Chương 20
Ánh sáng từ con mắt nhị phân không chiếu rọi, nó *quét* qua.
Cảm giác đó giống như việc một con dao lạnh lẽo, vô hình, đang cạo từng lớp da thịt của Lâm Phong, nhưng thay vì máu thịt, nó xé toạc ra từng mảng dữ liệu cấu thành nên hiện hữu của anh.
Không phải đau đớn thể xác, mà là sự trống rỗng kinh hoàng khi cảm thấy chính mình đang bị xóa bỏ, từng bit một.
Bên cạnh anh, A-Man, người em họ cùng bộ lạc với khuôn mặt ngây thơ và đôi mắt luôn tràn đầy sự tin tưởng, đang la hét trong hoảng loạn.
Nhưng tiếng kêu của anh ta bị cắt đứt giữa chừng, không phải vì sự im lặng, mà vì âm thanh của anh ta đã bị loại bỏ khỏi hệ thống âm thanh của thế giới.
Cơ thể A-Man bắt đầu mờ đi, chuyển sang những đường nét pixel thô ráp, rồi tan rã thành những hạt bụi ánh sáng màu xanh lam nhạt.
Lâm Phong đứng im như tượng đá.
Tim anh đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi.
Nó đập vì sự tò mò bệnh hoạn.
Anh nhìn bàn tay của A-Man đang tan biến, nơi ngón tay cái và ngón trỏ đang nắm chặt một chiếc lá cây.
Chiếc lá đó không tan.
Nó vẫn nguyên vẹn, xanh mướt, rơi xuống đất với một tiếng *lắc* nhẹ.
"Đây là lỗi render," Lâm Phong thì thầm, giọng nói khô khốc vang lên trong không khí tĩnh mịch.
"Hệ thống không thể xử lý đồng thời hai đối tượng có độ ưu tiên khác nhau trong cùng một khung hình quét."
Anh cúi xuống, nhặt chiếc lá lên.
Nó lạnh giá.
Không có hơi ấm của sự sống, chỉ có sự lạnh lẽo của vật thể vô tri.
Đây là manh mối đầu tiên.
Thiên Đạo, hay bất kỳ hệ thống nào, đều có giới hạn xử lý.
Và A-Man vừa trở thành cái giá phải trả cho việc vượt quá ngưỡng đó.
Lâm Phong nhìn lên bầu trời đỏ thẫm.
Cặp mắt khổng lồ kia đang chậm rãi đóng lại, như thể vừa hoàn thành một nhiệm vụ định kỳ.
Nhưng trong khoảnh khắc khép mí, Lâm Phong đã thấy nó.
Một dòng chữ nhỏ, màu trắng, chạy dọc theo viền mắt: *[Garbage Collection Complete.
Memory Freed: 1 Unit.]*
"Một đơn vị," anh cười nhạt, nước mắt không rơi ra vì cơ chế lệ của anh cũng đang bị phong ấn ngẫu nhiên từ lần đột phá trước.
"Họ gọi cái chết là 'giải phóng bộ nhớ'.
Thật lãng phí.
Nếu chỉ là giải phóng bộ nhớ, tại sao không giữ lại ký ức?
Tại sao phải xóa cả nhân vật?"
Anh bỏ chiếc lá vào túi áo, hành động này hoàn toàn vô nghĩa về mặt chiến thuật, nhưng lại cực kỳ quan trọng về mặt tâm lý.
Nó là bằng chứng.
Bằng chứng rằng thế giới này là giả.
Và nếu nó là giả, thì nó có thể bị sửa đổi.
Sự đột phá – hay chính xác hơn là sự xâm nhập dữ liệu – tạo ra một sóng xung kích.
Nó không lan truyền theo âm thanh, mà theo tín hiệu điện từ.
Ngay lập tức, cánh rừng xung quanh Lâm Phong thay đổi.
Những cây cối xung quanh không còn là thực vật.
Chúng biến thành những cột server khổng lồ, rễ cây chui xuống lòng đất như những dây cáp quang dày cộp, phát ra ánh sáng xanh lét nhấp nháy.
Lá cây rơi xuống không còn rơi tự do, mà treo lơ lửng trong không trung, bị mắc kẹt trong một vòng lặp animation lỗi.
Và từ bóng tối, những kẻ săn mồi xuất hiện.
Chúng không có hình dạng cố định.
Chúng là những khối đa giác đen tối, nhọn hoắt, di chuyển bằng cách *teleport* ngắn giữa các điểm trong không gian.
Mỗi lần chúng dịch chuyển, không khí xung quanh chúng bị xé toạc, để lại những vệt màu tím – màu của lỗi render trong đồ họa 3D.
*[Entity Detected: Glitch Hunter.
Threat Level: High.]*
Một dòng chữ cảnh báo hiện ra trước mắt Lâm Phong, không phải là ảo ảnh, mà là giao diện người dùng (UI) của chính thế giới này đang hiển thị thông tin cho anh.
Anh đã hack được lớp phủ thực tại.
Ba con Thuổng Vệ (Glitch Hunter) bao vây anh.
Chúng không gầm gừ.
Chúng chỉ phát ra tiếng ồn tĩnh điện, giống như tiếng tivi bị mất sóng.
Tiếng ồn đó làm đau tai Lâm Phong, nhưng nó cũng mang theo thông tin.
Lâm Phong phân tích.
Chúng không tấn công ngay.
Chúng đang *quét*.
Chúng đang cố gắng xác định vị trí của anh trong không gian dữ liệu.
Nếu anh di chuyển, chúng sẽ khóa vị trí và tiêu diệt anh.
Nếu anh đứng yên, chúng sẽ tiến lại gần để 'sửa' anh.
Đây là một tình huống tiến thoái lưỡng nan.
Một bài toán logic đơn giản với một giải pháp chết chóc.
Lâm Phong nhìn vào ba con quái vật.
Anh nhớ lại quy tắc của hệ thống: *Chúng không thể xử lý dữ liệu mâu thuẫn.*
Anh mỉm cười.
Một nụ cười điên rồ.
Anh bắt đầu hát.
Không phải một bài hát thần thánh, hay một lời nguyền cổ xưa.
Anh hát một bài hát nhạc trẻ con mà anh đã nghe từ khi còn nhỏ, trước khi xuyên không.
Một bài hát vô nghĩa, không có cấu trúc, không có logic, và hoàn toàn trái ngược với sự trật tự của thế giới Shenmu.
*"Con mèo con mèo, con mèo đi học..."*
Giọng hát của anh run rẩy, lạc điệu, và đầy sai sót.
Nhưng chính những sai sót đó lại là vũ khí của anh.
Dữ liệu của bài hát xung đột với dữ liệu quét của những con Thuổng Vệ.
Chúng không thể phân tích được tần số âm thanh này.
Nó không thuộc về bất kỳ database nào của thế giới Shenmu.
Những con Thuổng Vệ bắt đầu rung lắc.
Cơ thể chúng bị glitch, nhấp nháy giữa màu đen và màu trắng.
Chúng lùi lại, không phải vì sợ hãi, mà vì chúng không thể xử lý đầu vào.
Lâm Phong lợi dụng khoảnh khắc đó.
Anh lao chạy.
Không phải chạy bằng chân, mà bằng cách *di chuyển dữ liệu* của anh đến một vị trí khác.
Anh cảm thấy cơ thể mình tan ra và tái hợp ở cách đó năm mét.
Kinh khủng.
Nhưng anh đang sống.
Lâm Phong đứng dậy, bước ra khỏi hốc đá.
Cánh rừng Shenmu im lặng chết chóc.
Những con Thuổng Vệ đã rút lui, chờ đợi lệnh mới.
Không khí xung quanh trở lại bình thường, những cột server biến trở lại thành cây cối, lá cây rơi xuống đất với tiếng *lắc* tự nhiên.
Nhưng mọi thứ đều khác.
Anh nhìn xuống tay mình.
Trên lòng bàn tay, một ký hiệu lạ xuất hiện.
Không phải huy hiệu bộ lạc, cũng không phải biểu tượng thần thú.
Đó là một dòng code nhỏ, nhấp nháy yếu ớt, màu đỏ máu:
*[Root Access: Pending.]*
Lâm Phong nhìn vào dòng chữ đó.
Nó không phải là một lời hứa.
Nó là một lời nguyền.
Anh đã đạt được quyền truy cập gốc.
Nhưng để giữ nó, anh phải liên tục duy trì sự xung đột.
Anh phải liên tục tạo ra những lỗi.
Anh phải liên tục phá vỡ sự cân bằng.
Anh không còn là một tu sĩ.
Anh là một virus.
Và virus không thể sống yên bình.
Lâm Phong nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đỏ thẫm đang lặn xuống.
Nhưng lần này, anh không thấy mặt trời.
Anh thấy một màn hình đen lớn, với một con trỏ chuột nhấp nháy.
Và một dòng chữ hiện ra:
*[Welcome, User 108.
Do you wish to continue?
Y/N]*
Lâm Phong mỉm cười.
Một nụ cười đầy sự tàn nhẫn và bình thản đáng sợ.
Anh giơ ngón tay cái lên, chạm vào không trung.
"Y," anh nói.
Và thế giới xung quanh anh bắt đầu sụp đổ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận