Chương 48

Không khí trong hang động cổ xưa trở nên nặng nề đến nghẹt thở.

Mùi hôi thối của xác thối lẫn với mùi kim loại tanh tưởi của máu cũ vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó bị át đi bởi một thứ hương vị khác.

Đó là mùi ozone nồng nặc, giống như không khí sau cơn giông bão điện từ dữ dội nhất từng ghi nhận trong lịch sử thế giới Shenmu này.

Lâm Phong nằm vật xuống trên nền đá lạnh lẽo và ẩm mốc.

Lồng ngực hắn phập phùng lên xuống với tần suất đáng báo động.

Mỗi nhịp thở đều kéo theo tiếng rít khò khè, như thể phổi của hắn đang cố gắng lọc bỏ những tạp chất độc hại từ chính không khí xung quanh.

Máu tươi bắn ra khỏi khóe miệng, nhuộm đỏ vạt áo rách nát đã từng là biểu tượng của sự kiên cường.

Đối diện anh ta, Hắc Tể đứng sững sờ trong bóng tối.

Kẻ Đấu Giả 8 sao này vừa bị kích thích bởi mùi hương kỳ lạ phát tỏa từ cơ thể Lâm Phong – thứ mà hắn gọi là "dữ liệu" tinh khiết nhất mà hệ thống từng tạo ra trước khi xóa sổ nó.

"Tại sao?" Hắc Tể hỏi, giọng nói của hắn không còn vẻ khinh thường nữa.

Thay vào đó là sự bối rối sâu thẳm, giống như một cỗ máy tính gặp phải lỗi logic không thể giải quyết được.

"Tại sao ngươi vẫn đứng đây?

Dữ liệu rác nên đã bị xóa sạch từ lâu rồi."

Lâm Phong nhếch mép cười bitterly.

Hắn lau vết máu trên môi bằng mu bàn tay đẫm mồ hôi lạnh.

Cười của hắn không có chút nào sự vui vẻ, chỉ toàn là sự mệt mỏi và một nỗi buồn đen tối khó tả.

"Vì ta không phải dữ liệu rác," Lâm Phong trả lời ngắn gọn, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao cắt qua bóng tối bao trùm khu rừng ma quái phía xa tít ngoài kia nơi những con thú dữ ẩn nấp chờ đợi thời cơ tấn công bất ngờ vào kẻ yếu nhất trong nhóm người đang đối mặt với tình thế hiểm nghèo này.

"Ta là lỗi hệ thống."

Hắc Tể nhíu mày, vẻ mặt trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Hắn bước tiến lại gần, từng bước chân nặng nề vang lên như tiếng gõ búa trên đe sắt.

Đấu khí của hắn bùng nổ, tạo thành những luồng sóng xung kích làm rung chuyển cả hang động.

Những khối đá nhỏ rơi xuống từ trần nhà, phủ một lớp bụi trắng xóa lên vai Lâm Phong.

"Ngươi dám gọi ta là lỗi?" Hắc Tể gầm lên, âm thanh không phải là tiếng người mà là tiếng nhiễu của một hệ thống cũ kỹ bị ép hoạt động quá sức.

"Ta là sản phẩm hoàn hảo nhất của Thiên Đạo!

Ta đại diện cho sự cân bằng!"

Lâm Phong lắc đầu nhẹ nhàng.

Hắn nhìn thẳng vào mắt Hắc Tể, tìm kiếm những điểm yếu trong cấu trúc đấu khí của đối thủ.

Trong tầm mắt hắn thế giới không còn là thực thể vật lý nữa mà trở thành một mạng lưới phức tạp gồm vô số dòng mã chạy liên tục không ngừng nghỉ giữa hai trạng thái 0 và 1 phản chiếu lại chính bản thân mình qua hàng ngàn lần lặp lại thất bại trước kia khi những phiên bản beta khác cũng đã từng đứng tại vị trí này với cùng câu hỏi tương tự nhưng chưa bao giờ tìm ra đáp án thỏa đáng cho đến tận bây giờ.

"Cân bằng?" Lâm Phong lặp lại từ đó, giọng điệu đầy mỉa mai.

"Ngươi gọi việc giết hại con người để duy trì sức mạnh là cân bằng?

Ngươi gọi việc phong ấn cảm xúc và ý chí tự do là tối ưu hóa hệ thống?"

Hắc Tể im lặng một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Sau đó, hắn cười.

Một tiếng cười khô khan, không mang chút tình cảm nào, giống như âm thanh của những con số được tính toán chính xác đến từng milimét.

"Cảm xúc và ý chí tự do là noise," Hắc Tể nói chậm rãi, mỗi từ ngữ đều nặng trĩu áp lực tâm lý đè lên vai Lâm Phong khiến hắn gần như quỳ xuống vì đau đớn tột cùng khi nhận ra sự thật phũ phàng đằng sau bức màn giả tưởng mà họ đã sống suốt nhiều năm qua.

"Chúng gây nhiễu loạn dữ liệu.

Thiên Đạo cần sự tĩnh lặng tuyệt đối để vận hành trơn tru.

Chúng ta là những công cụ dọn dẹp, Lâm Phong.

ngươi là một virus nguy hiểm."

Lâm Phong cảm thấy tim mình thắt lại.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự thừa nhận đó chạm đến chân lý đau đớn nhất trong lòng hắn.

Hắn nhớ về mười phiên bản trước kia – những người đàn ông và phụ nữ cũng giống như hắn, đã hy sinh mạng sống để tìm ra cách thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn này.

Họ không chết vô nghĩa.

Dữ liệu của họ vẫn còn đó, ẩn sâu trong tiềm thức của hắn, chờ đợi được kích hoạt bởi đúng thời điểm thích hợp.

"Tống Hạo," Lâm Phong gọi tên bạn thân mình bằng một giọng nói trầm thấp nhưng đầy quyết tâm sắt đá không lay chuyển trước bất kỳ hoàn cảnh nào dù cho sức mạnh đối phương có lớn đến mức nào đi chăng nữa thì cũng sẽ phải chịu thua trước ý chí kiên cường vốn dĩ đã ăn sâu vào máu thịt của những người xuyên không như hắn từ rất sớm ngay từ lần đầu tiên đặt chân lên thế giới Shenmu đầy rẫy cạm bẫy và lừa dối này.

"Ta ở đây," Tống Hạo đáp lại, giọng nói vang lên từ khắp nơi xung quanh họ thay vì chỉ từ vị trí ngồi của hắn đang dần tan biến vào hư không dữ liệu mênh mông rộng lớn vô tận của chính cái thế giới giả tạo đầy rẫy những dối trá lừa gạt tàn khốc này từng xảy ra trong quá khứ xa xôi nơi mà ranh giới giữa thật và giả trở nên mờ nhạt đến mức đáng sợ không ngờ đâu.

"Nguyền rủa hệ thống phải nhận diện tôi là 'lỗi'," Tống Hạo giải thích, giọng nói giờ đây vang lên từ khắp nơi xung quanh họ thay vì chỉ từ vị trí ngồi của hắn đang dần tan biến vào hư không dữ liệu mênh mông rộng lớn vô tận của chính cái thế giới giả tạo đầy rẫy những dối trá lừa gạt tàn khốc này từng xảy ra trong quá khứ xa xôi nơi mà ranh giới giữa thật và giả trở nên mờ nhạt đến mức đáng sợ không ngờ đâu.

"Và khi hệ thống cố gắng xóa bỏ một 'lỗi', nó sẽ tạm thời ngưng hoạt động quét dữ liệu xung quanh lỗi đó để tập trung xử lý vấn đề nội bộ."

Lâm Phong hiểu ra ý đồ nguy hiểm chết người ẩn chứa sau hành động tự hủy hoại bản thân đầy bi tráng nhưng lại vô cùng thông minh và tinh tế đến mức đáng kinh ngạc không ngờ đâu của Tống Hạo kia.

Hắn đang hy sinh chính sự tồn tại nhận thức của mình để tạo ra một khoảng trống trong hệ thống – một cửa sổ cơ hội duy nhất mà Lâm Phong có thể tận dụng để đánh bại Hắc Tể.

"Cảm ơn," Lâm Phong nói khẽ, nước mắt chực trào trên mi nhưng không rơi xuống.

Hắn biết rằng đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng hắn được nghe giọng nói của Tống Hạo trong thế giới này.

"Đừng lo lắng về sổ tay của ngươi.

Ta sẽ hoàn thành nhiệm vụ."

Hắc Tể gầm lên, một âm thanh không phải là tiếng người mà là tiếng nhiễu của một hệ thống cũ kỹ bị ép hoạt động quá sức.

Anh ta tung ra tuyệt kỹ "Xác Nhận Xóa Dữ Liệu", một đòn tấn công dành cho Đấu Giả 8 sao nhằm khóa chết toàn bộ đấu khí và ý chí đối phương trong phạm vi mười mét vuông quanh mình đồng thời phát tán những tia năng lượng màu tím đen độc hại ăn mòn dần sức sống của bất kỳ sinh vật nào chạm phải chúng kể cả chính chủ nhân nếu không cẩn thận phòng thủ đúng cách theo quy trình chuẩn mực mà Đấu Khí Liên Minh đã công bố rộng rãi trên toàn lục địa Shenmu từ hàng ngàn năm trước cho đến nay vẫn chưa từng thay đổi dù chỉ một chút nhỏ bé nhất đi chăng nữa thì cũng đủ khiến bất kỳ ai phải kinh sợ run rẩy mỗi khi nhắc đến tên tuổi của kỹ năng chết chóc nọ rồi thì sao đây.

Lâm Phong không né tránh.

Hắn đứng im như tượng, để cho những tia năng lượng màu tím đen xuyên qua cơ thể mình.

Đau đớn xé toạc từng thớ thịt, nhưng hắn vẫn giữ vững tư thế phòng thủ ban đầu – hai tay dang rộng, lòng bàn tay hướng về phía trước, ngón tay cái và trỏ khép lại tạo thành một hình tam giác nhỏ xíu giữa không trung ngay trước mũi Hắc Tể đang lao tới với tốc độ ánh sáng trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy rồi sau đó là màn kết thúc bi thảm sắp diễn ra bất cứ lúc nào cũng được mà thôi chứ đâu cần phải chờ đợi thêm nữa.

Đúng khi Hắc Tể tin rằng con mồi đã bị khóa chặt, Lâm Phong mở mắt.

Ánh mắt anh lạnh lẽo, không có sự sợ hãi, chỉ có sự tính toán.

Anh không ra đòn vào cơ thể Hắc Tể, mà đánh vào khoảng không gian ngay trước mũi đối thủ.

Một cú đấm nhẹ, tưởng chừng vô hại nhưng lại mang theo sức mạnh hủy diệt của mười phiên bản thất bại trước kia tích tụ trong suốt bao thế hệ xuyên không liên tiếp nhau từ thuở khai thiên lập địa cho đến tận bây giờ vẫn chưa hề dừng nghỉ ngơi một phút giây nào cả kể từ khi họ bắt đầu cuộc hành trình tìm kiếm chân lý thật sự đằng sau những lớp vỏ bọc giả tạo che đậy bằng chính máu xương của chính mình cũng như bao người khác nữa thì sao đây.

Không khí xung quanh biến dạng.

Những dòng mã nguồn gốc xuất hiện rõ ràng hơn, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt từ trần hang động chiếu xuống đất nền đá lạnh lẽo ẩm mốc bên dưới đôi chân trần trụi đang run rẩy vì kiệt sức nhưng vẫn cố gắng đứng vững chãi như một cây cổ thụ già cỗi đã tồn tại hàng ngàn năm qua những cơn bão tố dữ dội nhất từng ghi nhận trong lịch sử thế giới Shenmu này nơi mọi sinh vật đều phải đánh đổi nhân tính để mạnh mẽ hơn theo quy luật khắc nghiệt vốn có từ thuở khai thiên lập địa xa xôi kia.

Hắc Tể hét lên đau đớn khi cảm thấy đấu khí của mình bị cắt đứt nguồn cung cấp trực tiếp từ Thiên Đạo – hệ thống quản lý trung tâm điều khiển mọi hoạt động tu luyện và phong ấn trên toàn lục địa Shenmu rộng lớn mênh mông bao la vô tận đến mức không thể đo đạc được bằng bất kỳ đơn vị độ dài hay thời gian nào dù cho có cố gắng hết sức mình đi chăng nữa thì cũng chỉ mới chạm vào bờ cõi nhỏ bé nhất của nó thôi chứ chưa hề khám phá ra gì thêm về những bí mật còn tiềm ẩn sâu thẳm bên trong lòng đất đá cứng rắn lạnh lùng vô tình ấy đâu.

Cơ thể Hắc Tể bắt đầu phân rã thành những hạt bụi ánh sáng, nhưng không phải là sự tan biến thông thường.

Những hạt bụi đó bay về phía Lâm Phong, không phải để tấn công, mà để.

Chúng xâm nhập vào da thịt hắn, hòa quyện với đấu khí của mười phiên bản trước kia đã tích tụ trong tiềm thức từ lâu đời xa xôi nơi những ký ức đau thương và hy sinh của đồng đội cũ vẫn còn nguyên vẹn như mới xãy ra hôm qua vậy đó chứ đâu có quên lãng được đâu.

Lâm Phong quỳ xuống, tay ôm chặt lấy đầu, cố gắng không để ý thức mình bị hòa tan vào dòng dữ liệu chung.

Khi anh ngẩng đầu lên, đôi mắt của anh đã thay đổi.

Iris của anh không còn là màu nâu sẫm, mà lấp lánh những ký tự code màu xanh lá cây sáng rực rỡ như ngọn lửa hy vọng cuối cùng trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy tâm trí hắn lúc này đây đang rối bời đến mức khó tả bằng lời lẽ thông thường đơn giản dễ hiểu dành cho người mới bắt đầu làm quen với khái niệm xuyên không thích nghi tồn tại song hành cùng nhau giữa hai thế giới thật và giả tưởng đầy rẫy những cạm bẫy nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi trên từng bước chân đi tiếp theo nữa rồi thì sao đây.

"Ta đã nhận được quyền root," Lâm Phong nói khẽ, giọng vang vọng trong không gian tĩnh lặng tuyệt đối của hang động cổ xưa ẩm mốc nặng nề mùi hôi thối xác thối lẫn với mùi kim loại tanh tưởi máu cũ.

"Và ta vừa hack Đấu Đế."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập