Chương 19

Không gian xung quanh Lâm Phong bắt đầu sụp đổ, không phải theo nghĩa vật lý thông thường với những tảng đá vỡ vụn hay đất đai nứt nẻ, mà giống như một tệp tin văn bản bị hỏng khi quá trình tải xuống bị ngắt quãng đột ngột.

Những mảnh vỡ của hiện thực bay lượn trong không trung, không còn là bụi đất hay lá cây, mà là các pixel bị lỗi màu, những khối lập phương đen kịt xen kẽ với những vệt sáng xanh lam nhấp nháy vô định.

Elara hét lên, nhưng giọng cô bị biến dạng bởi tiếng ồn tĩnh điện (static noise) ken lên trong tai, nghe chập chờn như tiếng radio mất sóng.

Cô cố nắm chặt lấy cánh tay Lâm Phong, nhưng ngón tay cô xuyên qua da thịt anh như thể anh chỉ là một ảo ảnh quang học.

"Tôi không thể chạm vào anh!" Elara la lên, ánh mắt tràn đầy hoảng loạn tột độ.

Cô lùi lại, chân cô ta dẫm lên một mảng không khí trong suốt, và chân cô ta chìm xuống như thể đang bước vào nước sâu.

"Lâm Phong!

Ngươi đang làm gì với thế giới này?

Ngươi đang xóa nó!"

Lâm Phong đứng yên giữa cơn bão dữ liệu.

Anh không hề cảm thấy sợ hãi.

Ngược lại, một cảm giác bình thản đến lạnh lùng lan tỏa trong lồng ngực anh.

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Những ngón tay của anh đang dần trở nên mờ nhạt, các đường vân ngón tay biến thành những dòng mã nhị phân chạy tuôn chảy.

Anh nhớ lại cảm giác mất đi nỗi đau ở chương trước.

Giờ đây, anh đang mất đi *sự hiện diện*.

Cơ thể anh đang bị hệ thống đánh dấu là "dữ liệu rác" cần được dọn dẹp.

"Không phải tôi đang xóa thế giới," Lâm Phong nói, giọng nói của anh vang lên không phải từ cổ họng, mà từ chính không khí xung quanh, tạo ra những sóng âm hình học.

"Thế giới này đang tự sửa lỗi.

Và tôi, tiện lợi thay, là lỗi duy nhất còn sót lại."

Anh nhìn về phía chân trời, nơi mà bầu trời Shenmu vốn dĩ màu xanh thẳm giờ đây đang bị xé toạc ra, lộ ra những khoảng trống đen ngòm bên trong.

Đó không phải là hư vô.

Đó là màn hình đen của một hệ điều hành đang khởi động lại.

Anh cảm thấy một sự tò mò lạ lùng trỗi dậy.

Nếu đây là lần thứ 108, và các phiên bản trước đã thất bại, thì tại sao dữ liệu của họ vẫn còn lưu lại trong tiềm thức anh?

Tại sao anh lại nhớ được mùi hương hoa, hay vị mặn của nước mắt, những thứ mà hệ thống đã cố gắng loại bỏ?

Elara cố gắng bò về phía anh, nhưng mỗi bước di chuyển của cô đều khiến không gian xung quanh cô bị méo mó thêm.

"Cứu tôi!" cô hét lên, nhưng tiếng hét đó bị cắt ngang bởi một âm thanh *click* sắc bén, giống như tiếng khóa an toàn của một cánh cửa sắt khổng lồ đóng sầm lại.

Lâm Phong không quay lại.

Anh biết rằng nếu anh quay lại, anh sẽ thấy khuôn mặt của Elara biến dạng thành những ký tự vô nghĩa.

Thay vào đó, anh nhắm mắt lại.

Anh không cần mắt để nhìn thấy sự thật.

Anh cần *cảm nhận* dòng chảy của mã nguồn.

Và trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, khi toàn bộ thế giới vật lý đang tan rã thành bụi dữ liệu, anh cảm nhận được nó.


Cảm giác thỏa mãn của việc phá vỡ quy luật chỉ tồn tại trong vài giây ngắn ngủi.

Bầu trời Shenmu đột ngột chuyển sang màu đỏ tươi – màu của cảnh báo lỗi (Error Alert).

Màu đỏ này không phải là màu của máu, mà là màu của sự nguy hiểm, của sự xâm nhập trái phép.

Gió ngừng thổi.

Mọi âm thanh tự nhiên – tiếng lá xào xạc, tiếng chim hót, tiếng bước chân – biến mất hoàn toàn.

Thế giới trở nên câm lặng như một ngôi mộ.

Từ trên cao, những thực thể không hình dạng hạ xuống.

Chúng không phải là quái vật hay tu sĩ.

Chúng là *Quét Rác Hệ Thống* (System Garbage Collectors).

Chúng trông giống như những bóng đen dài, mảnh khảnh, không có tay chân, không có khuôn mặt.

Cơ thể chúng liên tục biến đổi, hòa lẫn vào nền trời đỏ thẫm, chỉ để lộ ra những đôi mắt trắng toát, không đồng tử, nhìn chằm chằm vào Lâm Phong.

Chúng không tấn công ngay lập tức.

Chúng bao vây anh, tạo thành một vòng tròn kín.

Không khí xung quanh trở nên nặng trĩu, áp lực của Đấu Khí cấp cao nhất – Đấu Đế – đè nén xuống, khiến mặt đất nứt ra thành những đường vân hình học phức tạp.

"Lâm Phong," giọng nói cơ học vang lên lần nữa, mạnh mẽ hơn, vang vọng trong đầu của mọi sinh vật trong bán kính mười dặm.

"Ngươi đã vượt quá giới hạn cho phép.

Ngươi là một lỗi.

Lỗi phải được sửa.

Hoặc xóa."

Lâm Phong nhìn những bóng đen.

Anh không cảm thấy sợ hãi.

Anh cảm thấy...

Anh đã từng thấy những thứ như thế này trong ký ức của phiên bản beta thứ 107.

Hắn đã chết như thế nào?

Hắn đã đối mặt với những kẻ này như thế nào?

Một ký ức mơ hồ hiện lên.

Phiên bản 107 không chiến đấu.

Hắn đã *hội nhập*.

Hắn đã để cho hệ thống xóa mình, nhưng trước khi biến mất, hắn đã chôn giấu một đoạn mã trong lõi của thế giới.

Đoạn mã đó giờ đây đang gọi tên anh.

"Sửa?" Lâm Phong cười, một tiếng cười khô khan, vang vọng trong sự im lặng chết chóc.

"Ngươi không thể sửa một thứ mà ngươi không hiểu.

Ngươi chỉ có thể sao chép nó.

Và nếu ngươi sao chép tôi, thì chính ngươi cũng sẽ trở thành một lỗi."

Một trong những bóng đen lao tới.

Nó không dùng móng vuốt hay răng nanh.

Nó phóng ra một tia sáng trắng xóa, trực tiếp nhắm vào tâm trí Lâm Phong.

Đó là lệnh xóa (Delete Command).

Nó không nhằm vào cơ thể vật lý, mà vào ý thức, vào linh hồn – thứ dữ liệu cốt lõi định danh con người.

Lâm Phong không né tránh.

Anh giơ tay lên, chặn lấy tia sáng đó.

Da thịt anh cháy xém, nhưng không có mùi khét.

Thay vào đó, là mùi ozone của điện tử bị đốt nóng.

Anh cảm thấy ý thức của mình đang bị xé toạc, nhưng anh không hề hoảng loạn.

Anh dùng chính sự trống rỗng trong lòng mình – thứ không gian mà nỗi đau đã rời bỏ – để hấp thụ tia sáng đó.

"Ăn đi," anh nói, giọng nói run rẩy nhưng đầy kiêu hãnh.

"Ăn nỗi đau của tôi.

Ăn sự bất ổn của tôi.

Và xem xem, liệu cỗ máy của ngươi có thể tiêu hóa nó hay không."

Tia sáng trắng bị hút vào lòng bàn tay anh, biến thành một khối cầu đen kịt.

Những bóng đen khác dừng lại, dường như đang xử lý thông tin mâu thuẫn.

Hệ thống không được lập trình để đối phó với một thực thể chủ động hấp thụ lệnh xóa.

Đây là một kịch bản chưa từng xảy ra.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập