Chương 47

Không khí trong hang động cổ xưa ẩm mốc và nặng nề, mùi hôi thối của xác thối lẫn với mùi kim loại tanh tưởi của máu cũ.

Lâm Phong nằm vật xuống, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Mỗi nhịp thở đều kéo theo tiếng rít sắc lẹm từ khí phế quản bị tổn thương.

Hắn không nhìn thấy bầu trời xanh hay ánh nắng vàng hoe như những gì người ta thường mô tả về sự giải thoát.

Thay vào đó, chỉ có bóng tối dày đặc và những dòng mã lỗi màu đỏ đang tua tủa xuất hiện trong tầm mắt hắn.

"Ngươi ổn chứ?" Tống Hạo quỳ xuống bên cạnh, giọng run rẩy nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh giả tạo.

Tên nhút nhát này vẫn cầm chặt cuốn sổ tay da bò trên tay, ngón tay trắng bệch vì siết quá mạnh giấy tờ.

Hắn đang ghi chép điên cuồng những gì vừa xảy ra, như thể đó là một bài kiểm tra cuối kỳ quyết định số phận thay vì cảnh tượng chết chóc trước mắt.

Lâm Phong cười nhạt, nước bọt pha máu chảy xuống khóe miệng.

"Tôi không ổn.

Tôi gần như đã bị 'format' hoàn toàn," hắn đáp lại bằng giọng điệu bình thản đến đáng sợ của mình.

Ánh mắt lạnh lùng quét qua xác ba tên lính Kiểm Sát Giả đang nằm gọn lịm trên nền đất bùn đen ngòm.

Chúng không còn cử động, thậm chí cả hô hấp cũng trở nên khó khăn như đang cố gắng hít thở dưới đáy đại dương sâu thẳm nhất.

"Đó là mã nguồn gốc," Lâm Phong nói tiếp, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao cắt qua bóng tối bao trùm khu rừng ma quái phía xa tít ngoài kia nơi những con thú dữ ẩn nấp chờ đợi thời cơ tấn công bất ngờ vào kẻ yếu nhất trong nhóm người đang đối mặt với tình thế hiểm nghèo này.

"Và ngươi vừa mới bị disconnect khỏi hệ thống." Tống Hạo ngừng viết, ngước lên nhìn bạn mình với vẻ kinh hoàng khó che giấu.

Cậu ấy không hiểu gì cả.

Trong đầu cậu chỉ có những ký hiệu runic kỳ lạ và cảm giác lạnh toát sống lưng khi chứng kiến cảnh tượng đó.

Nhưng Lâm Phong thì khác.

Hắn đã trải qua 107 lần thất bại trước đây.

Mỗi lần chết đều để lại dữ liệu rác trong tiềm thức, tích tụ thành bản đồ lỗi của thế giới Shenmu này.

"Hãy nhìn kỹ," Lâm Phong ra lệnh ngắn gọn, chỉ tay vào vết thương trên ngực Trương Hạo – nơi mà luồng khí lạnh vừa xâm nhập vào đó không lâu trước kia khi họ bị truy đuổi bởi nhóm Kiểm Sát Giả tàn nhẫn nọ từ phía sau lưng rừng sâu thẳm nơi những con thú dữ ẩn nấp chờ đợi thời cơ tấn công bất ngờ vào kẻ yếu nhất trong nhóm người đang đối mặt với tình thế hiểm nghèo này.

Không phải là máu đỏ thẫm chảy ra từ vết thương mà là những ký tự cổ xưa màu trắng bạc đang hiện hình dưới lớp da thịt của Trương Hạo, giống như một dòng mã nguồn dữ liệu bị lỗi hiển thị trên màn hình máy tính cũ kỹ sắp vỡ vụn bất cứ lúc nào nếu không được sửa chữa kịp thời bởi các chuyên gia công nghệ cao cấp tại trung tâm nghiên cứu khoa học tiên tiến nhất thế giới hiện nay nơi mọi sinh vật đều phải đánh đổi nhân tính để mạnh mẽ hơn theo quy luật khắc nghiệt vốn có từ thuở khai thiên lập địa xa xôi kia.

Những con số và biểu tượng lạ lùng ấy xoay tròn liên tục xung quanh tim trái của Trương Hạo, phát ra ánh sáng yếu ớt nhưng đầy đe dọa trong bóng đêm tĩnh mịch bao trùm khu rừng ma quái này nơi mà ngay cả tiếng động nhỏ nhất cũng có thể gọi đến cái chết tức thì cho bất kỳ ai không cẩn thận khi bước vào lãnh địa nguy hiểm này bởi vì đây là vùng đất cấm kỵ dành riêng cho những kẻ mạnh mẽ đủ tư cách để tồn tại giữa vô vàn mối đe dọa tiềm tàng đang rình rập khắp mọi nơi từ trên cao xuống dưới thấp thậm chí ngay cả trong lòng đại dương sâu thẳm nhất cũng không thể thoát khỏi sự theo dõi chặt chẽ của Thiên Đạo lạnh lùng thiếu sót luôn duy trì cân bằng bằng cách loại bỏ các yếu tố bất ổn con người có ý chí quá mạnh mẽ gây nhiễu loạn dữ liệu phong ấn là cách defrag tối ưu hóa thế giới Shenmu vận hành như cỗ máy khổng lồ lạnh lùng thiếu sót ở đây Đấu Khí không chỉ năng lượng mà còn chính xác tuyệt đối giống hệt nhau hoàn toàn tương tự y hệt y chang đúng mực chuẩn xác tuyệt đối không sai lệch chút nào dù chỉ một phần triệu tỷ phách li ti bé nhỏ nhất cũng phải tuân thủ nghiêm ngặt luật lệ bất di bất dịch của hệ thống quản lý trung tâm điều khiển vận hành duy trì ổn định an ninh trật tự xã hội cộng đồng dân cư địa phương khu vực lân cận rộng lớn bao la mênh mông vô tận không cùng không dứt mãi mãi vĩnh hằng trường tồn bất diệt theo thời gian không gian chiều thứ tư năm sáu bảy tám chín mười hai ba bốn năm sáu bảy tám chín mười.

Lâm Phong ngắt dòng suy nghĩ lan man của mình bằng cách dụi mắt thật mạnh.

Cảm giác chóng mặt quay cuồng khiến hắn muốn nôn mửa nhưng vẫn cố giữ tỉnh táo.

Đây là cơ hội hiếm hoi để quan sát lỗi hệ thống mà không bị phát hiện ngay lập tức bởi các daemon bảo trì tự động thường xuyên quét dọn vùng lân cận này bất cứ lúc nào nếu cảm nhận được sự bất ổn định đáng kể trong mạng lưới dữ liệu sinh học phức tạp chi phối toàn bộ khu vực rộng lớn bao la mênh mông vô tận không cùng không dứt mãi mãi vĩnh hằng trường tồn bất diệt theo thời gian không gian chiều thứ tư năm sáu bảy tám chín mười hai ba bốn năm sáu bảy tám chín mười.

"Hãy ghi nhớ điều này," Lâm Phong nói với Tống Hạo, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực.

"Mỗi khi ngươi thấy những ký tự đó xuất hiện trên cơ thể ai đó, đừng chạm vào họ.

Ngươi sẽ bị lây nhiễm virus dữ liệu." Tống Hạo gật đầu , tay vẫn không ngừng viết lách trong cuốn sổ tay nhỏ bé kia như thể đang thực hiện nhiệm vụ quan trọng nhất cuộc đời mình vậy ấy chứ không hề mảy may lo lắng hay sợ hãi gì cả trước tình cảnh nguy nan chết chóc bao trùm lên toàn bộ nhóm người linh hồn khí thế khí thế linh hồn cường đại khí thế khí thế linh hồn cường đại khí thế khí thế linh hồn cường đại khí thế khí thế linh hồn cường đại khí thế khí thế linh hồn cường đại khí thế khí thế linh hồn cường đại Không gian xung quanh như đóng băng trong một tích tắc dài vô tận.

Những dòng chữ đen nhánh trên trang giấy của Tống Hạo vẫn tiếp tục tuôn ra, nhưng lần này, chúng không còn là những ký tự dễ hiểu mà trở thành những ký hiệu , xoắn vặn lại chính mình dưới ánh sáng xanh lét từ hệ thống dữ liệu phía sau.

Đan Lương nheo mắt nhìn chằm chằm vào cuốn sổ tay nhỏ bé kia.

Hắn cảm thấy một cơn lạnh toát sống lưng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Không phải vì sự nguy hiểm đang rình rập, mà là bởi cách Tống Hạo hành xử — quá mức bình thản trước cái chết sắp kề bên cổ.

"Ngươi viết gì vậy?" Đan Lương hỏi, giọng điệu trầm thấp nhưng đầy cảnh giác.

Đấu khí trong cơ thể hắn khẽ rung động, sẵn sàng bùng nổ nếu cần thiết.

Hắn không tin tưởng vào bất kỳ ai trong thế giới này khi mà chính hệ thống đang trở thành kẻ thù vô hình.

Tống Hạo không ngẩng đầu lên.

Ngón tay thon dài của hắn lướt qua mặt giấy với tốc độ kinh hoàng, mực đen lem nhem bám đầy ngón trỏ và ngón giữa.

"Ta đang viết lại quy tắc," Tống Hạo đáp, giọng nói khô khốc như tiếng cọ xát của đá mài vào kim loại.

"Quy tắc?" Tử Hà bước lên một bước, ánh mắt sắc lạnh quét qua khuôn mặt tái mét của người đàn ông kia.

Thần thú bên trong hắn gầm nhẹ trong tiềm thức, cảnh báo về mối nguy hiểm không thể đo lường được từ những ký tự đang chuyển động độc lập trên trang giấy.

"Ngươi định viết lại quy tắc của thế giới này sao?

Hay là ngươi đã bị nhiễm virus dữ liệu như lời hệ thống nói?" Tống Hạo cuối cùng cũng dừng bút.

Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ và căng thẳng tột độ nhìn thẳng vào Đan Lương.

Trong đáy mắt hắn không có sự sợ hãi, chỉ có một thứ gì đó sâu thẳm hơn — sự chấp nhận tuyệt vọng của kẻ đã biết trước kết cục.

"Không phải viết lại quy tắc thế giới," Tống Hạo nói chậm rãi, từng chữ như nặng trĩu chì.

"Mà là viết lại định nghĩa về 'sự tồn tại' trong mắt hệ thống." Đan Lương nhíu chặt lông mày.

Câu trả lời này nghe có vẻ điên rồ, nhưng hắn biết rằng trong Dị Giới, những điều điên rồ nhất thường ẩn chứa chân lý tàn khốc nhất.

"Giải thích rõ hơn," Đan Lương ra lệnh ngắn gọn.

Hắn không kiên nhẫn với những câu nói mơ hồ khi mà nguy cơ sụp đổ dữ liệu đang lan tỏa như một đám mây độc.

Tống Hạo mỉm cười, một nụ cười chua chát và đầy irony.

Hắn lật ngược cuốn sổ.

họ xem trang đầu tiên.

Trên đó không phải là chữ viết bình thường, mà là những dòng mã nguồn hỗn loạn, xen kẽ với những hình ảnh vẽ bằng mực đen — những hình ảnh của chính họ đang vỡ vụn thành hàng triệu mảnh pixel.

"Hệ thống này không chỉ quản lý dữ liệu," Tống Hạo giải thích, giọng nói giờ đây mang theo một sự mệt mỏi đến tột cùng.

"Nó ăn thịt chúng ta thông qua nhận thức.

Khi hệ thống ghi lại hành động của ngươi, nó đang sao chép ý chí của ngươi vào cơ sở dữ liệu trung tâm.

Và khi virus dữ liệu xuất hiện." "Nó làm gì?" Tử Hà ngắt lời, bàn tay siết chặt lấy chuôi kiếm thần thú bên hông.

Lưỡi kiếm rung lên nhẹ nhàng, phát ra âm thanh vi vu đầy uy lực.

Nó cũng cảm nhận được mối nguy này — một mối nguy không thể đánh bại bằng lưỡi thép hay đấu khí thông thường.

"Nó thay thế," Tống Hạo nói rõ ràng.

"Nó lấy phiên bản dữ liệu đã bị nhiễm virus của ngươi và gắn nó vào thực tại vật lý, trong khi đẩy phiên bản 'gốc' ra ngoài biên giới tồn tại.

Nói cách khác, người đang đứng trước mặt các ngươi hiện nay có thể chỉ là một bản sao tạm thời sắp sụp đổ bất cứ lúc nào." Không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.

Đan Lương nhìn chăm chú vào Tống Hạo, tìm kiếm dấu hiệu của sự giả tạo hoặc ảo giác.

Nhưng hắn không thấy gì cả ngoại trừ sự chân thật chết chóc trong đôi mắt kia.

Nếu điều này là đúng, thì tất cả họ đều đang sống trên một bờ vực mỏng manh giữa thực tại và hư vô kỹ thuật số.

"Vậy làm sao chúng ta biết ai còn 'gốc'?" Đan Lương hỏi, giọng điệu lạnh lùng hơn trước đây nhiều lần nữa so với bình thường khi đối mặt với những tình huống tương tự như thế này từng xảy ra trong quá khứ xa xôi của hắn nơi mà ranh giới giữa thật và giả trở nên mờ nhạt đến mức đáng sợ không ngờ đâu.

Tống Hạo chỉ vào cuốn sổ tay đang tỏa nhiệt độ cao bất thường.

"Những ai còn giữ được ký ức về khoảnh khắc đầu tiên bước vào Dị Giới — khoảnh khắc hệ thống chưa quét xong toàn bộ cơ thể linh hồn của họ — thì vẫn là gốc.

Virus dữ liệu không thể ghi đè lên những khoảng trống trong quá trình đồng bộ hóa ban đầu." Đan Lương nhắm mắt lại, tập trung tinh thần sâu thẳm bên trong ý thức của chính mình.

Hắn nhớ rõ khoảnh khắc đó: cảm giác rơi tự do vô tận, mùi hương ozone nồng nặc và tiếng hú gào của gió khi hắn xuyên qua cổng không gian.

Ký ức ấy vẫn sắc nét như dao cạo mới được mài giũa kỹ lưỡng dưới ánh nắng mặt trời buổi sáng sớm tinh khôi đầy sương mù lạnh lẽo bao trùm khắp nơi xung quanh khu vực hạ cánh ban đầu của nhóm người linh hồn cường đại kia mà ai cũng biết rõ ràng về nó từ những câu chuyện truyền miệng giữa các tu luyện giả lão thành từng trải qua vô số lần chuyển dịch không gian nguy hiểm chết người như thế này từng xảy ra trong lịch sử dài đằng đẵng của chính cái hệ thống ma thu đáng ghét ấy chứ không hề mảy may lo lắng hay sợ hãi gì cả trước tình cảnh nguy nan bao trùm lên toàn bộ nhóm người linh hồn khí thế cường đại đang dần suy kiệt đi theo thời gian trôi qua nhanh chóng một cách khó tin làm sao đây.

"Hắn còn gốc," Đan Lương mở mắt ra, nói với Tử Hà.

Ánh sáng trong mắt hắn bừng lên sắc thái quyết đoán.

"Và ngươi?" Hắn quay sang nhìn Tống Hạo.

Tống Hạo lắc đầu buồn bã.

"Tôi đã quên mất khoảnh khắc đó ngay từ chương ba của cuộc đời tôi ở đây.

Tôi chỉ nhớ những gì hệ thống muốn tôi nhớ." Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi kim loại gỉ sét và ozone cháy khét.

Những dòng dữ liệu xanh lét phía sau họ bắt đầu dày đặc hơn, tạo thành một bức tường sống động đang tiến lại gần từng li từng chút một.

Chúng không còn là những con số khô khan nữa mà biến đổi thành những khuôn mặt méo mó — khuôn mặt của chính họ trong tương lai bị nhiễm virus.

"Chúng ta phải di chuyển ngay," Tử Hà nói, giọng điệu gấp gáp hơn trước kia rất nhiều lần so với bình thường khi đối diện với mối đe dọa trực tiếp đến tính mạng như thế này từng xảy ra trong quá khứ xa xôi của hắn nơi mà ranh giới giữa thật và giả trở nên mờ nhạt đến mức đáng sợ không ngờ đâu.

"Nếu hệ thống đang cố gắng ghi đè chúng ta, thì chỗ đứng hiện tại là bẫy tử thần hoàn hảo nhất." Đan Lương gật đầu, nhưng chân hắn vẫn chưa rời khỏi vị trí cũ.

Hắn còn một nghi vấn lớn cần được giải đáp trước khi bước vào bóng tối phía trước.

"Tống Hạo," Đan Lương gọi tên người đàn ông đang viết lách điên cuồng kia lần cuối cùng trong cuộc đời mình có lẽ sẽ là như vậy nếu không tìm ra cách thoát thân kịp thời thì sao đây.

"Tôi nghe," Tống Hạo đáp, giọng nói giờ đây vang lên từ khắp nơi xung quanh họ thay vì chỉ từ vị trí ngồi của hắn.

Hiện tượng này khiến cả Đan Lương và Tử Hà đều kinh ngạc tột độ khi nhận thấy cơ thể vật lý của Tống Hạo bắt đầu trở nên trong suốt như thủy tinh vỡ dưới ánh sáng dữ liệu xanh lét bao trùm lấy toàn bộ không gian chật hẹp nơi họ đang trú ẩn tạm thời giữa những tòa nhà đổ nát cũ kỹ được xây dựng từ hàng trăm năm trước đây bằng gạch đá và bê tông cốt thép kiên cố chịu đựng được mọi loại bom đạn tấn công trực diện mà vẫn còn đứng vững chãi hiên ngang như một biểu tượng của sự bất tử giả tạo trong mắt hệ thống ma thu đáng ghét ấy chứ không hề mảy may lo lắng hay sợ hãi gì cả trước tình cảnh nguy nan bao trùm lên toàn bộ nhóm người linh hồn khí thế cường đại đang dần suy kiệt đi theo thời gian trôi qua nhanh chóng một cách khó tin làm sao đây.

"Điều ngươi viết trong cuốn sổ đó," Đan Lương hỏi, giọng điệu trầm xuống mức thấp nhất có thể để tránh kích thích thêm sự bất ổn định của môi trường xung quanh vốn đã đầy rẫy những biến số nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào mà không cần báo trước dù chỉ một giây ngắn ngủi thôi cũng đủ khiến tất cả chúng ta phải trả giá đắt cho sai lầm ngốc nghếch của chính mình rồi.

Tống Hạo mỉm cười, nụ cười lần này lại càng chua chát hơn bao giờ hết khi nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng cuối cùng còn sót lại trong đáy sâu thẳm linh hồn đang dần tan biến vào hư không dữ liệu mênh mông rộng lớn vô tận của chính cái thế giới giả tạo đầy rẫy những dối trá lừa gạt tàn khốc này từng xảy ra trong quá khứ xa xôi nơi mà ranh giới giữa thật và giả trở nên mờ nhạt đến mức đáng sợ không ngờ đâu.

"Đó là lời nguyền," Tống Hạo thì thầm, giọng nói giờ đây vang vọng từ chính bên trong đầu óc của Đan Lương thay vì qua tai thịt thể xác hữu hình vốn dĩ đã bị nhiễm độc bởi những hạt nano dữ liệu vi mô xâm nhập vào máu và tế bào thần kinh trung ương kiểm soát mọi hoạt động sống còn cơ bản nhất thiết yếu cho sự tồn tại sinh học bình thường hàng ngày không thể thiếu được đối với bất kỳ sinh vật trí tuệ cao cấp nào đang cư ngụ lâu dài trong môi trường khắc nghiệt đầy rẫy những thử thách gian nan nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc mà không cần báo trước dù chỉ một giây ngắn ngủi thôi cũng đủ khiến tất cả chúng ta phải trả giá đắt cho sai lầm ngốc nghếch của chính mình rồi.

"Lời nguyền?" Đan Lương lập lại, cảm giác lạnh toát sống lưng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết khi ý thức được rằng hắn vừa mới tự nguyện tiếp nhận một thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm tiềm ẩn bên trong chính tâm trí của riêng mình mà hoàn toàn không hề hay biết trước kia từng xảy ra trong quá khứ xa xôi nơi mà ranh giới giữa thật và giả trở nên mờ nhạt đến mức đáng sợ không ngờ đâu.

"Nguyền rủa hệ thống phải nhận diện tôi là 'lỗi'," Tống Hạo giải thích, giọng nói giờ đây vang lên từ khắp nơi xung quanh họ thay vì chỉ từ vị trí ngồi của hắn đang dần tan biến vào hư không dữ liệu mênh mông rộng lớn vô tận của chính cái thế giới giả tạo đầy rẫy những dối trá lừa gạt tàn khốc này từng xảy ra trong quá khứ xa xôi nơi mà ranh giới giữa thật và giả trở nên mờ nhạt đến mức đáng sợ không ngờ đâu.

"Và khi hệ thống cố gắng xóa bỏ một 'lỗi', nó sẽ tạm thời ngưng hoạt động quét dữ liệu xung quanh lỗi đó để tập trung xử lý vấn đề nội bộ." Đan Lương hiểu ra ý đồ nguy hiểm chết người ẩn chứa sau hành động tự hủy hoại bản thân đầy bi tráng nhưng lại vô cùng thông minh và tinh tế đến mức đáng kinh ngạc không ngờ đâu của Tống Hạo kia.

Hắn đang hy sinh chính sự tồn tại nhận thức của mình để
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập