"Và ai sẽ mở cánh cửa đó cho chúng ta?" Tử Hà hỏi, giọng run lên bần bật nhưng cố giấu sự hoảng loạn ấy sau lớp vỏ bọc mạnh mẽ giả tạo của một chiến binh đã trải qua nhiều trận chiến sinh tử quyết liệt trong quá khứ gần đây nhất mà không muốn nhắc lại nữa bao giờ nếu có thể tránh được những ký ức đau thương khắc nghiệt đó hoàn toàn ra khỏi tâm trí mình mỗi ngày trôi qua nhanh chóng như ánh sáng le lói giữa đêm đen dày đặc bí ẩn khó hiểu chưa từng thấy trước kia từ lâu lắm rồi đâu ngờ hôm nay mới vỡ lẽ sự thật phũ phàng chờ đợi phía trước đầy rẫy những cạm bẫy chết người tiềm tàng khắp nơi trên từng bước chân đi tiếp theo nữa rồi thì sao đây.
Lâm Phong quay sang nhìn hắn, nụ cười lạnh nhạt nở ra trên môi như một lưỡi dao sắc bén vừa được mài giũa kỹ lưỡng dưới ánh sáng mặt trăng mờ ảo chiếu xuống từ phía.
Một lưỡi dao bóng tối đột ngột xé ngang không khí, chĩa thẳng vào yết hầu hắn.
Hắn cứng đờ, linh khí trong người bỗng chốc bị phong tỏa hoàn toàn.
Bức màn che giấu danh tính của kẻ đứng sau
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận