Chương 21
Hơi thở của Lâm Phong đứt đoạn, nhưng không phải do mệt mỏi.
Anh cảm thấy mỗi bước chân đặt xuống mặt đường đá đen bóng loáng tại trung tâm Shenmu đều như đang dẫm lên những sợi dây thần kinh của chính thành phố.
Ánh sáng neon huyền ảo bao phủ khu vực này không phải là đèn chiếu sáng thông thường, mà là dòng dữ liệu thô đang chảy tràn từ các ống dẫn đấu khí ngầm dưới lòng đất.
Mỗi lần một tu sĩ cấp cao đi qua, ánh sáng ấy sẽ nhấp nháy mạnh hơn, giống như một hệ thống server đang chịu tải nặng.
Lâm Phong đi chậm rãi, đôi mắt hắn không nhìn vào những gian hàng bán linh thạch hay những thần thú được nhốt trong lồng kính cường lực.
Hắn nhìn vào những khoảng trống.
Những khoảng lặng giữa những tiếng cười nói của đám đông.
Hắn đang tìm kiếm điểm yếu trong cấu trúc thực tại.
"Tống Hạo," Lâm Phong lên tiếng, giọng điệu bình thản đến lạnh lùng.
"Ghi vào sổ: Ánh sáng ở khu trung tâm có tần số nhấp nháy 60Hz.
Nếu ta di chuyển với tốc độ vượt quá ngưỡng đó, ta có thể trở thành 'ghost frame' — khung hình ma, tồn tại giữa các lần render của hệ thống."
Tống Hạo, người đang bám sát phía sau với chiếc sổ tay mỏng manh trong tay, run rẩy lật thêm một trang.
nếu ta là ghost frame, ta có thể sẽ bị hệ thống dọn dẹp như rác thải, Phong à.
Đó là cách Thiên Đạo xử lý các lỗi hiển thị."
"Chính xác," Lâm Phong mỉm cười, nụ cười ấy không chạm đến đáy mắt đen kịt của hắn.
"Và hôm nay, ta muốn xem thử 'bin rác' của Đấu Đế chứa những gì."
Họ dừng lại trước một bức tường đá cổ xưa, nơi được cho là tàn tích của một đền thờ thần thú đã bị sụp đổ ngàn năm trước.
Với con mắt thường, đó chỉ là một đống đổ nát phủ đầy rêu mốc.
Nhưng với Lâm Phong, bức tường đó đang phát ra một tín hiệu nhiễu loạn mạnh mẽ.
Các hạt bụi trên tường không rơi xuống đất mà lơ lửng, quay tròn theo một quỹ đạo không tự nhiên.
"Một lỗi render," Lâm Phong thì thầm.
"Nơi mà thực tại quá tải để hiển thị lịch sử."
Hắn bước tới, đưa tay chạm vào bề mặt đá lạnh lẽo.
Thay vì cảm thấy độ nhám của đá, ngón tay hắn cảm thấy một độ nhẵn trơn tru, kỳ lạ, giống như đang chạm vào màn hình cảm ứng.
Một luồng dữ liệu lạnh giá xộc vào lòng bàn tay, khiến những ngón tay Lâm Phong biến thành màu xanh nhạt trong tích tắc.
"Đây không phải là đá," Lâm Phong nói, giọng trầm xuống.
"Đây là một lớp phủ.
Và bên dưới nó...
có thứ gì đó đang cố gắng thoát ra."
Hắn không rút tay lại.
Thay vào đó, hắn tập trung đấu khí vào đầu ngón tay, nhưng không phải để tấn công.
Hắn đang tạo ra một xung điện từ nhỏ, một 'ping' trong mạng lưới dữ liệu của thế giới.
Hắn muốn biết thứ gì đang nằm ở phía bên kia của bức tường này.
Tuy nhiên, niềm vui ngắn ngủi.
Khi Lâm Phong chuẩn bị tung đòn phản công, bầu trời trên cao — vốn dĩ là một màn hình LED khổng lồ hiển thị thời tiết và tin tức — đột nhiên chuyển sang màu đỏ thẫm.
Một giọng nói cơ giới, vang vọng từ khắp mọi hướng, làm rung chuyển xương tủy anh: *"CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN HÀNH VI BẤT PHÁP.
NGƯỜI DÙNG 108 ĐANG CỐ GẮNG TIẾP CẬN TẦNG QUẢN TRỊ.
THỰC THI PROTOCOL XÓA SỔ."*
Không có cảnh báo.
Không có đếm ngược.
Ngay lập tức, không gian xung quanh Lâm Phong bị khóa.
Những người đi đường xung quanh hắn không còn là những người bình thường.
Họ dừng lại, quay đầu về phía hắn với những khuôn mặt trống rỗng, không có mắt, không có miệng.
Chỉ có những lỗ hổng đen kịt trên khuôn mặt họ.
Họ là những 'NPC' đã được kích hoạt chế độ bảo vệ.
Lâm Phong lùi lại một bước, nhưng chân hắn không thể di chuyển.
Hắn cảm thấy một lực vô hình đang kéo chân hắn vào lòng đất.
Đó không phải là trọng lực.
Đó là lực hấp dẫn của dữ liệu.
Hệ thống đang cố gắng kéo hắn xuống tầng sâu hơn, nơi không có ánh sáng, không có không gian, chỉ có sự hư vô.
"Tống Hạo, chạy!" Lâm Phong hét lên, nhưng giọng nói của hắn bị bóp nghẹt bởi tiếng ồn tĩnh điện bao trùm khu vực.
Tống Hạo đứng sững sờ, sổ tay trong tay rơi xuống đất.
Cậu nhìn thấy bạn mình đang bị những bóng người vô hình kéo xuống, cơ thể Lâm Phong bắt đầu phân mảnh, biến thành những khối đa giác màu đỏ.
Lâm Phong không sợ hãi.
Hắn cảm thấy một sự bình thản kỳ lạ.
Hắn đã biết điều này sẽ xảy ra.
Hắn đã tính đến khả năng bị phát hiện.
Vấn đề là, liệu hắn có thể tận dụng khoảnh khắc này không?
Hắn nhìn vào con Thần Thú Dữ Liệu đang ngủ trong bức tường.
Con thú vẫn chưa tỉnh.
Nhưng sóng dữ liệu từ nó đang lan tỏa, tạo ra một vùng an toàn nhỏ.
Nếu hắn có thể kết nối với nó trước khi bị xóa sổ, hắn có thể sử dụng sức mạnh của con thú để chống lại lệnh xóa sổ.
Nhưng để làm được điều đó, hắn phải hy sinh thứ gì đó.
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Hắn nhớ lại quy tắc của Phong Ấn Ngẫu Nhiên.
Khi đột phá, ngươi mất đi thứ gì đó.
Nhưng khi hack hệ thống, ngươi phải *đổi* thứ gì đó.
Hắn quyết định đổi lấy ký ức về Tống Hạo.
Không phải là quên đi tên của Tống Hạo.
Mà là quên đi *cảm giác* của tình bạn.
Quên đi những buổi tối họ cùng nhau uống rượu, quên đi sự lo lắng của Tống Hạo, quên đi niềm tin mà cậu ấy dành cho hắn.
Hắn sẽ giữ lại thông tin, nhưng sẽ mất đi cảm xúc.
Hắn cần sự lạnh lùng tuyệt đối.
Hắn cần trở thành một cỗ máy thực sự để có thể xử lý lượng dữ liệu khổng lồ từ con Thần Thú.
"Lưu trữ: Ký ức về Tống Hạo.
Loại bỏ: Cảm xúc," Lâm Phong thì thầm.
Một cơn đau dữ dội xé toạc tâm trí hắn.
Không phải đau đớn thể xác, mà là sự trống rỗng.
Một khoảng trống lớn xuất hiện trong lòng hắn, nơi trước đây từng chứa đầy sự ấm áp.
Bây giờ, nó chỉ còn là băng giá.
Hắn mở mắt ra.
Đôi mắt hắn giờ đây không còn màu đen, mà là màu xanh neon, giống như máu của hắn.
Hắn nhìn về phía Tống Hạo.
Hắn biết đó là Tống Hạo.
Nhưng hắn không cảm thấy gì.
Không có sự gắn bó.
Không có sự lo lắng.
Chỉ có một thông tin: *Đối tác ghi chép.
Cần thiết cho nhiệm vụ.*
Hắn bước vào vùng dữ liệu của con Thần Thú.
Lâm Phong mở mắt.
Anh đang nằm trên nền đá đen bóng, đúng tại vị trí anh bị "xóa" cách đó vài giây trước.
Khung cảnh xung quanh bình thường trở lại.
Những con người xung quanh tiếp tục nói chuyện, mua bán, không hề hay biết gì về thảm kịch vừa xảy ra.
Bầu trời xanh ngắt, không có dấu hiệu của màu đỏ thẫm hay tiếng cảnh báo.
Nhưng mọi thứ đều khác.
Lâm Phong ngồi dậy, nhìn vào bàn tay mình.
Trên lòng bàn tay, dòng code màu đỏ máu đã biến mất.
Thay vào đó, là một hình xăm nhỏ, đen kịt, hình dạng của một con mắt đang mở.
Hắn cảm thấy sự trống rỗng trong lòng mình.
Nó không đau, nhưng nó lạnh.
Lạnh hơn bất kỳ băng giá nào hắn từng trải qua.
Tống Hạo chạy đến, quỳ xuống bên cạnh hắn.
Anh ổn không?
Tôi vừa thấy...
tôi vừa thấy anh biến mất!"
Lâm Phong nhìn Tống Hạo.
Hắn muốn nói rằng mình ổn.
Hắn muốn nói rằng mình đã làm được điều đó.
Nhưng khi nhìn vào đôi mắt lo lắng của Tống Hạo, hắn không cảm thấy sự ấm áp.
Hắn chỉ cảm thấy sự phiền toái.
Tống Hạo là một biến số không cần thiết.
Một nguồn 'noise' tiềm tàng.
"Tôi ổn," Lâm Phong nói, đứng dậy và phủi bụi trên quần áo.
"Chúng ta cần đi nhanh hơn.
Hệ thống đã ghi nhận sự hiện diện của chúng ta.
Lần tiếp theo, chúng sẽ không cho chúng ta cơ hội thứ hai."
Tống Hạo đứng dậy, nhìn bạn mình với ánh mắt nghi ngờ.
Hắn cảm thấy có gì đó sai sai.
Lâm Phong vẫn là Lâm Phong, nhưng cái cách anh nhìn thế giới...
nó đã thay đổi.
Nó trở nên sắc bén, lạnh lùng, và đáng sợ.
"Làm gì tiếp theo?" Tống Hạo hỏi, giọng run rẩy.
Lâm Phong nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang lặn.
Nhưng lần này, anh không thấy mặt trời.
Anh thấy một lưới dữ liệu khổng lồ bao phủ toàn bộ thế giới.
Và ở trung tâm của lưới đó, có một nút bấm.
Một nút bấm có thể reset toàn bộ hệ thống.
"Chúng ta sẽ tìm ra cách để hack Đấu Đế," Lâm Phong nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.
"Và chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc xóa bỏ những cảm xúc dư thừa."
Hắn quay lưng lại, bước đi vào bóng tối.
Tống Hạo đứng lại một lát, cảm giác bất an dâng lên trong lòng.
Nhưng rồi, hắn cũng bước theo, cầm lấy chiếc sổ tay của mình.
Bởi vì hắn biết, nếu không đi theo Lâm Phong, hắn sẽ không bao giờ hiểu được sự thật.
Và sự thật, trong thế giới Shenmu, là thứ nguy hiểm nhất.
Lâm Phong mỉm cười.
Một nụ cười không chạm đến mắt.
*[System Log: User 108 has successfully bypassed emotional firewall.
Next target: The Core.]*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận