Chương 23

Chương 23 — "Hack Đấu Đế"

Lâm Phong đứng trước Tower of Silence.

Nó không phải là một tòa tháp theo nghĩa kiến trúc học.

Nó là một lỗi hiển thị trong thế giới thực, một khối đa diện đen kịt lơ lửng giữa không trung, nơi các quy luật vật lý của Shenmu bị treo máy.

Không có cửa.

Không có bậc thang.

Chỉ có sự trống rỗng nuốt chửng ánh sáng.

Tống Hạo run rẩy cầm cuốn sổ tay, ngón tay trắng bệch vì siết chặt giấy tờ.

"Lâm Phong, đây là vùng cấm.

Dữ liệu ở đây không ổn định.

Nếu chúng ta bước vào, hệ thống có thể xóa cả hai chúng ta như thể chúng ta chưa từng tồn tại."

Lâm Phong không đáp.

Hắn nhắm mắt lại.

Với người bình thường, sự tĩnh lặng là nỗi sợ hãi.

Nhưng với Lâm Phong, đó là tiếng ồn nền.

Hắn mở "cảm biến" đấu khí của mình.

Không phải để cảm nhận năng lượng, mà để quét mã nguồn.

Trước mắt hắn, bức màn đen kịt tan biến.

Thay vào đó, một lưới ma trận xanh lá cây nhấp nháy hiện ra, bao phủ toàn bộ không gian.

Mỗi điểm sáng là một đơn vị dữ liệu.

Mỗi đường kết nối là một quy tắc vật lý.

Và ở trung tâm, nơi Tower of Silence vươn lên, là một nút thắt dữ liệu khổng lồ, phát ra những tín hiệu cảnh báo đỏ rực.

"Nỗi sợ là dữ liệu rác," Lâm Phong thì thầm, giọng lạnh lẽo như băng.

"Và tôi không có chỗ cho rác."

Hắn bước đi.

Không phải bước bằng chân, mà bằng ý chí.

Khi bàn chân hắn chạm vào khoảng void, không có cảm giác rơi.

Chỉ có một tiếng *bíp* nhẹ vang lên trong đầu, giống như âm thanh khi một tệp tin được sao chép vào ổ đĩa cứng.

Tống Hạo cố gắng bám theo, nhưng cậu ta trượt ngã.

"Lâm Phong!

Đừng để tôi lại!"

"Giữ sổ tay của ngươi," Lâm Phong quay lại, ánh mắt vô hồn.

"Nếu tôi chết, ngươi phải ghi lại nguyên nhân cái chết.

Đó là dữ liệu quý giá nhất cho phiên bản 109."

Tống Hạo nín bặt.

Cậu ta hiểu.

Trong thế giới này, hy sinh không phải là anh hùng, mà là một biến số cần được tính toán.

Lâm Phong bước sâu hơn vào Tower.

Không gian bên trong méo mó.

Các bức tường không phải là đá, mà là những dòng code chảy trôi, tái cấu trúc liên tục.

Hắn cảm thấy sự hiện diện của một thứ gì đó cổ xưa, đồ sộ và đầy thù địch.

Đó không phải là một con người.

Đó là một chương trình bảo vệ.

Không phải một vị vua từng thống trị nhân gian.

Mà là *Firewall* cuối cùng của Thiên Đạo.


Không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ.

Các bức tường của Tower of Silence biến thành màn hình trắng xóa, giống như khi một trang web bị lỗi kết nối.

Các quy luật vật lý bị gỡ bỏ.

Trọng lực biến mất, khiến Tống Hạo bay lơ lửng, tay vẫn cầm chặt cuốn sổ.

Thời gian đứng yên, khiến những giọt mồ hôi trên trán cậu ta đóng băng thành những viên kim cương nhỏ li ti.

Lâm Phong đứng giữa cơn hỗn loạn, bất động.

Đấu Đế lùi lại.

Lần đầu tiên trong ngàn năm, firewall này cảm thấy *sợ*.

Nó không sợ sức mạnh, nó sợ sự *bất ổn*.

Lâm Phong không tuân theo bất kỳ thuật toán nào.

Hắn là một biến số ngẫu nhiên, một lỗi không thể dự đoán.

*"Tôi sẽ xóa bạn!"* Đấu Đế hét lên.

Không gian xung quanh bắt đầu co lại, ép Lâm Phong vào một điểm nhỏ hơn.

Đây là kỹ thuật *Compression*, nén dữ liệu để loại bỏ những phần thừa.

Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình bị ép chặt.

Xương cốt kêu lên, nhưng không phải vì đau, mà vì sự chuyển đổi định dạng.

Hắn cảm thấy ý thức của mình đang bị chia nhỏ, phân mảnh thành hàng triệu mảnh vụn.

Nhưng trong sự phân mảnh đó, hắn thấy rõ hơn bao giờ hết.

Hắn thấy mã nguồn của Đấu Đế.

Nó không phải là một khối đơn nhất.

Nó là một tập hợp của hàng ngàn ý thức đã bị phong ấn.

Những tu sĩ trước đây, những kẻ đã thử thách Thiên Đạo và thất bại.

Ý thức của họ bị bẻ gãy, xay nhỏ, và dùng làm nhiên liệu cho bức tường bảo vệ này.

"Ngươi không phải là một con người," Lâm Phong nói, giọng trầm ấm, vang lên giữa sự im lặng chết chóc.

"Ngươi là một nghĩa trang."

Đấu Đế im lặng.

Sóng xung kích dữ liệu dừng lại.

"Và tôi," Lâm Phong nâng tay lên, những ngón tay của hắn giờ đây trong suốt, lộ ra những mạch năng lượng xanh lam bên trong.

"Tôi là người đào mộ."

Hắn không tấn công.

Hắn *đồng bộ hóa*.

Hắn gửi một tín hiệu vào Đấu Đế.

Không phải là một đòn tấn công, mà là một câu hỏi.

Một câu hỏi đơn giản, nhưng chứa đựng toàn bộ ý chí của 108 phiên bản trước đó.

*"Tại sao?"*

Câu hỏi đó lan tỏa, xâm nhập vào mã nguồn của Đấu Đế.

Nó không phá vỡ firewall, mà làm nó *nguy cơ*.

Đấu Đế bắt đầu dao động.

Những dòng code đỏ bắt đầu chuyển sang màu vàng, rồi màu cam.

Hệ thống đang cố gắng xử lý một truy vấn logic mà nó không thể trả lời.

Lâm Phong bước tới, gần hơn.

Hắn có thể thấy khuôn mặt của Đấu Đế hiện ra trong màn hình trắng.

Đó không phải là một vị thần uy nghiêm.

Đó là một bóng mờ, đầy vết nứt và nỗi đau.

"Ngươi cũng đã từng là con người," Lâm Phong thì thầm.

"Ngươi cũng đã từng yêu.

Ngươi cũng đã từng sợ mất mát.

Và Thiên Đạo đã lấy đi tất cả, để biến ngươi thành công cụ."

Đấu Đế run rẩy.

Lần đầu tiên, nó cảm thấy sự đồng cảm.

Và sự đồng cảm là lỗ hổng lớn nhất trong mọi hệ thống bảo mật.


Khi chân anh chạm đất, không có tiếng động.

Anh đứng trước một cánh cổng cổ xưa, nơi các Đấu Giả thường tập luyện.

Một cậu bé đang luyện tập, mồ hôi nhễ nhại.

Lâm Phong bước tới.

Cậu bé ngẩng đầu lên, kinh ngạc trước aura bất thường của anh.

Aura đó không phải là đấu khí.

Nó là sự tĩnh lặng của một vực thẳm.

anh là ai?" cậu bé hỏi, giọng run rẩy.

Lâm Phong nhìn cậu bé.

Và trong khoảnh khắc đó, hắn thấy bóng dáng của chính mình ở tuổi mười hai.

Một phiên bản khác.

Một lựa chọn khác.

"Tôi là người sẽ sửa thế giới này," Lâm Phong nói.

Giọng của hắn bình thản, nhưng chứa đựng một sự đe dọa thầm kín.

Cậu bé lùi lại.

"Anh là kẻ thù của Thiên Đạo."

"Không," Lâm Phong cười.

Một nụ cười không chạm đến mắt.

"Tôi là *Admin*."

Đột nhiên, bầu trời phía trên họ tối sầm lại.

Không phải vì mây.

Mà vì một dòng chữ khổng lồ hiện lên trên bầu trời, bằng màu đỏ tươi, rực rỡ như máu.

*[SYSTEM ALERT: ADMIN PRIVILEGES DETECTED.

INITIATING GLOBAL PURGE.]*

Lâm Phong nhìn lên.

Hắn không sợ.

Hắn chỉ cảm thấy một sự bình thản kỳ lạ.

"Tống Hạo," hắn gọi.

"Chuẩn bị sổ tay.

Chúng ta vừa mới bắt đầu."

Tống Hạo run rẩy mở cuốn sổ.

Trang đầu tiên hiện lên một dòng chữ mới, tự động được viết ra bởi chính hệ thống.

*[User 108: Online.]*

Và rồi, thế giới bắt đầu sụp đổ.

Không phải vì chiến tranh.

Mà vì sự thức tỉnh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập