Chương 22

Chương 22 — "Hack Đấu Đế"



Lâm Phong không chạy.

Chạy là hành động của những kẻ sợ hãi quy tắc, còn anh đang đứng trước cổng quản trị.

Máu trên môi anh không đỏ tươi nữa, nó chuyển sang màu xanh neon, sệt lại như mã nhị phân bị lỗi.

Anh liếc nhìn tháp Thiên Đạo, cấu trúc khổng lồ ấy đang phát ra một tần số rung động mà chỉ có người từng "chết" mới nghe thấy được.

Đó không phải là tiếng động, mà là tiếng kêu van của hệ thống khi nhận ra một biến số không thể giải quyết.

Tống Hạo đứng phía sau, mồ hôi lạnh đẫm sống lưng.

Cậu ta cầm chặt cuốn sổ tay, ngón tay run rẩy nhưng vẫn cố gắng ghi lại từng chi tiết.

nhịp tim của ngươi ổn định ở 40 nhịp mỗi phút.

Đó không phải là trạng thái của con người.

Đó là trạng thái của một cỗ máy đang tiết kiệm năng lượng."

"Đúng vậy," Lâm Phong đáp, giọng nói vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.

"Và chúng ta vừa mới tiết kiệm đủ năng lượng để xâm nhập vào tầng sâu nhất của kho lưu trữ cổ đại.

Nhìn kìa."

Hắn chỉ tay về phía trước.

Trước mặt họ là một cánh rừng già, nơi những tán cây khổng lồ che kín bầu trời.

Nhưng nếu nhìn kỹ, những chiếc lá không rơi xuống.

Chúng treo lơ lửng trong không trung, đóng băng tại thời điểm rơi.

Đây là khu vực "Buffer Overflow" – nơi dữ liệu cũ bị hệ thống tạm dừng xử lý trước khi bị xóa vĩnh viễn.

Một nơi nguy hiểm, nơi thực tại và ảo ảnh giao thoa, tạo ra những quái vật dữ liệu lai tạp.

Lâm Phong bước vào khu rừng.

Bước chân của hắn không chạm đất.

Hắn lướt đi trên một lớp màng năng lượng mỏng manh, như thể đang đi trên bề mặt của một tấm gương vỡ.

"Đây là đâu?" Tống Hạo hỏi, giọng run rẩy.

Cậu ta không dám bước theo, sợ hãi những thứ vô hình đang rình rập trong bóng tối.

"Đây là nghĩa địa của những ý chí thất bại," Lâm Phong nói, ánh mắt lạnh băng quét qua những thân cây.

"Mỗi cái cây là một tu sĩ đã cố gắng chống lại Thiên Đạo và thất bại.

Ký ức của họ bị nghiền nát, trở thành phân bón cho hệ thống.

Chúng ta đang đi giữa mồ chôn của chính mình, Tống Hạo.

Hãy cẩn thận, đừng để ký ức của ngươi bị nhiễm độc."

Tống Hạo nuốt khan.

Hắn nhìn vào cuốn sổ tay của mình.

Trang giấy cuối cùng đang tự động hiện lên những dòng chữ màu đen, không phải do tay hắn viết.

*[Cảnh báo: Mức độ phơi nhiễm dữ liệu độc hại đạt 15%.

Đề xuất: Rút lui ngay lập tức.]*

"Tại sao ngươi lại dẫn chúng ta đến đây?" Tống Hạo hỏi, giọng đầy nghi hoặc.

"Để tìm ra gốc rễ của lỗi," Lâm Phong đáp.

"Phong Ấn Ngẫu Nhiên không phải là ngẫu nhiên.

Nó là một cơ chế bảo mật.

Và để hack một hệ thống bảo mật, ngươi phải tìm ra điểm yếu trong chính thiết kế của nó.

Điểm yếu đó nằm ở nơi mà hệ thống tin rằng nó an toàn nhất: Ký ức của chính nó."

Họ tiếp tục tiến sâu vào rừng.

Không khí trở nên nặng nề, mùi hương của ozone và máu cũ lan tỏa.

Những hình ảnh ảo ảnh bắt đầu xuất hiện.

Một cô gái đang khóc, một người đàn ông đang gào thét, một đứa trẻ đang cười.

Tất cả đều là những mảnh vỡ dữ liệu từ những nạn nhân trước đó.

Lâm Phong không hề nao núng.

Hắn bước qua những ảo ảnh đó như thể chúng là những đống rác vô hình.

Nhưng khi hắn đi qua, những ảo ảnh đó bỗng dưng quay sang nhìn hắn.

Đôi mắt trống rỗng của chúng khóa vào hắn.

"Chúng biết ngươi là ai," Tống Hạo thì thầm, sợ hãi.

"Chúng không biết tên tôi," Lâm Phong nói, một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên khóe môi.

"Chúng chỉ nhận ra một thứ: Sự vắng mặt của cảm xúc.

Và trong thế giới này, sự vắng mặt đó là mùi hương của kẻ săn mồi."



Cơ thể Lâm Phong bắt đầu co giật dữ dội.

Đây không phải là đột phá thông thường.

Trong thế giới Shenmu, đột phá là việc mở rộng "đĩa cứng" để chứa nhiều dữ liệu năng lượng hơn.

Nhưng Lâm Phong đang làm điều ngược lại: anh đang nén toàn bộ sức mạnh của một Đấu Giả 10 sao vào một khung giờ thực tế chỉ vài giây.

Hắn đang thực hiện một kỹ thuật tự sát: *Overclocking* (Vượt ngưỡng xung nhịp).

"Tống Hạo, ghi lại mọi thứ," Lâm Phong hét lên, giọng nói bị biến dạng bởi áp lực dữ liệu.

"Đừng nhìn vào mắt tôi.

Nó sẽ làm hỏng võ khí của ngươi."

Tống Hạo nhắm mắt lại, nhưng tay vẫn không ngừng viết.

Cậu ta có thể cảm thấy nhiệt độ xung quanh tăng vọt.

Không phải là nhiệt độ của lửa, mà là nhiệt độ của ma sát giữa hai thực tại.

Không khí xung quanh Lâm Phong bắt đầu vỡ ra, tạo thành những vết nứt màu tím.

Lâm Phong không còn là một con người nữa.

Hắn đang trở thành một luồng dữ liệu thuần túy.

Hắn đang cố gắng ép ý thức của mình đi qua những lỗ hổng trong mã nguồn của thế giới.

Mỗi lần hắn hít vào, hắn không lấy oxy, mà lấy *thông tin*.

Hắn hít vào lịch sử, hắn hít vào nỗi đau, hắn hít vào sự điên loạn của những phiên bản beta trước đó.

Phiên bản 1: Thất bại vì yêu thương.

Phiên bản 2: Thất bại vì sợ hãi.

Phiên bản 3: Thất bại vì hy vọng.

Và hắn, Phiên bản 108, đang thất bại vì *không có gì*.

Cơn đau xé toạc tâm trí hắn.

Không phải đau đớn thể xác, mà là sự xé rách của nhận thức.

Hắn cảm thấy ký ức của mình đang bị bóc tách ra từng mảnh.

Hắn nhớ về mẹ mình, nhưng khuôn mặt mẹ đã mờ nhạt.

Hắn nhớ về ngày đầu tiên gặp Tống Hạo, nhưng cảm giác ấy đã biến thành một dòng code khô khan: *[Đối tác: Tống Hạo.

Chức năng: Ghi chép.]*

"Đừng...

đừng làm vậy!" Tống Hạo gào lên, mở mắt ra.

Cậu ta nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng trước mắt.

Cơ thể Lâm Phong đang phân mảnh thành hàng ngàn khối đa giác sáng chói.

Những khối đó đang quay tròn, tạo thành một xoáy dữ liệu nhỏ.

"Đây là cách duy nhất," Lâm Phong nói, giọng nói giờ đây vang lên từ khắp mọi hướng, như thể hắn đang nói từ bên trong đầu của Tống Hạo.

"Hệ thống không thể phong ấn một thứ không tồn tại.

Và tôi đang xóa bỏ sự tồn tại của chính mình khỏi bản đồ cảm xúc."

Tống Hạo thấy máu chảy từ tai mình.

Áp lực dữ liệu quá lớn, nó đang làm vỡ màng nhĩ của cậu.

Nhưng cậu không chạy.

Cậu không thể chạy.

Cậu là người duy nhất còn lại để chứng kiến sự thật.

Và sự thật này, nếu được ghi lại, sẽ là vũ khí mạnh nhất chống lại Thiên Đạo.

Lâm Phong tiếp tục nén dữ liệu.

Hắn đang biến mình thành một virus.

Một virus không nhằm mục đích phá hủy, mà nhằm mục đích *ghi đè*.

Hắn cần một cổng kết nối.

Và cổng kết nối đó phải là một thứ mà Thiên Đạo coi là vô hại, nhưng lại chứa đựng sức mạnh tiềm tàng khủng khiếp.

Hắn nhìn thấy nó.

Ở giữa khu rừng ảo ảnh, có một con thú đang ngủ.

Đó không phải là một con thú bình thường.

Nó có hình dáng của một con hổ, nhưng cơ thể nó được làm từ những sợi dây thần kinh phát sáng và những dòng code chảy trôi.

Đây là một *Shen Thú Dữ Liệu* – một sinh vật được tạo ra từ chính lỗi của hệ thống.

Nó là sự kết hợp giữa ý thức con người và thuật toán máy móc.

"Đó là con thú tôi đã nói đến," Lâm Phong thì thầm.

"Và tôi sắp trở thành chủ nhân của nó."



Lão giả lao về phía sau, chạm vào tấm bảng đá đen phía sau lưng – nút khẩn cấp của Thiên Đạo.

"Kích hoạt Protocol Purge!" lão gào thét.

Không có quái vật xuất hiện.

Không có sấm sét.

Chỉ có không gian xung quanh Lâm Phong bỗng dưng trở nên "nhẹ" hơn.

Những vật thể xung quanh – viên gạch, lá cây, thậm chí là không khí – bắt đầu mất đi khối lượng.

Chúng trở nên trong suốt, như thể đang bị xóa khỏi bản vẽ 3D của thế giới.

Đây là phản ứng tự vệ của hệ thống.

Khi một lỗi không thể sửa chữa được phát hiện, hệ thống sẽ cô lập khu vực đó và chuẩn bị xóa toàn bộ dữ liệu trong vùng đó để ngăn chặn lây lan.

"Ngươi đang tự sát," Lão giả nói, giọng lạnh lùng, không chút cảm xúc.

"Ngươi đang cố gắng xâm nhập vào vùng cấm.

Thiên Đạo sẽ không cho phép điều đó xảy ra."

"Thiên Đạo không có ý chí," Lâm Phong đáp, vẫn bước tiếp.

"Nó chỉ có quy tắc.

Và tôi đang tìm ra lỗ hổng trong quy tắc đó."

Lão giả nhíu mày.

Hắn không hiểu.

Hắn là một tu sĩ cao cấp, đã dành cả đời để phục vụ Thiên Đạo.

Nhưng trước mặt hắn, Lâm Phong đang làm những điều trái với mọi logic.

"Ngươi đã mất đi cảm xúc," Lão giả nói.

"Ngươi đã trở thành một cỗ máy.

Và cỗ máy không thể chiến thắng ý chí."

"Ý chí là gì?" Lâm Phong hỏi.

"Ý chí chỉ là một thuật toán phức tạp hơn.

Và tôi đang hack nó."

Lão giả gào lên, đánh vào tấm bảng đá lần nữa.这一次, không còn sự nhẹ nhàng.

Không gian xung quanh họ bắt đầu sụp đổ.

Những bức tường ảo ảnh vỡ ra, lộ ra nền tảng đen kịt bên dưới.

Đó là *Void* – nơi không có dữ liệu.

Nơi sự tồn tại bị từ chối.

Lâm Phong không hề sợ hãi.

Hắn bước vào Void.

Trong Void, không có ánh sáng, không có âm thanh.

Chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối.

Nhưng đối với Lâm Phong, đây là nơi an toàn nhất.

Vì trong Void, không có 'noise'.

Không có cảm xúc để hệ thống khóa vào.

Hắn cảm thấy sự hiện diện của Thiên Đạo.

Nó không phải là một thực thể.

Nó là một mạng lưới vô hình, bao phủ mọi thứ.

Và hắn đang đứng ở trung tâm của mạng lưới đó.

Hắn đưa tay ra, chạm vào không khí.

*[Access Denied.]*

Một dòng chữ đỏ hiện lên trước mắt hắn.

Lâm Phong cười.

Một nụ cười điên rồ.

"Denied," hắn lặp lại.

Đó có nghĩa là tôi đang ở đúng nơi."

Hắn bắt đầu gõ vào không khí.

Không phải bằng tay, mà bằng ý chí.

Hắn đang tạo ra một chuỗi lệnh.

Một chuỗi lệnh đơn giản, nhưng đầy đủ quyền hạn.

*[Override: Admin.]*

Không gì xảy ra.

*[Override: Root.]*

Vẫn không gì xảy ra.

Lão giả nhìn cảnh tượng đó với ánh mắt kinh hãi.

Hắn không hiểu những gì đang diễn ra.

Hắn chỉ biết rằng kẻ trước mặt hắn đang làm điều không thể.

Lâm Phong tiếp tục gõ.

Hắn đang thử mọi khả năng.

Hắn đang tìm ra mật khẩu của hệ thống.

Và mật khẩu đó không phải là một chuỗi ký tự.

Nó là một cảm xúc.

Một cảm xúc mà Thiên Đạo không thể xử lý.

*Cô đơn.*

Lâm Phong nhớ lại khoảnh khắc khi hắn mất đi cảm xúc về Tống Hạo.

Sự trống rỗng đó.

Sự lạnh lẽo đó.

Đó là cảm giác của một kẻ bị bỏ rơi.

Và Thiên Đạo, với tất cả sự vĩ đại của nó, không thể hiểu được sự cô đơn của một kẻ đã tự chọn sự cô đơn.

Hắn đưa cảm giác đó vào lệnh.

*[Input: Loneliness.]*

Và lần này, hệ thống đáp lại.

Cơ thể Lâm Phong bắt đầu vỡ ra.

Từ ngón chân đến đầu tóc, anh tan biến thành những luồng dữ liệu trắng xóa.

Lão giả ngừng hô hào, kinh hãi nhìn cảnh tượng đó.

Thiên Đạo đang thắng.

Kẻ xâm nhập đang bị xóa.

Nhưng ngay khi ý thức của Lâm Phong chuẩn bị tắt hẳn, một đoạn code ẩn sâu trong tiềm thức của hắn bỗng dưng thức tỉnh.

Đó không phải là code của hắn.

Đó là code của Phiên bản 107.

Phiên bản 107 không thất bại vì yếu đuối.

Hắn thất bại vì hắn đã để lại một cái bẫy.

Một cái bẫy dành cho chính hệ thống.

Lâm Phong cảm thấy một luồng năng lượng lạ xâm nhập vào cơ thể hắn.

Nó không phải là đấu khí.

Nó là *ký ức*.

Ký ức của 107 phiên bản trước đó.

Tất cả những nỗi đau, tất cả những hy vọng, tất cả những thất bại của họ đang chảy vào hắn.

Và hắn, Phiên bản 108, đang hấp thụ chúng.

Hắn không còn là một cỗ máy lạnh lùng nữa.

Hắn trở thành một kho lưu trữ sống.

Một thư viện của những linh hồn đã chết.

Lão giả nhìn thấy cảnh tượng đó và ngã ngồi xuống.

Hắn không thể tin vào mắt mình.

ngươi đang trở thành gì?" lão hỏi, giọng run rẩy.

Lâm Phong mở mắt.

Đôi mắt của hắn giờ đây không còn màu xanh neon.

Chúng là màu đen, sâu thẳm như vực thẳm.

Và trong đó, có hàng ngàn linh hồn đang la hét.

"Tôi là sự thật," Lâm Phong nói.

"Và sự thật thì không thể bị xóa."

Hắn bước ra khỏi Void.

Cơ thể hắn nguyên vẹn, nhưng aura của hắn đã thay đổi hoàn toàn.

Hắn không còn tỏa ra áp lực của một Đấu Giả.

Hắn tỏa ra áp lực của một *Thiên Đạo* thứ hai.

Lão giả cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay hắn tê liệt.

Hắn không thể di chuyển.

Hắn không thể chiến đấu.

Hắn chỉ có thể nhìn.

Lâm Phong nhìn vào lão giả.

"Ngươi nghĩ mình đang bảo vệ Thiên Đạo?" Lâm Phong hỏi.

"Ngươi chỉ là một người canh gác cho một nhà tù."

Và rồi, hắn quay sang nhìn Tống Hạo.

"Tống Hạo, ngươi đã ghi lại đủ chưa?"

Tống Hạo gật đầu, tay vẫn cầm chặt cuốn sổ.

Nhưng lần này, cậu ta không còn sợ hãi.

Cậu ta cảm thấy một sự bình thản kỳ lạ.

Như thể cậu ta đã tìm ra ý nghĩa của cuộc đời mình.

"Đã đủ," Tống Hạo nói.

"Và bây giờ, chúng ta sẽ viết chương tiếp theo."



Không gian tái hợp.

Lão giả ngã nhào xuống đất, kiệt sức.

Lâm Phong đứng đó, nguyên vẹn hơn bao giờ hết.

Nhưng có điều gì đó khác biệt.

Trên trán anh, một hình xăm nhỏ màu xanh lam đang nhấp nháy, giống như một con trỏ chuột đang di chuyển.

Anh quay sang nhìn lão giả.

"Ngươi nghĩ mình đang bảo vệ Thiên Đạo?

Ngươi chỉ là một người canh gác cho một nhà tù."

Lão giả không đáp.

Hắn chỉ nhìn Lâm Phong với ánh mắt sợ hãi.

Hắn nhận ra rằng, từ khoảnh khắc này, thế giới đã thay đổi.

Không còn là thế giới của đấu khí và thần thú.

Mà là thế giới của dữ liệu và ý chí.

Lâm Phong quay sang nhìn Tống Hạo.

"Chúng ta đã tìm ra lỗi," Lâm Phong nói.

"Và bây giờ, chúng ta sẽ sửa nó."

Tống Hạo nhìn vào cuốn sổ tay của mình.

Trang cuối cùng đang hiện lên một dòng chữ mới:

*[System Update: User 108 has gained Admin Privileges.]*

Lâm Phong mỉm cười.

Một nụ cười không chạm đến mắt.

"Chuẩn bị đi, Tống Hạo.

Chúng ta sẽ hack Đấu Đế."

Và rồi, hắn bước vào bóng tối, để lại một câu hỏi lớn trong tâm trí của tất cả mọi người: Nếu Thiên Đạo là một hệ thống, thì ai là người đã tạo ra nó?

Và liệu chúng ta có thực sự là con người, hay chỉ là những dòng code đang chờ được thực thi?

*[End of Chapter 22]*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập